Làng du lịch cộng đồng Gò Cỏ (P.Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) nằm sát biển với diện tích khoảng 105 ha, cách QL1 khoảng 1,5 km về hướng đông. Làng nằm trên địa hình núi đồi nên độ cao không đồng đều, chênh nhau từ 20 – 50 m so với mực nước biển. Đá nơi đây nhiều vô kể, được sử dụng làm vật liệu xây dựng từ thuở xa xưa.
Gò Cỏ có con đường lát đá nối làng với biển. Nhiều nhà nghiên cứu khẳng định đây là con đường có từ khi người Chăm cư trú nơi này. Họ đi bộ từ làng ra bãi cát vàng mịn màng rồi chèo thuyền nhỏ dập dềnh trên sóng nước đánh bắt cá ở vùng biển gần bờ.
Trong làng còn có những con đường đá gập ghềnh bước chân qua. Họ cũng xếp đá tạo thành mương dẫn nước tưới mát ruộng vườn ngày khô hạn. Họ đào sâu xuống cát rồi xếp đá tạo thành những giếng nước ngọt lành qua cả ngàn năm. Địa hình núi đồi nhấp nhô, chen chúc đá lớn nhỏ nên việc lập vườn, dựng nhà làm nơi trú ngụ vô cùng gian khó. Họ xếp từng viên đá lên nhau thành kè ngăn nước mưa trôi đất làm nên khu vườn nhỏ lưng chừng núi. Họ dùng đá xây móng cho căn nhà thêm vững chắc.
Trong hành trình nam tiến, người Việt định cư ở vùng đất này. Dần dà, họ hòa huyết cùng người Chăm và chung tay xây dựng xóm làng yên vui. Người làng cần mẫn cày cấy những thửa ruộng bên chân núi, vun trồng trên mảnh đất gò đồi. Trời yên biển lặng, trai tráng chèo thuyền ra biển buông – kéo lưới đánh bắt cá tôm. Hải sản vớt lên từ biển hiện diện ở chợ quê được nhiều người ưa thích. Họ thừa hưởng các công trình bằng đá từ những bậc tiền nhân nhọc nhằn gầy dựng.
Đồi núi nhấp nhô tựa bức tường thành vững chắc che chắn cuồng phong từ biển thổi vào bờ. Qua bao mùa mưa gió, kè đá vẫn vững chãi khiến cho hậu thế phải nghiêng mình thán phục. “Kè đá vườn nhà tôi từ xưa truyền lại, lâu lắm rồi nhưng chẳng sạt lở gì cả. Và những bờ kè đá trong làng này đều như thế…”, bà Bùi Thị Sen (61 tuổi) nói.
Bảy năm trước, Hợp tác xã du lịch cộng đồng làng Gò Cỏ san ủi mặt bằng trước khi dựng nhà tranh vách đất làm nơi đón khách tham quan. Các tảng đá lớn xếp chồng lên nhau tạo thành bờ kè giữ đất khá vững chắc. Những viên đá nhỏ được xếp thành hình chữ nhật rồi đổ đất vào trong tạo thành nền nhà. Những ngôi nhà tranh vách đất được dựng trên nền đất nâu cùng các vật dụng đơn sơ đậm chất thôn quê dân dã. Những người thợ còn khéo léo dùng đá tạo thành hòn non bộ và lối đi lại trong khuôn viên trung tâm đón tiếp du khách vô cùng đẹp mắt.
Người làng cũng dùng tranh, tre, đất, đá sẵn có dựng những căn nhà xinh xinh làm nơi lưu trú cho du khách tham quan. Nghỉ ngơi trong ngôi nhà đơn sơ, dù thiếu tiện nghi nhưng được hòa mình vào không gian làng quê khiến nhiều người thích thú. Nhiều du khách xuýt xoa khen ngợi khi thưởng thức các món ăn đậm đà hương vị chế biến từ những sản vật địa phương. Và quan trọng hơn, chính tính cách thật thà của người dân quê chất phác đã thay lời mời gọi du khách quay lại chốn này.
“Nhiều du khách thích thú khi tìm hiểu về kè đá, đường đá, mương đá. Nhiều nhà nghiên cứu cũng đến đây tìm hiểu các công trình bằng đá liên quan đến 3 nền văn hóa: Sa Huỳnh – Champa và Đại Việt…”, chị Trần Thị Thu Thủy, Giám đốc Hợp tác xã du lịch cộng đồng làng Gò Cỏ, cho biết.
