Điểm trường được xây dựng từ năm 2014 nhưng chưa có bếp ăn. Tình trạng thiếu bếp ăn khiến các em học sinh phải trở về nhà vào buổi trưa, nhiều em nghỉ luôn buổi chiều, dẫn đến việc sinh hoạt không ổn định và ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như chất lượng học tập.
Nhà bếp mới được trang bị đầy đủ đồ dùng nấu nướng, có khu vực sơ chế, chế biến và lưu trữ thực phẩm. Dự án sẽ phục vụ bữa ăn trưa cho 40 học sinh và giáo viên.
Phát biểu tại buổi lễ, cô Trần Thị Thu Thảo, hiệu trưởng Trường Mầm non xã Lăng cho biết: “Việc có một nhà bếp mới, khang trang và đầy đủ tiện nghi là niềm mong mỏi của cả cô và trò từ rất lâu.
Chúng tôi vô cùng biết ơn sự quan tâm và hỗ trợ quý báu từ Roche Pharma Việt Nam và Quỹ Hy Vọng. Công trình này sẽ giúp nhà trường đảm bảo những bữa ăn nóng sốt, đủ dinh dưỡng cho các em, để các em có điều kiện học tập tốt hơn”.
Dự án được thực hiện nhờ nguồn quỹ đóng góp từ chương trình “Đi bộ vì trẻ em”. Đây là một hoạt động thường niên của Roche Pharma Việt Nam, nằm trong chiến dịch gây quỹ toàn cầu của Roche, nhằm mục đích hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Hoạt động này không chỉ giúp nâng cao nhận thức về các vấn đề của trẻ em mà còn huy động nguồn lực tài chính từ chính tấm lòng và nỗ lực của tập thể nhân viên công ty để giúp đỡ các em.
Công trình nhà bếp tại điểm trường Aró là một trong nhiều hoạt động cộng đồng mà Roche Pharma Việt Nam đã và đang triển khai, khẳng định cam kết mạnh mẽ trong việc cải thiện cuộc sống của người dân và đóng góp cho sự phát triển bền vững của xã hội Việt Nam.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng tôi có "quỹ đen" 1 tỷ đồng, sống thoải mái như người độc thân

Tôi kết hôn tròn 10 năm và có 2 đứa con đáng yêu. Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ gia đình tôi khá ổn: Nhà cửa có sẵn, vợ chồng công việc ổn định, con cái ngoan ngoãn, gia đình chồng tử tế và quan tâm con cháu. Nhưng chỉ người trong cuộc như tôi mới hiểu, cuộc hôn nhân ấy đã nguội lạnh thế nào. Tôi như đang kiệt sức từng ngày.
Tôi lấy chồng khi còn khá trẻ. Ngay từ đầu, thu nhập của tôi đã tốt hơn của chồng. Có lẽ cũng vì vậy mà anh dần mặc nhiên cho rằng, kinh tế gia đình là trách nhiệm của vợ.
Anh thường nói rằng, anh đã có sẵn một căn nhà trước khi cưới, đó đã là sự đóng góp rất lớn cho cuộc hôn nhân này rồi, còn những chi phí sinh hoạt, nuôi dạy con cái, học hành, thuốc men, du lịch hay những khoản phát sinh khác, tôi lo được thì cứ lo. Tiền anh kiếm được sẽ để dành cho những việc lớn.
Ban đầu tôi cũng nghĩ, mình đi làm cốt để vun vén cho gia đình nên đồng ý với phương án của anh. Còn việc lớn mà anh nói có lẽ là vì tương lai của cả gia đình.
Suốt 10 năm chung sống, chồng tôi chưa từng đưa cho vợ một đồng lương nào. Tôi cũng không biết chính xác thu nhập hàng tháng của anh là bao nhiêu, thưởng thế nào, chi tiêu ra sao.
Thi thoảng, anh có mua một số món đồ lặt vặt trong nhà, lâu lâu mới chi trả tiền ăn nhà hàng nếu gia đình ra ngoài đổi bữa. Ngoài ra, suốt 10 năm ấy, chỉ có một lần, anh góp khoản tiền lớn, là 50% số tiền mua ô tô. Số tiền mua xe còn thiếu, cũng là trích từ khoản tiết kiệm của tôi.
Đôi khi tôi hỏi anh dự định dùng tiền tiết kiệm vào việc gì, được bao nhiêu thì anh nói chưa có tính toán gì.
