Có những khoảnh khắc trong đời không ồn ào nhưng đủ khiến cả một gia đình chững lại. Khi con đứng trước ngưỡng cửa đại học, đó không chỉ là câu chuyện của điểm số hay chọn ngành, chọn trường.
Đó là lúc con bắt đầu rời khỏi những lối đi quen thuộc, còn cha mẹ phải học một điều không hề dễ: đồng hành mà không làm thay, yêu thương mà không vô tình tạo áp lực.
Suốt nhiều năm, cha mẹ quen với việc nắm tay con đi qua từng quyết định. Từ chuyện học hành đến những lựa chọn nhỏ nhất, sự chủ động ấy từng là chỗ dựa vững chắc. Nhưng đến một lúc, bàn tay quen nắm ấy cần học cách nới lỏng. Bởi đại học không chỉ là nơi học kiến thức, mà còn là nơi con bắt đầu học cách tự quyết định cuộc đời mình.
Nếu cha mẹ vẫn giữ cách cũ – định hướng quá kỹ, lựa chọn thay con – con có thể đi đúng, nhưng lại không thật sự hiểu vì sao mình đi con đường đó.
Ngược lại, nếu buông tay quá sớm, con dễ rơi vào cảm giác chông chênh. Cái khó không nằm ở việc nắm hay buông, mà ở chỗ biết “nắm đến đâu và buông khi nào”.
Trong hành trình này, áp lực không phải lúc nào cũng đến từ những lời nói nặng nề. Đôi khi, nó nằm ở những điều rất nhỏ: một câu hỏi lặp lại mỗi ngày, một lời so sánh thoáng qua, hay một ánh nhìn chứa đầy kỳ vọng.
Không ai cố ý gây áp lực, nhưng chính những điều tưởng chừng vô hại ấy lại khiến con mang theo một gánh nặng khó gọi tên – gánh nặng phải lựa chọn sao cho không làm cha mẹ thất vọng.
Ở tuổi 18, nhiều bạn trẻ không sợ khó, không sợ sai. Điều khiến họ chùn bước là cảm giác mình phải chọn “đúng ngay từ đầu”, phải đi một con đường đủ an toàn để đáp lại niềm tin của gia đình. Và khi mỗi lựa chọn đều gắn với kỳ vọng, con dễ đánh mất tiếng nói bên trong của chính mình.
Có lẽ vì thế, điều cha mẹ cần không phải là thêm lời khuyên, mà là thêm sự lắng nghe. Không phải lắng nghe để phản biện, mà để hiểu. Hiểu vì sao con thích một ngành học chưa quen thuộc. Hiểu vì sao con do dự trước một lựa chọn tưởng như an toàn. Hiểu cả những lo lắng mà con chưa biết diễn đạt.
Khi được lắng nghe, con sẽ tự rõ ràng hơn. Khi được tôn trọng, con sẽ tự tin hơn với quyết định của mình. Khi ấy vai trò của cha mẹ không còn là người dẫn đường, mà là người đứng bên, đủ gần để con thấy an tâm, đủ xa để con có thể tự bước.
Thực tế, không có lựa chọn nào là hoàn hảo tuyệt đối. Có những con đường chỉ khi bước vào mới biết là phù hợp hay không. Có những quyết định phải trả giá bằng trải nghiệm. Nhưng chính những trải nghiệm ấy mới giúp con trưởng thành.
Nếu cha mẹ cố gắng loại bỏ mọi khả năng sai lầm, con sẽ mất đi cơ hội học cách đứng dậy. Điều quan trọng không phải là tránh mọi sai sót, mà là có đủ bản lĩnh để đi tiếp sau mỗi lần chưa đúng.
Vì vậy buông tay ở đây không phải là buông bỏ. Đó là một cách yêu khác – lặng lẽ hơn nhưng sâu sắc hơn.
Cha mẹ không cần can thiệp vào mọi lựa chọn, nhưng luôn hiện diện khi con cần. Một lời hỏi han đúng lúc, một sự tin tưởng không điều kiện, đôi khi lại là điểm tựa vững vàng hơn bất kỳ lời khuyên nào.
Đại học, suy cho cùng, không phải là đích đến cuối cùng. Nó chỉ là điểm khởi đầu cho một hành trình dài hơn – hành trình con học cách sống, cách chịu trách nhiệm và cách hiểu chính mình. Trên hành trình đó, điều con cần không chỉ là một lựa chọn đúng, mà là khả năng tự lựa chọn và điều chỉnh khi cuộc sống thay đổi.
