Bảng so sánh chiều cao, cân nặng của các đội dự VCK U.17 châu Á 2026 đã được công bố. Không bất ngờ khi U.17 Việt Nam một lần nữa nằm ở nhóm cuối trong số 15 đội dự giải.
Theo thống kê, U.17 Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m, thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m. Học trò của HLV Cristiano Roland cao hơn Yemen (1,7052 m) cùng Myanmar (1,6774 m), bằng Indonesia, và thấp hơn 11 đội còn lại dự giải.
Đội có chiều cao trung bình tốt nhất là Hàn Quốc với 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan (1,8109 m) và Trung Quốc (1,8091 m).
Thể hình là điểm ưu của các đội Đông bắc Á và Trung Á, phần lớn xuất phát từ bộ gene và đặc trưng khí hậu. Các nước Đông Nam Á hay Nam Á dù cải thiện chiều cao trong những năm qua (U.17 Việt Nam tăng trưởng nhẹ) nhưng còn khoảng cách với nhóm đầu. Trong đội hình của HLV Roland, cầu thủ có chiều cao tốt (từ 1,76 m trở lên) chủ yếu tập trung ở thủ môn, trung vệ và tiền đạo. Hậu vệ biên và tiền đạo cánh có chiều cao khiêm tốn hơn, song không ảnh hưởng nhiều do chơi ở những vị trí không nặng về tranh chấp đối kháng.
Hiển nhiên, thể hình đóng vai trò quan trọng trong bóng đá. Với nhiều cầu thủ cao trên 1,8 m, U.22 Việt Nam từng vô địch SEA Games 30 (2019) với số bàn thắng kỷ lục, mà một nửa trong số này đến từ bóng bổng. Dàn thủ môn và hậu vệ với nhiều nhân tố cao trên 1,8 m cũng giúp U.23 Việt Nam đoạt HCĐ U.23 châu Á 2026, điểm nhấn là chiến thắng trước U.23 Hàn Quốc (đội bóng cao và khỏe bậc nhất châu Á) ở trận tranh hạng ba.
Nhưng, thể hình không phải tất cả. Kỹ thuật, thể lực, kỷ luật và tư duy chơi bóng mới là nền tảng cốt lõi cho thành công. HLV Roland đang hướng U.17 Việt Nam đi trên con đường này.
U.17 Việt Nam đã quật ngã U.17 Úc ở bán kết Đông Nam Á 2026 (sau đó thẳng tiến đến ngôi vương) nhờ pha phối hợp đá phạt chuẩn mực ở phút 60.
Minh Thủy đá sệt từ cánh phải, để một cầu thủ băng vào nhấc chân tạo động tác giả. Nguyễn Lực băng lên từ phía sau đệm bóng cận thành ấn định chiến thắng 2-1 ngoạn mục.
U.17 Việt Nam xuyên thủng mành lưới của đội tuyển có chiều cao trung bình tốt thứ tư U.17 châu Á 2026 theo cách như vậy. Cao hơn cầu thủ Việt Nam một cái đầu, Úc cũng “chào thua”, bởi học trò Roland ghi bàn bằng trí tuệ và kỷ luật, chứ chẳng phải thể hình.
“Không cao nhưng vẫn khiến người khác phải ngước nhìn” không còn là câu nói… an ủi với bóng đá Việt Nam (hay rộng hơn là thể thao Việt Nam) khi bước ra thế giới. HLV Roland hiểu rằng học trò thua thiệt so với những cường quốc thể thao châu Á vì không có chế độ dinh dưỡng, cơ sở vật chất tập luyện, chăm sóc y tế… tốt bằng. Ông từng băn khoăn chia sẻ với Báo Thanh Niên: “Ở những nền bóng đá mạnh, cầu thủ trẻ được chăm sóc rất kỹ, trong đó có ăn uống ra sao, cần dinh dưỡng thế nào để phát triển các nhóm cơ, phục vụ bài tập đặc thù, hay tập luyện thể lực thế nào để phát triển sở trường chuyên môn. Ở Việt Nam, không phải đội nào cũng đáp ứng”.
Dẫu vậy, Roland và học trò kiên định xây mộng World Cup nhờ ý chí, tinh thần chiến đấu vì màu cờ sắc áo, cũng tư duy cởi mở sẵn sàng “thẩm thấu” mọi ý tưởng.