Gần đây, tôi phát hiện ra một sự thật bất ngờ. Vì thường xuyên gửi con qua nhà bố mẹ chồng dịp hè, nên tôi cũng nghe được nhiều chuyện từ bố mẹ chồng mỗi lần đến đón con.
Một lần, đang đứng ngoài cửa, tôi vô tình nghe được chuyện mẹ kể với bố chồng rằng, số tiền tiết kiệm mà chồng gửi mẹ giữ riêng đã hơn 1 tỷ đồng. Bà tiếc nuối anh không trích ra mua vàng khi giá vàng đang chững…
Hóa ra, bấy lâu nay, chồng tôi gửi tiền lương cho mẹ đẻ giữ, làm khoản tiết kiệm riêng. Không hiểu vì sao, chúng tôi vẫn sống chung, mà chồng lại giữ khoản tiền riêng cho mình?
Ngẫm lại tôi nhận ra, vấn đề không chỉ nằm ở chuyện tiền bạc, mà còn ở thái độ. Chồng không chỉ không chia sẻ tài chính mà còn gần như đứng ngoài mọi áp lực của cuộc sống gia đình. Tiền học của con, tiền sinh hoạt, những kế hoạch tương lai… người tính toán, lo lắng và xoay xở luôn là tôi.
Còn anh vẫn sống như một người độc thân, tan làm là đi chơi thể thao, gặp gỡ bạn bè, nhậu nhẹt. Có những lần anh đi đến 2-3h sáng mới về nhà. Chuyện đó chỉ xảy ra vài tháng một lần, nhưng lần nào tôi cũng thức trắng. Anh dường như chỉ luôn nghĩ đến thú vui của mình và dần quên đi những điều vợ quan tâm.
Đặc biệt, anh giữ kín mật khẩu điện thoại. Điện thoại của anh luôn là một thế giới riêng mà tôi không được phép tiếp cận.
Tôi không biết điều đó có đồng nghĩa với việc anh có điều gì cần che giấu hay không. Khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn, nhất là một vài năm gần, khi "chuyện ấy" ngày một thưa thớt.
Chúng tôi vẫn sống chung một nhà, vẫn cùng ăn cơm, cùng đưa đón con đi học, cùng tham gia những việc của gia đình nội ngoại, nhưng cảm giác như hai người cùng thuê chung một mái nhà hơn là một đôi vợ chồng.
Tôi từng chán nản nghĩ đến việc ly hôn. Một mình tôi có thể nuôi được 2 con. Nhưng nhìn các con quấn quýt bên bố, tôi không đành lòng.
Anh có thể không phải một người chồng tốt theo mong muốn của tôi, nhưng lại là một người bố tốt với các con. Anh vẫn đưa đón con đi học, chơi với con, quan tâm đến việc học hành của các con. Hai đứa nhỏ cũng rất yêu quý bố.
Có người khuyên tôi rằng, đàn ông như chồng tôi ngoài kia không hiếm. Tôi cũng không còn trẻ, thôi thì sống vì con cái, miễn anh không ngoại tình, không bỏ bê con cái là được.
Nhưng tôi lại thấy thương chính mình. Tôi tự hỏi liệu mình có thể sống thêm 10 năm, 15 năm hay 20 năm nữa trong một cuộc hôn nhân mà bản thân luôn cảm thấy cô đơn?
Tin Gốc: Dân Trí

Nhiều nơi tổ chức "siêu sale ngày đôi" với giảm giá, quà tặng, voucher và flash sale theo khung giờ.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ tại hệ thống Di Động Việt, các khung giờ vàng trong ngày có mức giảm giá đến 500.000 đồng cho các sản phẩm điện thoại, tablet, Macbook. Bên cạnh đó nhóm phụ kiện công nghệ cũng được giám giá sâu với mức giá từ 150.000 đồng. Ở nhóm gia dụng, các sản phẩm từ thương hiệu Bear được đẩy mạnh với mức giá tốt và các chương trình đi kèm như mua 1 tặng 1, hướng đến nhu cầu mua sắm thiết thực trong gia đình.
Hệ thống này cũng triển khai các ưu đãi dịch vụ như giảm đến 500.000 đồng chi phí sửa chữa, thay thế, tặng suất ép PPF miễn phí, cùng các chương trình giảm giá phụ kiện lên đến 50% trong khung giờ áp dụng... Hệ thống Thế Giới Di Động và Điện Máy Xanh tổ chức minigame nhận voucher đến 1 triệu đồng. Nhiều sản phẩm công nghệ (điện thoại, laptop, tablet, màn hình) giảm mạnh, kèm ưu đãi trả góp 0%.
