Dự án với cái tên dung dị “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” được nhen nhóm từ năm 2014 bởi anh Hồ Dương Đông, giảng viên Trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng. Năm 2016, “hạt mầm” nhân ái này bén rễ tại vùng đất học Hà Tĩnh trong một chuyến đi tình cờ. Khi đó, anh Đông ra Hà Tĩnh công tác và có dịp gặp gỡ, trò chuyện với thầy Biện Văn Quyền, Phó trưởng khoa Sư phạm Trường ĐH Hà Tĩnh (thời điểm đó là Chủ tịch Hội Sinh viên Trường ĐH Hà Tĩnh).
Bằng sự nhạy cảm của người làm công tác phong trào, khi nghe về dự án “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” của anh Đông, thầy Quyền đã bị thuyết phục hoàn toàn và quyết tâm đưa mô hình này về địa phương. Tháng 4.2016, những vệt màu đầu tiên chính thức được vẽ lên tại Bệnh viện đa khoa TP.Hà Tĩnh, mở đầu cho một hành trình nhân văn dài hơi.
Thời điểm đó, những sinh viên tình nguyện Trường ĐH Hà Tĩnh không quản ngại khó khăn, túc trực ngay tại sảnh chờ để hướng dẫn, dìu đỡ người bệnh. Không những thế, các bạn trẻ còn mang đến những “đặc sản” tinh thần vô giá.
Đó là những triển lãm tranh rực rỡ xua tan vẻ lạnh lẽo của bức tường vôi trắng hay những chuyến “Xe sách giường bệnh” đưa tri thức đến tận tay người bệnh. Đặc biệt, các bạn trẻ còn tổ chức những đêm gala “Hát cho bệnh nhân tôi nghe” để kết nối những tâm hồn đang mệt mỏi vì bệnh tật.
“Đều đặn mỗi dịp lễ tết, nhóm còn mang từng hộp bánh, gói quà trao tận tay bệnh nhân nghèo. Niềm vui của chúng tôi là thấy người bệnh nở nụ cười, đó cũng chính là động lực để hành trình “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” tiếp tục viết tiếp những chương mới đầy nhân văn”, thầy Quyền nói.
Năm 2019, bánh xe của dự án “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” tiếp tục lăn bánh, rẽ vào Bệnh viện Phục hồi chức năng Hà Tĩnh. Khác với sự hối hả của những bệnh viện đa khoa, nơi đây mang bầu không khí trầm mặc với những dãy nhà nhuốm màu thời gian. Bệnh nhân đa phần là người già, những người đang trầy trật giành giật lại từng cử động nhỏ nhất sau tai biến, tai nạn. Với họ, cuộc chiến không tính bằng ngày mà vắt kiệt sức lực qua hàng tháng, hàng năm trời.
Giữa không gian trĩu nặng ấy, sự xuất hiện của những sinh viên tình nguyện như một “luồng gió mát”. Khi tiếng đàn guitar mộc mạc cất lên dọc hành lang, những ánh mắt mệt mỏi, đờ đẫn vì bệnh tật bỗng chốc bừng sáng.
Chị Nguyễn Thị Hiền (ngụ P.Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh), người từng chăm sóc mẹ già khi điều trị tại Bệnh viện Phục hồi chức năng Hà Tĩnh, bộc bạch: “Đi viện lâu khổ sở và áp lực lắm, nhiều lúc quay cuồng trong thuốc men, phác đồ điều trị đến kiệt sức. Thời điểm ấy, có mấy đứa sinh viên ghé phòng đàn hát là mẹ tôi vui vẻ hẳn. Nhìn bà cười, người đi chăm như tôi cũng thấy nhẹ lòng, bao nhiêu mệt mỏi như tan biến hết”.
Hành trình 10 năm của “Một bức tranh – Nhiều hy vọng” cũng từng gặp trắc trở. Thầy Quyền cho biết khi đại dịch Covid-19 ập đến, các buồng bệnh bị phong tỏa, những đêm nhạc phải tạm dừng. Không để “ngọn lửa” tắt, các tình nguyện viên (TNV) lập tức xoay trục, hối hả huy động nguồn lực hỗ trợ lực lượng y tế tuyến đầu chống dịch. Ngay khi đại dịch đi qua, những đôi chân thanh xuân lại tiếp tục rong ruổi, mang sắc màu đến tặng Bệnh viện Y học cổ truyền và Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hà Tĩnh.