Nếu không có khối óc sáng tạo và sự nhạy bén trên đôi chân khéo léo nhanh nhẹn của cầu thủ, có lẽ HLV Roland không thể xây dựng tập thể U.17 Việt Nam thiện chiến đến thế. 49 bàn thắng trong 10 trận gần nhất, 16 trận bất bại ở giải chính thức suốt 2 năm, đánh bại hoặc cầm hòa Nhật Bản, Úc, Ả Rập Xê Út, Uzbekistan… là những gì mà tập thể “thấp bé nhẹ cân” của Roland làm được.
Chẳng có thể hình trời phú, chính những đôi “chân trần chí thép” từng lấm lem bùn đất trong ngày đầu bước tới bóng đá mới là cốt lõi sức mạnh của U.17 Việt Nam.
Một tập thể tự tin chơi bóng theo cách của mình, biết cách phát huy điểm mạnh và không sợ hãi, sẽ biết tìm đến mành lưới đối thủ dù gặp bất lợi thế nào.
Trên sân Mercedes-Benz hôm 1/7, các khán đài vang lên những tiếng la ó mỗi khi trọng tài cho tạm dừng tiếp nước. Không chỉ bởi sự phản đối quen thuộc của người hâm mộ với quy định gây tranh cãi này tại World Cup 2026, mà còn bởi màn trình diễn thiếu thuyết phục của tuyển Anh.
Đoàn quân dưới trướng Thomas Tuchel bị dẫn bàn ngay từ phút thứ 7 và chơi bế tắc nửa đầu trận. Tuy nhiên, quãng nghỉ tiếp nước đầu tiên lại mở ra cơ hội để nhà cầm quân người Đức chỉnh đốn lại đội hình và truyền đạt chỉ đạo trực tiếp tới các học trò.
Diễn biến sau đó cho thấy sự thay đổi rõ rệt. Trước quãng nghỉ, Anh không dứt điểm hay chạm bóng lần nào trong vòng cấm CHDC Congo. Nhưng sau đó, "Tam sư" có 8 cú sút và 20 lần chạm bóng trong vòng cấm trước giờ nghỉ giữa hiệp. Họ nhiều lần tiến sát bàn gỡ với những pha dứt điểm nguy hiểm của Jude Bellingham hay Marcus Rashford, nhưng hoặc bị thủ môn Lionel Mpasi xuất sắc cản phá, hoặc bị chặn ngay trên vạch vôi.
Sang hiệp hai, kịch bản tương tự lặp lại. Trước quãng nghỉ tiếp nước thứ hai, tuyển Anh chỉ có 2 cú sút trúng đích và 7 lần chạm bóng trong vòng cấm. Sau khi trận đấu trở lại, con số này tăng lên lần lượt là 6 cú sút và 13 lần chạm bóng. Trong đó, Harry Kane tỏa sáng khi lập cú đúp trong 15 phút cuối, giúp Anh lần đầu thắng ngược tại World Cup kể từ chung kết năm 1966, khi họ đánh bại Tây Đức 4-2 sau hiệp phụ để lần đầu tiên đăng quang thế giới.
"Dù tôi không đồng tình, rõ ràng các quãng nghỉ đến đúng thời điểm cho tuyển Anh", cựu tiền đạo Alan Shearer nhận xét. "Có thể thấy Tuchel đi khắp sân để chỉnh từng cầu thủ, bởi chưa ai chơi đúng sức. Họ mắc quá nhiều lỗi và bị trừng phạt".
Chính Tuchel thừa nhận không thực sự ưa thích hình thức này, nhưng vẫn tận dụng tối đa lợi thế chiến thuật. "Tôi không thích chúng, nhưng đã có ở đây thì tại sao không tận dụng? Hôm nay việc trao đổi với cầu thủ dễ dàng hơn vì họ khá bình tĩnh và tiếp thu", ông nói.
Theo nhà cầm quân người Đức, các quãng nghỉ giúp ông điều chỉnh chiến thuật trong bối cảnh trận đấu bị gián đoạn nhiều hơn dự kiến. Ông cũng cho rằng các cầu thủ giữ được sự tập trung ở thời điểm quan trọng, trong khi CHDC Congo có dấu hiệu xuống sức.
