Tháng 12/2025, Liên Hợp Quốc công nhận Jakarta của Indonesia là thành phố lớn nhất thế giới với số cư dân lên tới 42 triệu người. Ít có thứ gì mang tính biểu tượng cho Jakarta hơn là những chiếc áo khoác xanh lá rực rỡ của hơn một triệu tài xế xe ôm công nghệ đang tỏa đi khắp siêu đô thị này.
Giống như hàng chục triệu người Hồi giáo khác tại Indonesia, tài xế 48 tuổi Dicky Rio Suprapto thức dậy lúc 4h để cầu nguyện. Ông đưa hai con tới trường trước khi bắt đầu ngày làm việc 12 tiếng tại một trong những thành phố tắc nghẽn nhất thế giới.
Suprapto vốn được đào tạo để trở thành kỹ sư, nhưng ông đã mất việc năm 2017. Sau đại dịch Covid-19, ông chuyển sang nghề tài xế xe công nghệ. Ngoài chở hành khách, ông còn nhận các đơn vận chuyển thức ăn và bưu phẩm trong thành phố.
Để đối phó với tắc đường, Suprapto nói ông phải trở nên sáng tạo. Thay vì phụ thuộc vào bản đồ, ông dựa vào kiến thức tích lũy hàng thập kỷ về mạng lưới đường sá như mê cung của thành phố.
“Tôi đã thuộc lòng hết rồi. Vì vậy thời gian di chuyển sẽ ngắn hơn”, ông nói. “Khách hàng sử dụng dịch vụ của chúng tôi để đi làm kiếm tiền. Do đó tôi có nghĩa vụ giúp họ đến nơi nhanh chóng”.
Bất chấp những vất vả, ô nhiễm và tình trạng kẹt xe liên tục, ông vẫn luôn giữ tinh thần vui vẻ mỗi khi làm việc. Ông dừng công việc lúc hoàng hôn vì mắt không nhìn tốt khi trời tối. Với thu nhập mỗi ngày khoảng 400-500 nghìn rupiah (khoảng 23-29 USD), Suprapto cho hay số tiền này là đủ để trang trải cuộc sống gia đình, miễn là họ sống giản dị.
Dhewa Radya, cư dân 22 tuổi, là một đại diện cho lớp trẻ, học vấn cao và làm việc trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo đang bùng nổ của thành phố. Anh thuê một phòng trọ ở Tây Jakarta với giá 1,6 triệu rupiah (92 USD) mỗi tháng. Mỗi ngày anh đều đi bộ tới chỗ làm để tránh tắc đường.
Tuy nhiên, ô nhiễm là điều không thể tránh khỏi. Sau một năm, kết quả kiểm tra sức khỏe cho thấy phổi của anh có những vết đốm đặc trưng của người hút thuốc thụ động. Anh thừa nhận Jakarta không phải là “thành phố yêu thích”, nhưng là nơi tốt nhất để tìm việc.
“Ở Jakarta, bạn có thể tìm thấy mọi thứ, vì vậy nó thực sự tốt cho giai đoạn bắt đầu sự nghiệp”, anh nói.
Đến từ Trung Java, Radya là một trong hàng triệu người chuyển đến Jakarta mỗi năm để tìm kiếm cơ hội tốt hơn. Anh cho rằng mình may mắn trong bối cảnh tỷ lệ thất nghiệp ở thanh niên nước này lên tới 17%, trong đó có nhiều người đã tốt nghiệp đại học.
Về lâu dài, anh muốn đi ra nước ngoài, sau đó trở về quê hương. “Hy vọng là tôi có thể quay lại Indonesia, có công việc tốt hơn, cuộc sống và chất lượng sống tốt hơn”, anh nói.
Neneng Muslimah, 45 tuổi, điều hành một quán ăn truyền thống ven sông thường phục vụ cơm trưa cho dân văn phòng tại khu trung tâm quận Kuningan.
Con sông làm nổi bật sự phát triển của Jakarta và sự phân hóa ngày càng rõ rệt. Một bên là những xóm nhỏ đông đúc, bên kia là các khách sạn năm sao và những tòa nhà văn phòng bằng kính cao tầng.
