“Lo lắng, quan ngại” là cảm nhận chung của người dân khi di chuyển qua khu vực vòng xoay điểm trường Đường Bào, nằm trên tuyến đường ĐT.975. Trục giao thông huyết mạch từ Dương Đông qua Cửa Lấp đến Bãi Khem là xương sống kết nối sân bay Phú Quốc với các khu vực trọng điểm đón tiếp đại biểu dự Tuần lễ cấp cao APEC 2027.
Trong khi dự án mở rộng đang được triển khai, một số đoạn tuyến gắn với nút giao như vòng xoay vào khu dân cư Suối Lớn hay điểm trường Đường Bào đã bộc lộ những bất cập nhất định về tầm nhìn do độ dốc lớn và kích thước vòng xoay chưa thực sự phù hợp với lưu lượng phương tiện hiện tại.
Nhiều người dân địa phương nắm được hiện trạng đều chủ động giảm tốc, di chuyển “thăm dò” khi lên dốc và tiếp cận vòng xoay trong điều kiện tầm nhìn hạn chế. Tuy nhiên, với những người dân vãng lai thì điểm giao thông này là thách thức lớn.
“Có hôm tôi đang chở con đi học, xe phía trước thắng gấp vì vừa lên dốc là gặp ngay phương tiện, không kịp quan sát. Nếu đi nhanh một chút là rất dễ xảy ra va chạm”, anh Trần Văn H., một phụ huynh sống tại khu vực chia sẻ.
Nhận diện được vấn đề này, ngay từ năm 2024, các cơ quan chức năng địa phương đã nhiều lần cảnh báo về tính chất nguy hiểm của nút giao này sau khi xảy ra một số vụ tai nạn giao thông.
Một tài xế xe công nghệ thường xuyên chở khách từ sân bay về khu vực Bãi Trường cho biết: “Khách nước ngoài thuê xe máy tự lái rất nhiều. Khi đi từ dưới dốc lên, vì khuất tầm nhìn, nên họ gần như không lường được phía trước là vòng xoay. Chỉ cần xử lý chậm một nhịp là có thể dẫn đến tai nạn”.
Nguyên nhân cốt lõi, theo đơn vị thi công, nằm ở tổ hợp các yếu tố hình học tuyến. Đoạn từ Km8+100 đến Km8+600 của ĐT.975 hiện có độ dốc dọc khoảng 4%, kết hợp với đường cong đứng có bán kính gần mức tối thiểu thiết kế và đường cong nằm tương đối gắt. Đỉnh dốc lại trùng với vị trí vòng xoay, tạo nên hiệu ứng “bóp méo tầm nhìn” đối với lái xe khi tiếp cận.
Trong bối cảnh tuyến ĐT.975 đang được cấp tập mở rộng để phục vụ APEC 2027 – sự kiện có ý nghĩa đặc biệt về đối ngoại và phát triển kinh tế – những tồn tại này càng đặt ra yêu cầu cấp bách phải xử lý triệt để.
Theo khảo sát thực địa ngày 19.4 của đơn vị chức năng, đoạn tuyến gần vòng xoay Đường Bào tồn tại độ dốc cao hơn khu vực trường học theo hướng từ An Thới về Dương Đông. Chính yếu tố địa hình này đã làm hạn chế đáng kể tầm nhìn của người điều khiển phương tiện, đặc biệt với các xe di chuyển ở tốc độ cao. Nguy cơ va chạm vì thế gia tăng rõ rệt, nhất là vào thời điểm học sinh đến trường và tan học.
Vì vậy, cần sớm điều chỉnh để việc đi lại của người dân đảm bảo an toàn.
Về phía nhà đầu tư thi công dự án ĐT.975, Công ty TNHH Mặt Trời Phú Quốc thông tin: Doanh nghiệp đã chủ động đề xuất phương án điều chỉnh kỹ thuật mang tính căn cơ. Cụ thể, Công ty kiến nghị hạ độ dốc đoạn tuyến dài khoảng 500 m, từ mức 4% xuống còn 1 – 2%. Giải pháp này nhằm cải thiện đáng kể tầm nhìn, giúp người điều khiển phương tiện có đủ thời gian quan sát và xử lý tình huống khi tiếp cận vòng xoay.
Ở góc độ người dân, kỳ vọng lớn nhất lúc này là các giải pháp sẽ sớm được triển khai trên thực địa. “Chúng tôi không mong gì hơn là con đường an toàn hơn mỗi ngày. Nhất là khu vực có trường học, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá rất đắt”, chị Nguyễn Thị L., một tiểu thương gần vòng xoay, bày tỏ.
