Một tấm bảng trắng, một cây bút dạ đen và nụ cười nửa đùa nửa thật. Khi được hỏi còn thiếu điều gì trong sự nghiệp, Diego Simeone viết thẳng: “Vô địch Champions League”. Một câu trả lời ngắn gọn, nhưng chứa đựng 15 năm khát khao, thất bại và cả những vết thương chưa lành cùng Atletico Madrid.
Từ khi tiếp quản Atletico cuối năm 2011, Simeone đã biến đội bóng này thành một thế lực thực sự của bóng đá châu Âu. Hai chức vô địch La Liga, Europa League, Siêu Cup châu Âu hay Cup Nhà Vua lần lượt được chinh phục. Atletico trở thành đối thủ khiến bất kỳ đội nào cũng phải dè chừng dưới trướng HLV người Argentina.
Nhưng giữa bộ sưu tập danh hiệu đó vẫn tồn tại một khoảng trống, cũng là danh hiệu cao quý nhất ở cấp CLB. Champions League là vinh quang duy nhất Simeone chưa thể chạm tay tới. Và chính khoảng trống ấy dần biến thành nỗi ám ảnh.
Hành trình của Atletico tại Champions League dưới thời Simeone như một chuỗi bi kịch lặp lại. Họ không đơn thuần thất bại, mà thường gục ngã theo cách đau đớn nhất. Năm 2014, Atletico chỉ còn cách chức vô địch vài chục giây trước khi bị gỡ hòa bởi cú đánh đầu ở phút 93 của Sergio Ramos trong trận chung kết với Real Madrid. Bước sang hiệp phụ, họ sụp đổ hoàn toàn.
Hai năm sau, cũng gặp Real, Atletico lại tiến sát chiếc Cup. Nhưng lần này, số phận quay lưng trên chấm luân lưu. Một lần nữa, giấc mơ tan vỡ ngay trước mắt Simeone và các học trò.
Lịch sử của Atletico tại châu Âu còn kéo dài với những cú sốc khác, từ trận chung kết năm 1974 bị gỡ hòa vào phút cuối, đến những lần bị loại ở thời điểm tưởng như đã nắm chắc lợi thế. Mùa trước, họ thậm chí bị loại bởi một tình huống hiếm gặp khi cú đá luân lưu của Julian Alvarez không được công nhận vì lỗi chạm bóng hai lần cực nhỏ, trong trận gặp Real ở vòng 1/8.
Chuỗi thất bại ấy tạo cảm giác Atletico luôn ở rất gần đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới. Và với Simeone, mỗi lần thất bại lại như một vết cắt sâu hơn.
Sau trận thua năm 2016, Simeone từng đứng trước khả năng rời đội. Ông thừa nhận cảm giác bất lực khi không thể mang về điều người hâm mộ mong đợi. Những ngày sau đó, ông trở về Argentina, suy nghĩ trong im lặng. Ban lãnh đạo Atletico phải bay sang tận nơi để thuyết phục ông ở lại.
Cuối cùng, Simeone tiếp tục gắn bó. Và chính quyết định đó đã định hình giai đoạn tiếp theo của Atletico. Họ tiếp tục cạnh tranh, tiếp tục thất bại, rồi lại đứng lên.
Điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là Simeone có rất nhiều cơ hội ra đi. Những CLB lớn như PSG, Inter hay Chelsea từng tiếp cận ông. Nhưng HLV 56 tuổi từ chối tất cả. Theo những người hiểu rõ ông, lý do rất đơn giản. Ông muốn vô địch Champions League cùng Atletico, không phải ở bất kỳ nơi nào khác.
Ở đây, tồn tại một cách nhìn thú vị. Nhiều người gọi đó là ám ảnh. Nhưng Simeone lại thích dùng từ giấc mơ. Khác biệt nằm ở cách ông tự thuyết phục bản thân. Ám ảnh có thể kéo con người xuống, trong khi giấc mơ giúp họ tiếp tục tiến lên.
Dù gọi bằng cách nào, điều đó vẫn tạo ra áp lực khổng lồ. Atletico đã đầu tư mạnh mẽ trong những năm gần đây, mang về những cầu thủ đắt giá và nâng tầm đội hình. Quỹ lương tăng cao, kỳ vọng cũng tăng theo. Đã 5 năm kể từ chức vô địch La Liga gần nhất, và Champions League trở thành mục tiêu lớn nhất còn lại.
