Arsenal lần đầu tiên vào chung kết Champions League mùa 2005-2006, dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger. Khi đó, “Pháo thủ” được đánh giá cao hơn khi sở hữu tập thể vừa vô địch Ngoại hạng Anh bất bại 2003-2004, với những Sol Campbell, Ashley Cole, Robert Pires, Freddie Ljungberg hay đội trưởng Thierry Henry.
Trên sân Stade de France, Paris ngày 17/5/2006, Arsenal nhập cuộc tốt, nhưng phải chơi thiếu người từ phút 18. Thủ môn Jens Lehmann bị truất quyền thi đấu sau pha phạm lỗi với Samuel Eto’o, trở thành cầu thủ đầu tiên nhận thẻ đỏ trong lịch sử chung kết Cup C1/Champions League. Dù chơi thiếu người, Arsenal bất ngờ mở tỷ số ở phút 37 nhờ cú đánh đầu của Sol Campbell.
Sang hiệp hai, Barca tăng tốc và dần kiểm soát thế trận. Sự xuất hiện của Henrik Larsson trở thành chìa khóa, khi tiền đạo này kiến tạo để Samuel Eto’o gỡ hòa ở phút 76. Chỉ bốn phút sau, Larsson tiếp tục in dấu giày với pha phối hợp giúp Juliano Belletti ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Barca.
Đó tưởng như là khởi đầu cho một kỷ nguyên châu Âu, nhưng thực tế lại là điểm khởi đầu của chuỗi thất vọng kéo dài với Arsenal.
Arsenal lần đầu tiên vào chung kết Champions League mùa 2005-2006, dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger. Khi đó, “Pháo thủ” được đánh giá cao hơn khi sở hữu tập thể vừa vô địch Ngoại hạng Anh bất bại 2003-2004, với những Sol Campbell, Ashley Cole, Robert Pires, Freddie Ljungberg hay đội trưởng Thierry Henry.
Trên sân Stade de France, Paris ngày 17/5/2006, Arsenal nhập cuộc tốt, nhưng phải chơi thiếu người từ phút 18. Thủ môn Jens Lehmann bị truất quyền thi đấu sau pha phạm lỗi với Samuel Eto’o, trở thành cầu thủ đầu tiên nhận thẻ đỏ trong lịch sử chung kết Cup C1/Champions League. Dù chơi thiếu người, Arsenal bất ngờ mở tỷ số ở phút 37 nhờ cú đánh đầu của Sol Campbell.
Sang hiệp hai, Barca tăng tốc và dần kiểm soát thế trận. Sự xuất hiện của Henrik Larsson trở thành chìa khóa, khi tiền đạo này kiến tạo để Samuel Eto’o gỡ hòa ở phút 76. Chỉ bốn phút sau, Larsson tiếp tục in dấu giày với pha phối hợp giúp Juliano Belletti ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Barca.
Đó tưởng như là khởi đầu cho một kỷ nguyên châu Âu, nhưng thực tế lại là điểm khởi đầu của chuỗi thất vọng kéo dài với Arsenal.
Arsenal lần đầu tiên vào chung kết Champions League mùa 2005-2006, dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger. Khi đó, “Pháo thủ” được đánh giá cao hơn khi sở hữu tập thể vừa vô địch Ngoại hạng Anh bất bại 2003-2004, với những Sol Campbell, Ashley Cole, Robert Pires, Freddie Ljungberg hay đội trưởng Thierry Henry.
Trên sân Stade de France, Paris ngày 17/5/2006, Arsenal nhập cuộc tốt, nhưng phải chơi thiếu người từ phút 18. Thủ môn Jens Lehmann bị truất quyền thi đấu sau pha phạm lỗi với Samuel Eto’o, trở thành cầu thủ đầu tiên nhận thẻ đỏ trong lịch sử chung kết Cup C1/Champions League. Dù chơi thiếu người, Arsenal bất ngờ mở tỷ số ở phút 37 nhờ cú đánh đầu của Sol Campbell.
Sang hiệp hai, Barca tăng tốc và dần kiểm soát thế trận. Sự xuất hiện của Henrik Larsson trở thành chìa khóa, khi tiền đạo này kiến tạo để Samuel Eto’o gỡ hòa ở phút 76. Chỉ bốn phút sau, Larsson tiếp tục in dấu giày với pha phối hợp giúp Juliano Belletti ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Barca.
Đó tưởng như là khởi đầu cho một kỷ nguyên châu Âu, nhưng thực tế lại là điểm khởi đầu của chuỗi thất vọng kéo dài với Arsenal.
Arsenal lần đầu tiên vào chung kết Champions League mùa 2005-2006, dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger. Khi đó, “Pháo thủ” được đánh giá cao hơn khi sở hữu tập thể vừa vô địch Ngoại hạng Anh bất bại 2003-2004, với những Sol Campbell, Ashley Cole, Robert Pires, Freddie Ljungberg hay đội trưởng Thierry Henry.
Trên sân Stade de France, Paris ngày 17/5/2006, Arsenal nhập cuộc tốt, nhưng phải chơi thiếu người từ phút 18. Thủ môn Jens Lehmann bị truất quyền thi đấu sau pha phạm lỗi với Samuel Eto’o, trở thành cầu thủ đầu tiên nhận thẻ đỏ trong lịch sử chung kết Cup C1/Champions League. Dù chơi thiếu người, Arsenal bất ngờ mở tỷ số ở phút 37 nhờ cú đánh đầu của Sol Campbell.