Và có lẽ, sự đồng hành đúng nghĩa là khi con cảm thấy mình được tự do mà không cô đơn, còn cha mẹ cảm thấy yên tâm mà không cần kiểm soát. Một trạng thái “vừa đủ” – không dễ đạt được, nhưng lại là điều đáng hướng tới.
Khi cánh cửa đại học mở ra, không chỉ con bước vào một giai đoạn mới, mà cha mẹ cũng bắt đầu một cách yêu mới. Không còn nắm tay thật chặt như ngày bé, mà chỉ nắm vừa đủ – để con có thể tự bước đi, và vẫn biết rằng phía sau luôn có bàn tay sẵn sàng đỡ lấy khi cần.
Đó không phải là sự rời xa, mà là một kiểu gần gũi khác: âm thầm, tin tưởng và bền vững hơn.
Một chuyến câu cá trên sông Prachinburi, tỉnh Prachinburi (Thái Lan), đã mang đến trải nghiệm khó quên cho một nhóm bốn ngư dân khi họ bất ngờ câu trúng một bức tượng Phật.
Tờ The Thaiger dẫn thông tin từ truyền thông Thái Lan, vụ việc được ghi nhận vào ngày 26/6 tại đoạn sông Prachinburi gần nhà tù Kabinburi, huyện Kabinburi.
Sau khi đưa câu được bức tượng Phật, nhóm ngư dân đã quyết định hiến tặng hiện vật cho một ngôi chùa trong khu vực để bảo quản và thực hiện các nghi lễ theo truyền thống Phật giáo.
Qua kiểm tra ban đầu, bức tượng được đúc bằng kim loại màu đen, có phần đế rộng khoảng 20cm, cao khoảng 30cm, nặng gần 1kg và phần đáy có cấu trúc rỗng.
Ông Amnat Khunthong, một trong bốn ngư dân tham gia chuyến câu cá, cho biết cả nhóm đang đánh bắt như thường lệ thì một người trong nhóm thông báo lưỡi câu đã mắc phải một "vật thể lạ" dưới nước.
"Khi cùng nhau kéo lên khỏi mặt nước, chúng tôi vô cùng kinh ngạc khi phát hiện đó là một bức tượng Phật. Sau đó, cả nhóm quyết định mang bức tượng đến dâng cho nhà chùa để bảo quản. Các sư thầy đã tiếp nhận và tổ chức nghi thức theo truyền thống", ông Amnat chia sẻ.
Ông Nirut Thammajetana – người trực tiếp kéo được bức tượng kể rằng khi đó ông cảm nhận cần câu trở nên nặng bất thường, giống như mắc phải một vật thể lớn dưới lòng sông. Ban đầu, ông nghĩ mình chỉ vướng phải một khúc gỗ. Tuy nhiên, khi vật thể dần nổi lên mặt sông, ông bất ngờ vì đó là một bức tượng Phật.
"Tôi vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy đó là một bức tượng Phật. Lúc ấy tôi gần như không thể nói thành lời vì quá bất ngờ", ông Nirut nhớ lại. Theo ông, thời điểm xảy ra sự việc, khu vực này có gió mạnh và bầu trời nhiều mây.
Hiện sự việc vẫn đang nhận được sự quan tâm của dư luận Thái Lan.
Sáng 10/7, Bệnh viện Đa khoa Phương Đông thông tin vừa can thiệp thành công cho một nam bệnh nhân quốc tịch Trung Quốc bị nhồi máu cơ tim cấp do tắc hoàn toàn động mạch vành.
Nam bệnh nhân (38 tuổi, người Trung Quốc) thấy dấu hiệu đau ngực rồi tự giảm nên không đi thăm khám. Ngày hôm sau, cơn đau tái phát ở vùng sau xương ức, đau tăng dần kèm khó thở, bệnh nhân nhanh chóng đến cơ sở y tế thăm khám.
Qua thăm khám và thực hiện các chỉ định cận lâm sàng chuyên sâu, các bác sĩ xác định bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp do tắc hoàn toàn động mạch liên thất trước đoạn 1 (Left Anterior Descending 1 - LAD1). Đây là một trong những tình trạng tim mạch nguy hiểm nhất, đòi hỏi phải cấp cứu và tái thông mạch vành ngay lập tức.
Ths.BS.CKI Trịnh Quốc Hưng - Trung tâm Tim mạch & Đột quỵ Quốc tế - Bệnh viện Đa khoa Phương Đông, LAD1 được xem là "động mạch sinh mệnh" của trái tim vì cấp máu cho phần lớn cơ tim thất trái - buồng tim đảm nhiệm chức năng bơm máu đi nuôi toàn cơ thể. Khi LAD1 bị bít tắc toàn bộ, dòng máu nuôi tim gần như bị cắt đứt hoàn toàn.
