Vụ việc giáo viên phạt 5 học sinh bằng cách bắt tự dùng kim tiêm chích vào tay gây phẫn nộ dư luận.
Nhân sự vụ này, tôi muốn bàn đôi chút về vấn đề âm thầm tồn tại từ lâu là: Làm thế nào khi giáo viên biến lớp học thành nơi trút giận, xả stress, nhưng lại gắn cho nó cái mác “nghiêm khắc”.
Nhiều người vẫn nghĩ chỉ khi có hành vi gây tổn thương thân thể mới là “bạo lực học đường”. Thực tế, những tổn thương tinh thần kéo dài còn nguy hiểm hơn vì âm thầm và khó nhận diện.
Tôi từng là học sinh trong một môi trường như vậy. Năm lớp 6, tôi học lớp chuyên Toán. Cô giáo chủ nhiệm, vì những vấn đề cá nhân, thường xuyên trút cảm xúc lên học sinh. Lớp có 25 bạn, chia thành 3 tổ, mỗi tổ phải chọn ra một người “có nhiều lỗi nhất” để viết kiểm điểm.
Việc này tưởng như rèn kỷ luật nhưng thực chất tạo áp lực và chia rẽ. Khi không có lỗi rõ ràng, các bạn buộc phải “tạo lỗi” cho nhau. Tôi đã phải viết tới 22 bản kiểm điểm trong một năm học.
Áp lực lặp lại khiến học sinh luôn căng thẳng, mất niềm tin và sợ hãi. Tôi từng nghĩ đến việc bỏ học. Cho đến giờ tôi vẫn ghét cô giáo và 7 bạn cùng tổ của mình thời đó.
Hậu quả không dừng lại ở đó. Có hai bạn khác trong lớp tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì viết quá nhiều bản kiểm điểm: Một bạn rơi vào rối loạn tâm lý sau này lớn lên không bình thường được, một bạn học lực sa sút rồi bỏ học. Khi ấy, không có chế tài nào xử lý cô giáo đó.
30 năm trôi qua, tôi tưởng những điều đó đã là quá khứ. Nhưng khi theo dõi con, cháu mình đi học, tôi nhận ra vẫn có những giáo viên như vậy.
Thầy dạy môn toán lớp 9 của con trai tôi không hiệu quả nhưng thường xuyên chửi mắng học sinh, đồng thời gây áp lực để các cháu phải đến nhà học thêm. Điều đáng nói là dù học thêm vẫn không tiến bộ. May mắn là sau khi có quy định không cho giáo viên dạy thêm học sinh của mình, con tôi chuyển sang học thêm một thầy khác và khả năng Toán được cải thiện rõ rệt.
Câu chuyện đó cho thấy một thực tế khi giáo viên thiếu kiểm soát cảm xúc hoặc năng lực không đáp ứng, lớp học rất dễ trở thành nơi trút áp lực cá nhân. Và điều này thường được che đậy dưới danh nghĩa “kỷ luật” hay “nghiêm khắc”.
Cần khẳng định rằng giáo dục luôn cần kỷ luật. Nhưng kỷ luật phải nhằm giúp học sinh tiến bộ, chứ không phải để người lớn giải tỏa cảm xúc. Một hình thức kỷ luật đúng sẽ có giới hạn, có mục tiêu rõ ràng và không gây tổn thương tinh thần kéo dài.
Vấn đề là những hành vi trút giận thường khó phát hiện sớm. Khi hậu quả xảy ra – học sinh sợ học, rối loạn tâm lý, hoặc sa sút thì đã quá muộn.
Vì vậy, tôi nghĩ rằng ngành giáo dục cần chuyển từ “xử lý sau sự việc” sang “phòng ngừa từ sớm”. Theo tôi, hiệu trưởng các trường phổ thông cần nghiêm túc kiểm tra, đánh giá để phát hiện những giáo viên có dấu hiệu tâm lý thiếu ổn định hoặc hành vi sư phạm lệch chuẩn, từ đó có biện pháp điều chỉnh kịp thời.