Sang hiệp hai, Barca tăng tốc và dần kiểm soát thế trận. Sự xuất hiện của Henrik Larsson trở thành chìa khóa, khi tiền đạo này kiến tạo để Samuel Eto’o gỡ hòa ở phút 76. Chỉ bốn phút sau, Larsson tiếp tục in dấu giày với pha phối hợp giúp Juliano Belletti ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Barca.
Đó tưởng như là khởi đầu cho một kỷ nguyên châu Âu, nhưng thực tế lại là điểm khởi đầu của chuỗi thất vọng kéo dài với Arsenal.
Arsenal lần đầu tiên vào chung kết Champions League mùa 2005-2006, dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger. Khi đó, “Pháo thủ” được đánh giá cao hơn khi sở hữu tập thể vừa vô địch Ngoại hạng Anh bất bại 2003-2004, với những Sol Campbell, Ashley Cole, Robert Pires, Freddie Ljungberg hay đội trưởng Thierry Henry.
Trên sân Stade de France, Paris ngày 17/5/2006, Arsenal nhập cuộc tốt, nhưng phải chơi thiếu người từ phút 18. Thủ môn Jens Lehmann bị truất quyền thi đấu sau pha phạm lỗi với Samuel Eto’o, trở thành cầu thủ đầu tiên nhận thẻ đỏ trong lịch sử chung kết Cup C1/Champions League. Dù chơi thiếu người, Arsenal bất ngờ mở tỷ số ở phút 37 nhờ cú đánh đầu của Sol Campbell.
Sang hiệp hai, Barca tăng tốc và dần kiểm soát thế trận. Sự xuất hiện của Henrik Larsson trở thành chìa khóa, khi tiền đạo này kiến tạo để Samuel Eto’o gỡ hòa ở phút 76. Chỉ bốn phút sau, Larsson tiếp tục in dấu giày với pha phối hợp giúp Juliano Belletti ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Barca.
Đó tưởng như là khởi đầu cho một kỷ nguyên châu Âu, nhưng thực tế lại là điểm khởi đầu của chuỗi thất vọng kéo dài với Arsenal.
Sau thất bại ở chung kết, Arsenal vẫn duy trì vị thế đáng nể tại Champions League trong giai đoạn 2007-2010. Họ lần lượt dừng bước ở vòng 1/8 mùa 2006-2007 (thua PSV), vào tứ kết hai mùa 2007-2008 (thua Liverpool) và 2009-2010 (thua Barca). Xen giữa là lần thứ hai vào bán kết Champions League mùa 2008-2009, nơi họ thua Man Utd chung cuộc 1-4 (ảnh).
Đó là thời gian đội bóng dưới trướng Wenger vẫn chơi thứ bóng đá quyến rũ, giàu cảm hứng và đủ sức cạnh tranh với các ông lớn. Nhưng mỗi lần tiến gần đến cánh cửa chung kết, họ lại thiếu một chút bản lĩnh và may mắn để bước tiếp, để rồi giấc mơ châu Âu cứ lỡ hẹn.
Sau thất bại ở chung kết, Arsenal vẫn duy trì vị thế đáng nể tại Champions League trong giai đoạn 2007-2010. Họ lần lượt dừng bước ở vòng 1/8 mùa 2006-2007 (thua PSV), vào tứ kết hai mùa 2007-2008 (thua Liverpool) và 2009-2010 (thua Barca). Xen giữa là lần thứ hai vào bán kết Champions League mùa 2008-2009, nơi họ thua Man Utd chung cuộc 1-4 (ảnh).
Đó là thời gian đội bóng dưới trướng Wenger vẫn chơi thứ bóng đá quyến rũ, giàu cảm hứng và đủ sức cạnh tranh với các ông lớn. Nhưng mỗi lần tiến gần đến cánh cửa chung kết, họ lại thiếu một chút bản lĩnh và may mắn để bước tiếp, để rồi giấc mơ châu Âu cứ lỡ hẹn.
Sự dang dở ấy dần biến thành nỗi ám ảnh trong giai đoạn 2011-2017, khi Arsenal trải qua 7 mùa liên tiếp bị loại từ vòng 1/8. Lần lượt Barca, AC Milan, Bayern (2 lần liên tiếp), Monaco, Barca, Bayern trở thành rào cản không thể vượt qua.
Trong ảnh là trận Arsenal thua Bayern 1-5 ở lượt về, qua đó bị loại với tổng tỷ số 2-10 ở Champions League mùa 2016-2017. Đây là thất bại nặng nề nhất của một đội bóng Anh trong kỷ nguyên Champions League.
Từ một đội bóng từng vào chung kết, Arsenal dần bị gắn với hình ảnh quen thuộc: góp mặt đều đặn ở Champions League, nhưng sớm dừng bước khi bước vào giai đoạn knock-out, thiếu đi cú bứt phá cần thiết để tiến xa hơn.
Sự dang dở ấy dần biến thành nỗi ám ảnh trong giai đoạn 2011-2017, khi Arsenal trải qua 7 mùa liên tiếp bị loại từ vòng 1/8. Lần lượt Barca, AC Milan, Bayern (2 lần liên tiếp), Monaco, Barca, Bayern trở thành rào cản không thể vượt qua.