Quán bắt đầu làm việc từ 5h và cao điểm là vào buổi trưa. Các món ăn đặc trưng của quán là gà chiên với tương ớt sambal cay nồng, cơm, rau và các món trứng, với giá chỉ từ 10.000 rupiah (0,6 USD).
“Lúc 12 giờ trưa, chúng tôi phục vụ khoảng 100 suất ăn”, bà nói.
Điểm đặc biệt của quán là hệ thống giao hàng bằng ròng rọc qua sông. Khách có thể đặt món bằng cách đứng ở bên kia hét lớn hoặc đặt đồ ăn qua WhatsApp, sau đó thanh toán bằng cách quét mã gắn vào giỏ hàng.
“Chúng tôi thích dùng WhatsApp hơn. Nếu hét lên, đôi khi đơn hàng sẽ bị nhầm. Họ có thể gọi cà phê, nhưng chúng tôi lại giao một món đồ uống đá”, bà kể.
Bất chấp chi phí sinh hoạt tăng cao. nguy cơ lũ lụt thường trực do thành phố đang bị sụt lún và những cơn mưa ngày càng lớn, bà Neneng cho rằng Jakarta vẫn có vẻ đẹp đặc biệt.
“Người từ nơi khác chỉ biết đến Jakarta với hình ảnh kẹt xe, bụi bặm và ô nhiễm. Nhưng một khi bạn ở đây và cảm nhận nó, bạn sẽ thấy dễ chịu. Mọi người ở đây rất thân thiện và hay giúp đỡ nhau”, bà nói.
Giờ tan tầm, dòng xe cộ đông đúc quay trở lại các con phố. Tại một ngã tư đông đúc gần đài tưởng niệm quốc gia Monas ở Jakarta, Faqih Ibnu Ali, nghệ sĩ biểu diễn đường phố 28 tuổi, tự sơn người thành màu bạc và bước ra đường. Anh là một trong hàng triệu lao động tự do của thành phố.
Vào một ngày may mắn, anh có thể kiếm được khoảng 200.000 rupiah (11 USD). Ali làm việc vào buổi sáng và sau khoảng thời gian nghỉ ngắn, anh tiếp tục công việc từ chiều cho đến tối, đôi khi là nửa đêm.
Từng là một ngư dân, Ali cho hay một vụ hỏa hoạn thiêu rụi con tàu đã khiến anh rơi vào cảnh tay trắng. Hiện anh phải sống dưới gầm cầu cùng vợ và các con. Nhiều năm trước, anh từng mất con trai vì tai nạn giao thông.
Anh nói bản thân cảm thấy bị phán xét và như một người ngoài rìa, bị bỏ lại phía sau trong thành phố lớn nhất thế giới này. “Nếu người ta có nhìn tôi thì cũng chỉ nhìn bằng nửa con mắt”, anh nói.
Tuy nhiên, anh vẫn phải tiếp tục công việc này vì các con. “Chúng ta đừng đánh mất hy vọng hay bỏ cuộc, tất cả là vì gia đình”, anh nói.
Bộ Tư pháp Mỹ tuyên bố vụ nổ súng bên ngoài Nhà Trắng hôm 23/5 là một âm mưu nhằm tước đoạt mạng sống của Tổng thống Donald Trump.
Nghi phạm Nasire Best, 21 tuổi, đã bị các đặc vụ Mật vụ bắn hạ tại hiện trường và tử vong sau đó do các vết thương quá nặng.
Theo Fox News, Best được cho là có tiền sử mắc các vấn đề về thần kinh và đã nằm trong diện quản lý của các cơ quan chức năng, bao gồm cả lực lượng bảo vệ của Tổng thống Mỹ.
Trong một hồ sơ tòa án được quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche đệ trình, vụ nổ súng được mô tả là "âm mưu ám sát thứ hai nhằm vào Tổng thống Trump chỉ trong vòng một tháng".
"Khoảng 18h ngày 23/5, một kẻ có vũ trang đã tiếp cận chốt kiểm soát an ninh của Nhà Trắng gần Đường số 17 và Đại lộ Pennsylvania, rút một khẩu súng cỡ nòng lớn từ trong túi ra một cách chuyên nghiệp và nổ súng về hướng Nhà Trắng. Các đặc vụ Mật vụ dũng cảm đã bắn trả. Tay súng bị tiêu diệt và một người qua đường vô tội đã bị thương nặng trong vụ nổ súng”, hồ sơ viết.
