Tôi thuộc thế hệ 6X, năm nay 58 tuổi. Gia đình tôi có năm anh chị em (ba gái, hai trai). Đáng tiếc, em trai tôi mất sớm khi còn rất trẻ, nên tôi từ con trai út trở thành người con trai trưởng trong nhà. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn suy nghĩ nhiều về trách nhiệm của mình với bố mẹ và các anh chị em.
Từ khi trưởng thành, tôi gần như tự lập hoàn toàn. Tôi đi làm rồi tự kiếm tiền mua đất, xây nhà và đón bố mẹ về ở cùng để tiện chăm sóc khi các cụ tuổi cao sức yếu. Với tôi, đó là trách nhiệm của người làm con, không phải để đổi lấy phần tài sản thừa kế nhiều hơn sau này.
Về sau, bố mẹ tôi quyết định bán nhà và đất của các cụ để lại rồi chia đều cho tất cả con cái trong gia đình. Kể cả một người em được bố mẹ nhận làm con nuôi cũng có phần trong đó. Dù là người chịu toàn bộ trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ nhưng tôi hoàn toàn đồng tình với quyết định đó.
Khi bố mẹ qua đời, hai người còn để lại một khoản tiền tiết kiệm cỡ vài trăm triệu đồng. Là trưởng nam, tôi chủ động chia đều số tiền đó cho các anh chị em và các con cháu trong nhà, ai cũng có phần, bất kể trai hay gái. Riêng mấy chỉ vàng của mẹ, tôi nói với mọi người dành riêng cho ba chị gái, coi như chút hồi môn cuối cùng mẹ để lại cho các con. Nhưng các chị lại bảo: “Nếu không chia cho cả em dâu (vợ tôi) thì các chị sẽ không nhận”. Cuối cùng, mọi người thống nhất chia đều để ai cũng thấy vui vẻ.
>> Đồng nghiệp Tây ngạc nhiên vì tôi kiếm nhà thừa kế cho hai con trai
Đến hôm nay nhìn lại, tôi thấy mình đã có một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn. Gia đình tôi đến giờ vẫn giữ được sự hòa thuận. Các anh chị em, các cháu luôn yêu quý nhau và thích về nhà vợ chồng tôi chơi mỗi dịp nghỉ lễ. Với tôi, đó là điều đáng quý hơn bất kỳ khoản tiền thừa kế nào.
Tôi luôn nghĩ tiền bạc rồi vẫn có thể làm ra. Nhưng tình cảm gia đình, một khi rạn nứt vì chuyện hơn thua tài sản, sẽ rất khó hàn gắn. Người con trai trưởng không nhất thiết phải được hưởng nhiều hơn, mà nên là người biết nhường nhịn, biết hy sinh một phần lợi ích của mình để giữ sự bình yên cho đại gia đình.
Đó là lựa chọn của tôi và tôi chưa bao giờ thấy hối tiếc. Được nhìn thấy anh chị em vẫn yêu thương nhau, con cháu vẫn quây quần mỗi dịp giỗ Tết, với tôi đã là một tài sản vô giá. Với những gia đình còn giữ được nhà đất của cha mẹ, theo tôi, nếu điều kiện cho phép thì nên cân nhắc giữ lại một phần làm nơi thờ cúng tổ tiên. Có một mái nhà để con cháu cùng trở về hương khói cho ông bà cũng là cách gìn giữ sự gắn kết giữa các thế hệ, thay vì để những tranh chấp về tài sản làm phai nhạt tình thân.
Tin Gốc: Vnexpress