Trong ảnh là trận Arsenal thua Bayern 1-5 ở lượt về, qua đó bị loại với tổng tỷ số 2-10 ở Champions League mùa 2016-2017. Đây là thất bại nặng nề nhất của một đội bóng Anh trong kỷ nguyên Champions League.
Từ một đội bóng từng vào chung kết, Arsenal dần bị gắn với hình ảnh quen thuộc: góp mặt đều đặn ở Champions League, nhưng sớm dừng bước khi bước vào giai đoạn knock-out, thiếu đi cú bứt phá cần thiết để tiến xa hơn.
Khi chuỗi thất vọng kéo dài chạm đáy, Arsenal thậm chí còn biến mất khỏi Champions League trong giai đoạn 2018-2022. Sau mùa 2016-2017, họ chấm dứt chuỗi 19 năm góp mặt tại giải đấu hàng đầu châu Âu cấp CLB – kỷ lục của bóng đá Anh.
Đội bóng thành London phải làm quen với Europa League, đồng thời bắt đầu một cuộc tái thiết đầy khó khăn, nơi danh tiếng quá khứ không còn đủ để đảm bảo vị thế hiện tại. Trong đó, thành tích tốt nhất của “Pháo thủ” là vào chung kết mùa 2018-2019 dưới thời Unai Emery. Nhưng họ thảm bại 1-4 trước CLB cùng thành phố Chelsea, trong ngày Eden Hazard tỏa sáng với cú đúp.
Khi chuỗi thất vọng kéo dài chạm đáy, Arsenal thậm chí còn biến mất khỏi Champions League trong giai đoạn 2018-2022. Sau mùa 2016-2017, họ chấm dứt chuỗi 19 năm góp mặt tại giải đấu hàng đầu châu Âu cấp CLB – kỷ lục của bóng đá Anh.
Đội bóng thành London phải làm quen với Europa League, đồng thời bắt đầu một cuộc tái thiết đầy khó khăn, nơi danh tiếng quá khứ không còn đủ để đảm bảo vị thế hiện tại. Trong đó, thành tích tốt nhất của “Pháo thủ” là vào chung kết mùa 2018-2019 dưới thời Unai Emery. Nhưng họ thảm bại 1-4 trước CLB cùng thành phố Chelsea, trong ngày Eden Hazard tỏa sáng với cú đúp.
Phải đến khi Mikel Arteta đặt những viên gạch đầu tiên cho thế hệ mới, Arsenal mới dần tìm lại đường trở về. Sau ba mùa thi đấu tại Europa League, “Pháo thủ” trở lại Champions League mùa 2023-2024, khép lại 6 năm vắng bóng. Arsenal gây ấn tượng khi đứng nhất vòng bảng, thắng Porto ở vòng 1/8 rồi thua Bayern với tổng tỷ số 2-3 ở tứ kết.
Sang mùa 2024-2025, khi Champions League thay đổi thể thức, Arsenal vẫn thi đấu ấn tượng ở vòng bảng. Đội bóng của Arteta đứng thứ ba để vào thẳng vòng 1/8. Ở vòng knock-out, họ lần lượt hạ PSV với tổng tỷ số 9-3, Real Madrid 5-1 nhưng thua PSG – CLB sau đó đăng quang – tại bán kết (ảnh).
Phải đến khi Mikel Arteta đặt những viên gạch đầu tiên cho thế hệ mới, Arsenal mới dần tìm lại đường trở về. Sau ba mùa thi đấu tại Europa League, “Pháo thủ” trở lại Champions League mùa 2023-2024, khép lại 6 năm vắng bóng. Arsenal gây ấn tượng khi đứng nhất vòng bảng, thắng Porto ở vòng 1/8 rồi thua Bayern với tổng tỷ số 2-3 ở tứ kết.
Sang mùa 2024-2025, khi Champions League thay đổi thể thức, Arsenal vẫn thi đấu ấn tượng ở vòng bảng. Đội bóng của Arteta đứng thứ ba để vào thẳng vòng 1/8. Ở vòng knock-out, họ lần lượt hạ PSV với tổng tỷ số 9-3, Real Madrid 5-1 nhưng thua PSG – CLB sau đó đăng quang – tại bán kết (ảnh).
Đội bóng của Arteta tiến thêm bước nữa mùa này. Arsenal gây ấn tượng mạnh với việc toàn thắng 8 trận ở vòng bảng rồi giữ thành tích bất bại qua vòng knock-out. “Pháo thủ” lần lượt hạ Leverkusen với tổng tỷ số 2-1 ở vòng 1/8, Sporting 1-0 ở tứ kết rồi Atletico Madrid 2-1 ở bán kết.
Arsenal trở lại chung kết sau 20 năm, và sẽ gặp đội thắng trong cặp bán kết còn lại giữa Bayern Munich và PSG tại Puskas Arena, Budapest, Hungary ngày 30/5.
Đội bóng của Arteta tiến thêm bước nữa mùa này. Arsenal gây ấn tượng mạnh với việc toàn thắng 8 trận ở vòng bảng rồi giữ thành tích bất bại qua vòng knock-out. “Pháo thủ” lần lượt hạ Leverkusen với tổng tỷ số 2-1 ở vòng 1/8, Sporting 1-0 ở tứ kết rồi Atletico Madrid 2-1 ở bán kết.
Arsenal trở lại chung kết sau 20 năm, và sẽ gặp đội thắng trong cặp bán kết còn lại giữa Bayern Munich và PSG tại Puskas Arena, Budapest, Hungary ngày 30/5.
