Arsenal vừa chỉ định Joaquin Acedo – chuyên gia vật lý trị liệu ngoài biên chế – đứng đầu cuộc điều tra đánh giá lại chuỗi chấn thương đang khiến nỗ lực đua tranh Ngoại hạng Anh của CLB có dấu hiệu đi chệch quỹ đạo. Vị chuyên gia người Tây Ban Nha này là bạn thân của Arteta và hiện diện thường xuyên tại đại bản doanh “Pháo Thủ” trong những tháng gần đây.
Thực tế, Arteta đang sở hữu một đội ngũ chuyên môn hùng hậu phụ trách các vấn đề y tế và thể lực. CLB chủ sân Emirates đã chiêu mộ bác sĩ trưởng Zafar Iqbal – một chuyên gia y học thể thao dày dạn kinh nghiệm – từ Crystal Palace vào tháng 2/2024. Arteta làm việc chặt chẽ với Tom Allen, người đứng đầu bộ phận khoa học thể thao và hiệu suất của CLB, đồng thời là tác giả của nhiều nghiên cứu chuyên sâu về chủ đề yêu cầu thể chất cầu thủ tại Ngoại hạng Anh.
Tuy nhiên, việc Arsenal “cầu cứu” Acedo là yêu cầu cấp thiết. Tần suất thi đấu dày đặc đã khiến CLB mất đi nhiều trụ cột suốt mùa giải này. Trong số 22 cầu thủ đội một, chỉ có Martin Zubimendi và Myles Lewis-Skelly chưa dính chấn thương, trong khi những gương mặt then chốt như Martin Odegaard, Kai Havertz và Bukayo Saka đều đã phải ngồi ngoài trong những quãng thời gian dài.
Theo nguồn tin từ báo Anh Telegraph, Acedo từng có mặt tại Arsenal mùa trước cũng theo đề xuất của Arteta. Các bài đăng trên mạng xã hội Instagram của Acedo cho thấy ông có tình bạn lâu năm với chiến lược gia người Tây Ban Nha và hiện sở hữu một phòng khám vật lý trị liệu tại Cadiz.
Arteta từng đề cập công khai trước đây rằng ban huấn luyện luôn duy trì chính sách rà soát định kỳ vài tháng một lần, để xem xét cách kiểm soát nguy cơ chấn thương hoặc quản lý chế độ nghỉ ngơi của cầu thủ. Hồi đầu năm, nhà cầm quân 44 tuổi cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phân loại chấn thương. Gần đây, đội còn rà soát cả quy trình khởi động trước trận để đảm bảo các học trò không dính chấn thương một cách vô lý như Riccardo Calafiori – hậu vệ có tới hai lần tái phát chấn thương ngay trong lúc khởi động trước trận.
Sau mùa 2024-2025 bị ảnh hưởng bởi những ca chấn thương của các trụ cột, ban lãnh đạo Arsenal đã quyết tâm không để kịch bản đó lặp lại. Theo đó, chiến lược chuyển nhượng được điều chỉnh, tập trung vào việc gia tăng chiều sâu đội hình thay vì chỉ nâng cấp đội hình xuất phát. 367 triệu USD Arsenal chi trong hè 2025 là để phục vụ mục tiêu này – xây dựng một đội hình đủ dày để đối phó với những chấn thương không thể tránh khỏi trong một chiến dịch dài hơi và kiệt sức.
Nhờ sự đầu tư này, Arsenal bắt đầu mùa giải 2025-2026 với đội hình được đánh giá là mạnh nhất Ngoại hạng Anh. Khi tất cả sung mãn, Arteta có ít nhất hai lựa chọn chất lượng cho mỗi vị trí. Tuy nhiên, khi mùa giải dần trôi, chiều sâu này đã bị thử thách đến giới hạn bởi các vấn đề thể lực, thường xảy ra tập trung ở từng nhóm vị trí.