Trong khi đó một số sàn thương mại điện tử triển khai chương trình siêu hội voucher 4-4 với hàng loạt voucher giảm sâu, flash sale, freeship 0 đồng và deal công nghệ (điện thoại, laptop, phụ kiện).
Chẳng hạn sàn Shopee tung nhiều ưu đãi như: giảm 18% tối đa 30K cho đơn từ 99K, voucher ShopeeVIP đến 25%), freeship 0 đồng, flash sale hàng nghìn sản phẩm công nghệ. Sàn TikTok Shop có chương trình Mega Sale với loạt voucher đến 444.000 đồng, flash sale chính hãng giảm đến 50%, freeship 0 đồng.
Sàn Lazada tung voucher giảm đến 50.000 đồng, deal công nghệ giảm sâu, freeship. Nhiều siêu thị, cửa hàng cũng thiết kế riêng chương trình giảm giá cho hàng giải nhiệt trong ngày cuối tuần, tạo điều kiện cho khách mua sắm giá phải chăng.
Theo các nhà kinh doanh, trong bối cảnh sức mua chịu tác động bởi nhiều yếu tố theo hướng người dùng ngày càng "thắt hầu bao" hơn, các chương trình khuyến mãi cần phải thiết thực ở sản phẩm và thực chất ở mức giảm.
Nguồn: https://tuoitre.vn/ngay-doi-4-4-nhieu-noi-giam-gia-manh-de-hut-khach-20260404225917143.htm

Người ta vẫn bảo đàn bà quá lứa lỡ thì thường sống thiệt thòi hơn người khác. Khi bạn bè cùng trang lứa đã con đàn cháu đống, tôi vẫn ngày ngày đi làm công nhân ở mỏ đá rồi tối về căn nhà vắng vẻ. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng ngoài vườn, tôi nghĩ có lẽ đời mình sẽ chẳng bao giờ biết đến niềm vui làm mẹ.
Năm 36 tuổi, tôi quen một anh lái xe chuyên chở đá cho mỏ. Chúng tôi gặp nhau vài lần rồi nảy sinh tình cảm. Đó là thứ tình cảm đến nhanh và cũng chóng tàn như cơn mưa mùa hạ. Sau một đêm gần gũi, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác mà chính tôi cũng không ngờ tới.
Vài tháng sau, tôi biết mình mang thai. Khi nghe tin ấy, anh ta tìm cách né tránh rồi biến mất khỏi cuộc đời hai mẹ con tôi. Con trai tôi sinh ra trong sự thiếu thốn đủ đường. Nhiều lần đi học về, thấy bạn bè được cha đón, nó chỉ im lặng nhìn theo rồi quay sang nắm lấy tay mẹ. Những lúc ấy tôi thương con đến quặn lòng.
Thằng bé lớn lên không nhanh nhẹn như người ta mong đợi. Nó học chậm, phản ứng cũng chậm hơn các bạn cùng lớp. Điều khiến tôi bất ngờ là con lại rất yêu lịch sử. Trong khi lũ trẻ khác mê bóng đá hay trò chơi điện tử, nó lại thích đọc sách về các triều đại, các cuộc kháng chiến và những nhân vật đã sống từ hàng trăm năm trước.
Tôi từng hỏi con học lịch sử rồi sau này làm gì để sống? Nó nhìn tôi rất lâu rồi nói rằng không biết, nhưng nó thật sự thích.
Rồi một ngày, điều mà tôi chưa từng dám mơ cũng đến. Con trai tôi cầm giấy báo trúng tuyển đại học đứng trước mặt mẹ. Ngôi trường cách nhà hơn 300 cây số. Hôm ấy tôi khóc rất nhiều. Bao nhiêu năm vất vả bỗng hóa thành niềm hạnh phúc mà tôi không sao diễn tả nổi.
Ngày đưa con nhập học, tôi nhìn theo chiếc xe khách khuất dần mà lòng vừa vui vừa buồn. Vui vì con đã bước vào một cánh cửa mới. Buồn vì căn nhà chỉ còn lại một mình tôi.
Những năm đại học là quãng thời gian khó khăn nhất đối với hai mẹ con. Chi phí sinh hoạt ở thành phố không hề rẻ. Mỗi lần con gọi điện bảo cần mua sách hay đóng học phí, tôi lại tính toán đủ cách để xoay sở.