Đồng thời, ngành Giáo dục cần coi trạng thái tâm lý của giáo viên là một tiêu chuẩn quan trọng trong chất lượng dạy học. Một người thầy khi bước vào lớp với tâm thế căng thẳng, bức xúc sẽ khó có thể truyền đạt kiến thức hiệu quả, thậm chí còn gây tổn hại cho học sinh.
Lớp học phải là nơi an toàn, nơi học sinh được học hỏi và phát triển, không phải nơi các em phải lo sợ mình sẽ trở thành mục tiêu của những cơn giận dữ.
Trong ký ức của mỗi người, những giáo viên yêu thương học sinh luôn được nhớ đến với sự kính trọng. Ngược lại, những người từng trút giận lên học trò thường để lại một vết đen khó xóa.
Tối 15/4, bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lương Thế Vinh, phường Bến Cát, cho biết sự việc xảy ra cách đây hai ngày, ở lớp 3.6.
Theo bà Hạnh, 5 học sinh nói chuyện riêng, nghịch ngợm trong lớp bị cô chủ nhiệm phạt bằng cách để các em tự dùng kim tiêm chích vào tay. Số kim tiêm này cô giáo mua cho con trai bị ốm nhưng chưa dùng. Giáo viên bị đình chỉ dạy từ ngày hôm nay.
“Cô giáo mới vào nghề được 3 năm. Tôi điếng người, không hiểu vì sao cô có suy nghĩ lệch lạc, hành vi sai trái như vậy”, hiệu trưởng nói.
Tôi thuộc thế hệ 6X, năm nay 58 tuổi. Gia đình tôi có năm anh chị em (ba gái, hai trai). Đáng tiếc, em trai tôi mất sớm khi còn rất trẻ, nên tôi từ con trai út trở thành người con trai trưởng trong nhà. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn suy nghĩ nhiều về trách nhiệm của mình với bố mẹ và các anh chị em.
Từ khi trưởng thành, tôi gần như tự lập hoàn toàn. Tôi đi làm rồi tự kiếm tiền mua đất, xây nhà và đón bố mẹ về ở cùng để tiện chăm sóc khi các cụ tuổi cao sức yếu. Với tôi, đó là trách nhiệm của người làm con, không phải để đổi lấy phần tài sản thừa kế nhiều hơn sau này.
Về sau, bố mẹ tôi quyết định bán nhà và đất của các cụ để lại rồi chia đều cho tất cả con cái trong gia đình. Kể cả một người em được bố mẹ nhận làm con nuôi cũng có phần trong đó. Dù là người chịu toàn bộ trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ nhưng tôi hoàn toàn đồng tình với quyết định đó.
Khi bố mẹ qua đời, hai người còn để lại một khoản tiền tiết kiệm cỡ vài trăm triệu đồng. Là trưởng nam, tôi chủ động chia đều số tiền đó cho các anh chị em và các con cháu trong nhà, ai cũng có phần, bất kể trai hay gái. Riêng mấy chỉ vàng của mẹ, tôi nói với mọi người dành riêng cho ba chị gái, coi như chút hồi môn cuối cùng mẹ để lại cho các con. Nhưng các chị lại bảo: "Nếu không chia cho cả em dâu (vợ tôi) thì các chị sẽ không nhận". Cuối cùng, mọi người thống nhất chia đều để ai cũng thấy vui vẻ.
>> Đồng nghiệp Tây ngạc nhiên vì tôi kiếm nhà thừa kế cho hai con trai
Đến hôm nay nhìn lại, tôi thấy mình đã có một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn. Gia đình tôi đến giờ vẫn giữ được sự hòa thuận. Các anh chị em, các cháu luôn yêu quý nhau và thích về nhà vợ chồng tôi chơi mỗi dịp nghỉ lễ. Với tôi, đó là điều đáng quý hơn bất kỳ khoản tiền thừa kế nào.