Tổng cộng, các cầu thủ Arsenal đã bỏ lỡ 262 trận đấu (tính cả cấp CLB và ĐTQG) trong mùa 2025-2026, theo dữ liệu từ Transfermarkt. Hàng công là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất với sự vắng mặt của Odegaard, Havertz và Saka. Tiền vệ Mikel Merino, người thường chơi tốt ở vai trò tiền đạo, cũng phải ngồi ngoài nhiều tháng sau khi bị gãy chân.
So sánh với đối thủ trực tiếp Man City, đội bóng của Pep Guardiola cũng có những ca chấn thương, như John Stones hay Josko Gvardiol, nhưng nhìn chung họ vẫn ổn định hơn. So với con số 262 trận vắng mặt của Arsenal, các cầu thủ Man City chỉ bỏ lỡ tổng cộng 212 trận tính đến nay.
Đi sâu vào các cá nhân, Havertz của Arsenal đã bỏ lỡ 37 trận, trong khi Erling Haaland của Man City chỉ vắng mặt 1 trận. Đội trưởng Odegaard bỏ lỡ 24 trận vì chấn thương, còn Bernardo Silva của Man City cũng chỉ vắng mặt đúng 1 trận. Tiền đạo cánh Saka đã bỏ lỡ 10 trận trong năm 2026, trong khi Antoine Semenyo bên phía Man City thì chưa vắng mặt trận nào.
Không phải tất cả ca chấn thương của Arsenal đều đến từ cơ bắp, một số đến từ vận đen hoặc các pha va chạm của đối thủ như trường hợp Odegaard. Tuy nhiên, Arsenal trông có vẻ mệt mỏi và thiếu hụt nhân sự trong phần lớn những tuần vừa qua do sự tích tụ của các ca chấn thương. Ngược lại, Man City càng chơi càng mạnh khi mùa giải bước vào giai đoạn quyết định. Nếu Arsenal một lần nữa về nhì sau Man City, sự khác biệt về nền tảng thể lực lại tiếp tục được nhắc đến.
Sang hiệp 2, hàng thủ đội bóng trẻ xứ chùa vàng tiếp tục mắc nhiều sai sót, tạo điều kiện để Li Xixian hoàn tất cú đúp, còn Huang Xinyi ghi thêm 2 bàn, khép lại chiến thắng 6-0 cho U.17 Trung Quốc.
Dù vẫn giành vé vào tứ kết với tư cách một trong những đội xếp thứ ba có thành tích tốt, báo chí Thái Lan rõ ràng không hài lòng với màn trình diễn của đội nhà. Tờ Ballthai bình luận: “Dù đã rất cố gắng nhưng cuối cùng chúng ta phải rơi vào kịch bản xấu nhất là xếp thứ 3, sau cả U.17 nữ Việt Nam”.
Đáng chú ý, việc chỉ có thể khép lại vòng bảng ở vị trí thứ 3 cũng là chi tiết được nhiều trang báo Thái Lan nhắc đến. Khaosod nhận xét: “Sau lượt cuối, U.17 nữ Việt Nam thắng U.17 nữ Myanmar 2-1 để có cùng 4 điểm với U.17 Thái Lan, nhưng xếp nhì bảng nhờ hiệu số bàn thắng bại tốt hơn. Trong khi đó, U.17 nữ Trung Quốc toàn thắng cả 3 trận để đứng đầu bảng A. Xét về mục tiêu của U.17 nữ Thái Lan đã đặt ra trước giải, rõ ràng vị trí này là khó có thể hài lòng”.
Trong khi đó, tờ báo thể thao nổi tiếng của Thái Lan, Siamsport dành phần lớn bài viết để phân tích sự lép vế hoàn toàn của U.17 nữ Thái Lan trước chủ nhà U.17 Trung Quốc. Tờ báo này cho rằng đội bóng của HLV Thidarat Vivasukhu gần như không thể chống đỡ trước sức ép liên tục, đặc biệt trong khoảng 25 phút đầu trận.
