Tại World Cup 2022, Argentina đã tạo ra một cú “sốc” ở trận ra quân. Nhưng đó là khi họ để cho đội bóng yếu thế hoàn toàn là Saudi Arabia đánh bại với tỉ số 1-2.
Tưởng chừng điều đó sẽ đánh gục Messi và các đồng đội. Nhưng rồi từ thất bại đó, họ đứng dậy mạnh mẽ để rồi giành chức vô địch một cách xứng đáng.
Lần này, hành trình bảo vệ ngôi vương của Argentina sẽ bắt đầu với một đối thủ mạnh hơn Saudi Arabia rất nhiều.
Đội bóng đó là Algeria đến từ châu Phi, sở hữu rất nhiều ngôi sao. Nổi bật nhất chắc chắn là Riyad Mahrez. Ngoài ra còn có những cái tên như Rayan Ait-Nouri, Nabil Bentaleb, Ibrahim Maza và đặc biệt là thủ thành Luca Zidane – con trai của huyền thoại Zinedine Zidane.
Quyết định không khoác áo tuyển Pháp có thể nói là đúng đắn của thủ môn này, vì giờ anh gần như là người gác đền số 1 ở Algeria.
Luca Zidane không thường chơi ở các đội bóng lớn, nhưng lại thể hiện tốt trong màu áo đội tuyển quốc gia. Vì vậy anh được kỳ vọng sẽ khiến các chân sút Argentina phải gặp khó.
Thực tế, các chuyên gia đều đánh giá cao nhà đương kim vô địch hơn. Đó là điều có thể hiểu được. Argentina có giá trị đội hình là 782,5 triệu euro. Trong khi đó, giá trị của Algeria chỉ có 256,9 triệu euro.
Nhà cái thì ra kèo Messi và các đồng đội chấp 1,25 trái, và tài xỉu là 2,5 trái. Kèo chấp hiệp 1 là 0,5 trái, và tài xỉu là 1 trái.
Trong 7 trận gần nhất, Argentina có tới 5 trận thắng với cách biệt từ 5 bàn trở lên. Ngoài ra, 4 trong số đó xuất hiện từ 3 bàn trở lên. Tuy nhiên, đó là các trận giao hữu với thế trận cởi mở.
Còn khi bước vào World Cup, các đội bóng sẽ toan tính nhiều hơn. Bản thân Argentina dưới thời HLV Scaloni cũng vậy, khi họ sẵn sàng ưu tiên sự chắc chắn thay vì tìm kiếm những chiến thắng đậm.
Lần cuối cùng Argentina không thể ghi bàn trong trận mở màn World Cup đã là vào năm 1990. Messi và các đồng đội có thể vẫn có bàn, nhưng khó có khả năng ghi nhiều khi mà Algeria sẵn sàng chơi “tử thủ” và thủ thành Luca Zidane có thể tỏa sáng.
Dự đoán: Argentina hòa 0-0 trong hiệp 1, thắng 1-0 chung cuộc.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Mùa 2021-2022 chứng kiến cái kết kịch tính. Trước vòng cuối, Man City hơn Liverpool đúng một điểm. Diễn biến 90 phút cuối cùng khiến cả nước Anh nín thở. Man City bị Aston Villa dẫn 2-0, trong khi Liverpool cũng chưa thể tạo khác biệt trước Wolverhampton.
Nhưng chỉ trong năm phút cuối, đội bóng của Pep Guardiola ghi liền ba bàn để thắng 3-2, bảo vệ ngôi vương. Liverpool thắng 3-1 cùng lúc, nhưng vẫn chấp nhận về nhì.
Ba năm trước đó, mùa 2018-2019 có cuộc đua gần như hoàn hảo về chất lượng chuyên môn. Liverpool của Jurgen Klopp thắng chín trận liên tiếp để kết thúc mùa giải, nhưng vẫn không đủ. Man City đáp trả bằng chuỗi 14 chiến thắng, cán đích với 98 điểm, hơn Liverpool đúng một điểm.
Đáng chú ý, Liverpool chỉ thua một trận cả mùa, đạt 97 điểm, thành tích đủ để vô địch ở hầu hết mùa giải khác trong lịch sử. Vì thế, mùa giải này hay bậc nhất lịch sử, đỉnh cao cuộc đấu trí giữa Guardiola và Klopp.