“Sau một thập niên bền bỉ ươm mầm dưới sự sát cánh của lãnh đạo Trường ĐH Hà Tĩnh, dự án đã thu về những quả ngọt đáng tự hào. Khoảng 5.500 lượt TNV đã biến nhiệt huyết tuổi 20 thành những giọt mồ hôi nơi buồng bệnh. Hơn 100 bức tranh phong cảnh đã thay thế vĩnh viễn cho những mảng tường vôi bong tróc tại 4 cơ sở y tế”, thầy Quyền tự hào nói.
Để có kinh phí hoạt động, hàng trăm sinh viên tình nguyện của Trường ĐH Hà Tĩnh đã chia nhau bán từng bông hoa, nén hương trầm, chắt chiu từng đồng tiền quỹ để tặng quà cho bệnh nhân nghèo.
Nhắc đến những ngày đầu gieo mầm, các thế hệ TNV vẫn nhớ mãi cô gái có biệt danh thân thương “Yến lùn”. Vóc dáng nhỏ bé nhưng Đậu Hoàng Yến sở hữu nguồn năng lượng và sự lăn xả ít ai sánh kịp. Bất cứ buồng bệnh nào, hoạt động gây quỹ nào cũng in dấu chân thoăn thoắt của cô sinh viên nhỏ nhắn ấy.
Nhìn lại chặng đường một thập niên, cựu sinh viên khoa Sư phạm không giấu được giọt nước mắt nghẹn ngào: “Ngày đó tụi em bắt đầu với đôi bàn tay trắng, tài sản quý giá nhất chỉ là trái tim rực lửa và cây đàn guitar cũ. Có lúc mệt mỏi muốn chùn bước, nhưng chính ánh mắt đợi chờ của bệnh nhân đã níu chân tụi em lại. Nhìn các em khóa sau vẫn tiếp nối ngọn lửa này, em thực sự hạnh phúc”.
Chúng tôi gặp lại nhau sau hơn 5 năm. Vẫn gương mặt thanh tú, đôi mắt tròn, sâu thăm thẳm và sự lễ phép, có điều Đàng Vương Huyền Trân (25 tuổi) của ngày hôm nay đã bớt đi phần hồn nhiên, thêm nhiều sự điềm tĩnh, sắc sảo.
Mới đây, cô gái dân tộc Chăm vừa trúng tuyển bậc cao học hệ chính quy Trường ĐH Công nghệ TP.HCM, chuyên ngành quản trị du lịch và lữ hành với điểm xét tuyển 8.05/10.
Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2021 (tên hiện tại là Miss Cosmo Vietnam) là một mùa giải ấn tượng khi thu hút hàng loạt tên tuổi đã gặt hái nhiều thành tích trên đấu trường sắc đẹp tham gia như: Ngọc Châu, Nam Em, Lệ Nam, Bùi Quỳnh Hoa, Đỗ Nhật Hà, hoa khôi bóng chuyền Đặng Thu Huyền…
Chẳng ai ngờ, giữa "một rừng ngôi sao" bỗng vụt lên một cái tên hoàn toàn xa lạ, đó là Đàng Vương Huyền Trân (Ninh Thuận, nay là Khánh Hòa). Trong phần thi ảnh online, Huyền Trân liên tục vượt qua nhiều mỹ nhân đình đám của showbiz Việt "giật spotlight" (thu hút) dù lần đầu tiên ghi danh.
Trên trang cuộc thi năm đó, Huyền Trân với đôi mắt nhuốm màu huyền bí của thiếu nữ Chăm, dịu dàng trong trang phục truyền thống đặc trưng của dân tộc mình đã thu hút hơn 30.000 lượt quan tâm yêu thích, gần 7.000 lượt bình luận, vượt xa các thí sinh khác.
Truyền thông liên tục đưa tin về cô với những tên gọi "cánh chim lạ" của Hoa hậu hoàn vũ Việt Nam; Cô gái dân tộc Chăm dẫn đầu bình chọn tại Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam… Dừng lại ở kết quả không như mong đợi, nhưng Huyền Trân hạnh phúc và biết ơn khi được yêu mến, được học hỏi và trưởng thành.
"Tôi về quê đi rẫy phụ mẹ, nhiều người nhận ra tôi. Mẹ không cho tôi đi nữa, bảo tôi ở nhà. Mẹ sợ tôi xấu hổ. Nhưng tôi muốn đi cùng mẹ. Tôi lớn lên nhờ giọt mồ hôi trên giảng đường của cha và gánh bánh xèo vất vả của mẹ", Huyền Trân hạnh phúc khi kể về đấng sinh thành.
