Ngày 6-5, Công an xã Đăk Tô, tỉnh Quảng Ngãi thông tin đã sàng lọc cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, kết nối đưa anh Phan Chí Hoàn đến gặp người thân sau 34 năm thất lạc.
Khoảnh khắc anh Hoàn gặp lại người thân sau 34 năm thất lạc vào ngày 4-5 tại xã Đăk Tô đã khiến nhiều người chứng kiến xúc động. Những cái ôm siết chặt, hạnh phúc sau 34 năm xa cách là cái kết có hậu cho hành trình tìm lại cội nguồn có lúc đã vô vọng.
Năm 1992, anh Hoàn sinh ra tại huyện Đăk Tô, tỉnh Kon Tum cũ (nay là xã Đăk Tô, tỉnh Quảng Ngãi). Sau đó anh theo mẹ chuyển về sinh sống ở huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi (nay là xã Nghĩa Giang, tỉnh Quảng Ngãi).
Từ đó mọi liên lạc với gia đình bên nội bị cắt đứt. Lớn lên trong nỗi trống vắng về gốc gác, những thông tin ít ỏi anh nắm được chỉ là tên người cha đã mất tên Phan Chí Long và người anh trai tên Phan Chí Lộc.
Suốt nhiều năm, anh Hoàn tự lần tìm manh mối về người anh trai và gia đình nội, nhưng mọi nỗ lực đều rơi vào bế tắc.
Anh tìm đến Công an xã Đăk Tô với hy vọng mong manh, biết đâu có thể lần ra dấu vết từ những dữ liệu còn sót lại.
Tiếp và nghe câu chuyện của anh Hoàn, Công an xã Đăk Tô chia sẻ nỗi niềm và nhanh chóng vào cuộc. Những thông tin ban đầu tuy ít ỏi, rời rạc nhưng được xem như “chìa khóa” để mở ra hướng đi.
Tận dụng hệ thống Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, các cán bộ, chiến sĩ kiên trì sàng lọc, đối chiếu từng dữ liệu, xác minh từng mối quan hệ.
Công việc không đơn giản. Sau ba thập kỷ, nhiều thông tin đã thay đổi, có người đã mất, có người chuyển đi nơi khác. Nhưng bằng tinh thần trách nhiệm và sự tỉ mỉ, lực lượng công an từng bước lần ra các mối liên kết, dựng lại “bức tranh gia đình” tưởng chừng đã bị thời gian xóa nhòa.
Và rồi, khoảnh khắc mong đợi cũng đến. Thông tin được xác nhận chính xác, anh Hoàn được đưa đến gặp lại người thân. Cuộc hội ngộ sau 34 năm không chỉ là niềm vui, mà còn là sự bù đắp cho những tháng năm thiếu vắng tình thân.
Xúc động trước sự hỗ trợ tận tình, anh Hoàn đã viết thư cảm ơn gửi đến cán bộ, chiến sĩ Công an xã Đăk Tô. Trong những dòng chữ chân thành, anh bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã giúp anh tìm lại cội nguồn của mình.
Câu chuyện của anh Hoàn là minh chứng rõ nét cho hiệu quả của việc xây dựng và khai thác Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư. Dữ liệu không chỉ phục vụ quản lý hành chính, mà còn mang giá trị nhân văn sâu sắc, trở thành cầu nối cho những cuộc đời thất lạc.
Đầu những năm 1960, bố mẹ nuôi đón bà Zheng từ Viện nhi đồng Luqiao (quận Lộ Kiều, tỉnh Chiết Giang) về chăm sóc. Khi trưởng thành, bà sinh sống tại phố Loa Dương, quận Lộ Kiều.
"Tôi thường xuyên nhìn thấy anh trai ngoài phố nhưng không biết quan hệ ruột thịt", bà Zheng kể. Bà nhiều lần muốn tìm người thân nhưng thiếu thông tin.
Tháng 2/2026, bà Zheng lấy mẫu máu tại "Trạm Xin'an", một điểm lấy máu tìm người thân miễn phí do Công an quận Lộ Kiều lập tại Trung tâm Thương mại Hàng tiêu dùng Trung Quốc.
Sau khi tiếp nhận mẫu máu, cơ quan chức năng tiến hành sàng lọc bằng công nghệ ADN. Tháng 3/2026, hệ thống xác định mẫu máu của bà Zheng trùng khớp với hai ông Ren Chunfa và Ren Chundong, sống tại khu dân cư Xiangzhangyuan trên đường Loa Dương.
