Khi nhận chìa khóa ngôi nhà tại thị trấn Uno, Melanie Ooi và Cristian Paluso-Serrano đã rất kinh ngạc. Bề ngoài, ngôi nhà trông rất ấn tượng với kiến trúc gỗ truyền thống và mái ngói cong như một “tòa lâu đài trên đồi”. Nhưng bên trong đó là một khu vườn mọc um tùm và nhà bếp mùi ẩm mốc. Những người chủ mới còn phát hiện ra mối mọt dưới những tấm chiếu tatami.
Đây là điều dễ xảy ra khi mua một ngôi nhà đã bỏ trống 7 năm mà chỉ xem qua các cuộc gọi FaceTime. Nhiều người mua thực hiện quy trình mua bán từ xa. Việc xem nhà được tổ chức trực tuyến và hợp đồng được ký thông qua người đại diện. Ngày người mua nhận chìa khóa có thể là ngày đầu tiên họ thực sự bước chân vào nhà. “Quá trình này không dành cho người yếu tim,” ông Ooi, 47 tuổi, nói.
Cặp đôi ở Oregon (Mỹ) này nằm trong số ngày càng nhiều người nước ngoài mua “Akiya” (nhà bỏ hoang) tại Nhật Bản. Hiện quốc gia này có hơn 9 triệu bất động sản như vậy.
Trái ngược với sự thờ ơ của người bản địa vốn ưa chuộng nhà mới ở trung tâm, người nước ngoài xem đây là cơ hội sở hữu nhà ở Nhật Bản. Trong bối cảnh giá bất động sản ở nhiều nước phương Tây ngày càng đắt đỏ, “akiya” trở nên hấp dẫn nhờ giá tương đối phải chăng, miễn là người mua không ngại sửa chữa nhà cũ.
Ooi và Paluso-Serrano chi 91.000 USD tiền mặt để mua căn nhà rộng khoảng 185 m2 này làm nơi ở kết hợp kinh doanh nhà nghỉ. “Chúng tôi rất lo lắng khi nhận nhà”, Paluso-Serrano nhớ lại.
Chất lượng của những ngôi nhà này rất khác nhau. Có những công trình gỗ có tuổi đời hàng thế kỷ tại nông thôn đến nhà ở đơn lập vùng ngoại ô. Có những căn bị sập mái, hư hỏng kết cấu, nhưng cũng có những nơi được duy trì nguyên trạng.
Người mua thường phải tiếp nhận và xử lý tài sản của người bán. Tony Gallardo và David Carroll ở Australia việc mua một căn nhà từ xa với giá 7.000 USD khá dễ dàng. Khó khăn là họ phải dọn dẹp đồ đạc của chủ sở hữu trước đã qua đời.
Theo luật Nhật Bản, họ buộc phải thuê công ty chuyên nghiệp được cấp phép để xử lý rác thải, thay vì tự ý vứt bỏ. Vì thế, nhiều chủ mới quyết định giữ nguyên hiện trạng để tránh tốn kém hơn. Nhưng điều đó đồng nghĩa với nguy cơ sâu bọ, mối mọt.
Take Kurosawa và Joey Stockermans chi 40.000 USD mua một căn nhà gỗ tại thị trấn suối nước nóng Beppu, nhưng sau đó phải tốn thêm 40.000 USD nữa để thuê nhà thầu xử lý những mảng tường đổ nát. “Bạn bè ở Tokyo đều hỏi: Tại sao cậu lại mua thứ tồi tệ đó?”, Kurosawa kể. Dù vậy, đến nay họ đã mua 6 bất động sản. Năm 2023, hai người đồng sáng lập AkiyaMart, một nền tảng giúp người nước ngoài tìm kiếm và mua bất động sản tại Nhật Bản.
Họ cho biết AkiyaMart đã tăng từ khoảng 8.000 người dùng lên hơn 60.000 người dùng trong năm qua, và họ đã trực tiếp hỗ trợ hơn 150 khách hàng, bao gồm cả Ooi và Paluso-Serrano.
