Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. “Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng”, An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm “bến đỗ” mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông “không mua nổi ly nước” cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng “mối tốt hơn” đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm “tình một đêm” hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
“Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống”, chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
“Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương”, anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
“Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay”, An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. “Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy”, Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết “ngôn ngữ tình yêu” của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai không nề hà việc vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. “Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại”, bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. “Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện”, chị nói.
Gần đây, Khoa Tai Mũi Họng, Bệnh viện Bưu điện liên tục tiếp nhận nhiều trường hợp người bệnh nhập viện trong tình trạng hóc dị vật ở vùng họng, amidan, thậm chí sâu xuống hạ họng.
Điển hình, bà P.T.T.H. (47 tuổi, Hà Nội) sau khi ăn bánh mì pate xuất hiện cảm giác đau và vướng họng. Qua nội soi, bác sĩ phát hiện một sợi lông lợn dài khoảng 2,5cm cắm trực tiếp vào amidan của bà H. Đây là dạng dị vật hiếm gặp nhưng gây khó chịu rõ rệt cho người bệnh.
Một trường hợp khác là bệnh nhân T.V.L. (63 tuổi) sau khi ăn cá xuất hiện cảm giác vướng trong họng. Khi đến khám tại bệnh viện, bác sĩ phát hiện một mảnh xương cá có hình tam giác ba cạnh sắc nhọn cắm sâu ở vị trí hạ họng – xoang lê bên phải, đây là khu vực khó tiếp cận và tiềm ẩn nhiều rủi ro khi can thiệp.
Đáng chú ý, trường hợp bệnh nhân N.V.T (27 tuổi) bị hóc xương cá nhưng chủ quan, tự xử lý tại nhà trong suốt 5 ngày. Khi đến bệnh viện, bác sĩ phát hiện mảnh xương dài 2 cm đã cắm sâu vào amidan. Rất may trường hợp này chưa gây viêm nhiễm hay áp xe quanh amidan – một biến chứng nguy hiểm có thể dẫn đến nhiễm trùng lan rộng.
Không chỉ người lớn, trẻ nhỏ cũng là nhóm có nguy cơ cao. Bé N.M.A. (4 tuổi) phải nhập viện sau khi cho mảnh nhựa đồ chơi vào miệng và vô tình bị hóc, gây tắc nghẽn và đau đớn.
Theo bác sĩ chuyên khoa 2 Trịnh Thị Vân - Phó Trưởng khoa Khám bệnh 1, Bệnh viện Bưu điện, dị vật đường ăn có thể gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng nếu không được xử lý đúng cách và kịp thời. Các dị vật sắc nhọn như xương cá dễ làm tổn thương niêm mạc họng, gây rách, chảy máu.
"Khi dị vật mắc lại trong thời gian dài, nguy cơ nhiễm trùng tăng cao có thể hình thành ổ mủ quanh amidan hoặc lan rộng ra vùng cổ. Trong một số trường hợp dị vật còn có thể di chuyển sâu xuống thực quản hoặc đường thở gây biến chứng nặng nề", bác sĩ Vân nói.
Bác sĩ Vân khuyến cáo, để phòng tránh hóc dị vật, người dân cần duy trì thói quen ăn uống cẩn trọng, tránh vừa ăn vừa nói chuyện hoặc cười đùa, đặc biệt với các món dễ có xương như cá, gà. Trẻ nhỏ cần được giám sát chặt chẽ, không để ngậm hoặc đưa các vật nhỏ vào miệng.
Đáng lưu ý, nhiều người vẫn áp dụng các mẹo dân gian như nuốt cơm, uống nước hoặc ngậm vitamin C để xử lý khi bị hóc dị vật. Tuy nhiên, theo chuyên gia, những cách này không hiệu quả mà còn có thể khiến dị vật cắm sâu hơn, gây tổn thương nghiêm trọng và làm phức tạp quá trình điều trị.
Khi có dấu hiệu vướng hoặc đau họng sau khi ăn, người bệnh nên đến cơ sở y tế chuyên khoa để được thăm khám và xử lý kịp thời. Việc lấy dị vật cần được thực hiện bằng các phương pháp chuyên môn như nội soi nhằm đảm bảo an toàn và hạn chế tối đa biến chứng.
Để phòng tránh và xử lý an toàn khi gặp tình huống hóc dị vật, các bác sĩ khuyến cáo người dân cần duy trì thói quen ăn uống cẩn trọng, tập trung khi ăn, tránh vừa ăn vừa nói chuyện hoặc cười đùa, đặc biệt với những món dễ có xương như cá hoặc gà.