Mùa này, Atletico một lần nữa tiến sâu. Họ vượt qua vòng bảng dù thua Liverpool, Arsenal hay cả Bodo/Glimt. Sau đó, thầy trò Simeone đánh bại những đối thủ ở vòng knock-out là Club Brugge, Tottenham và Barca, để giành vé vào bán kết gặp Arsenal. Hành trình ấy không hề bằng phẳng, nhưng lại mang đậm dấu ấn kiên cường, lì lợm và không bao giờ bỏ cuộc của Simeone.
Tuy nhiên, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải. Liệu chính khát khao cháy bỏng ấy sẽ giúp Atletico bứt phá, hay trở thành gánh nặng đè lên đôi chân cầu thủ trong những khoảnh khắc then chốt?
Ngay cả trong nội bộ đội bóng, không phải ai cũng chịu được cường độ mà Simeone tạo ra. Ông có cá tính mạnh, đòi hỏi cao và luôn duy trì áp lực ở mức tối đa. Điều đó giúp Atletico trở nên khác biệt, nhưng cũng khiến nhiều cầu thủ không thể trụ lại lâu dài.
Dù vậy, Simeone vẫn tiếp tục. Mỗi mùa giải trôi qua, ông lại bắt đầu lại gần như từ đầu. Và mỗi lần như vậy, Champions League vẫn là đích đến duy nhất chưa đổi.
Có một chi tiết đáng chú ý, nếu Simeone cuối cùng giành được danh hiệu này, khả năng ông rời Atletico hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, hành trình kéo dài 15 năm sẽ khép lại theo kịch bản đẹp nhất.
Ở tuổi ngoài 50, Simeone không còn nhiều thời gian như trước. Nhưng ông vẫn giữ niềm tin gần như tuyệt đối vào định mệnh. Trong một cuộc phỏng vấn, ông từng nói: “Tôi không biết khi nào nó sẽ đến, nhưng nó sẽ đến”.
Đó không phải là lời nói của một người mơ mộng. Đó là niềm tin được xây dựng từ những thất bại, từ những lần đứng dậy sau khi gục ngã. Với Simeone, Champions League sẽ là câu trả lời cho tất cả những gì ông đã trải qua.
Và khi Atletico bước ra sân ở vòng bán kết, câu chuyện ấy lại được viết tiếp. Không ai biết kết thúc sẽ ra sao. Chỉ biết rằng, ở ngoài đường biên, Simeone vẫn đứng đó, với ánh mắt quen thuộc, rực lửa và chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ lớn nhất đời ông.
Sau khi bảo vệ thành công chức vô địch Champions League tối 30/5, Luis Enrique thể hiện sự ngưỡng mộ dành cho tập thể mà ông xây dựng những năm qua. HLV người Tây Ban Nha cho rằng động lực và tinh thần cầu tiến của các cầu thủ là yếu tố quan trọng giúp PSG duy trì vị thế đỉnh cao ở châu Âu.
"Những cầu thủ này rất khác biệt", ông nói với kênh Movistar. "Tôi phải ngăn họ tập luyện nhưng họ vẫn muốn tập. Khi một người thực sự yêu thích công việc của họ, đó không còn là sự hy sinh nữa. Tôi tin đội bóng này sẽ tiếp tục cạnh tranh mạnh mẽ mùa tới".
HLV 56 tuổi thừa nhận trận chung kết với Arsenal khó khăn đúng như dự đoán, cho rằng đội bóng của Mikel Arteta đã chứng minh sức mạnh suốt mùa giải và khiến PSG phải trải qua trận đấu vất vả. "Arsenal có tính cạnh tranh rất cao và họ cho thấy điều đó suốt mùa giải", Enrique nói thêm. "Họ ghi bàn trước và khiến chúng tôi gặp nhiều khó khăn".
Theo nhà cầm quân người Tây Ban Nha, PSG gặp nhiều trở ngại trong hiệp một khi cố tìm đường xuyên phá hệ thống phòng ngự kín kẽ của Arsenal. "Khi đối đầu Arsenal, nếu cố đi bóng qua trung lộ, bạn coi như tự sát", ông nhận xét. "Sau bàn thua, chúng tôi có phần mất bình tĩnh và kéo giãn đội hình quá mức. Sang hiệp hai, mọi thứ tốt hơn và chúng tôi làm chủ trận đấu".