20 năm là khoảng cách dài nhất giữa hai lần góp mặt ở chung kết Cup C1/Champions League của một CLB kể từ Atletico (40 năm, 1974-2014), đồng thời cũng là quãng chờ đợi dài nhất của một đại diện Anh kể từ Liverpool (1985-2005, cũng với 20 năm).
Khi bước ra sân Puskas Arena, Arteta sẽ trở thành HLV trẻ thứ hai trong lịch sử dẫn dắt Arsenal vào chung kết Cup châu Âu, ở tuổi 44 và 65 ngày – chỉ sau Terry Neill trong trận gặp Valencia ở chung kết Cup C2 năm 1980 (38 tuổi 6 ngày).
Và nếu có thêm một chiến thắng vào cuối tháng này, Arsenal sẽ lần đầu tiên trong 139 năm lịch sử chạm tay vào chiếc Cup Champions League danh giá – khoảnh khắc có thể khép lại hành trình dài của chờ đợi, và mở ra một chương mới rực rỡ cho đội bóng thành London.
20 năm là khoảng cách dài nhất giữa hai lần góp mặt ở chung kết Cup C1/Champions League của một CLB kể từ Atletico (40 năm, 1974-2014), đồng thời cũng là quãng chờ đợi dài nhất của một đại diện Anh kể từ Liverpool (1985-2005, cũng với 20 năm).
Khi bước ra sân Puskas Arena, Arteta sẽ trở thành HLV trẻ thứ hai trong lịch sử dẫn dắt Arsenal vào chung kết Cup châu Âu, ở tuổi 44 và 65 ngày – chỉ sau Terry Neill trong trận gặp Valencia ở chung kết Cup C2 năm 1980 (38 tuổi 6 ngày).
Và nếu có thêm một chiến thắng vào cuối tháng này, Arsenal sẽ lần đầu tiên trong 139 năm lịch sử chạm tay vào chiếc Cup Champions League danh giá – khoảnh khắc có thể khép lại hành trình dài của chờ đợi, và mở ra một chương mới rực rỡ cho đội bóng thành London.
Thầy trò Arteta ăn mừng tấm vé vào chung kết Champions League mùa 2025-2026.
Ở trận ra quân World Cup 2026 gặp Thổ Nhĩ Kỳ vào sáng 14.6, HLV trưởng đội tuyển Úc - Tony Popovic đã khiến nhiều người bất ngờ khi điền tên thủ môn Patrick Beach vào đội hình xuất phát thay cho đội trưởng kỳ cựu Mathew Ryan, đồng thời cất tiền vệ lão tướng Jackson Irvine trên băng ghế dự bị. Niềm tin của ông Popovic dành cho Beach đã được đền đáp bằng một màn trình diễn vô cùng chắc chắn từ thủ môn đang khoác áo CLB Melbourne City. Anh liên tục có những pha cứu thua xuất sắc, trong số ít những lần Thổ Nhĩ Kỳ xuyên thủng được hàng phòng ngự của Úc.
Paul Okon-Engstler, người được chọn thay thế Irvine, cũng để lại ấn tượng mạnh mẽ. Anh chính là người kiến tạo để Irankunda ghi bàn mở tỷ số cho Úc. Tuy nhiên, ông Popovic đã bác bỏ mọi ý kiến cho rằng việc lựa chọn Beach hay Okon-Engstler là một quyết định mang tính bộc phát hay kỳ lạ.
"Đó có thể là cú sốc với nhiều người, nhưng không phải là cú sốc đối với ban huấn luyện hay các cầu thủ, bởi vì chúng tôi làm việc cùng nhau mỗi ngày và nhìn ra được phẩm chất của những chàng trai trẻ này. Đây là một đội hình được lựa chọn để cống hiến một màn trình diễn tốt. Tất nhiên, bạn không bao giờ biết trước được kết quả ở một sân chơi như World Cup, nhưng đối với tôi, màn trình diễn mới là điều quan trọng, chứ không phải kết quả... Dù kết quả có ra sao đi nữa, đó vẫn là một quyết định đúng đắn", HLV Popovic nhấn mạnh.
HLV Popovic - người vừa ký gia hạn hợp đồng trong tuần này để tiếp tục dẫn dắt đội tuyển Úc đến VCK Asian Cup 2027, cũng cho biết các cầu thủ trẻ của ông vẫn chưa chạm tới giới hạn bản thân: "Tiềm năng của họ còn rất lớn, bởi đây là một tập thể trẻ, chưa có kinh nghiệm đá World Cup và số lần khoác áo đội tuyển quốc gia còn rất hạn chế. Phải tầm 4 đến 8 năm nữa, hầu hết các cầu thủ này mới thực sự bước vào độ chín của sự nghiệp".
"Tôi rất tự hào khi đứng ở đây với tư cách là HLV trưởng, được trải nghiệm bầu không khí này và mang lại nụ cười cho những người hâm mộ đã lặn lội đường xa đến đây tiếp sức cho đội bóng. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc cho tập thể những chàng trai trẻ tuyệt vời này. Khi chứng kiến các cầu thủ trẻ phối hợp tự tin để ghi bàn, bạn mới thấy pha lập công này có ý nghĩa lớn lao như thế nào đối với sự tự tin và tâm lý chiến đấu của họ trong chặng đường sắp tới", vị HLV người Úc bày tỏ.