Tiền vệ Eberechi Eze cũng nhìn nhận đây là yếu tố có thể làm thay đổi nhịp độ trận đấu: "Nó cho bạn một khoảng thời gian để lấy lại hơi và điều chỉnh. Lần này chúng tôi là bên hưởng lợi, nhưng đó là một phần của bóng đá".
Tại World Cup 2026, trọng tài sẽ dừng trận đấu đúng phút 22 của mỗi hiệp để các cầu thủ được phép rời sân uống nước (cooling break). Mỗi quãng nghỉ này kéo dài cố định 3 phút và được áp dụng bắt buộc ở tất cả 104 trận đấu, không phụ thuộc vào điều kiện thời tiết và nhiệt độ.
Quy định này gây tranh cãi, khi nhiều người cho rằng các quãng nghỉ tiếp nước khiến trận đấu bị gián đoạn và bị thương mại hóa, với việc các đài truyền hình tranh thủ phát quảng cáo.
Nhưng FIFA khẳng định các quãng nghỉ sẽ được áp dụng đồng đều để đảm bảo tính thống nhất, bất kể điều kiện thời tiết. "Các quãng nghỉ đã thay đổi cục diện trận đấu", Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đánh giá. "Sau khởi đầu căng thẳng ở cả hai hiệp, tuyển Anh đã tận dụng tốt để tổ chức lại và tấn công hiệu quả, trước khi ghi hai bàn trong 15 phút cuối".
Theo tờ New Straits Times, nguồn cơn của sự việc bắt đầu từ phát ngôn gần đây của cựu quyền Chủ tịch FAM, Datuk Yusoff Mahadi.
Theo đó, ông tuyên bố rằng bất kỳ ứng viên nào muốn tranh cử vào vị trí cao nhất của bóng đá Malaysia đều phải nhận được sự "đồng ý” từ ông Tunku Ismail Sultan Ibrahim - chủ sở hữu CLB Johor Darul Ta'zim.
Tuyên bố này ngay lập tức làm dấy lên làn sóng lo ngại và chỉ trích từ giới quan sát bóng đá nước này.
Nhiều chuyên gia cho rằng việc yêu cầu sự phê chuẩn từ một cá nhân không phải là quan chức của FAM là hành vi đi ngược lại với các quy định khắt khe của FIFA.
Luật sư thể thao danh tiếng Nik Erman Nik Roseli nhận định sự việc này có thể vi phạm nghiêm trọng các quy tắc của FIFA về tính độc lập của các liên đoàn quốc gia.
Ông trích dẫn Điều 19 của Quy chế FIFA, trong đó quy định rõ: "Các liên đoàn bóng đá phải quản lý công việc nội bộ của mình một cách độc lập và không chịu sự can thiệp từ bên thứ ba".
"FIFA xử lý vấn đề này cực kỳ nghiêm khắc. Trong quá khứ, họ đã từng đình chỉ hoạt động của hàng loạt liên đoàn vì lý do tương tự. Điển hình như Kenya (2022), Pakistan (2017 và 2021), Kuwait và Indonesia (2015), hay Nigeria (2014)", luật sư Nik Erman cho biết.
Ông Nik Erman giải thích thêm, dù Điều 19 không định nghĩa cụ thể "bên thứ ba" là gì, nhưng FIFA thường mặc định đó là bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào không được bổ nhiệm hoặc bầu chọn theo đúng quy chế của liên đoàn.
Đáng chú ý, đây không phải là lần đầu tiên FAM vướng vào những rắc rối kỷ luật với FIFA. Mới nhất, bóng đá Malaysia đã rúng động bởi bê bối liên quan đến vụ nhập tịch gian dối.
Cụ thể, 7 cầu thủ gồm Joao Figueiredo, Jon Irazabal, Hector Hevel, Gabriel Palmero, Facundo Garces, Rodrigo Holgado và Imanol Machuca đã bị phát hiện vi phạm Điều 22 của Bộ luật Kỷ luật FIFA về làm giả tài liệu.