Trên sân Puskas, Arsenal mở tỷ số ngay phút thứ 6 nhờ công Kai Havertz, nhưng đó cũng là cú sút cầu môn duy nhất của họ. Đến phút 65, PSG gỡ hòa nhờ cú đá phạt đền của Ousmane Dembele. Sau 120 phút bất phân thắng bại, hai đội đưa nhau đến loạt luân lưu. Ở đó, tiền vệ Eberechi Eze và trung vệ Gabriel Magalhaes cùng đá hỏng, khiến Arsenal thua 3-4. "Chúng tôi xứng đáng thắng, nhưng Arsenal cũng xứng đáng nếu họ đăng quang", Enrique nói tiếp. "Hai đội đều đã có một mùa giải tuyệt vời".
Chức vô địch năm nay giúp Enrique giành danh hiệu Champions League thứ ba trong sự nghiệp cầm quân, sau một lần cùng Barca và hai lần liên tiếp với PSG. Dù vậy, ông thừa nhận bản thân chưa từng trải qua cảm giác bảo vệ thành công ngôi vương châu Âu trước đây. "Tôi mới chỉ thấy Real Madrid làm được điều đó nên cũng không biết cảm giác này thế nào", ông chia sẻ. "Chức vô địch đầu tiên đã mang ý nghĩa lịch sử, còn danh hiệu thứ hai thậm chí đặc biệt hơn".
Enrique cho rằng PSG đã đạt mục tiêu lớn nhất là trở thành đại diện thường trực trong nhóm đội mạnh nhất châu Âu. Ông không muốn đội bóng rời khỏi vị trí này. Hơn nữa, ông còn muốn đội bóng thành Paris làm được điều đó "bằng một phong cách chơi bóng mọi người đều yêu thích".
Sau mùa giải thành công, Enrique cho biết sẽ dành thời gian nghỉ hè cùng gia đình và bạn bè trước khi chuẩn bị cho mùa giải mới. Dù vậy, ông tin tập thể hiện tại đủ khả năng tiếp tục chinh phục những đỉnh cao tiếp theo. "Chúng tôi sẽ phân tích mọi thứ sau. Không cần phải vội vàng", ông nhấn mạnh. "PSG đang sở hữu đội hình tuyệt vời và đây là lúc để mọi người tận hưởng kỳ nghỉ".
Lời dối trá kinh điển nhất về những loạt sút luân lưu là coi chúng như một trò xổ số may rủi. Đá penalty là một kỹ năng có thể nhận diện và tập luyện. Đó không chỉ là bài kiểm tra về năng lực sút bóng hay chọn góc sút, mà còn là cuộc đấu của dữ liệu phân tích, đòn tâm lý và bản lĩnh thép dưới áp lực ngàn cân.
Khi Eberechi Eze sút bóng ra ngoài, hay Gabriel Magalhaes đưa quả bóng bay thẳng về hướng sông Danube (Budapest, Hungary), đó là thất bại theo cách nghiệt ngã nhất. Nhưng dù thế nào, đó vẫn là một thất bại của Arsenal.
Song song đó, lời dối trá kinh điển thứ hai về những quả luân lưu hay phạt đền là định kiến cho rằng vận may không hề đóng vai trò gì. Bất kỳ trận đấu nào được định đoạt bởi 10 cú sút luân lưu chắc chắn sẽ chịu sự phó mặc đến bất công của các yếu tố ngẫu nhiên. Đó có thể là một mặt sân lồi lõm, một pha tiếp bóng lỗi, hay cái chạm may rủi từ sự đoán mò của thủ môn - vì dù có chuẩn bị kỹ đến đâu, bắt penalty vẫn có phần đoán mò.
Việc bóng đá, một trò chơi vốn đã "hiếm muộn" bàn thắng, cách biệt mong manh và vô số biến số, lại chọn cách định đoạt những danh hiệu cao quý nhất bằng những chi tiết nhỏ như thế, chính là một trong những nét đẹp tàn nhẫn nhất của nó.
Vậy, Arsenal có thực sự kém may mắn ở Budapest? Khi gạt bỏ những cơn phẫn nộ chính đáng, những giả định nếu - thì bất tận, hay những tranh cãi vụn vặt về các quyết định của trọng tài, Arsenal có lẽ đã nhận về kết quả xứng đáng với họ.