Có thể thấy, từ phản ánh thực tế của người dân, đến sự vào cuộc của lực lượng chức năng và đề xuất cụ thể từ doanh nghiệp, bài toán tại vòng xoay Đường Bào đang từng bước được nhận diện rõ và xử lý theo hướng tích cực.
Tuy nhiên, yêu cầu đặt ra không chỉ là “có giải pháp”, mà là triển khai nhanh, đồng bộ và dứt điểm nhằm giảm thiểu nguy cơ tai nạn giao thông, tránh ảnh hưởng xấu tới hình ảnh của một điểm đến quốc tế đang phát triển mạnh mẽ như Phú Quốc.
Sáng 1/5, tại Phủ Tổng thống Ấn Độ, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã dự lễ đón chính thức do Tổng thống Droupadi Murmu và Thủ tướng Narendra Modi chủ trì. Trong không gian trang trọng của buổi lễ, những nhịp tre dồn dập của điệu múa Cheraw vang lên như một lời chào nồng hậu.
Theo Bộ Phát triển Vùng Đông Bắc Ấn Độ (Ministry of Development of North Eastern Region), điệu múa Cheraw có lịch sử lâu đời, gắn liền với bản sắc của cộng đồng người Mizo ở bang Mizoram. Loại hình này khởi nguồn từ các quan niệm tâm linh sơ khai của cư dân bản địa, trước khi phát triển thành một hình thức biểu diễn phổ biến.
Trong tiến trình lịch sử, Cheraw đóng vai trò là một vũ điệu nghi lễ quan trọng để cầu mong sự bình an và giữ gìn các giá trị truyền thống của bộ tộc. Trải qua thời gian, ý nghĩa của điệu múa dần chuyển dịch từ các nghi thức cổ xưa sang biểu tượng của niềm vui, sự sinh sôi và tinh thần đoàn kết cộng đồng.
Hiện, điệu múa là nội dung trọng tâm của lễ hội Chapchar Kut (lễ hội mùa xuân) và thường xuyên xuất hiện trong các sự kiện mang tính biểu tượng quốc gia. Năm 2010, Cheraw đã được ghi danh vào Sách Kỷ lục Guinness khi quy tụ hơn 10.000 vũ công cùng trình diễn tại thủ đô Aizawl.
Về mặt kỹ thuật, Cheraw là sự kết hợp giữa vận động hình thể và nhịp điệu của bộ gõ tự nhiên từ vật liệu tre nứa. Một màn trình diễn tiêu chuẩn thường gồm từ 6 đến 8 nghệ sĩ, đòi hỏi sự phối hợp chính xác tuyệt đối giữa hai nhóm.
Nhóm điều khiển tre gồm các nam thanh niên ngồi đối diện nhau theo cặp. Họ giữ các cây tre dài, thẳng, đặt ngang trên hai thanh tre khác được đặt làm đế trên mặt đất. Nhóm này thực hiện thao tác đập các thanh tre vào nhau và xuống đế gỗ theo nhịp 4/4. Tiếng tre nứa va đập tạo ra bộ khung nhịp điệu thay thế cho các nhạc cụ hiện đại.
Nhóm vũ công gồm các phụ nữ mặc trang phục truyền thống gồm váy quấn Puanchei và áo Kawrchei thực hiện các bước nhảy ra vào giữa các thanh tre đang chuyển động.
Đặc trưng kỹ thuật của Cheraw là tốc độ tăng dần theo thời gian trình diễn. Khi nhịp tre dồn dập hơn, vũ công phải duy trì sự tập trung cao độ để di chuyển chân chính xác giữa các khoảng hở của thanh tre đang đóng - mở liên tục. Các động tác tay và thân mình thường mô phỏng các hình thái tự nhiên như sự chuyển động của cây cối hoặc dáng bay của các loài chim rừng bản địa.
Với lịch sử kéo dài 2.000 năm, Cheraw thường được Chính phủ Ấn Độ lựa chọn làm đại diện văn hóa trong các nghi thức đón tiếp lãnh đạo quốc gia. Hình thức sử dụng tre nứa làm đạo cụ và nhịp điệu trình diễn của Cheraw có sự gần gũi với múa sạp của các dân tộc vùng Tây Bắc Việt Nam.
Họ dành phần lớn thời gian cùng con trai 6 tuổi khám phá bờ sông, công viên và rừng cây quanh nơi sinh sống. Sau hai năm rưỡi ở Breisach, họ hài lòng với cuộc sống mới khi được cộng đồng địa phương chào đón.