Nhóm cầu thủ này phải nhận án treo giò 12 tháng và nộp phạt 2.000 CHF mỗi người. Ngày 5-3 vừa qua, Tòa án Trọng tài thể thao (CAS) cũng đã chính thức bác bỏ đơn kháng cáo của các cầu thủ này và giữ nguyên lệnh trừng phạt từ FIFA.
World Cup 2026 đã diễn ra hơn 20 trận, với ưu thế vượt trội dành cho các đội bóng mạnh ở lượt mở màn. Trong số các tân binh, chỉ có Cabo Verde để lại ấn tượng khi cầm hòa Tây Ban Nha không bàn thắng trong trận ra quân. Jordan dù gây ra nhiều khó khăn cho Áo, nhưng vẫn thua 1-3 ở trận đầu khi chưa quen với áp lực World Cup. Thua đậm nhất phải kể đến Curacao, đội bóng nhận tới bảy bàn thua trước Đức. Có lẽ bởi vậy, áp lực và hoài nghi đặt lên Uzbekistan càng lớn.
Dù chơi cực hay ở giải trẻ châu Á trong 10 năm qua, nhưng Uzbekistan vẫn là cái tên xa lạ ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Đội bóng Trung Á thường xuyên dừng bước ở tứ kết hoặc vòng 16 đội Asian Cup. Đây mới là lần đầu, Uzbekistan bước tới World Cup. Abdukodir Khusanov cùng đồng đội vượt qua vòng loại thứ ba, một phần nhờ bước vào bảng đấu dễ thở với chỉ Iran là đối trọng đáng gờm (Qatar, UAE, Kyrgyzstan hay CHDCND Triều Tiên đều không bằng).
Xét trên bình diện châu Á, Uzbekistan vẫn chỉ ở tầm trung. Vị thế khiêm tốn ấy mang tới thách thức lớn, khi đội bóng của cựu trung vệ Fabio Cannavaro bước ra sân chơi thế giới.
Với kỳ vọng gây tiếng vang ở World Cup, Liên đoàn Bóng đá Uzbekistan đã bổ nhiệm Cannavaro ngồi ghế nóng. Chưa tạo được dấu ấn từ khi bắt đầu nghiệp huấn luyện, nhưng Cannavaro có thứ mà Uzbekistan đang thiếu: sự thấu hiểu áp lực ở World Cup để đối phó, ít nhất trên khía cạnh tâm lý. Cannavaro là trung vệ gần nhất đoạt Quả bóng vàng, nhờ chiến tích vô địch World Cup 2006 cùng Ý. Để đi sâu ở World Cup, hay ít nhất là tạo được "gợn sóng" trong lần đầu ra biển, Uzbekistan phải đá với tinh thần lì lợm như Cannavaro đã từng.
Bởi ở màn ra mắt lúc 9 giờ ngày 18.6, Uzbekistan phải đối đầu Colombia. Đại diện Nam Mỹ có sáu lần dự World Cup, bốn trong số đó vượt qua vòng bảng. Sau nỗi thất vọng ở World Cup 2022 (không vượt qua vòng loại), Colombia đã trở lại để thách thức.
Trên đường chạy đà cho World Cup 2026, Colombia thể hiện phong độ bùng nổ khi thắng Úc (3-0), New Zealand (2-1), Costa Rica (3-1) và Jordan (2-0). Đội bóng của HLV Nestor Lorenzo không còn phụ thuộc vào James Rodriguez như trước đây, mà trở thành tập thể đa dạng và uyển chuyển hơn. Luis Diaz là niềm hy vọng số một với 22 bàn sau 74 trận. Anh sẽ cùng James Rodriguez, Jefferson Lerma hay Juan Fernando Quintero tạo ra hàng công cực mạnh cho đại diện Nam Mỹ.
Ở hàng thủ, Colombia cũng có nhiều hảo thủ như David Ospina, cựu thủ thành Arsenal, hay Yerry Mina (Cagliari), Davinson Sanchez (Galatasaray). Trong tay ông Lorenzo là đội hình dẫu lớn tuổi, nhưng dạn dày kinh nghiệm và đủ lì lợm để không vấp chân với những sai sót đáng tiếc.
Đá đúng sức, Colombia sẽ thắng Uzbekistan để khởi đầu thuận lợi tại bảng K World Cup 2026.