Tôi luôn nghĩ tiền bạc rồi vẫn có thể làm ra. Nhưng tình cảm gia đình, một khi rạn nứt vì chuyện hơn thua tài sản, sẽ rất khó hàn gắn. Người con trai trưởng không nhất thiết phải được hưởng nhiều hơn, mà nên là người biết nhường nhịn, biết hy sinh một phần lợi ích của mình để giữ sự bình yên cho đại gia đình.
Đó là lựa chọn của tôi và tôi chưa bao giờ thấy hối tiếc. Được nhìn thấy anh chị em vẫn yêu thương nhau, con cháu vẫn quây quần mỗi dịp giỗ Tết, với tôi đã là một tài sản vô giá. Với những gia đình còn giữ được nhà đất của cha mẹ, theo tôi, nếu điều kiện cho phép thì nên cân nhắc giữ lại một phần làm nơi thờ cúng tổ tiên. Có một mái nhà để con cháu cùng trở về hương khói cho ông bà cũng là cách gìn giữ sự gắn kết giữa các thế hệ, thay vì để những tranh chấp về tài sản làm phai nhạt tình thân.
Kỷ niệm 20 năm ngày cưới, vợ chồng tôi mon men đi chụp ảnh kỷ niệm tại một studio của người quen. Sau khi nhận về tấm ảnh đã "photoshop hư hết vài con chuột máy tính", tấm ảnh kỷ niệm trong long lanh. Nhưng khi đem treo cạnh tấm ảnh cưới, tôi không còn nhận ra tôi nữa.
Ở độ tuổi U50, thời gian trôi qua, tất nhiên là tôi trông già hơn xưa, nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng "trông phát chán". Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra - bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người, tất nhiên phải già đi rồi, nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua, ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì, bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu, lười tập thể dục, tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?
Tóc rụng, tóc hói có thể là do gen. Nhưng ai bảo chúng không bị bia rượu, thuốc lá làm "chất xúc tác" đẩy nhanh tiến trình?
Hội bạn của tôi, khi bước vào độ tuổi này, hầu như ai cũng rơi vào một hoặc cả hai tình trạng trên. Đến nỗi chúng tôi than thở với nhau tóc rụng, bụng bia đúng là combo hủy diệt nhan sắc đàn ông Việt độ tuổi 40 trở đi.
Điều đáng nói là trong công ty của tôi, vài thằng em mới 25-30 tuổi cũng đang đau khổ vì tóc rụng. "Tóc rụng từng mảng mỗi lần tắm", "Em phải dọn lỗ thoát nước nhà tắm mỗi ngày vì tóc rụng"... tôi gặp hàng tá thời than vãn như vậy, và chỉ các em ăn hà thủ ô, xài tinh dầu bưởi chống rụng tóc để cứu vãn mái tóc (dù chúng vô dụng với tôi, nhưng biết đâu lại hợp cơ địa với ai đó).
Ở một góc độ nào đó, chúng ta chấp nhận chuyện đàn ông trung niên xuống sắc như một lẽ tự nhiên, đến mức quên mất rằng rất nhiều trong số đó hoàn toàn có thể kiểm soát được.
Tóc rụng có thể là do di truyền, nhưng việc thiếu ngủ, stress kéo dài, bia rượu, thuốc lá - tất cả đều là những chất xúc tác khiến quá trình đó đến sớm hơn và nặng hơn. Bụng bia cũng vậy, không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của năng lượng nạp vào nhiều hơn tiêu hao trong một thời gian dài, cộng thêm việc cơ thể ngày càng ít vận động.
Đến khi rơi vào tình trạng này, tôi mới phát hiện nhiều đàn ông sẵn sàng chi tiền triệu cho thực phẩm chức năng, dầu gội chống rụng tóc, nhưng lại không sẵn sàng dành 30 phút mỗi ngày để vận động.
