Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. “Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng”, An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm “bến đỗ” mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông “không mua nổi ly nước” cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng “mối tốt hơn” đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm “tình một đêm” hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
“Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống”, chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
“Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương”, anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
“Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay”, An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. “Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy”, Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết “ngôn ngữ tình yêu” của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai không nề hà việc vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. “Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại”, bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. “Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện”, chị nói.
Auriel Missael Henrique (41 tuổi, sống tại Thủ đô Rio de Janeiro của Brazil) đang đèo vợ trên xe máy để đi đón con gái tại thị trấn Duque de Caxias (phía bắc thành phố) thì vướng phải sợi dây diều đang treo trên đường. Đây là sợi dây của một con diều đấu đặc biệt tại Brazil.
Tại Brazil, đấu diều có lịch sử lâu đời và là chủ đề vẫn gây nhiều tranh cãi. Môn thể thao này đòi hỏi đấu thủ thả diều phải sử dụng những động tác khéo léo để cắt đứt dây diều của đối phương. Vì vậy, người tham gia thường phủ keo và bột thủy tinh lên dây diều của mình.
Sau khi vướng phải sợi dây, Auriel mất tay lái khiến chiếc xe máy ngã xuống đường, còn sợi dây diều quấn chặt quanh cổ anh. Dây diều sắc nhọn cứa vào cổ họng khiến Auriel bị thương nặng.
Cháu gái của Auriel là Gislayne Crisley cho biết, một tài xế đi ngang qua đã cùng vợ Auriel cố gắng cầm máu và đưa anh đến bệnh viện gần nhất. Tuy nhiên, Auriel đã qua đời trên đường đến bệnh viện.
Thực tế tai nạn do dây diều gây ra không phải hiếm. Năm 2020 tại Đài Loan (Trung Quốc) từng xảy ra sự việc bé gái 3 tuổi bị đuôi một con diều lớn cuốn lên không trung hàng chục mét.
Bé gái vướng vào đuôi diều và bị nhấc bổng lên không trung tại lễ hội ở thành phố Tân Trúc. Bé bị lộn nhào nhiều vòng trên không trước khi rơi xuống đất trong sự lo lắng của nhiều người cố gắng chạy tới cứu. Cha mẹ bé cho biết, bé bị sốc nhưng không bị thương. Nhà chức trách đã dừng lễ hội diều sau vụ tai nạn này.
Năm 2019 cũng tại Trung Quốc đã xảy ra vụ việc 2 người đàn ông đứt ngón tay khi thả diều. Truyền hình Giang Tô đưa tin người đàn ông và bạn (cả hai đều ngoài 50 tuổi) bị thương khi cùng thả con diều lớn ở Nam Thông (tỉnh Giang Tô, Trung Quốc). Người đàn ông bị mất ba ngón ở bàn tay phải, trong khi bàn tay phải của nạn nhân còn lại cũng bị thương nặng. Tai nạn xảy ra khi họ đang cố gắng hạ con diều lớn bằng cách thu dây, khi những đám mây đen đang kéo đến gần.
Cuộc thi được định hướng trở thành môi trường học tập, nghiên cứu và thực hành công nghệ UAV chuyên sâu dành cho học sinh, sinh viên, góp phần đắc lực vào chiến lược phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, đồng thời thúc đẩy mạnh mẽ hệ sinh thái đổi mới sáng tạo trong lĩnh vực UAV và drone tại TP.HCM và trên cả nước.
Phó giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ TP.HCM Phạm Huỳnh Quang Hiếu cho hay sở xác định việc đầu tư và tạo dựng những sân chơi công nghệ chuẩn mực cho thanh thiếu niên chính là khoản đầu tư chiến lược dài hạn cho tương lai phát triển bền vững của TP.HCM.
“Cuộc thi sẽ là cú hích mạnh mẽ thúc đẩy mô hình giáo dục STEM Drone trong nhà trường, đồng thời là cầu nối vững chắc gắn kết "ba nhà": Nhà nước - Nhà trường - Nhà doanh nghiệp. Từ đây sẽ phát hiện, bồi dưỡng những nhân tố xuất sắc nhất để đại diện cho TP.HCM và Việt Nam bước ra các đấu trường quốc tế”, ông Hiếu gửi gắm.
Cuộc thi năm nay mở rộng phạm vi tham gia đến học sinh THCS, THPT, trung tâm giáo dục nghề nghiệp - giáo dục thường xuyên cùng sinh viên các trường cao đẳng, đại học trên địa bàn TP.HCM và tất cả các tỉnh, thành phố trên cả nước.
Gồm 3 bảng đấu, bảng A sẽ thi đấu Drone Soccer dành cho đối tượng học sinh THCS; bảng B là nơi thi đấu Drone Soccer dành cho đối tượng học sinh THPT. Còn bảng C với nội dung thiết kế, chế tạo và vận hành UAV thực hiện nhiệm vụ theo yêu cầu kỹ thuật của BTC dành cho sinh viên và thanh niên.
