VCK World Cup mà có đến 64 đội tuyển tham dự, tức gần bằng 1/3 tổng số đội tuyển hiện có trong hàng ngũ FIFA (211), thì liệu có phải là mất cân bằng? Đây là câu hỏi vô nghĩa, dù người ta luôn nhắc đến vấn đề này mỗi khi bàn về khả năng FIFA mở rộng World Cup 2030 lên 64 đội.
Thứ nhất, UEFA hiện có 55 thành viên, nhưng VCK EURO đã có đến 24 đội, nghĩa là đã có gần một nửa số đội vượt qua vòng loại, và điều đó không hề làm giảm giá trị EURO – giải đấu đáng xem không thua gì World Cup.
Thứ hai, bản thân World Cup ngày xưa cũng không quá xem trọng vấn đề tỷ lệ giữa số đội tham gia vòng loại và số đội vào VCK. FIFA chỉ có khoảng 40 thành viên trong thập niên 1930, nhưng các kỳ World Cup 1934, 1938 đều có đến 16 đội, nghĩa là vẫn nhiều hơn tỷ lệ 1/3 số đội trên khắp thế giới được dự VCK, trong trường hợp FIFA mở rộng số đội tại World Cup 2030 lên đến con số 64.
Nhưng hẳn nhiên, đấy vẫn là một vấn đề! Trước tiên, hãy nhìn vào khía cạnh tích cực. 64 là con số tuyệt đẹp cho một giải đấu thể thao bất kỳ (chứ không riêng gì bóng đá). Hoàn toàn ngược lại, con số 48 đội tuyển dự VCK World Cup như hiện nay mới thật sự là “quái dị”. Trong thể thao, thì 48 là con số… lẻ, bởi người ta không thể tìm ra cách nào để chọn số đội đi tiếp cho hợp lý. Tất nhiên, sẽ có 32 đội được đi tiếp sau vòng bảng World Cup 2026, như mọi người đã biết. Đó là 24 đội đứng nhất, nhì bảng, và 8 đội có vé vớt nhờ là đội hạng 3 có thành tích tốt trong số 12 đội hạng 3. Nhưng tóm lại, đấy là hạ sách, xét về khía cạnh tổ chức giải đấu.
Với con số 64 đội, không cần phải là chuyên gia siêu phàm về tổ chức thi đấu để nghĩ ra một thể lệ hợp lý. Chia bảng (4 đội), đá loại trực tiếp, hay kết hợp cả hai, đều ổn và rất đơn giản. Muốn có nhiều đội nhưng không có quá nhiều trận hoặc giải đấu không quá kéo dài, đều dễ!
Vấn đề của một kỳ World Cup có 64 đội không nằm ở bản thân giải đấu ấy, mà ở cách chọn cơ cấu đội dự VCK. Nam Mỹ chỉ có 10 đội, thôi thì mời hết tất cả dự VCK cho rồi – chứ chẳng lẽ đá vòng loại suốt 3 năm, chỉ để loại bớt… 1 đội? Mà thật ra, đưa hết 10 đội Nam Mỹ vào VCK thì con số ấy vẫn còn ít hơn số đội châu Á hoặc châu Phi. Hiện đã có 9 đội châu Á và 10 đội châu Phi tại World Cup 2026. Tăng thêm 16 đội để World Cup 2030 có 64 đội thì dĩ nhiên châu Á và châu Phi sẽ phải có thêm nhiều đội nữa.
Trước mắt, World Cup 2026 chỉ mới có 48 đội, châu Âu chỉ mới có 16 đại diện, mà đã nảy sinh tình trạng dở khóc dở cười rồi. Thụy Điển là trường hợp hy hữu: đứng chót bảng, không thắng trận nào ở vòng loại khu vực châu Âu, mà vẫn có suất dự VCK! Tất nhiên, Thụy Điển được đá play-off, nhưng cách chọn đội đá play-off (thông qua giải Nations League của châu Âu) thì phức tạp đến nỗi không ai biết trước đội nào sẽ đá play-off. Dù là vòng loại World Cup hay EURO, năm nào cũng xảy ra tình trạng cụ thể: có những đội muốn duy trì hy vọng lọt vào VCK (qua ngả play-off) thì phải… thua đậm đối thủ của họ!
