Tôi vừa xem một đoạn video ghi lại tình huống vừa buồn cười vừa đáng suy nghĩ: Một thanh niên gặp tai nạn giao thông nhẹ, hàng xóm vội vàng mở điện thoại để tìm người thân liên lạc nhưng loay hoay mãi không thấy. Lý do: Chàng trai lưu số điện thoại của mẹ là “chủ nợ”.
Nhiều người thả cảm xúc haha, bởi không ít người trẻ hiện nay có thói quen đặt biệt danh độc lạ cho người thân trong danh bạ.
Nhưng đằng sau tiếng cười đó là một vấn đề nghiêm túc: Khi sự cố xảy ra, những chi tiết tưởng chừng vô hại lại có thể gây chậm trễ trong việc liên lạc và hỗ trợ.
Thực tế, tình huống trong video còn may mắn ở một điểm là vẫn có thể mở được điện thoại của nạn nhân. Nếu máy bị khóa, người xung quanh gần như không có cách nào biết phải gọi cho ai.
Trong khi đó, hầu hết smartphone hiện nay đều có tính năng thiết lập liên hệ khẩn cấp và thông tin y tế hiển thị ngay cả khi màn hình khóa. Tuy nhiên, rất nhiều người bỏ qua hoặc chưa từng thiết lập.
Một thay đổi nhỏ trong thói quen có thể tạo ra khác biệt lớn như thiết lập số liên lạc khẩn cấp, cập nhật thông tin y tế cơ bản của bản thân, những việc này không mất nhiều thời gian, nhưng trong những tình huống bất ngờ, chúng có thể giúp người khác hỗ trợ nhanh chóng và chính xác hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

"Căn nhà diện tích gần 40 m2 từng được kỳ vọng bán hơn 7,5 tỷ đồng cuối năm ngoái, nay chỉ giao dịch thành công ở mức khoảng 6,9 tỷ đồng sau nhiều vòng thương lượng.
Tôi cầm 6,9 tỷ đồng thì chắc chắn sẽ không mua căn nhà chưa đến 40 m2 ở trong hẻm, mà sẽ tìm mua một căn hộ chung cư diện tích khoảng 100 - 120 m2".
Độc giả Bac Son dẫn lại một trường hợp giao dịch nhà đất trong bài viết Nhà riêng, nhà phố TP HCM giảm giá vì khó bán và đưa ra lựa chọn như trên. Sau hơn 5 tháng rao bán căn nhà trong hẻm khu vực Bảy Hiền, một chủ nhà tại TP HCM, chấp nhận hạ giá hơn nửa tỷ đồng để chốt giao dịch.
Theo đánh giá chung, phân khúc nhà riêng, nhà phố tại TP HCM ghi nhận xu hướng giảm giá bán trong bối cảnh thanh khoản thị trường suy yếu, người mua thận trọng.
Độc giả nickname cafesaigon176 nhận định: "Nhà rộng 40 m2 trong hẻm thì khó bán đúng rồi. Nhà phố Sài Gòn giờ phải ngang 4 m x dài 20 m hoặc 5 m x 15 m đến 20 m, hẻm xe hơi né nhau. Nếu cần tiền muốn bán, giảm giá một chút là bán được ngay".
Theo các môi giới khu vực, tình trạng này diễn ra khá phổ biến ở nhóm nhà phố, nhà riêng có giá trị lớn. Người bán đã bắt đầu giảm giá rao kỳ vọng khi thanh khoản có xu hướng chậm lại và nhà giá cao khó bán hơn. Dù vậy, khoảng cách giữa giá chào bán và khả năng chi trả của người mua vẫn còn khá xa, khiến thời gian giao dịch kéo dài so với giai đoạn trước.
Độc giả hungnguyenpham795 nêu: "Nhà riêng lẻ hiện thanh khoản kém là đúng rồi. Hầu hết toàn là nhà xây đã lâu, chẳng có quy hoạch hay tiện ích gì đi kèm. Chưa kể nhiều nhà trong ngõ sâu, chật hẹp, nhỡ có sự cố cháy nổ thì không đảm bảo an toàn thoát hiểm".
"Nhìn những con đường lớn, trung tâm nội thành mà xem, nhiều nhà treo bảng cho thuê mặt bằng cả năm qua mà đến giờ vẫn còn treo bảng cho thuê...