Thua trên chấm luân lưu sau khi đã khiến nhà ĐKVĐ phải toát mồ hôi và bối rối suốt 120 phút rõ ràng là một kết cục đau đớn. Nhưng ở chiều ngược lại, khó để phủ nhận một thực tế rằng từ chiến thuật, kế hoạch tiếp cận trận đấu cho đến hệ tư tưởng, Arsenal phần lớn đã tự đẩy mình vào nông nỗi này.
Về bản chất và khi đối đầu với những đối thủ sừng sỏ nhất, triết lý bóng đá của Mikel Arteta được thiết kế nhằm hạn chế tối đa các kịch bản thực tế có thể xảy ra, để rồi chực chờ định đoạt trận đấu bằng những sơ hở ít ỏi còn lại của đối phương. Nhưng một chiến lược được căn chỉnh chỉ để kiếm tìm và bảo vệ lợi thế dẫn trước 1-0, với bốn trung vệ và một khối đội hình lùi sâu, sẽ thành hay bại chính bởi thước đo khắc nghiệt đó. Thứ bóng đá của những "biên độ mong manh" sẽ luôn rất vững vàng, cho đến khi bị quật ngã bởi chính những chi tiết nhỏ nhất ấy.
Liệu Arsenal có một cách tiếp cận nào khác khả thi hơn? Có lẽ không. Bayern Munich ở bán kết đã phơi bày những giới hạn khi chọn cách chơi đôi công sòng phẳng với PSG theo sở trường của họ. Và Arsenal lại không sở hữu những Michael Olise, Harry Kane, Luis Diaz, hay một triết lý dựa trên những đợt sóng tấn công vũ bão, dồn dập, không khoan nhượng. Họ cũng mất đi hai hậu vệ phải xuất sắc, và kết thúc trận đấu với bộ ba trên hàng công gồm Gabriel Martinelli, Noni Madueke và Viktor Gyokeres. Chi tiết này ít nhất cần được đặt vào bối cảnh để nhìn nhận công bằng về những gì người ta có thể kỳ vọng ở Arteta trong trận chung kết.
Các kỳ chuyển nhượng gần đây của Arsenal luôn ưu tiên việc gia cố hàng thủ, gia tăng chiều sâu và nâng tầm mặt bằng chung của đội hình, thay vì đưa về những ngôi sao dạng "nhân tố X" có thể định đoạt một trận cầu lớn bằng một khoảnh khắc thiên tài.
Đó dường như cũng là thông điệp ngầm trong những lời tự sự sau trận của Arteta, khi ông nói về việc "cần phải cải thiện" và "tìm kiếm những biên độ khác biệt". Nhà cầm quân Tây Ban Nha ca ngợi hết lời những ngôi sao mà Luis Enrique có trong tay, nói về cái cách PSG bóp nghẹt không gian theo ý muốn và buộc đối thủ phải chơi ở những khu vực mà họ ghét nhất trên sân.
Tồn tại một giả định rằng sau khi cuối cùng đã giải cơn khát Ngoại hạng Anh, với một đội hình đang bước vào độ tuổi chín của sự nghiệp, và vừa ép đội bóng được xem là mạnh nhất thế giới phải vắt đến giọt mồ hôi cuối cùng, Arsenal chắc chắn sẽ sớm tung bước nhảy vọt cuối cùng. Rằng đây chỉ là sự khởi đầu cho kỷ nguyên vàng son của Arteta. Tất cả những điều đó đều có thể trở thành hiện thực. Nhưng nếu điều đó không xảy ra thì sao? Sẽ ra sao nếu đây đã là đỉnh cao nhất mà Arsenal có thể chạm tới?
Bởi, có một nghịch lý. Một mặt, có ý kiến cho rằng Arsenal nhờ huấn luyện giỏi, văn hóa tốt và quy trình chuẩn chỉ, đã vắt kiệt đến những giọt công năng cuối cùng từ nguồn lực có sẵn, cho phép họ cạnh tranh sòng phẳng với những siêu đại gia và những cỗ máy được chống lưng nhà nước của châu lục. Nhưng mặt khác, có ý kiến lại nói đây là một đội bóng vẫn còn thừa mứa tiềm năng để tiến bộ trong những năm tới.
Liệu cả hai điều này có thể cùng đúng một lúc? Nếu Arteta đã vắt kiệt từng giọt tiềm năng cuối cùng từ đội hình này, thì khả năng họ tìm thấy những đẳng cấp cao hơn là bao nhiêu? Sẽ ra sao nếu CLB này vốn dĩ đã đang vận hành ở mức 105% công suất của họ?