Ý tưởng về kỳ World Cup đặc biệt có 64 đội vào năm 2030 liên quan đến cột mốc tròn 100 năm World Cup ra đời. Đã là như vậy, hẳn nhiên sẽ có ý tưởng đi kèm: mời luôn một số đội bóng đặc biệt nào đấy dự giải, không liên quan gì đến vòng loại. Ý tưởng khác: căn cứ vào bảng xếp hạng FIFA để lấy thêm số đội “khách mời” cho đủ – cách chọn dĩ nhiên là tùy FIFA. Tóm lại, không nhất thiết cứ phải quanh quẩn và giới hạn sự tranh luận ở chỗ mỗi châu lục nên có bao nhiêu suất, trong trường hợp VCK World Cup 2030 có 64 đội.
Dư luận bóng đá Malaysia đang muốn HLV Cklamovski từ chức, vì cho rằng nhà cầm quân này không tạo ra điều gì khác biệt cho đội tuyển sau khi 7 cầu thủ nhập tịch trái phép không còn thi đấu.
"Bạn không thể nói rằng mình đã giành chiến thắng khi sử dụng những cầu thủ không hợp lệ thi đấu. Khi có những cầu thủ đó, Cklamovski tỏ ra rất thành công. Nhưng đáng tiếc, nó không hợp lệ. Khi vắng những cầu thủ đó, ông ta không thể làm gì hơn.
Thế nhưng, cũng với một thành phần gần như tương tự như vậy (không có 7 cầu thủ trái phép), dưới thời HLV Kim Pan-gon (Hàn Quốc), đội tuyển Malaysia đã thi đấu rất thành công. Điều này cho thấy, vấn đề nằm ở HLV giỏi hay không giỏi. Cklamovski không làm được như vậy, ông ta nên từ chức", bình luận viên và là cựu HLV CLB Selangor, ông Zakaria Rahim chia sẻ với phóng viên Fina Nasrom của Astro Arena, sau trận đội tuyển Malaysia thua đậm đội tuyển Việt Nam tỷ số 1-3 tối 31.3.
Cũng theo ông Zakaria Rahim, Liên đoàn Bóng đá Malaysia (FAM) nên giải tán Ban Quản lý đội tuyển và sa thải cả Giám đốc điều hành, ông Rob Friend, trả lại nguyên trạng như ban đầu đội tuyển nằm trong sự quản lý trực tiếp của FAM.
Việc thay đổi này dẫn tới thảm họa, khi đội tuyển Malaysia dính vụ bê bối nhập tịch và hậu quả là bị loại khỏi vòng chung kết Asian Cup 2027.
Trong thời gian tới, đội tuyển Malaysia chỉ còn 2 giải đấu lớn trong năm nay, đó là AFF Cup (tháng 7 và 8), và giải FIFA ASEAN Cup diễn ra vào tháng 9 và 10. Tại AFF Cup, do giải diễn ra không nằm trong khung thời gian FIFA Days, báo chí Malaysia đang kêu gọi HLV Cklamovski nhường chức cho HLV đội U.23, ông Nafuzi Zain dẫn dắt đội tuyển tham dự với thành phần cầu thủ đa số ở lứa U.23 để trui rèn.
Bản thân HLV Cklamovski cũng từng bày tỏ, ông có thể phải đàm phán với FAM trước khả năng sẽ sử dụng đa số các cầu thủ U.23 thi đấu tại AFF Cup sắp tới, do không thể đảm bảo thành tích vì không được sử dụng những cầu thủ tốt nhất. Trong khi đặt mục tiêu tranh chấp ngôi vô địch ở FIFA ASEAN Cup.
Tuy nhiên, sau cú sốc đội tuyển Malaysia thi đấu quá dưới cơ để thua xa đội tuyển Việt Nam cả chuyên môn và tỷ số 1-3, dư luận nước này kêu gọi HLV Cklamovski và ban huấn luyện của mình nên từ chức.
Qua đó, để bóng đá Malaysia bước vào quá trình tái thiết, thậm chí sử dụng đội U.23 do HLV trong nước Nafuzi Zain dẫn dắt để dự AFF Cup và bắt đầu lại từ đầu. Việc sử dụng HLV Cklamovski và ban huấn luyện có đa số HLV nước ngoài, cùng Ban Quản lý đội tuyển, được cho là chiếm quá nhiều chi phí, nhưng vẫn không mang lại bước đột phá nào cho đội tuyển Malaysia.