Nhà phố bây giờ rất khó sử dụng, ở thì ồn ào cả ngày, kinh doanh thì không có người mua, cho thuê thì không ai thuê nữa. Nhà phố sắp đi vào giai đoạn thoái trào rồi, đúng là cái gì cũng có một thời, một giai đoạn mà thôi", độc giả nickname Lão ngoan đồng nói.
Tuy nhiên, giới chuyên môn đánh giá nhà riêng và nhà phố vẫn là loại hình sở hữu lợi thế lớn về giá trị đất, nguồn cung hữu hạn và khả năng tích lũy tài sản dài hạn. Độc giả nickname vanghocr nêu quan điểm:
"Tôi thấy mọi người dồn mối quan tâm cho căn hộ, chung cư, dự án vì giá tăng chóng mặt mà bỏ qua nhà phố. Nhà phố trong vài năm qua không tăng giá, thậm chí còn giảm và dễ thương lượng. Giá căn hộ mỗi năm đều tăng vài chục phần trăm.
Quan trọng là giá căn hộ, dự án được rao bán giá cao, được tính giá trị ở tương lai, tính giá chốt khi chưa hoàn thiện. Các căn hộ, dự án từ nhà đầu tư bán thì rất nhanh, nhưng thanh khoản từ chính đời chủ riêng lẻ qua F1, F2... thì ngày càng khá chậm.
Tôi vẫn thích nhà phố vì ở bền vững, lâu dài và riêng tư".
Trong bối cảnh quỹ đất nội đô ngày càng khan hiếm, nhà cao tầng bị hạn chế triển khai, những sản phẩm có vị trí tốt, pháp lý hoàn chỉnh, hẻm rộng, khả năng khai thác thực tế cao vẫn duy trì thanh khoản tốt hơn mặt bằng chung. Ngược lại, nhóm tài sản neo giá quá cao so với giá trị sử dụng sẽ tiếp tục chịu áp lực điều chỉnh để tiệm cận sức mua thực tế của thị trường.
Độc giả nickname GT nêu nhận định: "Cứ sang Thái Lan sẽ thấy nhiều nhà phố đóng cửa vì không bán hàng được do phố cấm đỗ xe ôtô. Khi mật độ xe cộ quá nhiều, cơ quan quản lý phải cấm đỗ xe để không cản trở giao thông.
Tương lai Việt Nam có thể sẽ giống vậy. Lúc đó, ở nhà mặt phố cả ngày chịu đựng tiếng ồn, bụi bặm mà chẳng kinh doanh được gì mấy, giá sẽ giảm không phanh".
Tin Gốc: Vnexpress

Vụ việc giáo viên phạt 5 học sinh bằng cách bắt tự dùng kim tiêm chích vào tay gây phẫn nộ dư luận.
Nhân sự vụ này, tôi muốn bàn đôi chút về vấn đề âm thầm tồn tại từ lâu là: Làm thế nào khi giáo viên biến lớp học thành nơi trút giận, xả stress, nhưng lại gắn cho nó cái mác "nghiêm khắc".
Nhiều người vẫn nghĩ chỉ khi có hành vi gây tổn thương thân thể mới là "bạo lực học đường". Thực tế, những tổn thương tinh thần kéo dài còn nguy hiểm hơn vì âm thầm và khó nhận diện.
Tôi từng là học sinh trong một môi trường như vậy. Năm lớp 6, tôi học lớp chuyên Toán. Cô giáo chủ nhiệm, vì những vấn đề cá nhân, thường xuyên trút cảm xúc lên học sinh. Lớp có 25 bạn, chia thành 3 tổ, mỗi tổ phải chọn ra một người "có nhiều lỗi nhất" để viết kiểm điểm.
Việc này tưởng như rèn kỷ luật nhưng thực chất tạo áp lực và chia rẽ. Khi không có lỗi rõ ràng, các bạn buộc phải "tạo lỗi" cho nhau. Tôi đã phải viết tới 22 bản kiểm điểm trong một năm học.
Áp lực lặp lại khiến học sinh luôn căng thẳng, mất niềm tin và sợ hãi. Tôi từng nghĩ đến việc bỏ học. Cho đến giờ tôi vẫn ghét cô giáo và 7 bạn cùng tổ của mình thời đó.