"Mỗi phút trôi qua, các tế bào cơ tim thiếu oxy, hoại tử không thể phục hồi, có thể kéo theo nguy cơ sốc tim, rối loạn nhịp ác tính, suy tim cấp và đột tử", BS.Hưng cho hay.
Ngay khi xác định tình trạng nguy kịch, các bác sĩ đã lập tức kích hoạt quy trình cấp cứu. Với sự phối hợp khẩn trương của đội ngũ chuyên gia tim mạch cùng sự hỗ trợ định hướng của hệ thống chụp mạch số hóa xóa nền (DSA), ê-kíp nhanh chóng xác định vị trí tắc, thực hiện can thiệp mạch vành qua da và đặt stent tái thông thành công động mạch LAD1, khôi phục dòng máu nuôi tim trong "thời gian vàng", giúp bảo tồn tối đa cơ tim và mang lại cơ hội hồi phục cho người bệnh.
Sau cấp cứu, bệnh nhân có dấu hiệu hồi phục tốt và hiện đang được theo dõi tại bệnh viện.
Trường hợp này cho thấy vai trò quyết định của việc nhận biết sớm các triệu chứng nhồi máu cơ tim và khả năng can thiệp tim mạch kịp thời của cơ sở y tế uy tín.
Ths.BS.CKI Trịnh Quốc Hưng cho biết, trong điều trị nhồi máu cơ tim cấp, mỗi phút chậm trễ đều đồng nghĩa với việc nhiều tế bào cơ tim bị mất đi vĩnh viễn, tổn thương cơ tim có thể lan rộng, nguy cơ biến chứng nặng hoặc tử vong tăng lên rất cao.
Người phụ nữ Pháp có tên Carine cho biết, bà đã có thể ngửi thấy mùi hương hoa trong khu vườn của mình một lần nữa. Bà cảm thấy thở dễ dàng hơn sau quy trình cấy ghép mũi ấn tượng.
Carine, sống ở Toulouse, Pháp, đã cắt bỏ chiếc mũi ban đầu của mình vào năm 2013 sau khi được chẩn đoán mắc ung thư xoang. Ca phẫu thuật cứu sống bà nhưng đã để lại khiếm khuyết lớn trên mũi, theo trang tin Daily Mail (Anh).
Bà có sử dụng mũi giả nhưng nó không ổn định và dễ rơi. Người phụ nữ sợ đi ra khỏi nhà vì không muốn mọi người nhìn thấy mình bị mất một phần mũi. Khứu giác của bà cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tuy nhiên, trước khi phẫu thuật cắt mũi, bác sĩ đã lên kế hoạch phục hình cho bà Carine. Họ đã tạo cho bà chiếc mũi nhân tạo độc đáo. Chiếc mũi được làm bằng vật liệu sinh học in 3D và bảo quản trong đá cho đến khi công nghệ cho phép cấy ghép.
Theo Daily Mail, vào tháng 7/2022, các bác sĩ đã có thể cấy ghép chiếc mũi dưới da trên cẳng tay của bà Carine. Các tế bào và mạch máu phát triển trong hơn 2 tháng. Sau đó, họ cấy chiếc mũi mới lên mặt của Carine và các mạch máu bên trong gắn vào những mạch máu ở thái dương của bà.
Trong quá trình này, bà Carine phải đến bệnh viện nhiều lần để đảm bảo mũi phát triển tốt và không bị tổn thương. Sau hơn 2 tháng, mũi đã phát triển thuận lợi và đủ điều kiện để cấy ghép.
Các bác sĩ đã cấy ghép chiếc mũi và cả phần da bao bọc bên ngoài này lên vị trí khiếm khuyết trên mặt bệnh nhân. Nhóm phẫu thuật phải dùng kính hiển vi để ghép các mạch máu trên mũi vào da mặt bà Carine. Ca cấy ghép thành công đã mang đến niềm vui lớn cho nữ bệnh nhân.
Bà giờ có thể thở tốt hơn, tự tin ra ngoài và quay trở lại cuộc sống bình thường sau 8 năm. "Tôi đã ở trong nhà suốt 8 năm qua. Khi bị bệnh, bạn tự cô lập mình và khuôn mặt là thứ bạn nhìn thấy đầu tiên. Giờ đây, tôi có thể ra ngoài, trở lại với cuộc sống. Thật kỳ diệu, vật liệu sinh học này là cơ hội cuối cùng của tôi. Nghiên cứu của các bác sĩ đã giúp tôi", bà Carine tâm sự với 20 Minutes.