Bảng so sánh chiều cao, cân nặng của các đội dự VCK U.17 châu Á 2026 đã được công bố. Không bất ngờ khi U.17 Việt Nam một lần nữa nằm ở nhóm cuối trong số 15 đội dự giải.
Theo thống kê, U.17 Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m, thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m. Học trò của HLV Cristiano Roland cao hơn Yemen (1,7052 m) cùng Myanmar (1,6774 m), bằng Indonesia, và thấp hơn 11 đội còn lại dự giải.
Đội có chiều cao trung bình tốt nhất là Hàn Quốc với 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan (1,8109 m) và Trung Quốc (1,8091 m).
Thể hình là điểm ưu của các đội Đông bắc Á và Trung Á, phần lớn xuất phát từ bộ gene và đặc trưng khí hậu. Các nước Đông Nam Á hay Nam Á dù cải thiện chiều cao trong những năm qua (U.17 Việt Nam tăng trưởng nhẹ) nhưng còn khoảng cách với nhóm đầu. Trong đội hình của HLV Roland, cầu thủ có chiều cao tốt (từ 1,76 m trở lên) chủ yếu tập trung ở thủ môn, trung vệ và tiền đạo. Hậu vệ biên và tiền đạo cánh có chiều cao khiêm tốn hơn, song không ảnh hưởng nhiều do chơi ở những vị trí không nặng về tranh chấp đối kháng.
Hiển nhiên, thể hình đóng vai trò quan trọng trong bóng đá. Với nhiều cầu thủ cao trên 1,8 m, U.22 Việt Nam từng vô địch SEA Games 30 (2019) với số bàn thắng kỷ lục, mà một nửa trong số này đến từ bóng bổng. Dàn thủ môn và hậu vệ với nhiều nhân tố cao trên 1,8 m cũng giúp U.23 Việt Nam đoạt HCĐ U.23 châu Á 2026, điểm nhấn là chiến thắng trước U.23 Hàn Quốc (đội bóng cao và khỏe bậc nhất châu Á) ở trận tranh hạng ba.
Nhưng, thể hình không phải tất cả. Kỹ thuật, thể lực, kỷ luật và tư duy chơi bóng mới là nền tảng cốt lõi cho thành công. HLV Roland đang hướng U.17 Việt Nam đi trên con đường này.
U.17 Việt Nam đã quật ngã U.17 Úc ở bán kết Đông Nam Á 2026 (sau đó thẳng tiến đến ngôi vương) nhờ pha phối hợp đá phạt chuẩn mực ở phút 60.
Minh Thủy đá sệt từ cánh phải, để một cầu thủ băng vào nhấc chân tạo động tác giả. Nguyễn Lực băng lên từ phía sau đệm bóng cận thành ấn định chiến thắng 2-1 ngoạn mục.
U.17 Việt Nam xuyên thủng mành lưới của đội tuyển có chiều cao trung bình tốt thứ tư U.17 châu Á 2026 theo cách như vậy. Cao hơn cầu thủ Việt Nam một cái đầu, Úc cũng “chào thua”, bởi học trò Roland ghi bàn bằng trí tuệ và kỷ luật, chứ chẳng phải thể hình.
“Không cao nhưng vẫn khiến người khác phải ngước nhìn” không còn là câu nói… an ủi với bóng đá Việt Nam (hay rộng hơn là thể thao Việt Nam) khi bước ra thế giới. HLV Roland hiểu rằng học trò thua thiệt so với những cường quốc thể thao châu Á vì không có chế độ dinh dưỡng, cơ sở vật chất tập luyện, chăm sóc y tế… tốt bằng. Ông từng băn khoăn chia sẻ với Báo Thanh Niên: “Ở những nền bóng đá mạnh, cầu thủ trẻ được chăm sóc rất kỹ, trong đó có ăn uống ra sao, cần dinh dưỡng thế nào để phát triển các nhóm cơ, phục vụ bài tập đặc thù, hay tập luyện thể lực thế nào để phát triển sở trường chuyên môn. Ở Việt Nam, không phải đội nào cũng đáp ứng”.