Hậu quả không dừng lại ở đó. Có hai bạn khác trong lớp tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì viết quá nhiều bản kiểm điểm: Một bạn rơi vào rối loạn tâm lý sau này lớn lên không bình thường được, một bạn học lực sa sút rồi bỏ học. Khi ấy, không có chế tài nào xử lý cô giáo đó.
30 năm trôi qua, tôi tưởng những điều đó đã là quá khứ. Nhưng khi theo dõi con, cháu mình đi học, tôi nhận ra vẫn có những giáo viên như vậy.
Thầy dạy môn toán lớp 9 của con trai tôi không hiệu quả nhưng thường xuyên chửi mắng học sinh, đồng thời gây áp lực để các cháu phải đến nhà học thêm. Điều đáng nói là dù học thêm vẫn không tiến bộ. May mắn là sau khi có quy định không cho giáo viên dạy thêm học sinh của mình, con tôi chuyển sang học thêm một thầy khác và khả năng Toán được cải thiện rõ rệt.
Câu chuyện đó cho thấy một thực tế khi giáo viên thiếu kiểm soát cảm xúc hoặc năng lực không đáp ứng, lớp học rất dễ trở thành nơi trút áp lực cá nhân. Và điều này thường được che đậy dưới danh nghĩa "kỷ luật" hay "nghiêm khắc".
Cần khẳng định rằng giáo dục luôn cần kỷ luật. Nhưng kỷ luật phải nhằm giúp học sinh tiến bộ, chứ không phải để người lớn giải tỏa cảm xúc. Một hình thức kỷ luật đúng sẽ có giới hạn, có mục tiêu rõ ràng và không gây tổn thương tinh thần kéo dài.
Vấn đề là những hành vi trút giận thường khó phát hiện sớm. Khi hậu quả xảy ra - học sinh sợ học, rối loạn tâm lý, hoặc sa sút thì đã quá muộn.
Vì vậy, tôi nghĩ rằng ngành giáo dục cần chuyển từ "xử lý sau sự việc" sang "phòng ngừa từ sớm". Theo tôi, hiệu trưởng các trường phổ thông cần nghiêm túc kiểm tra, đánh giá để phát hiện những giáo viên có dấu hiệu tâm lý thiếu ổn định hoặc hành vi sư phạm lệch chuẩn, từ đó có biện pháp điều chỉnh kịp thời.
Đồng thời, ngành Giáo dục cần coi trạng thái tâm lý của giáo viên là một tiêu chuẩn quan trọng trong chất lượng dạy học. Một người thầy khi bước vào lớp với tâm thế căng thẳng, bức xúc sẽ khó có thể truyền đạt kiến thức hiệu quả, thậm chí còn gây tổn hại cho học sinh.
Lớp học phải là nơi an toàn, nơi học sinh được học hỏi và phát triển, không phải nơi các em phải lo sợ mình sẽ trở thành mục tiêu của những cơn giận dữ.
Trong ký ức của mỗi người, những giáo viên yêu thương học sinh luôn được nhớ đến với sự kính trọng. Ngược lại, những người từng trút giận lên học trò thường để lại một vết đen khó xóa.
Tối 15/4, bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lương Thế Vinh, phường Bến Cát, cho biết sự việc xảy ra cách đây hai ngày, ở lớp 3.6.
Theo bà Hạnh, 5 học sinh nói chuyện riêng, nghịch ngợm trong lớp bị cô chủ nhiệm phạt bằng cách để các em tự dùng kim tiêm chích vào tay. Số kim tiêm này cô giáo mua cho con trai bị ốm nhưng chưa dùng. Giáo viên bị đình chỉ dạy từ ngày hôm nay.
"Cô giáo mới vào nghề được 3 năm. Tôi điếng người, không hiểu vì sao cô có suy nghĩ lệch lạc, hành vi sai trái như vậy", hiệu trưởng nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc bài viết "Nghịch lý 8X: Cày cuốc để cha mẹ già ở nhà, gửi con đến trường", tôi hiểu cảm giác mệt mỏi của những người đang ở độ tuổi ngoài 40.