Sở hữu nhà không đồng nghĩa với việc có quyền cư trú. Chủ sở hữu nước ngoài thường chỉ được ở lại theo diện visa du lịch. Việc xin visa quản lý kinh doanh để định cư cũng ngày càng thắt chặt với yêu cầu vốn tối thiểu cao hơn.
Bên cạnh đó là những khác biệt về văn hóa ứng xử. Haruka Oide, chuyên gia tư vấn bất động sản, cho biết người bán thường khó chịu khi bị trả giá. Một số chủ nhà còn e ngại người nước ngoài.
Gia đình Deborah và Jason Brawn (người Australia) phải nộp bản tuyên bố mục đích sử dụng và cam kết ở lại ít nhất 6 tháng mỗi năm mới được chấp thuận mua một xưởng rượu sake cũ 150 tuổi.
Bất chấp khó khăn, nhiều người nước ngoài đang nỗ lực hòa nhập. Gia đình Brawn thường xuyên tham gia dọn dẹp sông ngòi và đọc sách tiếng Anh cho trẻ em tại địa phương.
Nhà nghỉ Sadou Inn của Ooi và Paluso-Serrano đã khai trương tháng 4 năm ngoái nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm. “Khi bạn cho họ thấy mình thực lòng muốn đầu tư vào cộng đồng, họ sẽ chào đón bạn rất nồng nhiệt”, Ooi nói.
Tháng 10/2023, Shen Chen, giáo viên mỹ thuật tiểu học ở huyện Thanh Hà, tỉnh Hà Bắc), bị nhồi máu não. Sau một đêm, ngôn ngữ, nhận thức và tư duy logic của người phụ nữ 37 tuổi gần như bị xóa sạch. Cô không nhận ra người thân, mất khả năng tự sinh hoạt.
Nhớ lại thời điểm Shen Chen rời phòng chăm sóc đặc biệt, anh Lin Jun (khi đó là chồng chưa cưới) kể buổi sáng vợ vẫn chào hỏi chồng trước khi đi làm nhưng buổi chiều đã không nhận ra mọi người trong gia đình. Cô được đưa đến viện. Khi bệnh tình trở nặng, Shen khóc lóc, kích động và thường tự rút ống truyền, từ chối uống thuốc. Bác sĩ đề nghị gia đình theo sát người bệnh để phòng rủi ro.
Những ngày đầu, Shen Chen không thể tự trở mình, đứng dậy hay đi vệ sinh. Anh Lin Jun cõng vợ lên xuống cầu thang mỗi ngày để tới bệnh viện tập phục hồi chức năng. Ban đêm, anh cùng bố mẹ vợ thay phiên túc trực.
Lin Jun đóng cửa quầy đồ ăn đang kinh doanh và bắt đầu hành trình "dạy vợ từ thủa còn thơ". Mỗi ngày anh lo việc gội đầu, thay quần áo, nấu ăn theo thực đơn ít dầu mỡ và đưa vợ đi tập vật lý trị liệu. Trong nhà, cạnh bàn trà là một thùng giấy chứa thẻ học về động vật, trái cây, số đếm và bộ phận cơ thể.
"Đâu là miệng?", Lin Jun hỏi, xếp bốn tấm thẻ lên bàn. Shen Chen nhìn và chỉ vào mũi. Khi được nhắc nhở, cô sửa lại. Khi học toán, cô dùng ngón tay đếm từng số trên bảng. "Hôm nay cô ấy tiếp thu thông tin nhưng ngày mai lại quên mất", Lin Jun nói.
Mất một năm, anh mới dạy được Shen Chen phân biệt danh xưng "bố", "mẹ" và tên mình "Lin Lin". Do tay phải mất chức năng, cô được chồng khuyến khích tập vẽ bằng tay trái. Hiện tại, cựu giáo viên mỹ thuật đã có thể vẽ chân dung.
