Rạng sáng 1-4, thất bại cay đắng 1-4 trên chấm luân lưu 11m trước Bosnia (hòa 1-1 sau 120 phút) đã chính thức khép lại cánh cửa đến World Cup 2026 của tuyển Ý.
12 năm ròng rã không được hít thở bầu không khí của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh là một bi kịch lịch sử. Thế nhưng, dư âm của trận đấu không chỉ dừng lại ở chuyên môn, mà còn bùng nổ bởi những tranh cãi nảy lửa xoay quanh trọng tài điều khiển trận đấu.
Bước ngoặt của trận đấu diễn ra ở phút 41. Khi tuyển Ý đang dẫn trước 1-0 nhờ công của Moise Kean và nắm giữ thế trận, trung vệ Bastoni có tình huống truy cản Memic bên phía cánh trái.
Trọng tài chính ngay lập tức rút thẻ đỏ trực tiếp đuổi cầu thủ của tuyển Ý khỏi sân với nhận định đây là pha phạm lỗi cản trở một cơ hội ghi bàn rõ rệt.
Quyết định này, dù có phần nghiêm khắc, ban đầu được chấp nhận vì Bastoni là chốt chặn cuối cùng. Tuy nhiên, sự phẫn nộ của người Ý chỉ thực sự bùng nổ ở hiệp phụ, khi một tình huống y hệt xảy ra nhưng cách xử lý của trọng tài lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Trong một pha phản công sắc nét của tuyển Ý, Muharemovic bên phía Bosnia đã có tình huống phạm lỗi ngăn cản tiền đạo Ý thoát xuống đối mặt thủ môn. Hoàn cảnh, vị trí và tính chất của pha phạm lỗi gần như là “bản sao” của tình huống Bastoni ở hiệp 1. Thế nhưng, trong sự ngỡ ngàng của tất cả, trọng tài chính chỉ rút ra một chiếc thẻ vàng.
Ngay sau trận đấu, một đoạn clip so sánh hai tình huống phạm lỗi của Bastoni và Muharemovic đã được lan truyền với tốc độ chóng mặt trên nền tảng Instagram và X (Twitter), thu hút hàng nghìn lượt xem và bình luận chỉ sau vài giờ.
Cư dân mạng, đặc biệt là các fan của tuyển Ý đã để lại “cơn mưa” bình luận phẫn nộ. “Một vụ cướp trắng trợn giữa thanh thiên bạch nhật. UEFA có vẻ không muốn Ý đến World Cup” – một CĐV bình luận.
Một CĐV lại nhận định: “Sức ép từ khán đài sân nhà của Bosnia đã khiến trọng tài bị ‘cóng’?”. Hình ảnh HLV Gennaro Gattuso – người nổi tiếng với cá tính bốc lửa gào thét ngoài đường biên, liên tục hướng về trọng tài bàn ở hiệp phụ cũng gây chú ý.
Trả lời phỏng vấn sau trận, ông không giấu nổi sự tức giận: “Tôi không bào chữa cho việc sút hỏng phạt đền. Nhưng làm sao bạn có thể chơi bóng đá khi luật lệ không được áp dụng công bằng cho cả hai? Chiếc thẻ đỏ của Bastoni đã thay đổi cục diện, và chúng tôi chấp nhận nó”.
Trong tuần lễ mà Arsenal gây ấn tượng với việc đánh bại Atletico Madrid ở Champions League, chiến công của Crystal Palace đã góp phần tô điểm cho mùa giải rực rỡ, đi vào lịch sử của các CLB bóng đá nước Anh.
Sáng 8-5, Crystal Palace đã thắng Shakhtar Donetsk 2-1 trong trận lượt về bán kết Conference League, qua đó giành chiến thắng chung cuộc với tổng tỉ số 5-2.
Như vậy, Crystal Palace đã trở thành đội bóng Anh thứ 3 lọt vào chung kết giải châu Âu ở mùa giải năm nay, sau Arsenal - và cùng lúc với Aston Villa (cũng đá Europa League rạng sáng 8-5).
Điều thú vị là thành tích của 3 đội bóng này trải dài ở 3 đấu trường Champions League, Europa League cùng Conference League, gọi nôm na là "C1, C2, C3" của châu Âu.
Theo BBC, đây là lần đầu tiên trong lịch sử, bóng đá Anh có 3 đội bóng lọt vào chung kết 3 giải châu Âu khác nhau trong cùng một mùa giải.
Mùa giải trước, bóng đá Anh từng suýt làm được điều này, nếu Arsenal không thua PSG ở bán kết Champions League. Ở Europa League, Man United và Tottenham cùng vào chung kết, trong khi Chelsea vào chung kết Conference League.
Xa hơn, bóng đá Ý từng đạt thành tích này vào năm 1994 khi AC Milan vô địch Champions League, Inter vô địch UEFA Cup (tiền thân Europa League), còn Parma để thua Arsenal ở chung kết Cup Winners' Cup (tồn tại từ 1960 đến 1997).
Kể từ khi UEFA cho ra đời Conference League, tái hiện bộ 3 giải đấu "C1, C2, C3" châu Âu, Premier League trở thành giải đấu đầu tiên sở hữu các đội bóng vào chung kết cả 3 giải châu Âu trong cùng một mùa.
Và cột mốc lịch sử đang tiếp tục chờ đợi bóng đá Anh, nếu cả 3 đội bóng kể trên cùng giành chiến thắng trong những trận chung kết sắp tới, họ sẽ cùng lúc sở hữu 3 nhà vô địch châu Âu.