Đúng là chúng tôi đang đứng giữa một khoảng giao thời rất đặc biệt: phía sau là cha mẹ đã già đi, phía trước là những đứa con đang lớn lên từng ngày. Có những lúc áp lực đến từ mọi phía khiến người ta cảm thấy mình như một chiếc bánh mì kẹp giữa hai thế hệ.
Nhưng nếu lùi lại một bước để nhìn rộng hơn, tôi không xem đó là một nghịch lý đáng buồn. Ngược lại, tôi nghĩ 8X chúng tôi là một trong những thế hệ may mắn nhất.
Bởi chúng tôi là thế hệ được sống trọn vẹn trong dư âm bình yên của thế kỷ trước, rồi cũng chính mình lại bước vào thế giới hiện đại đang thay đổi từng ngày của thế kỷ này.
Chúng tôi không chỉ chứng kiến sự thay đổi của xã hội. Chúng tôi đã thực sự sống trong cả hai thế giới ấy. Những ký ức tuổi thơ mà tiền cũng không mua lại được
Lứa 8X lớn lên trong một thời kỳ mà sự thiếu thốn vẫn còn hiện hữu, nhưng chính điều đó lại tạo nên những ký ức vô giá.
Đó là những buổi chiều chạy chơi ngoài đường đến khi trời tối mịt mới chịu về. Là tiếng gọi nhau í ới của đám trẻ hàng xóm. Là những trận đá bóng bằng trái banh nhựa ngoài sân đất, là những lần té trầy đầu gối rồi tự đứng dậy phủi bụi.
Đó là thời chưa có điện thoại thông minh để giữ trẻ con ngồi yên một chỗ. Không có YouTube, không có game online, không có những thế giới ảo kéo dài hàng giờ. Muốn chơi, chúng tôi phải bước ra ngoài, phải kết bạn, phải tự nghĩ ra trò chơi.
Chúng tôi từng biết cảm giác mất điện trong đêm, ngồi dưới ánh đèn dầu, nghe tiếng quạt nan phe phẩy trong cái nóng mùa hè. Từng thấy ông bà, cha mẹ chắt chiu từng đồng, từng hiểu rằng có những thứ không phải lúc nào muốn là có.
Những điều đó ngày xưa có thể được xem là bình thường, nhưng bây giờ lại trở thành một loại "đặc sản tuổi thơ" mà tiền cũng khó mua lại.
Có lần tôi đưa các con đi du lịch ra một vùng đảo còn ít ánh sáng đô thị. Khi màn đêm buông xuống, các con tôi nhìn lên bầu trời đầy sao mà tròn mắt kinh ngạc. Chúng thích thú như vừa khám phá một điều kỳ diệu.
Tôi vừa vui vừa chạnh lòng. Bởi với chúng tôi ngày xưa, một bầu trời đầy sao, tiếng côn trùng trong đêm, hình ảnh con trâu ngoài đồng hay đàn heo trong chuồng là những điều quá quen thuộc. Nhưng với những đứa trẻ sinh ra trong thành phố hiện đại, đó lại có thể là một trải nghiệm mới lạ.
Đó chính là sự may mắn của 8X: Chúng tôi có trong ký ức cả mùi đất sau cơn mưa, tiếng ve mùa hè, và cả những tiện nghi mà thế giới hiện đại mang lại.
Nhiều người nghĩ rằng khi bước qua tuổi 40, chúng tôi sẽ khó thích nghi với công nghệ. Nhưng thực tế, 8X lại có một lợi thế đặc biệt: Chúng tôi đã lớn lên cùng sự thay đổi của công nghệ.
Chúng tôi biết máy tính từ thời màn hình đen của DOS, khi muốn làm một việc phải gõ từng dòng lệnh. Biết cảm giác chờ một chiếc máy tính khởi động chậm chạp. Biết tiếng modem quay số "tít tít" mỗi lần kết nối Internet.
Chúng tôi từng lưu tài liệu bằng những chiếc đĩa mềm chỉ 1,44 MB. Một dung lượng mà ngày nay một bức ảnh chụp bằng điện thoại cũng có thể vượt qua. Muốn cài một trò chơi, đôi khi phải thay từng chiếc đĩa một.
Thế hệ sau nhìn biểu tượng "Save" trong Word, Excel có thể thấy nó rất quen thuộc nhưng ít ai biết đó chính là hình ảnh chiếc đĩa mềm của một thời đã qua.