Cảnh sát xác minh và ghi nhận gia đình ông Ren từng cho em gái đi làm con nuôi khoảng 60 năm trước. Tháng 4, kết quả phúc tra lần hai khẳng định mối quan hệ huyết thống giữa ba người.
Ngày 12/5, khu dân cư Xiangzhangyuan tổ chức buổi gặp mặt cho bà Zheng và hai anh trai.
Ông Ren Chunfa cho biết gia đình phải đem em gái cho người khác nuôi do hoàn cảnh khó khăn và mẹ đau ốm. Khi trưởng thành, gia đình nhiều lần đăng tin tìm em gái nhưng không có kết quả. "Sau ngần ấy năm, chúng tôi mới tìm lại em gái ruột. Đêm nhận điện thoại từ đồn cảnh sát, cả nhà thao thức không ngủ được", người anh thứ hai Ren Chunfa nói.
Riêng với bà Zheng, người phụ nữ 64 tuổi nói không nghĩ sẽ được đoàn tụ với gia đình. "Gặp lại được người thân ở tuổi 64 với tôi như một giấc mơ", bà nói.
Bà Zheng là ca tìm người thân thành công đầu tiên từ khi Trạm Xin'an đi vào hoạt động. Lực lượng chức năng chọn ngày 19 hàng tháng làm mốc thời gian cố định để cung cấp dịch vụ tư vấn và lấy mẫu máu.
"Trung tâm thương mại có lưu lượng người qua lại lớn, giao thông thuận tiện thuận lợi thu thập thông tin", đại diện Trạm Xin'an cho biết. Mô hình này đưa dịch vụ công đến gần người dân, lan tỏa giá trị tích cực.
Trang Business Insider ngày 6-4 đưa tin, giá vàng đắt đỏ đang định hình lại cách các cặp đôi lựa chọn nhẫn đính hôn và nhẫn cưới. Nhiều đôi uyên ương phải suy nghĩ lại mọi thứ, từ kế hoạch cầu hôn đến chất liệu đúc nhẫn.
Mặc dù đã giảm đáng kể so với mức đỉnh kỷ lục trên 5.500 USD/ounce hồi cuối tháng 1-2026, giá vàng giao ngay hiện vẫn cao hơn khoảng 7% (gần mức 4.650 USD/ounce). So với đầu năm 2025, mức giá này đã tăng hơn 70%.
Ông Peter Manka, đồng sở hữu cửa hàng kim hoàn Ben Garelick ở thành phố New York (Mỹ), cho biết một chiếc nhẫn cầu hôn gắn kim cương nhân tạo có giá trung bình 1.544 USD vào năm 2023 đã tăng lên 2.408 USD vào năm 2025 - tăng 47% chỉ sau hai năm.
Đáng chú ý, mức tăng này xảy ra ngay cả khi giá kim cương rời tại cửa hàng đã giảm gần 40%. Điều này cho thấy vàng chính là yếu tố duy nhất đẩy giá trang sức lên cao.
Khoảng 25-30% khách hàng mua nhẫn cầu hôn đã quyết định lùi thời điểm mua, và do đó lùi cả kế hoạch cầu hôn, với hy vọng giá vàng sẽ hạ nhiệt.
Theo ông Manka, những khách hàng đang do dự có thể lựa chọn trả góp nhằm “bảo lưu” mức giá hiện tại.
Tại Ben Garelick, khách hàng mua nhẫn đính hôn chủ yếu lựa chọn vàng 24K (độ nguyên chất khoảng 58,3%).
Đáng chú ý, khoảng 35-40% nam giới hiện chọn nhẫn cưới bằng vàng 10K (chứa 41,7% vàng nguyên chất) hoặc hợp kim vàng - tantalum.
Giá nhẫn cưới nam tại Ben Garelick trung bình tăng từ 1.050 USD vào năm 2023 lên 1.575 USD vào năm 2025. Nhẫn cưới nữ tăng khiêm tốn hơn, từ 1.700 USD lên 1.800 USD, một phần là do kim cương nhân tạo và các lựa chọn vàng 10K giúp “kìm hãm” chi phí.
Ông Manka cho biết lượng khách hàng mang trang sức hồi môn đến cửa hàng để đúc nhẫn đính hôn và nhẫn cưới đã tăng lên khoảng 10-15%.