Nếu nói về kịch tính, mùa 2011-2012 có lẽ là biểu tượng. Khi còn sáu vòng, Man City kém Man Utd tám điểm. Tuy nhiên, cú sẩy chân liên tiếp của Man Utd trước Wigan và Everton mở ra cơ hội cho đối thủ cùng thành phố.
Vòng cuối, Man City cần thắng QPR để chắc chắn vô địch, nhưng bị dẫn 1-2 đến phút bù hiệp hai. Hai bàn thắng liên tiếp, trong đó có pha lập công lịch sử của Sergio Aguero, giúp họ thắng 3-2 và đăng quang nhờ hơn hiệu số. Đây là lần đầu tiên Ngoại hạng Anh chứng kiến chức vô địch đổi chủ ngay trong những giây cuối cùng.
Trở lại cuối thập niên 1990, mùa 1998-1999 là một cuộc đua dai dẳng giữa Man Utd và Arsenal. Man Utd dẫn trước một điểm và còn một trận chưa đá, nhưng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
Hai đội gần như không thua trong nửa sau mùa giải. Arsenal chỉ gục ngã ở trận áp chót trước Leeds, nên đánh mất lợi thế. Man Utd tận dụng cơ hội để cán đích đầu tiên, mở đường cho cú ăn ba lịch sử. Dù không có màn lội ngược dòng phút chót, cuộc đua vẫn cho thấy sự ổn định kéo dài đến những vòng cuối.
Mùa 1997-1998 lại là câu chuyện khác. Arsenal từng kém Man Utd tới 12 điểm, nhưng tạo nên màn bứt phá ngoạn mục. Chuỗi 10 chiến thắng liên tiếp từ tháng Ba giúp họ cân bằng cách biệt và vượt lên. Trong khi đó, Man Utd liên tiếp sẩy chân trước Sheffield Wednesday, West Ham hay Newcastle, nên đánh mất tất cả.
Arsenal thậm chí vô địch sớm hai vòng, trong mùa giải thứ hai dưới trướng Arsene Wenger. Vì thế, thất bại ở hai trận cuối không làm ảnh hưởng tới mục tiêu của "Pháo Thủ" năm đó.
Hai năm trước đó, mùa 1995-1996 ghi nhận sự sụp đổ đáng nhớ của Newcastle. Đội bóng này từng hơn Man Utd 12 điểm vào tháng Một, nhưng không chịu nổi áp lực. Những thất bại liên tiếp, trong đó có trận thua 3-4 trước Liverpool, khiến họ đánh mất lợi thế. Man Utd, ngược lại, bứt lên với chuỗi kết quả ổn định để vô địch với cách biệt bốn điểm. Đây là ví dụ điển hình cho việc khoảng cách lớn đến đâu cũng có thể bị xóa nhòa khi tâm lý lung lay.
Mùa 1994-1995 thì khép lại theo cách hiếm thấy. Blackburn bước vào vòng cuối với lợi thế mong manh trước Man Utd. Họ thua Liverpool, tưởng như đã đánh mất cơ hội, nhưng Man Utd chỉ hòa West Ham. Kết quả này giúp Blackburn vô địch với cách biệt một điểm. Đáng chú ý, họ thua tới bảy trận trong mùa giải, con số gần như không thể xảy ra với nhà vô địch ở kỷ nguyên hiện đại.
Trong 7 mùa giải, xu hướng nổi bật là đội dẫn đầu thường có lợi thế. Trong năm trường hợp, đội giữ vị trí số một trước giai đoạn cuối đã bảo toàn thành công. Chỉ hai lần đội bám đuổi lật ngược tình thế, như Arsenal 1997-1998 hay Man City 2011-2012. Đội dẫn đầu bị bám đuổi trong hai trường hợp này đều là Man Utd.