Siamsport nhấn mạnh: “Thủ môn Pimlapas Yiwong đã chơi nỗ lực với nhiều pha cứu thua, nếu không tỷ số có thể còn đậm hơn. Tuy nhiên, với việc để thua tới 6 bàn vẫn khiến đội bóng trẻ Thái Lan đã tụt lại phía sau trong cuộc cạnh tranh vị trí nhì bảng với U.17 nữ Việt Nam”.
Trong khi đó, trang AEC Football đánh giá thất bại này khiến hành trình của U.17 nữ Thái Lan trở nên khó khăn hơn rất nhiều. AEC Football phân tích: “Nếu đứng nhì bảng, U.17 nữ Thái Lan có thể gặp đối thủ dễ chịu hơn ở tứ kết. Nhưng với vị trí thứ ba, chúng ta nhiều khả năng phải chạm trán ứng viên vô địch như đội U.17 CHDCND Triều Tiên”.
Nhà báo Jay Worapath cũng đưa ra nhận định tương tự: “Thành thật mà nói, mục tiêu có mặt ở bán kết của U.17 nữ Thái Lan giờ đây đã rất khó khăn. Nhiều khả năng chúng ta sẽ gặp đội trẻ của CHDCND Triều Tiên ở vòng đấu loại trực tiếp”.
Trong khi đó, U.17 nữ Việt Nam lại tạo được ấn tượng tích cực với truyền thông Thái Lan. Khaosod nhận định: “U.17 nữ Việt Nam đã trở lại mạnh mẽ sau trận thua U.17 nữ Trung Quốc ở lượt đấu thứ 2. Đồng thời, việc vượt qua U.17 nữ Myanmar ở lượt cuối giúp U.17 nữ Việt Nam khép lại vòng bảng với vị trí nhì bảng, qua đó nhiều khả năng sẽ tránh được nhánh đấu nặng ở tứ kết”.
Ít người hâm mộ biết rằng Garcia mang trong mình dòng máu Tây Ban Nha. Ông nội và bà nội của Garcia sinh ra tại Garrucha, thị trấn ven biển thuộc tỉnh Almería, miền nam Tây Ban Nha. Giống nhiều người dân địa phương vào nửa sau thế kỷ trước, họ rời quê hương sang Pháp mưu sinh vì điều kiện kinh tế khó khăn.
Garcia và em gái chào đời tại Pháp, nhưng gia đình chưa bao giờ cắt đứt sợi dây gắn bó với Garrucha. Mẹ ông, bà Ramona, hiện vẫn sở hữu một căn nhà nằm giữa Garrucha và Vera. Gia đình Garcia gần như đều trở lại đây mỗi dịp hè. Trước đó, họ có một ngôi nhà nhìn ra đại lộ Paseo del Malecón trước khi bán để chuyển sang nơi ở hiện nay.
Những mùa hè gắn với trái bóng. Trước khi trở thành một trong những HLV nổi tiếng của bóng đá châu Âu, Garcia là cậu thiếu niên dành kỳ nghỉ hè tại Garrucha.
Người anh em họ Jose Manuel Caparros Garcia vẫn nhớ như in quãng thời gian ấy. Mẹ của Jose Manuel là chị em ruột với Jose Garcia - cha của Rudi. Hai gia đình thường quây quần trong những kỳ nghỉ hè và bóng đá là hoạt động không thể thiếu.
"Chú tôi thường chơi bóng ở sân Vista Alegre - sân cũ của CLB Garrucha - và luôn đưa Rudi theo cùng. Cậu ấy hòa đồng với tất cả mọi người và sớm bộc lộ năng khiếu từ khi còn nhỏ", Jose Manuel kể.