Sau đó, ông Popovic đã chuyển sự tập trung trở lại trận đấu tiếp theo của Úc gặp đội đồng chủ nhà Mỹ. Đây là trận đấu mang tính bản lề, và một chiến thắng có thể sẽ giúp Úc chiếm ngôi đầu bảng D. Ông khẳng định bản thân không mấy bận tâm về việc liệu chiến thắng trước Thổ Nhĩ Kỳ sẽ khiến các đối thủ dè chừng "socceroos" hay không.
"Tôi không biết, và cũng chẳng quan tâm đến điều đó. Có thể cái nhìn của mọi người sẽ thay đổi một chút vì chúng tôi vừa đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ, một nền bóng đá lớn... Nhưng chúng tôi vẫn còn rất nhiều việc phải làm và toàn đội cần phải hướng tới trận đấu tiếp theo.
Việc được góp mặt tại một kỳ World Cup đã là trải nghiệm tuyệt vời, và thử thách đối đầu với đội tuyển xứ cờ hoa ngay trên sân nhà của họ lại càng khiến bầu không khí thêm phần phấn khích. Chúng tôi sẽ tập trung hồi phục thể trạng, chuẩn bị thật kỹ lưỡng và dành sự tôn trọng lớn cho một đối thủ mạnh như tuyển Mỹ", ông Popovic nói thêm.
Úc sẽ chạm trán Mỹ vào lúc 2 giờ ngày 20.6 trên sân SoFi (Los Angeles). Trước đó ở trận ra quân, đội bóng xứ cờ hoa đã giành chiến thắng ấn tượng 4-1 trước Paraguay.
Phút 31, Ayase Ueda ghi một bàn thắng để đời giúp Nhật Bản bứt phá trước Tunisia, khi anh mạnh dạn đột phá rồi sút xa thành bàn, nâng tỉ số lên 2-0 cho đội nhà, trong trận đấu diễn ra trưa 21-6.
Khoảnh khắc đó, Ueda đã đưa ra một lựa chọn rất... khác người Nhật. Trước mặt anh là Tanaka di chuyển khá thoáng vào trung lộ, và ở biên phải như thường lệ là Ritsu Doan chờ đợi đường chồng biên.
Nhưng Ueda không chuyền, và anh dường như đã không có dự định chuyền bóng ngay từ đầu.
Tiền đạo 27 tuổi đang khoác áo Feyenoord rê bóng chếch ra góc rìa của vòng cấm địa, với cự ly khoảng 20m đến khung thành, rồi quyết định tung cú sút hiểm hóc về góc xa.
Một quyết định xử lý táo bạo, đi ngược lại những gì chúng ta vẫn thường biết về bóng đá Nhật Bản nhiều thập niên qua. Đó là tinh thần đồng đội, kỷ luật, sự tuân thủ chiến thuật...
Pha dứt điểm lạnh lùng của Ueda khiến tôi nhớ đến cuộc trò chuyện với HLV kỳ cựu người Pháp Philippe Troussier nhiều năm trước, khi ông còn giữ vai trò Giám đốc của Học viện bóng đá PVF (Việt Nam).
"Người Nhật Bản chuyện gì cũng tốt, thú thật là tôi không có quá nhiều việc phải làm khi đưa họ dự World Cup 2002 đâu. Tất cả những chỉ thị của tôi đều được họ hệ thống hóa một cách vô cùng nghiêm túc.
Nhưng khi họ làm quá tốt rồi, tôi bắt đầu... bực mình và nghĩ bụng - điều gì đang xảy ra thế này. Bọn họ ai cũng nghe lời răm rắp cả, đôi khi, điều đó khiến tôi không cảm thấy thoải mái", ông Troussier kể.
"Anh có hiểu không? Chúng ta sắm vai thầy giáo, bước vào lớp học và toàn bộ đều là học sinh ngoan, nghe lời giáo viên răm rắp. Đó chưa hẳn là một lớp học hoàn hảo", ông Troussier ẩn dụ.
Chiến lược gia người Pháp kể rằng sau đó ông cố gắng "xúi" các cầu thủ của mình chơi cá nhân hơn, giàu tính đột phá hơn, nhưng hiệu quả không thực sự cao.
"Sau đó tôi nói họ cố gắng sút nhiều lên, đừng cứ luôn chuyền bóng như thế. Họ làm theo, nhưng đó là cách làm miễn cưỡng.
Tôi hiểu, cá tính là cái mà chúng ta không thể áp đặt được. Nhật Bản là đất nước với những con người tuyệt vời, những cầu thủ giàu kỷ luật và quyết tâm. Nhưng để bùng nổ đến cấp độ đỉnh cao, họ cần thêm một chút thay đổi, để có nhiều cá tính trên sân bóng.
Đó không phải là câu chuyện tôi có thể làm được trong một sớm một chiều. Trách nhiệm của tôi khi ấy đến đó thôi", ông Troussier chia sẻ một phần lý do ông quyết định rời đội Nhật ngay sau World Cup 2002.
Xuyên suốt 4 thập niên hành nghề HLV, ông Troussier có thể thành công, thất bại, được tán dương, hay bị chỉ trích ở từng thời điểm khác nhau. Nhưng nguồn kiến thức dồi dào với thế giới bóng đá của "phù thủy trắng" là điều không ai có thể phủ nhận.