5 năm đã qua, nhắc về Đàng Vương Huyền Trân, ông Trần Việt Bảo Hoàng, Phó ban tổ chức cuộc thi vẫn còn nhớ như in hình ảnh cô bé dân tộc Chăm luôn nỗ lực cố gắng trong các phần thi.
"Tôi nhớ đó là lần đầu tiên cô bé thi sắc đẹp, lần đầu đi đôi giày cao gót sải chân trình diễn thời trang. Huyền Trân hồn nhiên, dễ thương, sở hữu nét đẹp rất riêng. Tên cô bé đã là một điều đặc biệt", CEO Trần Việt Bảo Hoàng nhớ lại.
Gây sốt tại cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2021, Hoa hậu các dân tộc Việt Nam… nhưng thay vì dùng đó là bàn đạp tiến xa hơn vào showbiz, Huyền Trân âm thầm quay lại hoàn thành việc học tại Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM.
Sau tốt nghiệp, cô gái Chăm đã đi làm 3 năm nay. Cô đang làm nhân sự cho một tập đoàn về xây dựng ở TP.HCM. Đồng hành cùng nhóm từ thiện Từ Tâm từ năm 2024 với vai trò tình nguyện viên, đến nay Huyền Trân đang là đại sứ chương trình. Cô gái Chăm tích cóp lương đóng góp cùng nhóm mua quà, nhu yếu phẩm chung tay hỗ trợ những cuộc đời kém may mắn.
"Bạn bè tôi cưới nhiều rồi, cũng có con rồi. Nhưng ba mẹ chưa bao giờ hối tôi lấy chồng. Mẹ tôi bảo: con học tới đâu, mẹ theo tới đó. Tôi vẫn ở trọ, tháng trả 4,5 triệu đồng tiền trọ, đi xe máy", Đàng Vương Huyền Trân cười.
Cô gái dân tộc Chăm sẽ nhập học bậc cao học vào tháng 5 tới. Huyền Trân chia sẻ: "Tôi may mắn được sự ủng hộ từ gia đình, đồng nghiệp. Tôi nghĩ ngoại hình có thể giúp mình tạo ấn tượng ban đầu, nhưng sự tự tin, kiến thức và bản lĩnh mới là điều giúp mình tỏa sáng và đi xa hơn".
Trao đổi với chúng tôi qua điện thoại về việc con gái theo học cao học, ông Đàng Quang Vương (56 tuổi) ba của Huyền Trân, nói ông ủng hộ mọi quyết định của con. Ông Vương hiện tại là giảng viên Trường CĐ Công nghệ năng lượng Khánh Hòa.
Việc con gái tiếp nối truyền thống gia đình theo đuổi sự nghiệp học hành, ông nghĩ đó là chuyện bình thường. "Nhà có hai chị em, Trân là con đầu. Chúng tôi luôn ủng hộ con theo đuổi giấc mơ của mình và hỗ trợ khi con cần", ông Vương nói.
Lựa chọn chuyên ngành du lịch, Huyền Trân mong muốn giữ gìn và góp phần lan tỏa văn hóa dân tộc Chăm đến nhiều người hơn, đặc biệt là trang phục truyền thống "Aw Kamei", những lễ hội, nét văn hóa độc đáo của dân tộc mình.
Lễ chào cờ "Tôi yêu Tổ quốc tôi" được tổ chức ngay trên boong tàu Trường Sa 571, giữa mênh mông sóng nước.
Đối với hơn 70 đoàn viên, thanh niên tiêu biểu, nghi thức nơi đầu sóng ngọn gió này không đơn thuần là một hoạt động trong chuyến đi, mà là khoảnh khắc chạm đến niềm tự hào sâu thẳm, đánh thức tình yêu và trách nhiệm với từng sải biển quê hương.
Cái nắng chói chang, những cơn gió thổi liên hồi khiến tàu Trường Sa 571 liên tục lắc mạnh. Thế nhưng, dưới sự hướng dẫn của anh Nguyễn Tường Lâm, Bí thư T.Ư Đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, các bạn trẻ vẫn khẩn trương sắp xếp đội hình, đứng nghiêm trang.
Giữa không gian bao la mây trời, lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới, kiêu hãnh như chính sức trẻ Việt Nam kiên cường nơi tiền tiêu.
Giây phút giai điệu hào hùng của "Tiến quân ca" cất lên, mọi khoảng cách giữa đất liền và hải đảo xa xôi dường như tan biến. Những bàn tay đặt lên ngực trái, cùng cất cao tiếng hát, tất cả cùng chung một nhịp đập hướng về Tổ quốc.