Trẻ thơ làng Gò Cỏ lẫm chẫm những bước đi đầu tiên trên con đường đá có từ thuở xa xưa. Mặt đường gồ ghề khiến bé vấp ngã và khóc òa… Rồi khi lớn hơn, trẻ cắp sách tung tăng trên con đường đá đến trường học hỏi bao điều mới lạ.
Sau giờ đến lớp, vài ba đứa trẻ lượm những viên đá nhỏ kiên trì mài thành viên bi tròn vo, nhẵn bóng. Chúng cùng nhau bắn bi trên khoảnh đất bên đường. Chán chê, bọn trẻ lượm những viên sỏi tròn rồi chụm đầu chơi trò đi ô (ô ăn quan), cười vui thích thú. Đôi lúc, chúng cãi nhau chí chóe rồi dàn hòa và lát sau đã cùng cười ngặt nghẽo.
Trai gái bước trên con đường đá gập ghềnh đến tụ họp tại ghềnh đá nằm giữa làng và biển vào đêm trăng sáng vằng vặc. Họ vui vẻ nói cười, trêu ghẹo hay trao nhau những lời tình tứ, và bao đôi lứa đã nên duyên vợ chồng. Cuộc sống yên ả trôi. Khi đói lòng nhưng chưa đến bữa cơm, người làng lượm vài lát củ lang khô phơi trên phiến đá phẳng cạnh nhà ăn lót dạ.
Cá, tôm, mực đánh bắt từ biển ăn không xuể, bán chẳng hết, họ phơi trên đá trong nắng trưa dành để ăn dần hay làm quà cho người thân. Những sản vật ấy chế biến thành món ăn thơm ngon với hương vị đặc trưng, phảng phất hương nắng gió đất trời.
Khi quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, đá che chở cho dân làng giữa cơn nguy biến. Những khe đá, hầm đá che chắn đạn pháo nã vào làng. Người làng ôm con trẻ chạy trốn vào những hang đá bên biển để tránh các cuộc càn quét. Có hang đá nhiều lần bị đối phương thả hóa chất tạo khói cay vào vì nghi dân làng cùng du kích trú ẩn nên gọi là hang Mù Cay. Những thanh niên bịn rịn chia tay người thân bước trên đường đá rời làng đi cầm súng bảo vệ quê hương.
Đất nước thanh bình, người làng dùng đất, đá, tranh, tre dựng lại mái nhà do bom đạn tàn phá. Họ ra sức làm lụng cho cuộc sống no đủ, cửa nhà yên vui. Những người con làm ăn phương xa luôn hướng về quê nhà, nhớ con đường và kè đá thân thương. “Tui đánh bắt cá trên vùng biển phía bắc, lâu lâu mới về nhà. Đi xa nhớ quê lắm. Nhớ ngày còn nhỏ chơi cùng bạn bè trên đường đá, kè đá và bên giếng Chăm. Vui lắm. Bà con trong làng sống hiền hòa và thân thiện…”, anh Trần Văn Công (47 tuổi) tâm sự.
Gò Cỏ, ngôi làng cổ vô vàn đá khiến nhiều người tò mò, thích thú. Con đường đá gập ghềnh được tạo thành từ sự khéo léo của tiền nhân. Kè đá rêu phong sau bao mùa mưa nắng, mang dấu tích cổ xưa, khơi gợi sự tò mò của khách phương xa. Họ sờ nắn từng viên đá, tâm trí như đang mơ màng tìm về thuở xa xưa.
Thảo luận tại tổ sáng 10.4, nhiều đại biểu Quốc hội bày tỏ băn khoăn trước vấn đề nóng về an toàn thực phẩm. Đại biểu Nguyễn Thị Thủy (Thái Nguyên) dẫn chứng những vụ vi phạm đặc biệt nghiêm trọng như 300 tấn thịt lợn nhiễm bệnh, không đảm bảo chất lượng đã được tuồn ra thị trường, len lỏi vào cộng đồng và nguy hiểm hơn là tấn công các cơ sở giáo dục.
Hay vụ việc 3.000 tấn ốc bươu ngâm "thủy tinh lỏng" - hóa chất vốn chỉ dùng trong ngành xây dựng được phát hiện. Ngoài số lượng này, cơ quan chức năng còn ngăn chặn kịp thời hơn 1.500 kg hóa chất loại này đang được tích lũy để tiếp tục sản xuất và tuồn ra thị trường.
Cho rằng việc sử dụng hóa chất xây dựng trong thực phẩm gây ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến sức khỏe, nữ đại biểu nêu câu hỏi nhức nhối:"Vì sao hàng trăm tấn thịt lợn bệnh và hàng nghìn tấn ốc bươu ngâm hóa chất có thể tồn tại trong thời gian dài và tuồn ra cộng đồng?". Bà Thủy đề nghị Chính phủ chỉ đạo làm rõ liệu có sự buông lỏng quản lý hay sự tiếp tay của các cơ quan cơ sở hay không.
Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường Nguyễn Thanh Hải (Thái Nguyên) đánh giá, quản lý an toàn thực phẩm đang lâm vào tình trạng "phân tán" dẫn đến thiếu hiệu quả. Trách nhiệm quản lý nhà nước đang bị xé lẻ cho 3 bộ là Bộ Y tế với Cục An toàn thực phẩm chịu trách nhiệm chung; Bộ NN-MT chịu trách nhiệm khâu sản xuất nông, lâm, thủy sản và Bộ Công thương chịu trách nhiệm về công nghiệp thực phẩm và hệ thống bán lẻ.
Theo nữ chủ nhiệm, Bộ Y tế không có quyền chỉ đạo trực tiếp các bộ khác, dẫn đến thiếu sự phối hợp thống nhất, đặc biệt là ở những khâu nhạy cảm như chuyển giao giữa sản xuất ban đầu, chế biến và phân phối.
Bên cạnh đó, dù đã phân cấp mạnh xuống địa phương, nhưng các địa phương lại rơi vào tình trạng "ba thiếu": thiếu nguồn nhân lực, thiếu điều kiện kiểm tra, giám định mẫu và thiếu cán bộ có trình độ chuyên môn về thanh tra, kiểm tra.
Một điểm yếu khác được đại biểu chỉ ra là sự mất cân bằng trong thực thi pháp luật. Các quy định hiện hành đang tập trung quá mạnh vào "tiền kiểm" - cấp giấy phép, cấp điều kiện hoạt động, nhưng lại xem nhẹ "hậu kiểm" và quản lý rủi ro.
Thực tế cho thấy, một cơ sở ăn uống sau khi được cấp phép thường cứ thế hoạt động dựa trên tờ giấy đó. Việc hậu kiểm, kiểm tra chỉ diễn ra khi có thông tin hoặc sự cố xảy ra. Nhiều vi phạm chỉ bị phát hiện khi thực phẩm bẩn đã lưu thông trên thị trường và gây ra hậu quả.
Bà cũng cảnh báo về những khu vực đang bị "bỏ ngỏ" như việc mua bán thực phẩm tươi sống online, từ nông trại đến người tiêu dùng chưa được giám sát chặt chẽ, đặc biệt là quy trình bảo quản lạnh trên đường vận chuyển.
Đặc biệt, hộ gia đình sản xuất nhỏ lẻ rất lớn nhưng các hộ này hiện không bắt buộc áp dụng hệ thống quản lý rủi ro như VietGAP mà chỉ dừng lại ở việc cam kết thực hiện. Dẫn đến tình trạng tồn dư hóa chất cao trong rau, thịt, thủy sản nội địa, gây rủi ro sức khỏe lâu dài và ngộ độc tập thể.
Bà Hải cũng nêu một nghịch lý là trong khi thực phẩm xuất khẩu được kiểm soát cực kỳ gắt gao, thì thị trường nội địa lại có dấu hiệu buông lỏng.
Theo đại biểu Nguyễn Thanh Hải, trường học là nơi có rủi ro cao nhất vì số lượng bữa ăn tập thể hàng ngày rất lớn. Dù đã có các quy định như luật An toàn thực phẩm 2010 và các nghị định liên quan, nhưng thực tiễn triển khai tại bếp ăn trường học vẫn bộc lộ nhiều bất cập.
Bên cạnh đó, trách nhiệm người đứng đầu mờ nhạt. Luật chỉ giao trách nhiệm chung chung cho người đứng đầu cơ sở giáo dục mà chưa có chế tài cụ thể, thường chỉ dừng ở mức xử phạt hành chính. Khi có sự cố, trách nhiệm thường được đẩy cho nhà cung cấp hoặc chỉ xử lý khi "mọi chuyện đã rồi".
Về hình thức hóa việc kiểm soát, quy định "kiểm thực ba bước" (kiểm tra từ khâu nhập nguyên liệu đến bàn ăn) dù rất chặt chẽ trên giấy tờ, nhưng thực chất vẫn là tự kiểm tra, tự ghi chép nên tính trung thực còn bỏ ngỏ.
Tiêu chuẩn đấu thầu cũng mang tính hình thức, việc lựa chọn nhà cung cấp suất ăn dù theo quy định đấu thầu nhưng các tiêu chuẩn về an toàn thực phẩm vẫn chưa được coi trọng đúng mức.