Ngoại hạng Anh ngày càng khắc nghiệt, khiến tiêu chuẩn vô địch liên tục bị đẩy cao. Từ việc một đội có thể thua bảy trận mà vẫn đăng quang như Blackburn, đến thời điểm 97 điểm vẫn chỉ đủ về nhì như Liverpool, khoảng cách giữa các đội bóng hàng đầu ngày càng bị thu hẹp.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Arsenal và Man City mùa này, so với các đội phía sau không quá chênh lệch. Hai đội cùng đã thua năm trận, nhưng không có gì đảm bảo họ sẽ giữ mạch bất bại đến cuối mùa.
Tin Gốc: Vnexpress

Đình Bắc đang trải qua 6 tháng đẹp nhất sự nghiệp. Tháng 12.2025, chân sút sinh năm 2004 tỏa sáng với 3 bàn thắng, 2 kiến tạo, trở thành đầu tàu hàng công đưa U.22 Việt Nam lên đỉnh SEA Games. Đến tháng 1, Đình Bắc tiếp tục chơi xuất sắc với 4 bàn thắng, đoạt ngôi vua phá lưới U.23 châu Á 2026.
Pha bóng tả xung hữu đột qua hàng thủ U.23 UAE để dọn cỗ cho Lê Phát ghi bàn, tình huống chuyền bóng như đặt cho Quốc Việt sút tung lưới U.23 Hàn Quốc rồi tự mình sút phạt thành bàn... chỉ là phần nổi của tảng băng. Còn về phần chìm, tầm ảnh hưởng của Đình Bắc rất đậm nét, khi cựu tiền đạo Quảng Nam đảm nhiệm từ khâu ghi bàn, kiến tạo, rê dắt đến chạy chỗ hút người.
Trở về từ giải U.23 châu Á, Đình Bắc thăng hoa tại CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) với 10 bàn thắng sau 7 trận, vươn lên dẫn đầu danh sách chân sút nội. Rõ ràng, hào quang cùng U.23 Việt Nam đã tiếp thêm tự tin cho Đình Bắc. Anh có động lực lớn để phấn đấu, có vị thế đủ lớn để HLV Alexandre Polking trọng dụng dù không thiếu ngôi sao. Cộng với danh hiệu Quả bóng bạc Việt Nam ở tuổi 21, Đình Bắc là gương mặt tiêu biểu cho lớp kế cận.
Tuy nhiên, lần gần nhất Đình Bắc đá chính cho đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của 3 năm trước. Chân sút xứ Nghệ được HLV Philippe Troussier phát hiện từ vòng loại U.23 châu Á 2024, rồi đưa lên tuyển bồi dưỡng và trao suất đá chính khi nhìn thấy tiềm năng. Đáp lại, Đình Bắc có bàn thắng cùng trận đấu để đời trước Nhật Bản, trở thành "sao mai" trẻ bậc nhất đá chính cho đội tuyển, ở tuổi 19. Nhưng, khi ông Troussier rời ghế, Đình Bắc cũng rơi vào quên lãng. Anh được HLV Kim Sang-sik sử dụng ở một số trận giao hữu, rồi sau đó không được dự AFF Cup. Ở vòng loại Asian Cup 2027, Đình Bắc hoàn toàn vắng bóng ở đội hình chính.
Chỗ đứng ổn định ở đội tuyển quốc gia là rào cản cuối cùng Đình Bắc cần chinh phục để bước lên hàng ngũ ngôi sao. Có những cầu thủ chơi tốt ở U.23, rồi... mất hút ở đội tuyển. Cũng có những cái tên đá hay ở V-League, song chẳng được HLV đội tuyển "đoái hoài". Bởi để chinh phục ông Kim, ngoài đẳng cấp, cầu thủ còn cần sự phù hợp và tương thích với chiến thuật.
Nút thắt của Đình Bắc chỉ là thời điểm. Khi mới đến, HLV Kim Sang-sik phải ưu tiên những gương mặt có kinh nghiệm dạn dày, hơn là mạo hiểm với "sao mai". Còn lúc Đình Bắc tỏa sáng, anh lại lỡ hẹn đội tuyển vì án treo giò (thẻ đỏ ở trận gặp U.23 Hàn Quốc được tính cho đội tuyển quốc gia).
Còn lần này, không ai có thể ngăn Đình Bắc. Anh đã xong phần chứng tỏ năng lực và chuẩn bị hoàn thành án treo giò để tái xuất đội tuyển.