Đối với bảng A và bảng B, các đội sẽ tranh tài trực tiếp theo hình thức Drone Soccer. Các thiết bị thi đấu sử dụng drone dạng cầu chuyên dụng được bao bọc hoàn toàn bởi khung bảo vệ kiên cố, bảo đảm tính an toàn kỹ thuật tuyệt đối trong suốt quá trình thi đấu.
Còn bảng C, các đội thi sẽ tiến hành nghiên cứu, thiết kế, chế tạo độc lập và trực tiếp vận hành UAV để hoàn thành các nhiệm vụ giao hàng mô phỏng trên sa hình.
Tháng 8/1821, tại Berlin, Đức, nhà triết học Arthur Schopenhauer, khi đó 33 tuổi, vướng vào một vụ kiện làm thay đổi một phần cuộc đời ông. Nổi giận vì tiếng trò chuyện ồn ào của ba người phụ nữ ngay trước cửa phòng mình, ông yêu cầu họ rời đi. Cuộc tranh cãi leo thang thành xô xát.
Một thợ may tên Caroline Louise Marquet cáo buộc Schopenhauer hành hung khiến bà bị liệt nửa người và mất khả năng lao động. Sau 6 năm kiện tụng, tòa án phán quyết nhà triết học phải trả chi phí y tế và trợ cấp cho bà Marquet một khoản tiền đáng kể mỗi năm, cho đến cuối đời.
Với ông, tiếng ồn không chỉ là sự phiền toái, nó là kẻ thù của tư duy.
Tương tự, Immanuel Kant, một tượng đài triết học khác, cũng cần sự yên tĩnh tuyệt đối để làm việc. Ông từng phải chuyển nhà vì tiếng gà gáy và từng viết thư phàn nàn về tiếng hát của các tù nhân ở nhà tù gần đó.
Trong bài luận Về tiếng ồn và sự ồn ào (1851), Schopenhauer kịch liệt chỉ trích tiếng roi quất trên đường phố thời bấy giờ, tương đương với tiếng xe rú ga bây giờ. Ông gọi đó là "kẻ giết chết tư tưởng".
Đối với ông, một tâm trí thiên tài giống như một viên kim cương - nếu bị vỡ vụn bởi sự xao nhãng, sẽ mất đi giá trị. Khả năng tập trung cao độ vào một điểm duy nhất chính là điều làm nên sự khác biệt giữa một trí tuệ ưu việt và một người bình thường.
Ông thậm chí còn tuyên bố những ai không nhạy cảm với tiếng ồn thì cũng thường kém nhạy cảm với nghệ thuật và tư duy sâu sắc.
Về mặt y khoa, hiện tượng cực kỳ nhạy cảm với âm thanh được gọi là Hội chứng Misophonia (chứng ghét âm thanh) hoặc Sensory Processing Sensitivity (nhạy cảm xử lý giác quan). Người mắc tình trạng này thường có phản ứng tiêu cực với các tiếng động nhỏ, lặp đi lặp lại trong môi trường xung quanh.
Dưới góc nhìn y khoa hiện đại, Tiến sĩ Neel Burton (Đại học Oxford, Anh) nhận định không có hạnh phúc nào lớn hơn việc trí óc được tự do hoạt động mà không bị gián đoạn. Ngược lại, những người sợ hãi việc suy nghĩ thường dùng tiếng ồn để lấp đầy và làm tê liệt tâm trí mình.
Khoa học hiện đại cũng tìm thấy mối liên hệ thú vị giữa chứng sợ tiếng ồn và sự sáng tạo. Các nhà nghiên cứu tại Đại học Northwestern, Mỹ, phát hiện những người có khả năng sáng tạo cao thường bị suy giảm "khả năng lọc thông tin giác quan".
Nói cách khác, bộ não của họ có "màng lọc" quá mỏng, khiến các âm thanh ngoại cảnh dễ dàng lọt vào. Tuy nhiên, chính sự "lọt lưới" này lại giúp não bộ thu nạp những ý tưởng nằm ngoài trọng tâm chú ý, thúc đẩy tư duy liên tưởng độc đáo.
Nhưng nếu những thông tin lọt vào đó chỉ là tiếng ồn vô nghĩa, bộ não sẽ rơi vào trạng thái quá tải và bị tê liệt.
Câu chuyện của Schopenhauer không chỉ là về một nhà triết học cáu kỉnh. Đó là lời nhắc nhở về giá trị của sự tĩnh lặng.
Trong một thế giới đầy rẫy những âm thanh hỗn tạp, việc bảo vệ không gian yên tĩnh không phải là sự ích kỷ, mà là cách chúng ta bảo vệ năng lực tư duy và sự sáng tạo.