Dù hiện không còn liên lạc thường xuyên, Jose Manuel vẫn nhớ lần gần nhất gặp Garcia tại Garrucha. "Lần cuối tôi gặp là vài năm trước. Hồi đó, Rudi khoảng 15 tuổi còn tôi 14. Chúng tôi cùng đi hội chợ của thị trấn, uống nước chanh đá bào. Rudi hiểu Garrucha như lòng bàn tay", ông nói.
Nhà hàng quen mỗi lần trở về. Mỗi khi Garcia có mặt ở Garrucha, nhà hàng El Califa gần như là điểm dừng chân quen thuộc. Chủ nhà hàng, Pedro Haro - thường được người dân gọi là "Perico El Rajao" - cho biết HLV tuyển Bỉ vẫn giữ thói quen ghé nơi này bất cứ khi nào công việc cho phép.
"Rudi gần như năm nào cũng về đây. Nếu không đến thì thường vì bận các giải đấu hoặc đang hoàn tất hợp đồng với đội bóng mới. Thậm chí có những lời mời quan trọng được gửi tới khi cậu ấy đang ở Garrucha", Haro nói.
Ông cũng từng nhiều lần đá bóng cùng Garcia và cha của ông. "Hai cha con đều chơi ở vị trí tiền vệ và rất giỏi. Rudi thiên về vai trò tiền vệ con thoi, còn cha cậu ấy giống một tiền vệ phòng ngự kiểu Rodri. Mỗi lần về nghỉ hè, Rudi luôn sinh hoạt như một người dân địa phương".
Theo Haro, Garcia có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với em trai ông là Juan Miguel: "Hai người thân nhau như người một nhà. Em tôi vẫn nói Rudi giống như người cha thứ hai của mình".
Cha của Garcia, ông Jose Garcia, qua đời vì cơn đau tim khi đang xem trận đấu của Lille - đội bóng do con trai dẫn dắt - cùng vợ tại nhà. Với những người từng lớn lên cùng Garcia, thành công không làm thay đổi con người ông.
"Rudi là một người tuyệt vời. Trên cương vị HLV, cậu ấy có thể quyết liệt, nhưng ngoài đời rất chân thành. Hồi còn trẻ, mỗi kỳ nghỉ hè cậu ấy đều xem World Cup hay Euro cùng chúng tôi tại quán bar", Haro kể.
Ước mơ còn dang dở. Dù từng dẫn dắt Lille, AS Roma, Marseille, Lyon, Napoli và hiện là tuyển Bỉ, Garcia vẫn còn một mong muốn chưa thành hiện thực: làm HLV tại Tây Ban Nha.
"Cậu ấy luôn muốn được dẫn dắt một đội bóng ở Tây Ban Nha. Tôi còn nhớ khi Valencia từng cân nhắc bổ nhiệm Rudi. Cậu ấy vẫn còn trẻ nên mọi chuyện đều có thể xảy ra", Haro nói.
Khi tuyển Bỉ tập huấn tại Murcia cách đây không lâu, nhiều người bạn của Garcia từ Garrucha cũng đến thăm ông.
Ở trận tứ kết với Tây Ban Nha, hàng triệu khán giả sẽ nhìn Garcia với tư cách HLV trưởng tuyển Bỉ. Nhưng với người dân Garrucha, ông vẫn là cậu bé từng rong ruổi trên đại lộ Paseo del Malecón, chơi bóng ở sân Vista Alegre, đi hội chợ cùng bạn bè và luôn ghé nhà hàng El Califa mỗi khi trở về quê hương.
Cape Verde chỉ phạm một lỗi trong trận ra quân World Cup 2026 tối 15/6, cũng là trận đầu tiên của họ trong lịch sử giải đấu. Lỗi này thuộc về Lopes Cabral với pha vung tay vào mặt Marcos Llorente ở phút 15.