Một cầu thủ đã ghi bàn vào lưới Nhật Bản tại Asian Cup, liệu có cần sân chơi AFF Cup với những trận đấu gặp đối thủ kém hơn để thể hiện bản thân?
Vấn đề không nằm ở ghi bàn vào lưới đội bóng nào, ở sân chơi nào. Thứ Đình Bắc cần thể hiện là khả năng duy trì ổn định trong khoảng thời gian dài ở đội tuyển Việt Nam.
Không phải một giải, mà là nhiều giải. Không phải một năm, mà là nhiều năm.
Trước Đình Bắc, Quang Hải từng có năm 2018 rực sáng với vai trò hạt nhân tại giải U.23 châu Á, rồi trở thành trụ cột đội tuyển Việt Nam và vô địch AFF Cup. Nhưng, giá trị của Quang Hải không chỉ nằm ở năm 2018 ấy. Anh là cầu thủ hay bậc nhất lịch sử bởi duy trì phong độ ấy suốt nhiều mùa giải. 8 năm sau kỳ tích Thường Châu, Quang Hải vẫn là trụ cột CLB CAHN, là gương mặt không thể thiếu của HLV Kim Sang-sik ở đội tuyển, vẫn ghi bàn, kiến tạo đều đặn và có vị trí vững chãi giữa "một trời sao".
Sát cánh cùng Quang Hải ở CLB CAHN, Đình Bắc càng hiểu rõ điều đó. Dòng chảy bóng đá luôn khắc nghiệt. Một giải đấu tỏa sáng có thể rơi vào quên lãng như hòn đá rơi xuống hồ sâu, chỉ tạo ra vài vệt nước nhỏ. Đình Bắc cần ổn định hơn và không bao giờ hài lòng với bản thân.
Đó cũng là sự chuyên nghiệp mà cựu tiền đạo Quảng Nam đang sở hữu. Đình Bắc có cá tính (điều hiển nhiên ở mỗi cầu thủ giỏi), nhưng cũng sẵn sàng tiết chế cái tôi và lùi về sau khi cần, mà khoảnh khắc để lại quả phạt đền cho Alan Sebastiao đá ở trận CLB CAHN gặp Thanh Hóa là ví dụ.
Hành trình lớn cần bắt đầu từ bước chân nhỏ. AFF Cup 2026 là khởi đầu "lần hai" của Đình Bắc trên đường chinh phục đội tuyển Việt Nam.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Văn Quyết nói 'chua chát' nhưng đúng: CLB Ninh Bình có 3 Hoàng Đức vẫn sẽ thua Hà Nội, vì...

Bàn thắng đẹp mắt Nguyễn Văn Quyết ghi được vào lưới Ninh Bình ở vòng 20 V-League tối 24.4 (giúp CLB Hà Nội thắng 3-2) đã bị che mờ bởi phát ngôn của chính thủ quân Hà Nội sau trận.
Anh khẳng định: "CLB Ninh Bình có... 3 Hoàng Đức thì cũng vậy thôi. Trung vệ cứ có bóng là phất lên cho tiền đạo thì không phải là bóng đá".
Cần làm rõ hai luận điểm trong câu nói của Văn Quyết. Trước tiên, cầu thủ sinh năm 1991 không công kích Hoàng Đức. Điều Văn Quyết nhắm đến là lối chơi của CLB Ninh Bình trong trận gặp Hà Nội, mà anh tóm gọn trong câu "trung vệ phất lên cho tiền đạo".
Thực tế, Văn Quyết sai khi nhận xét lối chơi của CLB Ninh Bình "không phải là bóng đá". Vốn dĩ bóng đá muôn hình vạn trạng. Không phải cứ kiểm soát bóng, đá ban bật... mới là bóng đá. Mọi đội bóng đều có quyền chọn cách chơi phù hợp, miễn hiệu quả. Đội tuyển Việt Nam của HLV Park Hang-seo hay Kim Sang-sik cũng từng có lúc phất dài từ trung vệ lên tiền đạo và có bàn thắng. Một đội bóng nếu không đá xấu hay triệt hạ đối thủ, thì không nên bị chỉ trích "không phải là bóng đá". Nhất là khi ở V-League, đội bóng ấy vẫn đang đứng trên CLB Hà Nội của Văn Quyết (hơn 1 điểm) và lọt vào bán kết Cúp quốc gia (CLB Hà Nội bị loại ngay vòng đầu).