Những lời khuyên ông Troussier để lại đất nước mặt trời mọc, đã được các lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Nhật Bản (JFA) tiếp thu và không ngừng cải thiện.
Không lâu sau khi chia tay ông Troussier, JFA tổ chức các hội nghị và công bố kế hoạch "vô địch World Cup vào năm 2050".
Kế hoạch này ít được chú ý hơn dự án hàng chục tỉ USD ồn ào của Trung Quốc, nhưng lại thực sự là một kế hoạch đang thay đổi làng bóng đá.
Trước thềm World Cup 2026, người Nhật bắt đầu khiến làng túc cầu ngạc nhiên khi nói quá nhiều về "mục tiêu vô địch", từ truyền thông cho đến cả HLV Moriyasu.
Điều đó không giống với những gì chúng ta biết về người Nhật Bản vài thập niên trở lại đây, vốn khiêm tốn và không ồn ào về các dự án của mình.
Nhưng những kết quả vô cùng khả quan trong giai đoạn đầu World Cup cho thấy người Nhật không nói chơi.
Họ hòa Hà Lan, và đè bẹp Tunisia như một điều hiển nhiên, cho thấy thực lực mạnh mẽ chứ không còn là những trận đấu khổ chiến bằng "sức mạnh tình bạn".
Những chiến tích vĩ đại được xây dựng nên từ những thay đổi chi tiết. Phong thái tự tin là một trong những thay đổi như vậy.
Sự tự tin đó, thể hiện qua cách Ueda dứt khoát sút xa vào lưới thủ thành Dahmen, mà không hề ái ngại đến trách nhiệm chuyền bóng cho đồng đội.
Trước Hà Lan, Nakamura cũng ghi một bàn bằng sút xa. Cú sút đầy hiểm hóc với cự ly tương tự khiến Verbruggen, một thủ thành được đánh giá vào hàng giỏi của châu Âu phải bó tay.
Người Nhật Bản giỏi tư duy, kỷ luật tốt, bền bỉ, gan lì... là điều ai cũng rõ. Nhưng một Nhật Bản với phong thái tự tin và đầy cá tính thế này - thực sự là món ăn tinh thần tuyệt vời cho fan bóng đá tại World Cup 2026.
Tất nhiên, thầy trò ông Moriyasu vẫn thể hiện đầy đủ các phẩm chất của dân tộc xứ mặt trời mọc, nhưng họ không còn quá sách vở đến cứng nhắc, quá khiêm tốn đến rụt rè... như lời ông Troussier từng cảnh tỉnh nữa.
Hãy thưởng thức thứ bóng đá đẹp đẽ của người Nhật Bản, và ghi nhớ hành trình học hỏi của họ, từ những lời khuyên tưởng chừng nhỏ nhặt nhất của vị "phù thủy trắng" người Pháp.
Kiến thức từ người phương Tây không bao giờ là thừa thãi, nhưng để tiếp thu điều đó, người Nhật cũng cần 2 thập niên để thay đổi theo hướng tích cực.
"Nhiều thời điểm của trận bán kết giữa Argentina và Anh giống một cuộc đấu võ hơn là trận bóng đá. Cuộc đấu bị xé vụn bởi quá nhiều pha phạm lỗi, va chạm", tờ Clarin bình luận. Trên sân Atlanta, các cầu thủ liên tục va chạm quyết liệt, thể hiện qua thống kê 19 pha phạm lỗi chỉ trong hiệp một, trong đó Argentina phạm 12 lỗi và Anh phạm 7 lỗi.
Va chạm giữa Leandro Paredes và Jude Bellingham mở đầu cho những tình huống căng thẳng trong trận đấu. Ngay từ phút thứ ba, tiền vệ Argentina đã áp sát ngôi sao của Real Madrid, đuổi theo rồi đẩy từ phía sau, mở màn cho cuộc đấu tay đôi kéo dài suốt hiệp một. Ngay sau đó, Elliot Anderson gây sức ép với Lionel Messi, còn Enzo Fernandez lập tức đáp trả bằng một pha vào bóng quyết liệt.
"Nhiều thời điểm của trận bán kết giữa Argentina và Anh giống một cuộc đấu võ hơn là trận bóng đá. Cuộc đấu bị xé vụn bởi quá nhiều pha phạm lỗi, va chạm", tờ Clarin bình luận. Trên sân Atlanta, các cầu thủ liên tục va chạm quyết liệt, thể hiện qua thống kê 19 pha phạm lỗi chỉ trong hiệp một, trong đó Argentina phạm 12 lỗi và Anh phạm 7 lỗi.
Va chạm giữa Leandro Paredes và Jude Bellingham mở đầu cho những tình huống căng thẳng trong trận đấu. Ngay từ phút thứ ba, tiền vệ Argentina đã áp sát ngôi sao của Real Madrid, đuổi theo rồi đẩy từ phía sau, mở màn cho cuộc đấu tay đôi kéo dài suốt hiệp một. Ngay sau đó, Elliot Anderson gây sức ép với Lionel Messi, còn Enzo Fernandez lập tức đáp trả bằng một pha vào bóng quyết liệt.
Đến phút thứ năm, Giuliano Simeone đã phạm lỗi thứ ba của Argentina chỉ sau chưa đầy 6 phút thi đấu, tiếp tục nhắm vào Anderson. Con trai HLV Diego Simeone là một trong những cầu thủ nổi bật trong hiệp đầu nhờ lối chơi giàu năng lượng, sẵn sàng lao người tranh chấp trong mọi tình huống, góp phần khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng thêm sục sôi.