Hợp đồng của HLV Cklamovski với đội tuyển Malaysia còn thời hạn đến hết năm nay. Nhưng việc "Harimau Malaya" (biệt danh đội tuyển Malaysia) không thể dự Asian Cup 2027, khiến rất có thể việc đàm phán gia hạn không thể xảy ra, mà còn có thể sớm bị cắt ngắn do sức ép hiện nay từ dư luận ở Malaysia, theo Astro Arena.
Là đội đá sớm nhất ở vòng 22, CLB Đà Nẵng đã chơi xuất sắc để giành chiến thắng 2-0 trước CLB Becamex TP.HCM.
Ở trận đấu này, các học trò HLV Lê Đức Tuấn chơi rất máu lửa để tự cứu mình. Trong thế "dựa lưng vào sông" để đá, dù không có lực lượng tốt nhưng CLB Đà Nẵng đã chơi kiên cường, tận dụng từng cơ hội để tìm chiến thắng. Công lớn không chỉ thuộc về 2 cầu thủ ghi bàn là Võ Nguyên Hoàng và Milan Makaric, mà các cầu thủ khác như thủ môn Nguyễn Văn Toản, Hồng Phúc, Quế Ngọc Hải, Đình Duy, Minh Quang, Anh Tuấn, Văn Sơn, Phi Hoàng… đều chơi khá hay. Xem đội nhà đá với CLB Becamex TP.HCM, người hâm mộ Đà Nẵng cho rằng nếu như các cầu thủ của họ đá như thế này từ đầu giải thì bây giờ đã có thể có được số điểm an toàn.
CLB Đà Nẵng đã chiến thắng, lấy trọn 3 điểm quý giá trên sân nhà, thế nhưng chỉ 2 ngày sau, trận thắng này không còn nhiều ý nghĩa bởi đối thủ cạnh tranh suất trụ hạng với họ là CLB PVF-CAND cũng giành chiến thắng 2-1 trên sân khách trước CLB HAGL. Trận thắng của PVF-CAND đẩy Đà Nẵng về lại cuối bảng với 16 điểm, tiếp tục thua PVF-CAND 1 điểm.
V-League 2025 - 2026 chỉ còn 4 trận để CLB Đà Nẵng nỗ lực trụ hạng thành công. Muốn thoát khỏi vị trí cuối bảng, vươn lên xếp thứ 13 để giành quyền đá play-off với đội ở giải hạng nhất để tranh quyền đá V-League, thì ít nhất CLB Đà Nẵng phải thắng 2/4 trận còn lại và hy vọng PVF-CAND không có kết quả tốt. Nếu nhìn lại 22 trận đã qua, CLB Đà Nẵng chỉ thắng được 3 trận, có thể thấy việc này gian nan đến nhường nào.
Trước mắt CLB Đà Nẵng là đối thủ CLB Công an TP.HCM (CA TP.HCM) ở vòng đấu 23, diễn ra lúc 18 giờ ngày 15.5. CLB CA TP.HCM đang xếp thứ 5 với 32 điểm, rất muốn vươn lên, hoặc giữ vị trí tốp 5 ở cuối mùa giải nên cũng chơi rất quyết tâm. Khi HLV Phùng Thanh Phương nắm quyền thay HLV Lê Huỳnh Đức, CLB CA TP.HCM đã chơi hay với chiến thắng 3-1 trước SLNA. Trong khi đó, CLB Đà Nẵng thường chơi không tốt ở sân khách, nên trận đấu này đội bóng sông Hàn phải nỗ lực để hy vọng có được 1 điểm. 3 trận còn lại, CLB Đà Nẵng lần lượt gặp CLB Hải Phòng (sân nhà), CLB Hà Tĩnh (sân khách) và CLB Thanh Hóa (sân nhà). Đây là 3 đối thủ vừa tầm, vì thế, nếu các cầu thủ Đà Nẵng chơi hay như trận thắng Becamex TP.HCM ở vòng 22 thì hy vọng họ có chiến thắng trước Hải Phòng và Thanh Hóa trên sân Chi Lăng.
Ở vòng 23, PVF-CAND gặp đội mạnh là CLB Hà Nội nên rất khó thắng. Trận thua đau trước Thanh Hóa ở vòng 22 buộc Đỗ Hoàng Hên và các đồng đội phải thắng trận này để đua vào tốp 3 nên chắc chắn PVF-CAND sẽ gặp nhiều khó khăn.