Tuy nhiên, quan điểm của Văn Quyết lại đúng khi nhìn vào khía cạnh: lối chơi của CLB Ninh Bình có lẽ đang hoài phí tiềm năng của những tiền vệ đẳng cấp như Nguyễn Hoàng Đức.
Bởi dù có trong tay những nhân tố có thể cầm bóng tổ chức lối chơi như Hoàng Đức hay Trần Thành Trung, CLB Ninh Bình của HLV Bae Ji-won lại để mất khu trung tuyến ở trận gặp Hà Nội. Đội chủ nhà không kiên trì luân chuyển bóng qua tuyến giữa, mà chủ yếu đánh biên, đá bóng dài để những trung phong to cao tì đè tìm kiếm cơ hội.
2 bàn thắng Ninh Bình ghi được, 1 đến từ sai lầm của CLB Hà Nội, 1 đến từ cú sút đập hàng rào đổi hướng của Nguyễn Quốc Việt. Không bàn nào đến từ tổ chức tấn công có định hướng rõ ràng. Ninh Bình chỉ ép sân trong 15 phút cuối, khi đội khách chủ động nhường thế trận.
"Có 3 Hoàng Đức cũng vậy thôi", không phải phát ngôn hạ thấp Hoàng Đức, mà là quan điểm với lối chơi bóng dài và "bỏ qua" tuyến giữa của Ninh Bình, có đẳng cấp như Hoàng Đức cũng khó thay đổi cục diện.
Cầu thủ giỏi đến đâu cũng cần lối chơi phù hợp để tỏa sáng. Còn hôm qua, Hoàng Đức có nhiều tình huống chạy chỗ chờ bóng, nhưng đồng đội chỉ đáp lại anh bằng những đường chuyền dài hướng sang... địa chỉ khác.
Suy cho cùng, đứng ở nhóm đầu V-League và lọt vào bán kết Cúp quốc gia đã là thành công của CLB Ninh Bình. Tân binh V-League có lẽ khó mong chờ thành tích tốt hơn.
Tuy nhiên, cần thẳng thắn thừa nhận, CLB Ninh Bình đến lúc này dù có nhiều ngôi sao trải dọc các tuyến, nhưng chưa hình thành được lối chơi nhuần nhuyễn, gắn kết, bài bản. Điều đến dẫn tới cảnh khi Hoàng Đức và ngoại binh bị bắt bài, CLB Ninh Bình rất khó thắng.
Sau giai đoạn thăng hoa đầu mùa trên ngôi đầu, đội bóng cố đô chỉ thắng 3/9 trận gần nhất, giành 10/27 điểm tối đa. Từ chỗ đua vô địch, CLB Ninh Bình có nguy cơ bật bãi khỏi tốp 3. Đội Ninh Bình dùng 3 HLV mùa này, gồm Gerald Albadalejo, Vũ Tiến Thành và Bae Ji-won, nhưng càng đổi "tướng", càng thất thường.
Có thể hiểu cho CLB Ninh Bình, khi hầu hết cầu thủ chưa có trọn vẹn 1 mùa thi đấu cùng nhau. Bản sắc đội bóng không thể hình thành chỉ bằng cách mua thật nhiều cầu thủ giỏi rồi chờ... tự hình thành. CLB Ninh Bình cần kiên trì xây dựng nền tảng, bằng cách tìm ra chiến thuật phù hợp rồi theo đuổi đến cùng. Muốn vậy, đội cần có HLV giỏi, biết cách phát huy năng lực cầu thủ, cùng sự kiên nhẫn chấp nhận rủi ro thất bại để phát triển lối chơi. Việc nhắm đến HLV Chu Đình Nghiêm là bước đi đầu tiên để kiến thiết một đội bóng đúng nghĩa.
Từ nay đến lúc thực sự thành công, CLB Ninh Bình còn phải vượt qua nhiều thử thách. Trong đó, có cả những lời đàm tiếu tuy mất lòng, nhưng lại đúng sự thật.
Tin Gốc: Thanh Niên