Dẫu vậy, Roland và học trò kiên định xây mộng World Cup nhờ ý chí, tinh thần chiến đấu vì màu cờ sắc áo, cũng tư duy cởi mở sẵn sàng “thẩm thấu” mọi ý tưởng.
Nếu không có khối óc sáng tạo và sự nhạy bén trên đôi chân khéo léo nhanh nhẹn của cầu thủ, có lẽ HLV Roland không thể xây dựng tập thể U.17 Việt Nam thiện chiến đến thế. 49 bàn thắng trong 10 trận gần nhất, 16 trận bất bại ở giải chính thức suốt 2 năm, đánh bại hoặc cầm hòa Nhật Bản, Úc, Ả Rập Xê Út, Uzbekistan… là những gì mà tập thể “thấp bé nhẹ cân” của Roland làm được.
Chẳng có thể hình trời phú, chính những đôi “chân trần chí thép” từng lấm lem bùn đất trong ngày đầu bước tới bóng đá mới là cốt lõi sức mạnh của U.17 Việt Nam.
Một tập thể tự tin chơi bóng theo cách của mình, biết cách phát huy điểm mạnh và không sợ hãi, sẽ biết tìm đến mành lưới đối thủ dù gặp bất lợi thế nào.
Điều này do trung bình họ chạy ít hơn các đồng đội. Đứng đầu danh sách này là Lionel Messi (Inter Miami), kế tiếp là Cristiano Ronaldo (Al Nassr), Kylian Mbappe (Real Madrid)...
Một số người cho rằng những thống kê của CIES là dấu hiệu của sự "lười biếng". Nhưng số khác khẳng định chỉ số này chỉ phản ánh vai trò chiến thuật và việc quản lý năng lượng, chứ không phải là đánh giá tiêu cực về hiệu suất của các cầu thủ.
Cụ thể, thống kê của CIES là dựa trên quãng đường mà các cầu thủ di chuyển khi đội đối phương đang giữ bóng. Chỉ số thấp hơn cho thấy mức độ tham gia vào các pha phòng ngự ít hơn. Dữ liệu này bao gồm các cầu thủ có hơn 1.000 phút thi đấu trong mùa giải 2025 - 2026. CIES đã mô tả đây là bảng xếp hạng "hoạt động không bóng", chứ không phải là thước đo trực tiếp về nỗ lực hay chất lượng.
Chính vì vậy, trong danh sách 10 cầu thủ "lười nhất" này gần như toàn bộ là các tiền đạo. Nó bao gồm Mbappe, Messi, Ronaldo, Osimhen... Điều này có thể giải thích là do các tiền đạo có xu hướng giảm di chuyển khi mất quyền kiểm soát bóng. Đồng thời, họ tự bố trí mình ở vị trí cao hơn trên sân để sẵn sàng cho các pha phản công.
Liệu Messi và Ronaldo có thực sự chạy ít hơn không? Có, nhưng cần xem xét bối cảnh. Cả Messi và Ronaldo đều đã phát triển lối chơi ưu tiên hiệu quả, lựa chọn thời điểm di chuyển thay vì duy trì áp lực phòng ngự liên tục. Điều này cho phép họ tiết kiệm năng lượng và vẫn giữ được sự quyết đoán trong các tình huống tấn công.
Trong bóng đá hiện đại, chạy nhiều hơn không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với việc thi đấu tốt hơn. Và trong trường hợp của hai huyền thoại này, tầm ảnh hưởng của họ đối với trận đấu là điều không thể phủ nhận.
Ông Thành được bầu Đức gửi biệt phái đi giúp CLB Ninh Bình trong cuộc khủng hoảng thành tích. Chiều nay (5-4), nhà cầm quân sinh năm 1964 phải "quay lưng" với chính đội bóng cũ để giành lấy 3 điểm.