Để giải quyết dứt điểm tình trạng thực phẩm bẩn, các đại biểu đề nghị đột phá trong sửa luật, chuyển từ "chiến dịch" sang "thường xuyên", Chính phủ cần có kế hoạch ra quân liên tục, tránh làm theo đợt để xóa bỏ tận gốc các vi phạm. Cùng đó, xử phạt phải đủ mạnh, thậm chí xử lý hình sự hoặc tước giấy phép hành nghề vĩnh viễn đối với các đơn vị cung cấp thực phẩm bẩn, thay vì "phạt để cho tồn tại" như hiện nay.
Bà Hải cho biết, ngay trong tuần sau, Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường sẽ tiến hành giám sát tại một số địa phương, tập trung vào chuỗi cung ứng thực phẩm cho trường học, bệnh viện, khu công nghiệp và các chợ đầu mối.
Khoảng 11h30 ngày 19/5, tại Km164+700 cao tốc Móng Cái - Hạ Long, đoạn qua phường Mông Dương, tỉnh Quảng Ninh, ô tô con biển số 14A-834xx do anh N.T.A. (27 tuổi, trú tại Quảng Ninh) điều khiển, chở theo anh D.T.K. (21 tuổi), lưu thông theo hướng Hạ Long đi Móng Cái.
Khi đến khu vực trên, xe bất ngờ va chạm với ô tô tải biển số 15K-452xx do anh P.V.N. (33 tuổi, trú tại Hải Phòng) điều khiển. Thời điểm này xe tải đang dừng trong làn khẩn cấp do bị nổ lốp.
Cú va chạm khiến ô tô con bị biến dạng phần đầu. Anh D.T.K. bị thương, được đưa đi cấp cứu.
Sau khi tiếp nhận tin báo, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 2 thuộc Cục CSGT đã cử cán bộ đến hiện trường để phân luồng giao thông và giải quyết vụ tai nạn.
Nguyên nhân vụ việc đang được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.
Tối 18/5, tại Quảng trường Long Hưng (phường Long Hưng, thành phố Đồng Nai), Thành ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Đồng Nai sẽ long trọng tổ chức Lễ công bố Nghị quyết của Quốc hội về việc thành lập thành phố Đồng Nai trực thuộc Trung ương. .
Theo kế hoạch, chương trình diễn ra vào lúc 19h30, được truyền hình trực tiếp trên Đài Truyền hình Việt Nam; Báo và Phát thanh, Truyền hình Đồng Nai.
Trong chương trình, ngoài phần công bố Nghị quyết của Quốc hội về thành lập thành phố Đồng Nai, còn công bố quyết định tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhất và nghi thức khen thưởng cho địa phương này. Sau đó là phần phát biểu của lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lãnh đạo thành phố Đồng Nai.
Tiếp đó là chương trình sử thi nghệ thuật "Đồng Nai, hào khí phương Nam, vươn mình cùng đất nước". Trong nội dung chương trình còn có tiết mục bắn pháo hoa tầm cao.
Theo Nghị quyết số 30/2026/QH16 của Quốc hội, thành phố Đồng Nai được chính thức thành lập từ ngày 30/4, trở thành thành phố thứ 7 của cả nước.
Thành phố Đồng Nai được thành lập trên cơ sở toàn bộ diện tích tự nhiên và quy mô dân số của tỉnh Đồng Nai. Thành phố Đồng Nai giáp TPHCM, tỉnh Lâm Đồng, tỉnh Tây Ninh và Vương quốc Campuchia. Thành phố Đồng Nai có diện tích tự nhiên hơn 12,7 ngàn km2, quy mô dân số gần 5 triệu người, có 95 đơn vị hành chính cấp xã gồm 33 phường và 62 xã.
Thành phố Đồng Nai hiện giữ vai trò là đầu mối liên kết trực tiếp các hành lang phát triển và trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước là TPHCM với khu vực Tây Nguyên, Duyên hải Nam Trung Bộ, Đồng bằng sông Cửu Long.
Với hệ thống kết cấu hạ tầng kinh tế - xã hội, nhất là hạ tầng giao thông, công nghiệp, dịch vụ, logistics được đầu tư ngày càng đồng bộ, hiện đại cùng với sân bay Long Thành đang được xây dựng và hoàn thiện với tiến độ nhanh, thành phố Đồng Nai đã hội tụ đầy đủ các yếu tố của một đô thị có tiềm năng phát triển lớn, đa trung tâm, đa chức năng, có tính lan tỏa mạnh trên phạm vi vùng phía Nam và cả nước.