Đến năm cuối, con gọi điện bảo ngành lịch sử muốn có cơ hội tốt hơn thì nên học tiếp thạc sĩ. Tôi ngồi im rất lâu. Một phần vì lo lắng tiền bạc, phần khác vì sợ mình không đủ sức lo cho con nữa. Nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu vì không muốn dập tắt ước mơ của con.
May mắn thay, mọi cố gắng đều được đền đáp. Con tốt nghiệp rồi tìm được việc làm ngay tại thành phố ấy. Môi trường sống, bạn bè và công việc giữ chân nó ở lại. Thế là khoảng cách 300 cây số giữa hai mẹ con vẫn không hề thay đổi.
Tôi về hưu khi mái tóc đã bạc đi quá nửa. Những ngày ở quê trôi qua chậm chạp. Thi thoảng con gọi điện hỏi thăm, thi thoảng tôi bắt xe vào thăm con vài ngày rồi lại trở về. Cuộc sống bình lặng như dòng nước chảy qua năm tháng.
Rồi con trai tôi lấy vợ. Con dâu là một cô gái tỉnh lẻ hiền lành, chịu khó. Nhìn hai đứa yêu thương nhau, tôi thấy nhẹ lòng. Điều khiến tôi vui hơn cả là chẳng bao lâu sau, tôi được bế trên tay đứa cháu nội đầu tiên.
Thằng bé bụ bẫm và rất hay cười. Tôi khăn gói vào thành phố chăm cháu suốt mấy tháng. Căn phòng trọ của vợ chồng con nhỏ đến mức tôi phải ngủ ngoài phòng khách. Mỗi sáng thức dậy nhìn cảnh cả gia đình chen chúc trong không gian chật hẹp, tôi vừa thương vừa xót.
Tôi từng động viên con dâu về quê nghỉ sinh một thời gian cho thoải mái. Nhưng con bé chỉ cười rồi bảo đã quen cuộc sống trong này, không muốn chuyển đi đâu nữa. Tôi cũng hiểu, người trẻ bây giờ có những lựa chọn khác với thế hệ của tôi ngày trước.
Một đêm nọ, khi đang ru cháu ngủ, tôi vô tình nghe thấy tiếng con dâu nói chuyện với chồng. Nó bảo hay động viên mẹ bán căn nhà ngoài quê rồi vào đây mua nhà ở cùng vợ chồng mình. Nó nói vợ chồng trẻ rất khó tích góp đủ tiền mua nhà trong thành phố.
Tôi nằm lặng người. Điều khiến tôi buồn không phải vì con dâu tính toán. Thực ra những điều nó nói hoàn toàn có lý. Ai mà chẳng muốn có một căn nhà tử tế để nuôi con cái. Chỉ là căn nhà ngoài quê ấy lại là cả cuộc đời tôi.
Đó là nơi tôi sinh ra, lớn lên rồi nuôi con khôn lớn. Nếu bán đi, có lẽ tôi sẽ giúp được con trai, nhưng chính tôi cũng chẳng biết mình sẽ sống phần đời còn lại ở đâu nếu một ngày tôi không hòa hợp với gia đình con trai mình.
Điều khiến tôi xúc động là con trai chưa từng nhắc với tôi một lời nào. Có lẽ nó hiểu mẹ. Có lẽ nó biết tôi sẽ đau lòng nên đành giữ im lặng. Chính sự im lặng ấy lại khiến tôi thương con hơn bao giờ hết.
Nhiều đêm ôm cháu nội ngủ, tôi lặng lẽ khóc. Tôi muốn con trai có một mái nhà ổn định để không phải sống mãi trong cảnh thuê trọ. Tôi muốn cháu nội lớn lên trong điều kiện tốt hơn. Nhưng tôi cũng không muốn bán đi căn nhà đã gắn bó với cả tuổi trẻ và tuổi già của mình.
Giờ đây tôi thật sự đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là tương lai của con trai và cháu nội. Một bên là mái nhà cùng những ký ức mà tôi đã dành cả đời để gìn giữ. Tôi không biết lựa chọn nào mới là đúng, cũng không biết mình có đang quá ích kỷ hay không?
Nếu các anh chị là tôi, các anh chị sẽ làm gì? Sẽ bán căn nhà để giúp con trai sớm có nơi an cư, hay giữ lại mái nhà của tổ tiên để sống những năm tháng tuổi già trong sự bình yên quen thuộc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