"Điều này không liên quan gì đến chúng tôi mà là do những người ở đây thực sự mở rộng trái tim mình và hiếu khách", Geoffrey nói.
Dù có những ngày thoải mái ở Đức, hai vợ chồng nói việc chuyển đến quốc gia này chưa từng nằm trong kế hoạch.
Kết hôn năm 2005, họ hài lòng với cuộc sống tại bang Colorado và không có ý định rời nước Mỹ cho đến khi Geoffrey bị trầm cảm vào năm 2016. Một năm sau, nam kỹ sư phần mềm bị sa thải. Anh miêu tả việc này giống như "bị đẩy đến bờ vực".
Để tìm kiếm cơ hội mới, họ chuyển đến thành phố Dublin, Ireland, quê ngoại của Sarah. Rời Mỹ không phải quyết định dễ dàng khi họ có mạng lưới gia đình, bạn bè dày đặc cùng tài sản là căn nhà vừa sửa để an cư lâu dài.
Khi đến Dublin, họ mua một chiếc thuyền được thiết kế như nhà di động ở Hà Lan rồi chuyển đến thị trấn ven biển Malahide phía bắc Dublin để neo đậu và sinh sống vào tháng 6/2018. Chiếc thuyền có giá gần 75.000 USD, chi phí thuê bến đậu phát sinh mỗi tháng là 508 USD. Ở trên thuyền một năm rưỡi, họ chuyển lên bờ sống.
Sau 5 năm sống tại Ireland, họ chuyển đến Đức vì cả hai từng học tiếng Đức và có thời gian ngắn sống tại đây. Họ cũng cân nhắc trở về Mỹ nhưng không thực hiện. Năm 2022, gia đình ba người đến Đức, thăm Freiburg im Breisgau, nơi Sarah từng học trước đây và bị thu hút bởi thị trấn Breisach gần đó, sát biên giới Pháp. Sau đó, họ tìm và mua một căn nhà hai phòng ngủ.
Gia đình được người dân chào đón, hàng xóm mời Sarah uống cà phê và ăn bánh khi họ ghé thăm. Trong khi bố mẹ nhanh chóng thích nghi với cuộc sống ở Đức, con trai họ lại gặp khó khăn và đôi khi có hành vi mất kiểm soát. Họ mất 5 tháng để con trai làm quen với cuộc sống mới.
Sau đó, cuộc sống dần ổn định khi con trai họ được gửi vào một trường mẫu giáo trong rừng. Tại đây, trẻ được giáo dục giữa thiên nhiên và dành phần lớn thời gian ở ngoài trời. Hiện tại, cậu bé phát triển tốt. Khi đi học, con trai họ được giáo viên dẫn vào rừng leo cây, hái quả mọng. Sarah miêu tả ngôi trường giống như khung cảnh bước ra từ bộ phim "Chúa nhẫn".
Hai năm rưỡi sau khi chuyển đến Breisach, Geoffrey làm việc từ xa cho một công ty có trụ sở tại Mỹ. Cả gia đình cảm thấy cuộc sống ổn định và tin rằng đã đưa ra quyết định đúng đắn khi đến Đức nhờ cộng đồng nơi đây cởi mở, gắn bó.
Mọi người chủ yếu hoạt động vì cộng đồng thay vì dịch vụ hay lợi nhuận. Geoffrey tham gia nhóm tình nguyện điều hành rạp chiếu phim địa phương, còn Sarah trở thành thành viên một dàn hợp xướng.
Dù vậy, họ vẫn vấp phải khác biệt văn hóa do người Đức nổi tiếng thẳng thắn. Geoffrey nhiều lần phải tự nhủ đó là tính cách của người bản địa để không cảm thấy bị tổn thương.
Anh cho biết họ không vòng vo khi nói chuyện. Hai vợ chồng từng lo lắng do hệ thống giáo dục Đức có nhiều khác biệt so với Mỹ. Sarah cũng gặp trở ngại khi trao đổi với giáo viên của con trai vì không thông thạo tiếng Đức bằng chồng.
Tuy nhiên, họ hài lòng khi nhận thấy người Đức đối xử khoan dung và chịu khó giao tiếp với trẻ em ở nơi công cộng, đồng thời sẵn sàng can thiệp nếu hành vi của đứa trẻ gây ảnh hưởng đến người xung quanh. Nếu điều này xảy ra ở Mỹ, họ thường chỉ nhận được những ánh nhìn khó chịu.