Từ ngày cầm sa bàn ở Ninh Bình, HLV Vũ Tiến Thành gặp nhiều thách thức. Ông hòa SHB Đà Nẵng và thua CLB Công An Hà Nội ở hai vòng gần nhất. Chiến thắng chật vật 3-2 trước PVF-CAND ở Cúp quốc gia vừa rồi phần nào giúp toàn đội lấy lại tự tin cho hành trình V-League.
Tuy nhiên ở chuyến làm khách này, Ninh Bình sẽ không có tiền vệ Nguyễn Hoàng Đức. Chấn thương đầu gối buộc tuyển thủ quốc gia nghỉ 2-3 tuần và đang ở TP.HCM hồi phục. Đây là tổn thất không nhỏ, chưa kể tiền đạo Imoh Fred Friday còn bị "treo giò" do đã lãnh đủ ba thẻ vàng trước đó.
Buộc phải thắng Hoàng Anh Gia Lai (hạng 11, 14 điểm) là nhiệm vụ cần thực thi. Hơn ai hết, ông Thành "Móm" hiểu đội bóng phố núi hơn cả HLV Lê Quang Trãi. Không thắng thì không chỉ chiếc ghế huấn luyện của ông Thành lung lay mà vị trí thứ 3 của Ninh Bình cũng khó giữ.
Đội chủ nhà Hoàng Anh Gia Lai có thể đặt mục tiêu khiêm tốn là trận hòa. Ở lượt đi, Hoàng Anh Gia Lai đã thắng 1-0 ngay tại Ninh Bình Arena. Kết quả đó mở đường cho sự ra đi của HLV người Tây Ban Nha. Sau khi ông Gerard Albadalejo bị sa thải và ông Thành được biệt phái đến giúp Ninh Bình.
Đội chủ nhà có nỗi lo của riêng mình. Họ không thoát được cuộc đua trụ hạng. Hoàng Anh Gia Lai chỉ đang hơn suất đá play-off trụ hạng có 3 điểm trước vòng 17. Sẽ là một cặp đấu toan tính, không khoan nhượng khi mà ai cũng phải lo cho mình dù có được biệt phái hay không.
HLV Velizar Popov muốn quên trận thua Sông Lam Nghệ An ở lượt đi bằng một cuộc đòi nợ ngay tại sân Vinh. Thể Công - Viettel rất khó lý giải trận thua 1-4 tại Hàng Đẫy. Do đó không còn cách nào khác là đòi lại 3 điểm trước chính đối thủ Sông Lam Nghệ An. Hiện đội bóng áo lính đang có 34 điểm và xếp thứ 2.
Bảy điểm là khoảng cách của đội bóng áo lính so với CLB Công An Hà Nội. 10 vòng đấu để thu hẹp điều này là một nhiệm vụ nhọc nhằn. Vì vậy họ phải chắt chiu, nhất là khi đang có chuỗi bốn trận thắng liên tiếp kể từ khi thua Sông Lam Nghệ An hôm 8-2.
Một trận đấu ngang tài ngang sức ở tốp giữa là trận Hồng Lĩnh Hà Tĩnh tiếp đương kim vô địch Thép Xanh Nam Định. Đội khách có 21 điểm, trong khi chủ nhà là 20 điểm. Cả hai đều an toàn nhưng có lẽ HLV Vũ Hồng Việt muốn đưa Nam Định tiến gần tốp 5 đang có 5 điểm nhiều hơn.
Còn trên sân Thanh Hóa, HLV Mai Xuân Hợp sẽ gặp thách thức từ CLB Công An TP.HCM. Đội bóng mới xóa được án cấm đăng ký cầu thủ mới của FIFA. Họ tăng cường 7-8 nhân sự cho cuộc đua trụ hạng phía trước. Chỉ hơn hai đội xếp chót 1-2 điểm, CLB Thanh Hóa chưa thoát khỏi nhóm "đèn đỏ".