Vụ việc xảy ra chỉ vài tuần sau khi một tay súng bị bắt giữ trong bữa tiệc tối thường niên của Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng tại khách sạn Washington Hilton - sự kiện mà ông Trump tham dự lần đầu tiên sau gần một thập niên. Cole Tomas Allen, 31 tuổi, sau đó đã bị bắt và bị buộc tội âm mưu ám sát Tổng thống Trump. Đối tượng này phủ nhận các cáo buộc.
Hồ sơ của ông Blanche lập luận rằng cuộc tấn công thứ hai đã chứng minh nhu cầu về "an ninh cấp cao nhất, hiện đại nhất tại Nhà Trắng, bao gồm cả phòng khiêu vũ, một phần gắn kết, thống nhất và chặt chẽ của dự án Cánh Đông, vốn mang ý nghĩa sống còn đối với an ninh quốc gia và đang được xây dựng để đảm bảo Tổng thống có thể thực hiện các nhiệm vụ hiến định của mình trong một cơ sở an toàn và được bảo vệ nghiêm ngặt".
Vào tháng 5, Thượng viện đã chặn khoản kinh phí 1 tỷ USD dành cho hệ thống an ninh của dự án. Tháng trước, một thẩm phán tại Washington cũng tạm thời đình chỉ việc xây dựng phòng khiêu vũ cho đến khi chính quyền ông Trump nhận được sự chấp thuận từ quốc hội.
Hồi đầu tháng, ông Trump thông báo dự án này sẽ có phần mái được phát triển hoàn toàn dành cho mục đích quân sự.
Theo hồ sơ tòa án, ông Trump có các kế hoạch xây dựng một "phần mái bằng thép dày chống thiết bị không người lái", cùng với "các cột trụ chống chịu tên lửa và chống máy bay không người lái". Dự án cũng sẽ được trang bị "kính chống đạn, chống nổ" cùng với "hệ thống lọc không khí và HVAC (sưởi ấm, thông gió, điều hòa) cấp quân sự". Các tính năng an toàn khác sẽ bao gồm các hầm trú ẩn bom, một bệnh viện và các cơ sở y tế tiên tiến cùng với các vị trí bắn tỉa trên sân thượng.
Hãng thông tấn ANSA và AGI hôm 14.4 đồng loạt đưa tin Thủ tướng Meloni đã thông báo về diễn biến mới nhất liên quan đến tình trạng của thỏa thuận quốc phòng giữa Ý và Israel.
"Trước tình hình hiện tại, chính phủ đã quyết định đình chỉ việc tự động gia hạn thỏa thuận quốc phòng với Israel", bà Meloni phát biểu bên lề một sự kiện tại thành phố Verona của Ý.
Một nguồn tin ngoại giao ở Rome xác nhận với AFP rằng thỏa thuận đã không còn được triển khai, và cho hay việc duy trì hợp tác quốc phòng với Israel trong bối cảnh hiện nay sẽ gặp nhiều khó khăn về mặt chính trị.
Được thông qua vào năm 2006, thỏa thuận quốc phòng Ý - Israel được rà soát mỗi 5 năm một lần.
Thỏa thuận kêu gọi hợp tác trên nhiều lĩnh vực như công nghiệp quốc phòng, đào tạo và huấn luyện nhân sự quân sự, nghiên cứu và phát triển, cùng công nghệ thông tin và nhiều nội dung khác.
Quyết định trên đã được đưa ra sau khi quan hệ hai nước đã trở nên căng thẳng trong tuần qua. Chính phủ Ý cáo buộc lực lượng Israel đã bắn cảnh cáo nhằm vào một đoàn xe của lực lượng gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc có binh sĩ Ý tại Lebanon, khiến ít nhất một phương tiện bị hư hại nhưng không có thương vong.
Ý đã triệu Đại sứ Israel tại Rome để phản đối vụ việc.
Đến ngày 13.4, Israel triệu Đại sứ Ý sau khi Ngoại trưởng Ý Antonio Tajani lên án các "cuộc tấn công không thể chấp nhận được" của lực lượng Israel nhằm vào dân thường ở Lebanon.