Đến phút thứ năm, Giuliano Simeone đã phạm lỗi thứ ba của Argentina chỉ sau chưa đầy 6 phút thi đấu, tiếp tục nhắm vào Anderson. Con trai HLV Diego Simeone là một trong những cầu thủ nổi bật trong hiệp đầu nhờ lối chơi giàu năng lượng, sẵn sàng lao người tranh chấp trong mọi tình huống, góp phần khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng thêm sục sôi.
Sau hơn 10 phút, Enzo Fernandez lại va chạm với Anderson, người giữ chân đối thủ khi cả hai cùng ngã xuống trong một tình huống mà Clarin mô tả là "mang nhiều dáng dấp của bóng bầu dục hơn là bóng đá". Cũng ở pha bóng này, Paredes và Morgan Rogers xô đẩy nhau rồi cùng ngã xuống sân, buộc trọng tài Ismail Elfath liên tục phải can thiệp.
Sau hơn 10 phút, Enzo Fernandez lại va chạm với Anderson, người giữ chân đối thủ khi cả hai cùng ngã xuống trong một tình huống mà Clarin mô tả là "mang nhiều dáng dấp của bóng bầu dục hơn là bóng đá". Cũng ở pha bóng này, Paredes và Morgan Rogers xô đẩy nhau rồi cùng ngã xuống sân, buộc trọng tài Ismail Elfath liên tục phải can thiệp.
Khoảnh khắc làm người hâm mộ Argentina trên sân phấn khích nhất trong hiệp một không phải một cú dứt điểm hay pha đi bóng qua người đẹp mắt, mà là cú tắc bóng dữ dội ở phút 16. Paredes lao người xoạc bóng chính xác, lấy bóng trong chân Bellingham, khiến tiền vệ đối phương ngã nhào, và ngăn pha phản công của tuyển Anh. Tình huống này được CĐV đội bóng Nam Mỹ trên khán đài ăn mừng không khác gì một bàn thắng.
Khoảnh khắc làm người hâm mộ Argentina trên sân phấn khích nhất trong hiệp một không phải một cú dứt điểm hay pha đi bóng qua người đẹp mắt, mà là cú tắc bóng dữ dội ở phút 16. Paredes lao người xoạc bóng chính xác, lấy bóng trong chân Bellingham, khiến tiền vệ đối phương ngã nhào, và ngăn pha phản công của tuyển Anh. Tình huống này được CĐV đội bóng Nam Mỹ trên khán đài ăn mừng không khác gì một bàn thắng.
Chiếc thẻ vàng đầu tiên xuất hiện ở phút 36 sau pha đi bóng của Messi. Đội trưởng Argentina lần lượt vượt qua Djed Spence, Harry Kane và Anthony Gordon chỉ bằng một nhịp ngoặt bóng trước khi bị Elliot Anderson đốn ngã bằng cú vào bóng từ phía sau và phải nhận thẻ vàng.
Chiếc thẻ vàng đầu tiên xuất hiện ở phút 36 sau pha đi bóng của Messi. Đội trưởng Argentina lần lượt vượt qua Djed Spence, Harry Kane và Anthony Gordon chỉ bằng một nhịp ngoặt bóng trước khi bị Elliot Anderson đốn ngã bằng cú vào bóng từ phía sau và phải nhận thẻ vàng.
Đến phút 42, Lisandro Martinez trở thành cầu thủ Argentina đầu tiên bị cảnh cáo sau pha phạm lỗi chiến thuật với Morgan Rogers nhằm ngăn chặn đợt phản công của Anh. Khép lại hiệp một là thống kê hai thẻ vàng, 19 pha phạm lỗi cùng rất ít cơ hội trong trận đấu căng thẳng bậc nhất World Cup 2026.
Đến phút 42, Lisandro Martinez trở thành cầu thủ Argentina đầu tiên bị cảnh cáo sau pha phạm lỗi chiến thuật với Morgan Rogers nhằm ngăn chặn đợt phản công của Anh. Khép lại hiệp một là thống kê hai thẻ vàng, 19 pha phạm lỗi cùng rất ít cơ hội trong trận đấu căng thẳng bậc nhất World Cup 2026.
Sang hiệp hai, chất lượng chuyên môn được cải thiện nhưng mức độ quyết liệt không hề giảm. Phút 55, Anthony Gordon mở tỷ số cho tuyển Anh, buộc Argentina phải dồn đội hình tấn công tìm bàn gỡ.
Sang hiệp hai, chất lượng chuyên môn được cải thiện nhưng mức độ quyết liệt không hề giảm. Phút 55, Anthony Gordon mở tỷ số cho tuyển Anh, buộc Argentina phải dồn đội hình tấn công tìm bàn gỡ.
Nỗ lực của đội bóng Nam Mỹ được đền đáp ở phút 85 khi Enzo Fernández quân bình tỷ số 1-1. Khi trận đấu tưởng như sẽ bước vào hiệp phụ, Lautaro Martínez tỏa sáng ở phút bù giờ thứ hai, ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 và đưa Argentina vào chung kết World Cup 2026.