Đối với trẻ nhỏ, cần được giám sát chặt chẽ, không để trẻ ngậm hoặc cho các vật nhỏ vào miệng. Bên cạnh việc thận trọng trong ăn uống, người lớn cũng cần chú ý chăm sóc và trông coi trẻ cẩn thận khi ăn và khi chơi.
Đầu bếp Vũ Nhất Thông, sáng lập Trung tâm dạy nấu ăn Eric Vũ Cooking Class, cho biết, nghệ thuật trình bày (plating) ứng dụng khoa học thị giác giúp nâng tầm giá trị trải nghiệm cho món ăn.
Dưới đây là 5 quy tắc thường được các đầu bếp chuyên nghiệp áp dụng.
Quy tắc 1/3
Tương tự nhiếp ảnh, đĩa thức ăn có thể chia thành 9 ô vuông. Bốn điểm giao cắt của các đường này là điểm thu hút thị giác. Não bộ xử lý hình ảnh hiệu quả nhất ở các điểm 1/3 thay vì vị trí chính giữa.
Người nấu nên đặt nguyên liệu chính như thịt, cá lệch về một trong bốn điểm này. Phần không gian còn lại dành cho sốt và rau củ phụ trợ. Sự mất cân đối có chủ đích giúp tổng thể món ăn có chiều sâu hơn.
Tạo màu sắc đối lập
Một đĩa thức ăn đơn sắc, ví dụ sự kết hợp toàn màu nâu của thịt và khoai tây, dễ gây cảm giác đơn điệu. Khi đĩa ăn có màu đối lập như đỏ cạnh xanh, vàng cạnh tím, não bộ được kích thích và tiết ra hormone dopamine (tạo cảm giác vui vẻ, thỏa mãn, hưng phấn).
Các cặp màu đối lập tiêu biểu gồm: đỏ (thịt, cà chua) đi kèm xanh lá (rau thơm, măng tây); vàng (bí ngô, nghệ) phối cùng tím (bắp cải tím); cam (cà rốt) đặt cạnh xanh dương (hoa đậu biếc).
Ông Thông cho biết người nấu chỉ nên dùng ba màu chính tạo nền và một màu nhấn, tránh lạm dụng làm đĩa thức ăn rối mắt.
Xây dựng cấu trúc 3D
Não bộ chú ý đến những vật thể nhô cao khỏi mặt phẳng. Đĩa thức ăn có cấu trúc chiều cao thu hút ánh nhìn hơn cách dàn trải phẳng.
Có ba kỹ thuật tạo chiều cao: xếp chồng các lớp nguyên liệu (khoai tây ở dưới, cá ở giữa, rau thơm ở trên); dùng khuôn tròn nén thức ăn thành hình trụ cao 4-6 cm; cắm các loại rau trang trí đứng thẳng.
Chiều cao lý tưởng của điểm cao nhất gấp 1,5 đến 2 lần phần nền. Tuy nhiên, đầu bếp lưu ý cấu trúc này phải đảm bảo độ vững, tránh đổ sập khi thực khách dùng dao dĩa.
Tận dụng không gian âm
Không gian âm là phần trống xung quanh chủ thể món ăn. Khoảng trống giúp mắt có điểm nghỉ và làm nổi bật phần thức ăn chính.
Tỷ lệ được nhiều nhà hàng áp dụng là để trống 60% diện tích đĩa. Người nấu có thể sử dụng đĩa lớn hơn bình thường. Cùng một lượng thịt, đặt trên đĩa 32 cm sẽ tạo cảm giác sang trọng hơn so với đĩa 24 cm.
Dẫn dắt bằng đường nét và số lẻ
Đầu bếp thường dùng nước sốt hoặc gia vị rắc để tạo đường dẫn ánh mắt người nhìn. Các kỹ thuật phổ biến gồm: dùng thìa kéo một đường sốt cong từ trung tâm ra mép đĩa; nhỏ các chấm sốt kích thước giảm dần; rải tiêu hoặc vụn bánh mì theo đường thẳng.
Trong bố cục này, các chi tiết được xếp theo số lẻ như 3, 5, 7 vật thể. Các nghiên cứu thị giác chỉ ra số lẻ tạo bố cục tự nhiên hơn số chẵn.
"Trên chiếc đĩa trắng, không gian trống là cách người đầu bếp truyền thông điệp ít mà sang", ông Thông nói.
Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh, Trung Quốc là công trình tiêu biểu nhất của kiến trúc cung đình Trung Quốc và cũng là một trong những cung điện cổ bằng gỗ được bảo tồn tốt nhất trên thế giới cho tới ngày nay.