Tiếng Quốc ca hòa vào tiếng sóng gầm gào, tạo nên một bản hùng ca giữa biển trời khiến nhiều người đã không giấu được xúc động.
Rồi khúc ca "Lên đàng" tiếp nối, cuộn trào tinh thần xung kích, dấn thân của những người mang theo khát vọng tuổi thanh xuân đến với biển đảo.
Nhiều thành viên không giấu được xúc động khi hòa ca giai điệu hào hùng của Quốc ca
ẢNH: TUẤN MINH
Bồi hồi nhớ lại phút giây ấy, chị Dương Ngọc Hà, thành viên đội xung kích nghệ sĩ tình nguyện, rưng rưng: "Đứng giữa Trường Sa cất tiếng hát Quốc ca là một trải nghiệm mang lại sự tự hào vô cùng tận. Tôi chỉ mong những ai chưa từng ra đảo, hãy một lần đến đây để tận mắt chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của quân dân mình, để thấy tim mình đập chung nhịp đập Tổ quốc".
Cùng chung dòng cảm xúc, anh Đỗ Duy Kiên, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Bắc Ninh, chia sẻ, khoảnh khắc lá cờ Tổ quốc tung bay giữa biển khơi như một lời thức tỉnh.
"Giây phút ấy khiến tôi thấm thía rằng, mình phải sống sao cho xứng đáng, phải nỗ lực rèn luyện để đóng góp sức mình vào công cuộc bảo vệ chủ quyền thiêng liêng", anh Kiên bộc bạch.
Cảm xúc ấy càng thêm nghẹn ngào khi đoàn đặt chân lên các điểm đảo. Đứng chào cờ bên cột mốc chủ quyền trên đảo Trường Sa, nơi xương máu cha anh đã hòa vào sóng nước để giữ gìn từng tấc đảo, sải biển, mỗi đoàn viên, thanh niên tự thấy mình bé nhỏ nhưng cũng đầy tự hào trước giá trị của độc lập, hòa bình.
Những bàn tay đặt lên ngực trái, cùng cất cao tiếng hát, tất cả cùng chung một nhịp đập hướng về Tổ quốc
Gói ghém lại những cảm xúc của chuyến đi, anh Nguyễn Tường Lâm chia sẻ, đây là một cuộc trở về với cội nguồn sức mạnh dân tộc để mỗi người tự soi chiếu lại mình.
"Tài sản lớn nhất chúng ta mang về đất liền không phải là những vật chất vô tri, mà là ngọn lửa tình yêu Tổ quốc rực cháy. Mỗi đại biểu giờ đây là một sứ giả, mang theo câu chuyện, hình ảnh chân thực của Trường Sa để gieo mầm tình yêu ấy vào trái tim của mọi thế hệ thanh niên Việt Nam", anh Nguyễn Tường Lâm nhắn nhủ.
Theo ghi nhận của người viết, tại ngã tư Hàng Xanh, trong khoảng thời gian gần 1 tiếng từ 11 giờ 45 đến 12 giờ 45 có ít nhất 2 vụ va quệt giao thông nhẹ tại đây. Lý do chính là do người điều khiển xe máy chạy sát hoặc băng qua đường cắt đầu xe tải lớn. Tình trạng cắt đầu xe hay bám sát đuôi xe tải, xe buýt... để qua đường diễn ra thường xuyên.
Phan Thị Cẩm Thy, sinh viên Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM, nói lý do nhiều người chọn bám đuôi xe tải, xe container khi qua đường vì xe lớn sẽ là vật cản, giúp các xe khác qua đường dễ dàng hơn.
"Không bao giờ em bám đuôi xe tải khi qua đường. Đây là bài học đầu tiên mẹ dạy Thy khi em bắt đầu tập xe máy. Mẹ dặn có 3 vị trí không được đến gần vì đó là điểm mù của bác tài xe tải. Một là đuôi xe, hai là gần sát đầu xe, nếu đứng gần xe tải ngó vào gương mà không thấy tài xế, nghĩa là tài xế cũng không thấy mình, vị trí thứ ba là bên hông xe", Cẩm Thy nói.
Nghỉ lễ Giỗ Tổ và 30.4 dài ngày sắp tới, là dịp nhiều mọi người lựa chọn chạy xe gắn máy để về quê bên gia đình, người thân hoặc đi du lịch bằng xe gắn máy cũng cần phải chú ý không bám sát đuôi xe tải, xe container.
Tài xế Lê Ngọc Thiên (38 tuổi), hãng xe Tư Trang cho biết hành động bám đuôi xe tải, xe container là thói quen chết người.