Trong 3 trận còn lại, PVF-CAND gặp Thể Công Viettel (sân khách), Hải Phòng (sân nhà) và SLNA (sân khách) nên có phần khó khăn hơn so với CLB Đà Nẵng. Vì thế, dù đang đứng cuối bảng trong tình cảnh "ngàn cân treo sợi tóc", nhưng nếu tiếp tục giữ được phong độ để giành chiến thắng, thì đội bóng bên bờ sông Hàn có thể giành suất đá play-off để có cơ hội trụ hạng thành công.
Rạng sáng 10.5 (giờ Việt Nam), lễ bốc thăm vòng bảng Asian Cup 2027 đã diễn ra tại trụ sở Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) tại Riyadh, Ả Rập Xê Út. Tại đây, đội tuyển Việt Nam đã xác định được đối thủ ở vòng bảng sân chơi hấp dẫn nhất châu Á.
Đội bóng của HLV Kim Sang-sik nằm ở bảng E, cùng Hàn Quốc, UAE và đội thắng trong cặp đấu giữa Li băng và Yemen.
Đây là bảng đấu vừa sức với đội tuyển Việt Nam. Ngoại trừ Hàn Quốc ở đẳng cấp khác, các đối thủ còn lại đều thuộc diện có thể thắng. Như vậy, ông Kim sẽ có lần đầu gặp đội tuyển quốc gia quê hương ở sân chơi châu Á.
Dưới thời HLV Park Hang-seo, Việt Nam từng gặp UAE 2 lần ở vòng loại World Cup 2022, với 1 thắng, 1 thua. Đại diện Tây Á là đội bóng giàu truyền thống, nhưng không mạnh vượt trội so với Việt Nam. Trong khi đó, cả Li băng hay Yemen, một trong hai đội sẽ rơi vào bảng E, đều là những đội Việt Nam từng đánh bại ở giải châu Á trước đây.
Trong các đại diện còn lại của Đông Nam Á, Thái Lan và Indonesia sẽ đối đầu nhau tại bảng F, cùng đương kim vô địch Qatar và Nhật Bản. Đội tuyển Singapore nằm ở bảng D, cùng Úc, Tajikistan, Iraq.
Để có mặt ở vòng 16 đội, đội tuyển Việt Nam cần đứng nhất, nhì bảng, hoặc nằm trong nhóm 4 đội hạng ba xuất sắc nhất.
Đội tuyển Việt Nam từng ba lần dự Asian Cup, lần lượt vào các năm 2007, 2019 và 2024. Thành tích tốt nhất của Việt Nam là vào đến tứ kết vào các năm 2007 và 2019. Còn tại kỳ Asian Cup gần nhất, Quang Hải cùng đồng đội dừng bước ở vòng bảng.
Tại Asian Cup 2007, trong lần đầu bước đến sân chơi châu Á với tư cách đồng chủ nhà, đội tuyển Việt Nam đã bất ngờ đánh bại UAE (2-0) và cầm hòa Qatar (1-1), sau đó dù thua 1-4 trước Nhật Bản, nhưng thầy trò ông Alfred Riedl vẫn có mặt ở tứ kết.
Dù đã chơi nỗ lực, nhưng đội tuyển Việt Nam thua 0-2 trước Iraq, đội sau đó tạo nên câu chuyện cổ tích với chức vô địch Asian Cup 2007.
Đến Asian Cup 2019, đội tuyển Việt Nam thua 2-3 trước Iraq và 0-2 trước Iran, nhưng đã đánh bại Yemen với tỷ số 2-0 để nằm trong nhóm các đội hạng ba xuất sắc nhất. Sau đó, Việt Nam vượt qua Jordan ở vòng 16 đội trên chấm luân lưu, sau khi hòa đối thủ 1-1 trong 120 phút. Tại tứ kết, Việt Nam dừng bước trước Nhật Bản, dù vậy đã chơi rất kiên cường trước đội bóng mạnh bậc nhất châu Á và chỉ để thua với tỷ số 0-1.
Tại Asian Cup 2027, mục tiêu của đội tuyển Việt Nam là vượt qua vòng bảng. Vòng chung kết diễn ra tại Ả Rập Xê Út từ ngày 7.1 đến 5.2.2026. Toàn đội sẽ hội quân vào tháng 12 để tập huấn dài hạn chuẩn bị cho giải đấu. Hệ thống bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam sẽ tạm dừng để đội tuyển quốc gia có nhân sự tối ưu cho Asian Cup 2027.