Khát vọng đổi mới và vươn tầm hơn nữa là cực lớn. Những tân binh chắc chắn sẽ giúp thu hẹp khoảng cách, nhưng câu chuyện cảnh báo từ Liverpool hè năm ngoái là một lời nhắc nhở rằng quy trình này hiếm khi suôn sẻ hoặc không có rủi ro. Các cầu thủ đẳng cấp thế giới đòi hỏi một cấu trúc lương nâng cấp, những mảng miếng chiến thuật mới, và một bầu không khí phòng thay đồ có chút khác biệt. Một CLB được vận hành tốt như Arsenal có thể tự tin rằng họ sẽ mua sắm thành công nhiều hơn là thất bại. Nhưng canh bạc càng lớn, rủi ro càng cao.
Trong khi đó, những CLB có thể dựa dẫm vào hầu bao hào phóng của một quốc gia lại có biên độ sai số lớn hơn nhiều. Một bước đi đắt giá cỡ thương vụ Neymar, Kylian Mbappe hay Lionel Messi nhưng vẫn không mang về được Champions League có thể khiến hầu hết các CLB trật bánh cả thập kỷ. PSG, ngược lại, chỉ đơn giản là nhún vai và làm lại từ đầu. Man City có thể vung gần 80 triệu USD cho Omar Marmoush, 67 triệu USD cho Nico Gonzalez, 62 triệu USD cho Tijjani Reijnders, 36 triệu USD cho James Trafford mà không gặp áp lực rạch ròi rằng bất cứ ai trong số họ cũng phải ra sân đều đặn và tỏa sáng.
Nhìn rộng ra ngoài hai CLB này, nhiều gã khổng lồ đang ngủ quên của châu Âu vẫn còn thừa không gian để tiến bộ. Bayern và Barca đã ở rất gần. Man Utd, Chelsea, Liverpool và Real Madrid đều có khả năng thức tỉnh khỏi cơn mộng mị một cách nhanh chóng. Các thế hệ sau này có thể sẽ cảm thấy vận may của Arsenal khi lọt vào chung kết Champions League bằng một nhánh đấu có Bayer Leverkusen, Sporting Lisbon và Atletico Madrid. Liệu hoàn cảnh có thực sự thuận lợi hơn cho họ vào lần tới?
Arsenal hoàn toàn có cơ sở để tự nhận mình là đội bóng hay nhất châu Âu mùa này. Và dù việc đã tiến rất gần đỉnh vinh quang có thể là niềm an ủi phần nào cho các CĐV và ban huấn luyện, họ cũng cần phải nhận ra rằng ô cửa cơ hội ở đẳng cấp tối cao này là cực nhỏ, phụ thuộc vào may mắn cũng như tài năng, và không có gì đảm bảo nó sẽ xuất hiện trở lại.
Tâm điểm vòng 9 là cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai kỳ thủ bám đuổi phía sau Javokhir Sindarov. Với lợi thế cầm quân trắng, Caruana buộc phải thắng để duy trì hy vọng. Tuy nhiên, diễn biến trên bàn cờ lại đi theo hướng ngược lại.
Ngay từ khai cuộc, Caruana đã rơi vào thế bị động. Giri chuẩn bị kỹ lưỡng, đưa đối thủ vào một cấu trúc vị trí khó chịu, nơi Trắng không có kế hoạch rõ ràng để tạo ưu thế. "Anh ấy buộc phải chơi để thắng, nhưng thế cờ đó thật đáng buồn cho Trắng", Giri nhận xét sau ván.
Dù vậy, cơ hội cứu vãn tình huống vẫn xuất hiện với Caruana ở trung cuộc. Thời điểm then chốt đến sau nước 37...c5?! của Giri. Trong thế chỉ còn hơn ba phút cho vài nước trước khi sang giai đoạn thêm giờ, kỳ thủ Mỹ không tìm ra phương án chính xác 38.dxc6!, nước đi có thể giúp anh giữ lại thế cân bằng.
Thay vào đó, Caruana chọn 38.Kg3?, đưa ván đấu vào thế phòng thủ kéo dài. Giri đánh giá rằng ngay cả khi Trắng đạt được những gì mong muốn, phần còn lại vẫn là một sự tra tấn. Nhưng thực tế còn tệ hơn. Thay vì một cuộc giằng co, ván đấu kết thúc nhanh chóng bằng một chuỗi nước tấn công chính xác của Giri, tạo thành bẫy chiếu hết chỉ sau vài nước.