"Người điều khiển phương tiện giao thông phải để ý tín hiệu của xe chạy trước. Tôi nhớ mãi vụ mấy năm trước ở Bàu Bàng (Bình Dương cũ; nay là TP.HCM), hai bạn trẻ đứng kẹp bên hông xe, tài xế khuất tầm nhìn không thấy được, thế 2 hài bạn bị cuốn luôn. Lúc đó xe tôi vừa chạy qua, anh em tài xế đi sau kể lại", tài xế Lê Ngọc Thiên nhớ lại.
Còn tài xế Lưu Ngọc Hoài (35 tuổi, Nghệ An) thuộc hãng xe Hoàng Hà, cho biết anh lái xe tải 6 năm, trước đó là phụ xe. Hơn 10 năm gắn bó với những chuyến xe Bắc vào Nam, từ vị trí phụ xe ban đầu đến người cầm lái trên những hành trình cả ngàn cây số, anh luôn được các bậc đàn anh dặn phải tỉnh táo, quan sát gương thật kỹ, giữ khoảng cách an toàn.
"Tôi thấy điểm mù nguy hiểm nhất là sau đuôi xe và phía trước sát cabin. Đây là hai vị trí chúng tôi rất khó quan sát. Xe nhỏ dễ quan sát chứ xe lớn điểm mù nhiều hơn. Các bạn trẻ không được vượt ẩu, không đi gần xe tải lớn để bảo vệ an toàn cho mình và người thân", tài xế Lưu Ngọc Hoài nói.
Trao đổi cụ thể hơn về thói quen bám sát đuôi xe tải, xe container của một bộ phận người trẻ khi tham gia điều khiển phương tiện giao thông, đại úy Nguyễn Văn Vinh, Công an phường Tân Hưng (quận 7 cũ, Công an TP.HCM), nói rằng đây là một trong những hành vi dễ gây tai nạn nghiêm trọng nhất của người điều khiển xe gắn máy.
"Bạn đang đi vào vùng mù chết người. Phía sau xe tải là khu vực tài xế gần như không thấy gì. Tài xế phanh là bạn "dính" ngay: xe tải có quán tính lớn, nhưng nếu họ phanh gấp (né chướng ngại, đèn đỏ…), người bám đuôi không có thời gian xử lý. Ngoài ra, đây là vị trí bị che tầm nhìn hai phía: bạn không thấy xe từ hướng khác lao tới dẫn tới sang đường kiểu mù thông tin", đại úy Vinh người có 8 năm trong lĩnh vực giao thông, phân tích.
Hiệu ứng tâm lý "đi theo cho an toàn", theo anh là sai bởi xe lớn không phải lá chắn, mà là điểm nguy hiểm di động.
Đại úy Nguyễn Văn Vinh phân tích 6 vị trí điểm mù quan trọng mà người tham gia giao thông cần lưu ý để tránh.
Thứ nhất là phía trước đầu xe, cụ thể không dừng ngay trước mũi xe tải, vì cabin cao dẫn tới tài xế không thấy xe nhỏ sát đầu xe. Thói quen này rất nguy hiểm thường thấy khi dừng đèn đỏ hoặc chen lên trước.
Thứ hai là phía sau đuôi xe. Tuyệt đối không bám đuôi và giữ khoảng cách tối thiểu 10 – 20m, bởi đây là vị trí hoàn toàn khuất tầm nhìn, rất nguy hiểm khi xe lùi hoặc phanh gấp.
Thứ ba là vị trí hai bên hông xe (đặc biệt bên phải). Không chạy song song lâu với xe lớn và bên phải nguy hiểm hơn vì tầm nhìn hạn chế.
Thứ tư là khi xe rẽ hướng, đuôi quét rộng. Nhiều người bị cuốn vào gầm khi đứng sát bên. Nguyên tắc là thấy xe lớn nháy đèn thì phải tránh xa, không cố chen vượt lên vì có thể nhanh một giây nhưng chậm cả đời.
Thứ năm là điểm mù gương chiếu hậu. Gương không bao quát hết, sẽ có "khoảng chết" ngay ngoài vùng gương. Nguyên tắc vàng ở đây là "nếu bạn không thấy mặt tài xế trong gương đồng nghĩa họ không thấy bạn.
Thứ sáu là điểm mù do cột A (khung kính trước), dễ hiểu hơn là tuyệt đối không "cắt đầu" xe lớn, bởi cột kính chắn gió che mất góc nhìn chéo, dễ xảy ra khi xe máy cắt ngang đầu xe tải.