Nỗ lực của đội bóng Nam Mỹ được đền đáp ở phút 85 khi Enzo Fernández quân bình tỷ số 1-1. Khi trận đấu tưởng như sẽ bước vào hiệp phụ, Lautaro Martínez tỏa sáng ở phút bù giờ thứ hai, ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 và đưa Argentina vào chung kết World Cup 2026.
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm ở những phút cuối. Khi Messi giữ bóng gần giữa sân để bảo toàn tỷ số, anh kiếm được một quả đá phạt rồi nằm đè lên bóng nhằm kéo dài thời gian.
Bellingham và Dan Burn lập tức vây quanh, cho rằng đội trưởng Argentina cố tình câu giờ. Enzo Fernandes nhanh chóng lao tới bảo vệ đồng đội, khiến hai bên tiếp tục lời qua tiếng lại.
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm ở những phút cuối. Khi Messi giữ bóng gần giữa sân để bảo toàn tỷ số, anh kiếm được một quả đá phạt rồi nằm đè lên bóng nhằm kéo dài thời gian.
Bellingham và Dan Burn lập tức vây quanh, cho rằng đội trưởng Argentina cố tình câu giờ. Enzo Fernandes nhanh chóng lao tới bảo vệ đồng đội, khiến hai bên tiếp tục lời qua tiếng lại.
Sau tiếng còi mãn cuộc, xô xát vẫn chưa chấm dứt. Jude Bellingham lao vào khu vực các cầu thủ Argentina đang ăn mừng và tát vào sau đầu Valentin Barco. Hậu vệ từng khoác áo Boca Juniors lập tức đẩy Bellingham ra, trước khi Nico Paz cùng các cầu thủ hai đội can ngăn để sự việc không leo thang.
Vụ việc cũng có thể khiến Bellingham đối mặt án kỷ luật từ FIFA. Tiền vệ này nguy cơ bị treo giò, đồng nghĩa vắng mặt khi Anh đấu trận tranh HC đồng với Pháp diễn ra tại Miami ngày 18/7.
Nhưng theo The Sun, khả năng FIFA đưa ra án phạt nặng được đánh giá không cao. Kịch bản nhiều khả năng hơn là cơ quan quản lý bóng đá thế giới chỉ phạt tiền, thậm chí có thể cho hưởng án treo. FIFA hiện chưa đưa ra bình luận chính thức về vụ việc.
Sau tiếng còi mãn cuộc, xô xát vẫn chưa chấm dứt. Jude Bellingham lao vào khu vực các cầu thủ Argentina đang ăn mừng và tát vào sau đầu Valentin Barco. Hậu vệ từng khoác áo Boca Juniors lập tức đẩy Bellingham ra, trước khi Nico Paz cùng các cầu thủ hai đội can ngăn để sự việc không leo thang.
Vụ việc cũng có thể khiến Bellingham đối mặt án kỷ luật từ FIFA. Tiền vệ này nguy cơ bị treo giò, đồng nghĩa vắng mặt khi Anh đấu trận tranh HC đồng với Pháp diễn ra tại Miami ngày 18/7.
Nhưng theo The Sun, khả năng FIFA đưa ra án phạt nặng được đánh giá không cao. Kịch bản nhiều khả năng hơn là cơ quan quản lý bóng đá thế giới chỉ phạt tiền, thậm chí có thể cho hưởng án treo. FIFA hiện chưa đưa ra bình luận chính thức về vụ việc.
Trong trận đấu, Bellingham còn nhiều lần tranh luận căng thẳng với Messi. Một trong những tình huống đáng chú ý diễn ra ngay sau khi hiệp một khép lại, khi cầu thủ hai đội cùng tập trung quanh trọng tài Ismail Elfath để phản ứng về một số quyết định.
Giữa đám đông cầu thủ, Messi và Bellingham tiến lại gần nhau rồi có màn trao đổi khá gay gắt. Tiền vệ tuyển Anh được cho là người khơi mào. Messi tỏ vẻ bất ngờ, nhìn đối thủ với ánh mắt không hài lòng, lắc đầu rồi quay đi.
Chiến thắng kịch tính của Argentina được tạo nên giữa vô số pha tranh chấp, va chạm và những màn đấu trí đầy quyết liệt. Bốn mươi năm sau "Bàn tay của Chúa" và "Bàn thắng thế kỷ", Argentina một lần nữa loại Anh khỏi World Cup, lần này bằng bản lĩnh, tinh thần chiến đấu và bàn thắng ở những phút cuối cùng.
Trong trận đấu, Bellingham còn nhiều lần tranh luận căng thẳng với Messi. Một trong những tình huống đáng chú ý diễn ra ngay sau khi hiệp một khép lại, khi cầu thủ hai đội cùng tập trung quanh trọng tài Ismail Elfath để phản ứng về một số quyết định.
Giữa đám đông cầu thủ, Messi và Bellingham tiến lại gần nhau rồi có màn trao đổi khá gay gắt. Tiền vệ tuyển Anh được cho là người khơi mào. Messi tỏ vẻ bất ngờ, nhìn đối thủ với ánh mắt không hài lòng, lắc đầu rồi quay đi.
Chiến thắng kịch tính của Argentina được tạo nên giữa vô số pha tranh chấp, va chạm và những màn đấu trí đầy quyết liệt. Bốn mươi năm sau "Bàn tay của Chúa" và "Bàn thắng thế kỷ", Argentina một lần nữa loại Anh khỏi World Cup, lần này bằng bản lĩnh, tinh thần chiến đấu và bàn thắng ở những phút cuối cùng.