Theo Opta, Cape Verde là đội phạm lỗi ít nhất trong một trận World Cup kể từ năm 1966, thời điểm bắt đầu ghi nhận kỷ lục. Đại diện châu Phi phá lục ba lỗi của Tây Đức trong trận gặp Chile năm 1974 và của Costa Rica trong trận gặp Đức năm 2022.
Đội phạm lỗi nhiều nhất trong một trận World Cup vẫn là Brazil, với 31 lỗi trong trận tứ kết gặp Colombia năm 2014.
Lopes Cabral phải nhận thẻ vàng với lỗi duy nhất của Cape Verde. Điều này cũng làm nên kỷ lục đội bóng có tỷ lệ thẻ vàng trên số pha phạm lỗi cao nhất trong một trận World Cup - 100%.
Trong trận ra quân bảng H World Cup 2026, Tây Ban Nha kiểm soát bóng 62%, dứt điểm 23 lần và trúng đích tám lần, nhưng không ghi được bàn nào. Họ tạo ra một số cơ hội, nhưng đều thất bại trước xà ngang và thủ môn Vozinha. Trong khi đó, Cape Verde thành công với chiến thuật lùi sâu phòng ngự. Đại diện châu Phi thường bố trí tám cầu thủ trên phần sân nhà, kiểm soát không gian và tạo "bức tường" kiên cố trước khung thành.
Tờ Marca đánh giá Cape Verde đã thiết lập cấu trúc phòng ngự gần như hoàn hảo. Hệ thống này không cần phạm lỗi nhiều mà vẫn khiến nhà vô địch Euro 2024 tê liệt, không thể tận dụng lợi thế kiểm soát bóng và cơ hội ghi bàn. Nó trở thành một phiên bản khác của hệ thống phòng ngự kiểu Italy và HLV Jose Mourinho, hiệu quả hơn và bớt phần bạo lực.
Tây Ban Nha phạm 10 lỗi và cũng phải nhận một thẻ vàng. Việc chiếm ưu thế nhưng phạm lỗi nhiều hơn là một thất bại khác của thầy trò HLV Luis De La Fuente, bên cạnh kết quả hòa 0-0. Sau trận đấu, De La Fuenta thừa nhận Cape Verde tổ chức lối chơi rất tốt.
Trận Tây Ban Nha hòa Cape Verde 0-0 là bất ngờ lớn xét tới khác biệt trình độ. Trước giờ bóng lăn, đại diện châu Âu xếp thứ hai trên bảng tổng sắp FIFA, hơn đối thủ 60 bậc.
Theo các nhà cái, cùng Pháp, Tây Ban Nha là ứng cử viên số một cho chức vô địch World Cup 2026 với tỷ lệ 5/1 (đặt 1 ăn 5). Tiếp theo là Anh với tỷ lệ 8,5/1, Brazil 9/1, Argentina và Bồ Đào Nha 11/1.
Tây Ban Nha đã dự 16 kỳ World Cup và vô địch vào năm 2010. Trên đấu trường Euro, họ đang giữ kỷ lục vô địch 4 lần.
Cape Verde mới lần đầu dự World Cup sau 7 lần đá vòng loại. Tại giải vô địch châu Phi, đội này đá vòng loại 14 lần, dự vòng chung kết 4 lần và vào tứ kết hai lần. Cape Verde thậm chí không vượt qua vòng loại giải vô địch châu Phi 2025, xếp cuối trong bảng đấu có Ai Cập, Botswana và Mauritania.
Cape Verde (gọi là Cáp Ve) nằm giữa Đại Tây Dương, cách bờ biển Tây Phi khoảng 570 km, từng là thuộc địa của Bồ Đào Nha cho đến khi tuyên bố độc lập vào năm 1975. Với dân số 524.877 theo Ngân hàng Thế giới, họ là quốc gia nhỏ thứ hai trong lịch sử góp mặt ở World Cup sau Iceland (giành vé dự World Cup 2018 tại Nga, với dân số ước tính khoảng 335.000 người vào thời điểm đó).