Chiến thắng giúp Giri vươn lên vị trí thứ hai với 5,5 điểm và phong độ ấn tượng, hai ván thắng liên tiếp. Trong khi đó, Caruana rơi xuống thứ ba với 4,5 điểm, và gần như không còn khả năng bắt kịp ngôi đầu khi giải chỉ còn năm vòng. Theo dự đoán của máy tính, Caruana chỉ còn 3% khả năng vô địch giải này, bởi anh cách đỉnh bảng của Sindarov 2,5 điểm khi giải chỉ còn 5 vòng đấu.
Giri đang ít hơn Sindarov 1,5 điểm, và hai kỳ thủ này vẫn còn gặp nhau ở vòng áp chót. Nếu duy trì được cách biệt này, hoặc rút ngắn lại, kỳ thủ Hà Lan có thể nuôi hy vọng vào tranh ngôi. Dù vậy, anh vẫn tỏ ra khiêm nhường về viễn cảnh đó. "Có lẽ đây vẫn là cuộc đua một mình, một ngựa", Giri nói. "Phía sau chỉ là một nhóm bám đuổi, và tôi đang đứng đầu trong số đó".
Cũng ở vòng 9 hôm 8/4, Sindarov tiếp tục cho thấy sự chuẩn bị ấn tượng ở khai cuộc, khi đưa Matthias Bluebaum vào thế khó ngay từ sớm trong một biến hiếm của Gambit Hậu chấp nhận.
Bluebaum thừa nhận anh gần như thua hoàn toàn ở trung cuộc. Tuy nhiên, bước ngoặt xảy ra khi Sindarov lại chọn phương án đơn giản hóa sang tàn cuộc chỉ sau 11 giây suy nghĩ, dù có lợi thế lớn cả về vị trí lẫn thời gian. Quyết định này giúp đối thủ thoát hiểm và giữ được kết quả hòa.
Sindarov sau đó thừa nhận nước đi này chịu ảnh hưởng từ tình hình giải đấu, khi anh ưu tiên sự an toàn hơn là tiếp tục gia tăng áp lực. Dẫu vậy, với phong độ ổn định từ đầu giải, Sindarov vẫn là ứng viên số một cho suất thách đấu. Anh còn ba ván cầm quân trắng trong năm vòng cuối, lợi thế không nhỏ trong giai đoạn quyết định.
Ở các bàn còn lại, những nỗ lực bứt phá đều không thành công. Rameshbabu Praggnanandhaa đã có thời điểm nắm cơ hội thắng trước Vi Dịch (Wei Yi), sau khi khai thác sai lầm của đối thủ và tìm ra chuỗi nước đi chính xác. Tuy nhiên, chỉ một sai sót nhỏ của anh ở giai đoạn quyết định cũng đủ để Vi tìm được cách chống đỡ, đưa ván đấu về kết quả hòa.
Trong khi đó, Hikaru Nakamura tiếp tục thể hiện phong cách kiểm soát quen thuộc khi đối đầu Andrey Esipenko. Kỳ thủ Mỹ dần tích lũy ưu thế nhỏ và thậm chí giành thêm tốt ở tàn cuộc. Nhưng sau hơn 6 giờ thi đấu và 90 nước cờ, Esipenko phòng thủ chính xác để giữ lại nửa điểm quý giá.
Kết quả này khiến Nakamura gần như không còn cơ hội cạnh tranh, khi khoảng cách với ngôi đầu đã lên tới ba điểm, rất khó san lấp trong năm vòng còn lại.
Ở nội dung nữ, cuộc đua tiếp tục diễn biến khó lường nhưng đã bắt đầu hình thành nhóm dẫn đầu. Chu Cẩm Nhĩ (Zhu Jiner) và Rameshbabu Vaishali cùng đạt 5,5 điểm sau chín vòng. Anna Muzychuk xếp ngay sau với 5 điểm.
Candidates là giải đấu quan trọng nhất trong chu kỳ cờ vua, nơi tám kỳ thủ thi đấu vòng tròn hai lượt để giành quyền thách đấu đương kim vô địch thế giới Gukesh Dommaraju và Ju Wenjun. Vòng 10 sẽ diễn ra từ 19h45 hôm nay 9/4, giờ Hà Nội.