Về chi phí sinh hoạt, họ nhận thấy giá cả tại Đức phải chăng, thị trấn Breisach thậm chí rẻ hơn nhiều thành phố lớn. Hai vợ chồng từng bất ngờ với giá nhà hàng và thực phẩm tăng cao khi về thăm Mỹ.
Geoffrey nói đùa rằng sau khi sống ở Dublin, một trong những thành phố đắt đỏ nhất châu Âu, họ cảm thấy như được "sống miễn phí" tại Breisach. Gia đình Sarah lên kế hoạch sống song song ở Đức và Mỹ hoặc Ireland sau khi con trai học xong.
Nhìn lại hành trình chuyển nhà, họ khuyên các gia đình khác không nên vội xác định nơi định cư lâu dài cho đến khi tìm được chốn phù hợp.
Gia đình Sarah từng giữ lại nhà và đồ đạc ở Mỹ làm phương án dự phòng, và mới bán nhà vào năm ngoái khi xác định ở lại Đức.
"Sau nhiều lần chuyển nhà, giờ chúng tôi thấy hài lòng, mãn nguyện và muốn ở lại đây một thời gian", Sarah nói về cuộc sống tại Đức.
Đoàn kiểm tra liên ngành gồm đại diện các phòng Văn hóa - Xã hội, Kinh tế, Công an phường đã trực tiếp xác minh tại quán trên đường Võ Thị Sáu. Nhà chức trách yêu cầu chủ cơ sở giải trình về quá trình phục vụ đoàn khách vào chiều 30/4.
Chủ quán cung cấp hóa đơn tổng trị giá 715.000 đồng và cho biết thời điểm thanh toán khách không có ý kiến trực tiếp về giá.
Theo chủ cơ sở, quán mới hoạt động từ cuối tháng 4/2026, chuyên món đặc sản Huế với mức giá từ 40.000 đồng mỗi suất. Về đĩa cơm trắng giá 30.000 đồng, chủ quán lý giải giá dao động 10.000-30.000 đồng tùy lượng cơm khách gọi và chi phí mặt bằng tại trung tâm thành phố. Dịp lễ vừa qua, quán phục vụ trung bình hơn 200 lượt khách mỗi ngày.
Trước đó, chị Nguyễn Ly Ly (Hà Nội) đăng tải trên mạng xã hội hình ảnh đĩa cơm trắng giá 30.000 đồng tại cơ sở này với nhận xét cơm khô, chất lượng kém so với mức giá tại thủ đô. Tuy nhiên, chị Ly cho biết chỉ muốn chia sẻ trải nghiệm cá nhân, không có ý định đẩy sự việc đi quá xa.
Theo khảo sát của phóng viên tại khu vực phố Tây Võ Thị Sáu, mức giá cơm suất dao động 40.000-60.000 đồng, việc tách lẻ cơm trắng với giá 30.000 đồng thường xảy ra khi khách gọi thêm đĩa lớn cho cả bàn.
Thạc sĩ Lê Thế Hiển, giảng viên khoa Quản trị Du lịch, Đại học Kinh tế - Tài chính TP HCM (UEF), nhận định khi giá đã được niêm yết, tranh cãi đắt hay rẻ thuộc về cảm nhận cá nhân.
"Tuy nhiên, để giữ hình ảnh điểm đến, cơ sở kinh doanh nên có sự linh hoạt và tư vấn kỹ cho khách trước khi phục vụ", ông Hiển nói.
Đại diện UBND phường Thuận Hóa cho biết sẽ tiếp tục giám sát, yêu cầu các hộ kinh doanh niêm yết giá công khai và ứng xử văn minh để xây dựng môi trường du lịch an toàn cho cố đô.
Ngay sau bài đăng của chị Ly, hôm 1/5 một tài xế Grab chở khách đến Huế cũng chia sẻ trải nghiệm tại quán cơm Bà Chủ với suất ăn giá 100.000 đồng. Người này cho rằng mức giá cao hơn đáng kể so với các suất ăn tương tự tại Đà Nẵng, vốn chỉ khoảng 30.000 - 40.000 đồng.
Trong dịp 30/4 - 01/5, tổng lượng khách du lịch đến thành phố Huế trong 5 ngày (từ 29/4-03/5) ước đạt khoảng 610.000 lượt, tăng 73,7% so với cùng kỳ năm trước. Trong đó, khách quốc tế ước đạt 164.000 lượt, tăng 129%. Doanh thu từ du lịch ước đạt 1350 tỷ đồng, tăng 85%.