Việc đóng cửa quầy hàng gây áp lực tài chính cho gia đình. Ban đầu, Lin Jun livestream ca hát vào nửa đêm để kiếm thu nhập. Về sau, anh ghi lại quá trình chăm sóc Shen Chen.
Hoạt động livestream giúp Lin có thêm thu nhập và trở thành môi trường giao tiếp của Shen Chen. Từ chỗ ít tương tác, cô bắt đầu trò chuyện, ca hát và học cách diễn đạt. Mẹ của Shen Chen cho biết bà bất ngờ khi thấy con gái thuộc một vài câu nhạc kịch.
Thay vì tổ chức đám cưới đầu năm 2024 như dự kiến, kế hoạch của họ phải gác lại. Đầu năm nay, Lin Jun đưa vợ về quê nhà Tứ Xuyên làm lễ cưới. Khi nghe mọi người phát biểu, Shen Chen bật khóc và có nhiều biểu hiện cảm xúc tích cực. "Cô ấy hiểu mọi việc", Lin Jun kể.
Trả lời truyền thông, Shen Chen chỉ có thể nói ngắt quãng các câu ngắn như "đúng vậy" hay "rất tốt", nhưng Lin Jun cho biết anh hiểu vợ muốn diễn đạt điều gì. Theo anh, nhận thức của vợ hiện tương đương trẻ 8-9 tuổi.
"Hiện cô ấy biết đồng cảm. Có đồ ăn sẽ chia cho tôi, ăn cơm còn gắp thức ăn cho mẹ", Lin Jun kể. Anh cho biết luôn cố gắng tạo không khí vui vẻ mỗi ngày để giúp quá trình hồi phục. Nhắc đến tương lai, Lin Jun nói: "Tôi nhất định sẽ giúp cô ấy phục hồi như trước".
Sự việc này từng xảy ra vào năm 2024 nhưng gần đây bất ngờ được cộng đồng mạng chia sẻ lại và nhanh chóng thu hút sự chú ý lớn.
Câu chuyện về chàng trai 24 tuổi với ngoại hình "già hóa" bất thường sau cú sốc thất tình đã gây xôn xao, khiến nhiều người không khỏi tò mò và bàn tán sôi nổi trên các nền tảng mạng xã hội.
Dù đã qua một thời gian, hình ảnh và hành trình đặc biệt của anh vẫn tiếp tục trở thành chủ đề gây tranh luận về tác động của áp lực tâm lý và lối sống lang bạt đến sức khỏe và diện mạo con người.
Từ một thanh niên, chỉ sau nửa năm "lang bạt", ngoại hình của chàng trai người Trung Quốc khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng như mái tóc thưa dần, trán hói, da sạm nắng và gương mặt hằn rõ dấu vết phong sương. Nhiều người thậm chí nhầm anh là một người đàn ông trung niên ngoài 50 tuổi, theo Jiupai.
Câu chuyện bắt đầu khi một nhóm bạn trẻ trên hành trình du lịch từ Tứ Xuyên đến Tây Tạng tình cờ bắt gặp anh trong một túp lều tạm ven đường. Trước mắt họ là một người đàn ông vẻ ngoài khắc khổ, gương mặt già dặn, sống đơn độc cùng một chiếc xe gỗ chở đồ đạc và một chú chó hoang.
Thấy hoàn cảnh đáng thương, nhóm dừng lại hỏi thăm và không khỏi sửng sốt khi anh khẳng định mình mới 24 tuổi. Ban đầu không ai tin, họ buộc anh phải xuất trình căn cước công dân để chứng minh.
Trên giấy tờ, anh là người Hà Bắc, sinh tháng 12/2000. Trên mạng xã hội Douyin, anh từng dùng biệt danh "Lữ khách Thái Sơn", nhưng sau khi liên tục bị nhận xét "già trước tuổi", anh đã đổi thành "Ông chú sinh năm 2000" như một cách tự trào về ngoại hình hiện tại.