Chung kết Conference League sẽ diễn ra vào khuya 27-5 (giờ địa phương, rạng sáng 28-5 giờ Việt Nam).
Chặng 21 Cúp truyền hình TP.HCM đi từ xã Bình Mỹ (TP.HCM), đi qua các tỉnh miền Tây gồm Tây Ninh, Đồng Tháp, Vĩnh Long và về đích tại Cần Thơ. Hành trình này có cự ly 200km, là chặng đua dài nhất của giải đấu năm nay.
Về độ khó, chặng này chưa thể gọi là khó nhất. Tuy nhiên với quãng đường dài thì cũng đòi hỏi cao sức mạnh, thể lực của các tay đua.
Đã liên tiếp xuất hiện các đợt tách tốp, tấn công từ các đội khiến các vị trí đi đầu thay đổi thường xuyên. Tại điểm nước rút dọc đường (sprint) là cơ hội cho các tay đua Việt Nam tích lũy điểm thưởng. Ở sprint 1, Trịnh Đức Tâm (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) về đầu tiên. Đến sprint 2 thì người chiến thắng là Ngô Thanh Sang (Đồng Tháp 2). Cuối cùng, người chiến thắng ở sprint 3 là Nguyễn Tấn Hoài (Công An TP.HCM).
Nhưng sau khi đoàn đua vượt qua 2 cây cầu là Mỹ Thuận và Cần Thơ thì diễn biến có nhiều thay đổi. Nhóm đầu bắt đầu chứng kiến sự vượt lên của nhiều tay đua ngoại quốc như Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai), Patrick Robert Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long), Robinson Chalapud (Công An TP.HCM), Christoph Janssen (Đồng Tháp 1).
Tuy nhiên các cua rơ Việt Nam cũng đồng lòng bám đuổi, tạo ra thế giằng co. Trong vài kilômet cuối, Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) bất ngờ tấn công tạo khoảng cách. Sau đó khi còn khoảng 300m là về đích, anh ra hiệu cho Đặng Thành Được của Hà Nội lao lên. Tay đua Việt Nam đã có một cú nước rút ngoạn mục, tách ra được nhóm các tay đua ngoại.
Dù gần về đích thì khoảng cách bị thu hẹp đáng kể, nhưng Đặng Thành Được vẫn cán đích đầu tiên một cách mãn nhãn. Đây là chiến thắng chặng thứ 2 của anh tại Cúp truyền hình TP.HCM 2026.
Anh cũng là tay đua Việt Nam duy nhất có 2 chiến thắng chặng tới lúc này. Có thể nói đây là một mùa giải thành công với Đặng Thành Được, nhất là khi các đội đua đều quy tụ nhiều tay đua ngoại binh rất mạnh.
Như đã dự báo từ trước, thứ tự danh hiệu cá nhân vẫn không thay đổi sau chặng 21. Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) vẫn nắm giữ áo vàng tổng sắp.
Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) giữ áo xanh cho tay đua nước rút, Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) giữ áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc. Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) là chủ nhân áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc.
Tối 24-4, U17 Việt Nam thắng 3-0 trước đối thủ U17 Malaysia trong trận chung kết và lên ngôi vô địch Giải U17 Đông Nam Á 2026 trên đất Indonesia.
Ngay sau trận, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) thưởng động viên U17 Việt Nam 500 triệu đồng. Trước đó, tổng số tiền thưởng dành cho thầy trò HLV Cristiano Roland từ vòng bảng tới bán kết là 600 triệu đồng.
Chiến thắng này giúp U17 Việt Nam vươn lên trở thành đội tuyển giàu thành tích nhất Giải U17 Đông Nam Á, khi nâng tổng số lần vô địch lên con số 4. Trước đó, U17 Việt Nam cùng U17 Úc và U17 Thái Lan có cùng 3 lần lên ngôi.
Tại giải U17 Đông Nam Á 2026, U17 Việt Nam bất bại với thành tích 4 trận thắng, 1 trận hòa, ghi 19 bàn thắng, thủng lưới 1 bàn.
Với cá nhân HLV Cristiano Roland, chiến lược gia người Brazil có lần đầu giành danh hiệu vô địch cùng U17 Việt Nam, sau 2 năm cầm quân. Cúp vô địch Đông Nam Á 2026 là thành quả xứng đáng, và chắc chắn tạo thêm nhiều động lực với vị HLV này.
Dưới sự dẫn dắt của HLV Cristiano Roland, U17 Việt Nam bất bại 16 trận trên mọi đấu trường (tại các giải đấu chính thức). Trong đó, U17 Việt Nam thắng 10 và hòa 6, ghi tới 55 bàn thắng và chỉ để lọt lưới đúng 5 lần.
Với U17 Malaysia, U17 Việt Nam dưới sự dẫn dắt của HLV Roland trở thành "cơn ác mộng", khi họ toàn thua cả 3 lần gặp nhau. Đó là tại vòng loại U17 châu Á 2026 và giải Đông Nam Á 2026, nơi U17 Việt Nam toàn thắng, ghi tới 11 bàn và không để thủng lưới.
Trước mắt, nhiệm vụ quan trọng với HLV Cristiano Roland là phải giúp U17 Việt Nam vào tứ kết tại VCK U17 châu Á 2026 (diễn ra vào tháng 5), qua đó hy vọng đoạt vé dự U17 World Cup được tổ chức trong năm nay.
Ở giải đấu này, đoàn quân của HLV Cristiano Roland cùng bảng với Hàn Quốc, UAE và Yemen.