Lịch truyền hình ngày 5-4: Hoàng Anh Gia Lai - Ninh Bình (17h, FPT Play, TV360+11), Sông Lam Nghệ An - Thể Công Viettel (18h FPT Play, VTV7, TV360), Hồng Lĩnh Hà Tĩnh - Thép Xanh Nam Định (18h, FPT Play, TV360+8), Đông Á Thanh Hóa - Công An TP.HCM (18h, FPT Play, VTV Tây Nam Bộ).
Trong bài viết, báo New Straits Times nhận định bóng đá Malaysia dường như chưa rút ra bài học sau những biến cố gần đây. Những án phạt từ FIFA và Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), cùng câu chuyện nhóm 7 cầu thủ nhập tịch gây tranh cãi khiến bóng đá Malaysia chịu nhiều chỉ trích. Tuy nhiên, theo bài báo, xu hướng tìm kiếm giải pháp nhanh chóng vẫn chưa thay đổi.
Các tin đồn về việc tiếp tục nhập tịch thêm cầu thủ đang lan rộng trên mạng xã hội, khiến dư luận đặt câu hỏi về định hướng phát triển. Báo New Straits Times cho rằng thay vì xử lý vấn đề từ gốc, bóng đá Malaysia vẫn đang tìm cách “nhập khẩu” lời giải.
Quan điểm này nhấn mạnh việc quá phụ thuộc vào cầu thủ nhập tịch không thể mang lại sự phát triển bền vững. Thậm chí, bài viết còn đặt vấn đề rằng điều cần thay đổi không chỉ nằm ở lực lượng cầu thủ mà còn ở bộ máy quản lý, với yêu cầu cải tổ toàn diện Liên đoàn Bóng đá Malaysia (FAM).
Bài viết nhấn mạnh bóng đá Malaysia cần quay về con đường phát triển căn bản, bắt đầu từ hệ thống giải đấu và đào tạo trẻ. Nhật Bản và Hàn Quốc được đưa ra làm ví dụ khi hai quốc gia này xây dựng bóng đá từ nền tảng trường học, cộng đồng và hệ thống đào tạo bài bản, thay vì tìm kiếm thành công nhanh chóng. Thành quả đến chậm nhưng vững chắc, giúp họ vươn tầm quốc tế.
Trong khi đó, chương trình phát triển bóng đá quốc gia Malaysia (NFDP) dù được đầu tư lớn nhưng vẫn chưa tạo ra những cầu thủ đẳng cấp. Tuy nhiên, bài báo cũng nhấn mạnh đây là quá trình dài hạn và không nên nóng vội.
Theo New Straits Times, nếu các CLB tại Super League đầu tư nghiêm túc vào đào tạo trẻ, nguồn lực cầu thủ sẽ dồi dào hơn, từ đó nâng cao chất lượng giải đấu. Thực tế hiện tại lại cho thấy sự phụ thuộc lớn vào cầu thủ ngoại, cầu thủ nhập tịch và cầu thủ có gốc gác nước ngoài.
Bài viết khẳng định nhập tịch không phải là vấn đề cốt lõi, nhưng nếu lạm dụng sẽ khiến đội tuyển mất đi bản sắc. Nhật Bản từng sử dụng cầu thủ nhập tịch như một phần bổ trợ, nhưng không phụ thuộc vào họ.
Trong khi đó, đội tuyển Malaysia vẫn phải triệu tập những cầu thủ không có nhiều thời gian thi đấu tại CLB, thậm chí là dự bị, nhưng lại được kỳ vọng tạo khác biệt.Bài báo kết luận rằng bóng đá Malaysia không thiếu tài năng, mà đang gặp vấn đề về hệ thống. Muốn phát triển, họ cần dũng cảm thay đổi, đầu tư dài hạn và xây dựng lại nền tảng. Việc cải tổ Super League và các giải trẻ được xem là bước đi quan trọng, bởi đây là những nền tảng đang dần trở nên thiếu sức sống và dễ đoán.