Nơi đây với tổng diện tích 720.000m2, là khu phức hợp cung điện rộng lớn nhất thế giới. Nơi đây vừa là nhà của các hoàng đế cùng gia đình, vừa là trung tâm nghi lễ, chính trị của Trung Quốc kéo dài hơn nửa thế kỷ.
Tại Tử Cấm Thành, không khó để tìm thấy kiến trúc vườn thượng uyển với hệ thực vật phong phú, các khu đền, nơi nghỉ chân, vãn cảnh đầy thơ mộng. Nơi đây cũng có rất nhiều giếng nước, nằm trong hệ thống cung cấp nước dày đặc và rất phức tạp dưới lòng đất.
Tuy nhiên, có một chi tiết kỳ lạ khiến những người ưa khám phá lịch sử đều cảm thấy khó hiểu, đó là không ai dám uống nước từ những giếng này. Năm xưa người ta đào những giếng này với mục đích chủ yếu là để ngừa hoả hoạn xảy ra, còn nước dùng trong cung đa phần được vận chuyển từ trên núi Ngọc Tuyền xuống bằng sức người.
Không chỉ vậy người ta kể lại rằng Hoàng đế Càn Long còn so sánh hẳn chất lượng và mùi vị nước của các địa phương, cuối cùng kết luận nước trên núi Ngọc Tuyền ngọt nhất, vả lại pha trà ngon nhất, về sau vẫn luôn đem nước suối trên núi Ngọc Tuyền về dùng.
Trong cung có nhiều giếng là vậy nhưng có người thắc mắc, tại sao người trong hoàng cung xưa phải bỏ gần tìm xa, không dùng nước giếng có sẵn ngay trong cung?
Nhìn từ góc độ tự nhiên, ban đầu giếng vẫn chứa nước ngầm trong suốt sạch sẽ, nhưng trải qua mấy trăm năm sau, chất lượng nước có lẽ sẽ bị ô nhiễm. Hơn nữa chất lượng nước ngầm ở Bắc Kinh thiên về cứng, khi ấy cũng không có những thiết bị lọc nước, không hợp uống trong thời gian dài.
Xét theo nhân tố con người, có một thái giám già từng nói không ai muốn uống, cũng không ai dám uống nước giếng trong cung.
Theo trang Sohu nước từ những giếng này chỉ được dùng để tưới cây, lau chùi, và dập lửa nếu xảy ra hỏa hoạn.
Điều thú vị qua các bộ phim cổ trang của Trung Quốc, chúng ta biết được rằng Tử Cấm Thành vốn dĩ là chốn thâm cung bí sử, với nhiều câu chuyện ly kỳ đầy âm mưu hiểm độc. Chuyện các phi tần, thái giám, người hầu... đôi khi biến mất không quá hiếm gặp, và nhiều người cho rằng có đến 80% trong số đó bị thủ tiêu ở giếng nước.
Chưa hết, các giếng chứa nước trong Tử Cấm Thành còn thường xuyên bị kẻ xấu thả chất độc, nhằm âm mưu hãm hại lẫn nhau.
Trải qua nhiều năm, độc tố trong giếng có thể vẫn còn, kết hợp hệ thống kênh ngầm phức tạp, khiến người vô tình uống phải nước dù ở bất kỳ đâu, vẫn có nguy cơ nhiễm độc.
Ngoài ra có tài liệu lại cho rằng, người ta không uống nước từ các giếng trong cung vì chất lượng nước ở Bắc Kinh bị cho là không tốt.
Đáng chú ý tác giả Tử Kha, trong cuốn "Tuyển tập truyện nhỏ thời nhà Thanh" có viết rằng: "Người trong Kinh thành muốn uống nước thì chỉ dùng nước ở núi Ngọc Tuyền"..
Theo đó, Hoàng đế Càn Long đã tiến hành kiểm tra so sánh nhiều nguồn nước và kết luận rằng nước suối ở núi Ngọc Tuyền là thích hợp nhất để sử dụng trong cung đình, còn nước giếng là nước cứng (loại nước chứa hàm lượng khoáng chất cao, chủ yếu là Canxi và Magie) nên uống sẽ không tốt cho sức khỏe.
Ngoài ra, nước giếng cũng không được sử dụng vì lý do an toàn tính mạng. Nếu ai đó đầu độc một giếng, hàng chục giếng khác trong Tử Cấm Thành cũng sẽ bị nhiễm độc vì chúng thông nhau. Các giếng này cũng thông với sông Ngự bên ngoài kinh thành.
Theo ghi chép, vào thời nhà Minh, Vạn Quý phi - sủng phi của Minh Hiển Tông đã hạ độc xuống giếng để ổn định địa vị của mình trong cung.