Đáng chú ý chỉ hình ảnh đối chiếu giữa dịp Tết và hiện tại cho thấy sự thay đổi rõ rệt từ một chàng trai trẻ trung sang diện mạo phong trần, già dặn bất ngờ.
Theo chia sẻ, mọi chuyện bắt đầu sau khi anh bị bạn gái chia tay. Trước đó, cả hai đã gắn bó nhiều năm, trong thời gian anh làm việc trên tàu hàng, thường xuyên di chuyển qua khu vực Đông Nam Á. Cú sốc tình cảm khiến anh rơi vào trạng thái chán nản và quyết định rời bỏ cuộc sống cũ.
Anh bắt đầu hành trình đi bộ xuyên qua nhiều vùng miền ở Trung Quốc, với hy vọng tìm lại sự cân bằng tinh thần.
"Khi nghe nói đi bộ trên cao nguyên Thanh Hải, Tây Tạng có thể giúp đầu óc thanh thản, tôi đã quyết định lên đường," anh chia sẻ.
Trong suốt hành trình, anh liên tục di chuyển qua các khu vực có địa hình khắc nghiệt, đặc biệt là vùng cao nguyên với độ cao lớn và tia UV mạnh. Việc tiếp xúc kéo dài với nắng gắt khiến da bị tổn thương, tóc rụng nhiều, thậm chí hói dần theo thời gian.
Dù liên tục xuất trình giấy tờ chứng minh năm sinh, anh vẫn thường xuyên bị khách du lịch và người qua đường nhầm là người lớn tuổi.
Câu chuyện của anh nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc, thu hút nhiều tranh luận về tác động của những hành trình dài ngày, cường độ cao đối với sức khỏe và ngoại hình của người trẻ.
Trước đó, mạng xã hội cũng từng xôn xao trước trường hợp một cô gái 28 tuổi bị nhận xét có ngoại hình già nua như phụ nữ trung niên sau nhiều năm theo đuổi lối sống du lịch liên tục, thiếu ổn định.
Những câu chuyện này không chỉ gây chú ý bởi sự thay đổi ngoại hình rõ rệt, mà còn gióng lên hồi chuông về tình trạng "già trước tuổi" đang xuất hiện ngày càng nhiều ở người trẻ dưới áp lực của lối sống cực đoan, thiếu cân bằng giữa thể chất và tinh thần.
Sáng 16-4, tại trụ sở Công an xã Hướng Hiệp (Quảng Trị), gần 90 triệu đồng chuyển nhầm đã được chị Trương Thị Tuyết Trinh trả lại cho người chuyển khoản nhầm. Sau khi trừ đi số tiền phải trả là 90.000 đồng, chị Trinh đã trả lại phần tiền thừa cho khách hàng là 89,91 triệu đồng.
Chị Trương Thị Tuyết Trinh - chủ quầy thuốc Nam Trinh, xã Hướng Hiệp - cho hay khoảng 15h ngày 15-4, một khách hàng mua thuốc tây đã chuyển 90 triệu đồng vào tài khoản, trong khi số tiền phải trả chỉ là 90.000 đồng.
"Tôi lo lắng người này vay tiền có việc gia đình, khi chuyển nhầm dẫn đến thiếu hụt ảnh hưởng công việc nên tìm mọi cách trả lại", chị Trinh nói.
Do không rõ người chuyển tiền là ai, đến tối cùng ngày, chị đã chủ động trình báo Công an xã Hướng Hiệp để nhờ xác minh, tìm người chuyển nhầm.
Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, Công an xã Hướng Hiệp nhanh chóng vào cuộc và xác định người chuyển tiền là chị Hồ Thị Thủy - hiệu phó một trường học tại xã Đakrông.
Vụ việc khép lại nhanh chóng, góp phần lan tỏa hình ảnh đẹp về tinh thần trung thực của người dân và vai trò gần dân, kịp thời của lực lượng công an cơ sở.