Ông Tajani, đồng thời giữ chức Phó thủ tướng Ý, lúc đó đang ở Beirut để hội đàm với Tổng thống Lebanon Joseph Aoun và Ngoại trưởng Youssef Raggi.
Sau đó, ông Tajani viết trên X rằng chuyến đi của ông nhằm "bày tỏ sự đoàn kết của Ý trước các cuộc tấn công không thể chấp nhận của Israel nhằm vào dân thường".
Phản ứng trước quyết định đình chỉ thỏa thuận từ phía Ý, Israel cho rằng động thái của Rome chẳng gây bất kỳ ảnh hưởng nào cho an ninh của nước này.
New York Times ngày 10/4 dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên nói rằng tình trạng mất dấu thủy lôi là một trong những lý do khiến Iran chưa thể nhanh chóng đáp ứng yêu cầu của chính quyền Tổng thống Donald Trump về mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz.
Hoạt động vận chuyển dầu qua tuyến hàng hải quan trọng này vẫn gần như bị đình trệ kể từ khi Mỹ và Iran đạt thỏa thuận ngừng bắn hôm 8/4, theo CNN. Hãng thông tấn AFP dẫn dữ liệu theo dõi hàng hải thu thập hôm 9/4 cho biết chỉ có 10 tàu đi qua eo biển Hormuz kể từ khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực.
Ngay sau khi Mỹ - Israel phát động chiến dịch tấn công Iran ngày 28/2, Tehran đã triển khai nhiều xuồng cao tốc để rải thủy lôi tại eo biển Hormuz. Các quả thủy lôi, cùng mối đe dọa từ máy bay không người lái (UAV) và tên lửa, khiến số lượng tàu hàng đi qua tuyến hàng hải này giảm xuống mức rất thấp, đẩy giá năng lượng tăng cao và mang lại cho Iran đòn bẩy lớn nhất trong xung đột.
Iran khi đó vẫn để lại một hành lang lưu thông qua eo biển, cho phép các tàu trả phí được đi qua.
Sau khi các bên đạt được lệnh ngừng bắn, Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 9/4 công bố lộ trình thay thế cho tàu thuyền để tránh nguy cơ trúng thủy lôi tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, quan chức Mỹ cho rằng tuyến di chuyển này bị hạn chế đáng kể, phần lớn do Iran rải thủy lôi một cách thiếu hệ thống.
Chưa rõ liệu Iran có ghi chép vị trí từng quả thủy lôi hay không. Ngay cả khi làm điều này, một số quả có thể trôi dạt khỏi vị trí ban đầu. Nỗ lực rà phá thủy lôi cũng rất khó khăn, do các lực lượng hải quân Iran đã hứng chịu tổn thất nặng nề trong xung đột.
Quân đội Mỹ gần như cũng không còn lực lượng rà phá thủy lôi ở Trung Đông, do các tàu chuyên dụng đã bị loại biên và 2 trong 3 tàu chiến đấu ven biển được lắp thiết bị quét mìn đã di chuyển tới Singapore hồi đầu xung đột. Khó khăn trong theo dõi xuồng nhỏ rải thủy lôi khiến Mỹ cũng không thể xác định Iran đã cài bao nhiêu thủy lôi trong eo biển Hormuz, cũng như vị trí của chúng.
Giới chức Mỹ và Iran hiện chưa lên tiếng về thông tin.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi hôm 8/4 cho biết eo biển Hormuz sẽ được mở cho tàu thuyền qua lại sau khi "tính đến các hạn chế kỹ thuật". Giới chức Mỹ nhận định cụm từ này ám chỉ Tehran chưa thể nhanh chóng tìm hoặc gỡ thủy lôi.
Tổng thống Donald Trump hôm 10/4 nói với các phóng viên tại căn cứ liên hợp Andrews rằng eo biển Hormuz sẽ sớm khai thông, song thừa nhận điều đó sẽ không dễ dàng. Làm thế nào để nhanh chóng đảm bảo lưu thông an toàn qua khu vực nhiều khả năng sẽ là nội dung thảo luận trọng tâm trong cuộc đàm phán giữa Iran và Mỹ tại Pakistan.