Và có lẽ không gì gợi nhớ thanh xuân 8X hơn Yahoo! Messenger. Là những lần ngồi chờ một nick chat sáng đèn. Là cảm giác hồi hộp khi thấy ai đó online. Là tiếng "Buzz!" làm rung cả cửa sổ chat. Là những cuộc trò chuyện không quá nhanh, không quá ồn ào, nhưng lại có một sự chờ đợi và trân trọng rất riêng.
Chúng tôi là thế hệ đứng giữa hai thời đại: Đủ trẻ để học cái mới, nhưng đủ trải nghiệm để hiểu rằng công nghệ chỉ là công cụ.
Chúng tôi dùng mạng xã hội, nhưng không hoàn toàn sống vì mạng xã hội. Chúng tôi biết kết nối online, nhưng vẫn hiểu giá trị của một cuộc trò chuyện trực tiếp.
Tôi rất chia sẻ với những áp lực mà thế hệ trẻ ngày nay đang đối mặt. Xã hội phát triển nhanh hơn, nhưng cũng cạnh tranh hơn. Một tấm bằng đẹp, điểm số cao hay năng lực tốt chưa chắc đã đảm bảo một con đường sự nghiệp dễ dàng.
Nhìn những bạn trẻ có GPA (điểm trung bình học hành, thi cử) rất cao, tốt nghiệp loại giỏi nhưng vẫn loay hoay tìm hướng đi, tôi càng thấy 8X có một lợi thế mà đôi khi chúng tôi không nhận ra.
Ngày ấy, con đường có phần rõ ràng hơn: Học hành chăm chỉ, có bằng cấp, cố gắng tìm một công việc ổn định. Không phải mọi thứ đều dễ dàng, nhưng ít nhất cảm giác "có một con đường để đi" rõ ràng hơn.
Chúng tôi bước vào thị trường lao động đúng thời điểm nền kinh tế đang mở rộng mạnh mẽ. Nhiều cơ hội mới xuất hiện, nhiều ngành nghề mới hình thành.
Không thể phủ nhận rằng thời điểm cũng là một yếu tố quan trọng trong cuộc đời.
Lứa 8X đi làm trong giai đoạn mà khoảng cách giữa thu nhập và chi phí sở hữu những tài sản lớn như nhà cửa, xe cộ vẫn còn dễ chịu hơn hiện nay.
Tất nhiên, mua nhà thời đó cũng không hề đơn giản. Nhiều gia đình vẫn phải tích cóp từng năm, vay mượn, hy sinh nhiều thứ. Nhưng với một người có công việc ổn định, giấc mơ tạo dựng nền tảng tài chính vẫn là điều có thể nhìn thấy.
Trong khi đó, thế hệ sau đang phải đối mặt với một bài toán khó hơn: thu nhập tăng nhưng chi phí nhà ở, giáo dục, cuộc sống cũng tăng rất nhanh.
Vì vậy, 8X không chỉ may mắn vì chúng tôi cố gắng. Chúng tôi còn may mắn vì được sống đúng vào một giai đoạn có nhiều cơ hội chuyển mình.
Đúng, 8X đang ở giai đoạn bận rộn nhất của đời người. Chúng tôi chăm sóc cha mẹ già. Chúng tôi nuôi dạy con cái. Chúng tôi cố gắng giữ gìn gia đình và sự nghiệp.
Nhưng nhìn ở một góc khác, đó cũng là đặc quyền. Bởi chúng tôi còn có cha mẹ để yêu thương, còn có con cái để hy sinh, còn có ký ức để nhớ về và còn đủ sức khỏe để tiếp tục cố gắng.Chúng tôi là thế hệ bản lề, một chân đứng trong thế giới cũ với những giá trị giản dị, một chân bước vào thế giới mới đầy biến động.
Có thể chúng tôi không phải thế hệ giàu có nhất. Không phải thế hệ được sinh ra trong điều kiện thuận lợi nhất. Nhưng chúng tôi có một món quà rất đặc biệt: được hiểu quá khứ, thích nghi với hiện tại và làm chỗ dựa cho tương lai.
Vì vậy, tôi không gọi hành trình của 8X là một nghịch lý. Tôi gọi đó là may mắn.
Tin Gốc: Vnexpress