Chúng ta tìm cách chữa ngọn vì nó dễ hơn rất nhiều so với việc thay đổi thói quen. Bạn có thể dùng sản phẩm hỗ trợ, có thể thử đủ loại mẹo dân gian, nhưng nếu vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ như thức khuya, ăn nhậu, ít vận động thì mọi nỗ lực chỉ giống như tát nước ra khỏi một chiếc thuyền đang thủng.
Khi nhìn sang những người cùng độ tuổi nhưng giữ được phong độ thì thật đáng ghen tỵ và hối hận vì những năm tháng không quan tâm, chăm sóc bản thân.
Khắc
"Với lãi suất tiết kiệm ngân hàng tôi gửi tháng 6 vừa qua vào khoảng 8,5% thì mỗi năm tôi cũng kiếm được hơn nửa tỷ đồng từ tiền nhàn rỗi, tức nhiều hơn cả tiền tôi cho thuê mặt bằng rồi. Cứ thế, từ nhiều kênh, mỗi năm tôi cũng kiếm được vài tỷ. Tôi thấy người không có nhiều hiểu biết về đầu tư như tôi thì cứ gửi tiết kiệm ăn chắc măc bền, đêm ngủ ngon giấc, không sốt ruột khi vàng tăng, không đau đầu khi chứng khoán giảm".
Đó là quan điểm đầu tư của độc giả Huongngoclan khi gửi tiết kiệm vượt nhiều kênh đầu tư nửa đầu năm. Theo thống kê của VnExpress, gửi tiết kiệm kỳ hạn 6 tháng vào đầu năm nay có lãi suất khoảng 4% đến gần 6% tùy ngân hàng, tức số tiền mang gửi ngân hàng từ đầu năm đến nay tăng với mức tương ứng. Hiệu suất của kênh này cao hơn mức tăng 4,23% của VN-Index, vượt cả hiệu suất bình quân của 28 quỹ mở cổ phiếu trên thị trường (giảm 1,12%). Trong khi đó, giá vàng nhẫn và vàng miếng lần lượt giảm 2,01% và 4,45% so với hồi đầu năm, còn Bitcoin lao dốc hơn 33%.
Diễn biến này trái ngược với bức tranh của những năm trước khi vàng liên tục lập đỉnh, Bitcoin nhiều thời điểm tăng 2-3 con số, còn chứng khoán là lựa chọn được dòng tiền ưu tiên. Nửa đầu năm nay, các tài sản từng dẫn đầu về lợi nhuận đồng loạt chững lại hoặc đi xuống, trong khi tiền gửi - vốn được xem là kênh phòng thủ - lại vươn lên dẫn đầu về hiệu suất.
>> Tôi chưa vội mua nhà dù có sẵn 2 tỷ đồng
Trong khi đó, so sánh kênh gửi tiết kiệm với đầu tư bất động sản, bạn đọc Sông Đông êm đềm lại có cái nhìn khác: " Đúng là trong ngắn hạn thì tiền mặt là vua nhưng xét về khả năng sinh lời trong dài hạn thì chưa chắc. Lấy ví dụ cách đây 10 năm, bạn có 1 tỷ đồng gửi ngân hàng, đến giờ tổng vốn và lãi được khoảng 1,7-1,9 tỷ. Nhưng nếu ngày đó bạn bỏ 1 tỷ đồng mua đất thì giờ giá trị tài sản có thể đã gấp 4-5 lần".
Phản biện lại quan điểm trên, độc Fv2xwwbsbs cho rằng: "Đất tăng giá lên 10 lần hay 100 lần nhưng nếu không bán thì cũng không khác là mấy so với không tăng giá, nếu hạ tầng khu đó không có gì thay đổi. Vấn đề là bán mảnh đất như vậy có khi phải bù tiền thêm để mua mảnh đất tương tự, chứ có phải mua được 4-5 mảnh đất khác đâu. Trong khi đó, đầu tư chứng khoán hoàn toàn khác, khi một cổ phiếu A tăng giá 4-5 lần, bạn có thể bán và mua cổ phiếu B với số lượng gấp 4-5 lần trước đó".