Ngược lại, ở phân khúc trang sức cao cấp như thương hiệu Henri Noel tại bang Florida, khách hàng vẫn ưu tiên vàng 14K hoặc 18K vì họ coi đây là tài sản chứa đựng cảm xúc lâu dài và không muốn hạ cấp chất liệu cho những cột mốc quan trọng.
Bà Vivian Grimes, người sáng lập thương hiệu nói trên, cho biết bà nhận thấy nhiều khách hàng quay lại sử dụng những món đồ gia truyền trong những tháng gần đây.
“Khách hàng đang nhận ra rằng những món trang sức nằm trong ngăn kéo thường là một trong những tài sản ý nghĩa và có giá trị nhất mà họ đang sở hữu”, bà Grimes nói.
Theo ông Max Baecker, chủ tịch thương hiệu American Hartford Gold, người tiêu dùng bắt đầu nhìn nhận vàng không chỉ là vật trang trí mà là một tài sản hữu hình có giá trị nội tại, đặc biệt là trong những thời kỳ bất ổn.
Pandora - thương hiệu nổi tiếng với sản phẩm vòng tay bạc - đang kỳ vọng vào bạch kim trong năm 2026. Họ giới thiệu các phiên bản mạ bạch kim cho những sản phẩm bán chạy nhất để giảm sự phụ thuộc vào giá bạc đang biến động.
Công ty Tiffany & Co, thuộc sở hữu của Tập đoàn LVMH, vốn gắn liền với bạc sterling (chứa 92,5% bạc nguyên chất) cũng đang chuyển hướng sang các dòng sản phẩm bằng vàng và trang sức cao cấp.
Ngoài giá vàng, các rào cản thuế quan đối với hàng hóa nhập khẩu từ Ấn Độ (nơi cắt gọt 90-95% kim cương thế giới) từ mùa hè năm ngoái cũng góp phần làm tăng chi phí sản xuất.
Xu hướng này gọi là "city work", nơi các cặp đôi dùng xe điện đi giao đồ ăn, một người lái, một người giao hàng, biến công việc thành trải nghiệm chung đầy niềm vui.
Với nhiều người trẻ, cuộc sống đô thị ngày càng đơn điệu với những chuyến đi dài hoặc những buổi tối ngồi xem video ngắn trên mạng xã hội. Tuy nhiên, họ đã phát hiện ra rằng các hoạt động thể chất nhẹ như giao đồ ăn có thể giúp giải tỏa căng thẳng và mệt mỏi.
Giống như quan niệm đi du lịch cùng nhau sẽ bộc lộ tính cách thật của một người. Việc cùng nhau giao đồ ăn cũng có thể trở thành bài kiểm tra của những người trẻ. "Một người bạn từng nói sau ba buổi hẹn hò giấu mặt ở quán cà phê, tôi không thể hiểu rõ ai cả. Nhưng sau một ca giao hàng, mọi thứ đều trở nên rõ ràng", một người chia sẻ.
Xu hướng này cũng giúp các cặp đôi tiết kiệm chi phí và tạo thu nhập. Cô Li ở Trịnh Châu, Hà Nam, bắt đầu giao đồ ăn cùng bạn trai từ tháng 7/2025. Mỗi tối, cả hai dành hai tiếng trên đường, hoàn thành 5-8 đơn hàng và kiếm được 40 tệ mỗi ca. Mỗi tháng họ thu về hơn 1.000 tệ (3,5 triệu đồng). "Chúng tôi dùng số tiền kiếm được để đóng góp vào quỹ du lịch", Li nói.
Tại Thành Đô, Tứ Xuyên, Li Zi, 20 tuổi, cũng coi việc giao đồ ăn là trò chơi, giúp xây dựng "quỹ tình yêu". Mỗi tối, cặp đôi nhận đơn cùng lúc rồi đi theo các hướng khác nhau. "Trò chơi có bản đồ, nhiệm vụ và các tình huống phát sinh. Chúng tôi có thể sử dụng tiền kiếm được ngay. Cảm giác rất thực tế", Li Zi cho biết.
Tại Quảng Đông, Ajie và bạn gái biến việc giao đồ ăn thành hoạt động khám phá. Họ nhận đơn ở các khu phố cổ, di chuyển qua các con hẻm để khám phá các góc khác của cuộc sống về đêm ở Quảng Châu.
Mạng xã hội Trung Quốc xuất hiện nhiều thảo luận về xu hướng này. "Thời gian trôi nhanh khi làm việc cùng nhau. Chúng tôi luôn có chuyện để nói", một người dùng nhận xét.