Theo đó, 24 đội dự Asian Cup 2027 (mới xác định được 23 đội) sẽ được chia làm 4 nhóm hạt giống, mỗi nhóm 6 đội. Từ 4 nhóm này, các đội sẽ được bốc thăm vào các bảng đấu với quy tắc: những đội chung nhóm không gặp nhau và mỗi bảng sẽ có 4 đội là đại diện từ nhóm 1 đến nhóm 4.
Căn cứ để AFC phân chia các đội vào những nhóm hạt giống là bảng xếp hạng FIFA. Với hạng 99 thế giới, Việt Nam sẽ nằm ở nhóm hạt giống số 3 cùng Thái Lan, Bahrain, Trung Quốc, Palestines, và Tajikistan.
Nhóm hạt giống số 1 gồm Nhật Bản, Saudi Arabia, Iran, Hàn Quốc, Úc và Uzebkistan. Các đội Qatar, Iraq, Jordan, UAE, Oman, Syria nằm ở nhóm 2. Nhóm ba gồm các đội Kyrgyzstan, Triều Tiên, Indonesia, Kuwait, Singapore, và Lebanon/Yemen.
Hiện AFC chưa chốt ngày bốc thăm nhưng bảng xếp hạng FIFA từ thời điểm này đến lễ bốc thăm sẽ khó có biến động. Do đó, các nhóm hạt giống thời điểm này nhiều khả năng sẽ được áp dụng cho lễ bốc thăm.
Như vậy, tuyển Việt Nam sẽ không gặp Trung Quốc hay Thái Lan ở vòng bảng. Thay vào đó, thầy trò HLV Kim Sang Sik có thể phải đối đầu Indonesia hoặc Singapore. Bảng đấu nặng nhất mà tuyển Việt Nam có thể rơi vào là nằm cùng Nhật Bản, Qatar, và Indonesia (hoặc Triều Tiên).
Nhưng tuyển Việt Nam cũng có thể nằm ở bảng đấu dễ thở với Uzbekistan, Syria và Singapore.
Tình Yêu Giới Tính
8 năm làm dâu, tôi mệt mỏi khi phải sống chung với em gái chồng

Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng "con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Nhà "dính" quy hoạch, tôi ngã quỵ khi bí mật của chồng bị lộ

Tưởng chừng khoản tiền đền bù sẽ là cơ hội để gia đình tôi đổi đời sau bao năm chật vật. Nào ngờ, chính tờ giấy thông báo quy hoạch ấy lại lộ bí mật người chồng đầu ấp tay gối đã giấu giếm tôi suốt nửa thập kỷ.
Vợ chồng tôi lấy nhau được hơn 10 năm, tài sản lớn nhất là căn nhà và mảnh đất vườn rất rộng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Dù chật chội và hay ngập nước mỗi mùa mưa, đó vẫn là tổ ấm mà tôi đã chắt chiu từng đồng, vay mượn khắp nơi để cùng chồng gầy dựng. Anh làm nhân viên kinh doanh, tôi làm kế toán cho một xưởng nhỏ, cuộc sống cứ bình lặng trôi qua với hai đứa con ngoan ngoãn.
Cách đây một tháng, cả xóm tôi nháo nhào vì nhận được thông báo chính thức: Khu vực nhà tôi nằm trong diện giải tỏa trắng để làm dự án đường vành đai của thành phố.
Ban đầu, tôi khóc cạn nước mắt vì tiếc mảnh đất gắn bó bao kỷ niệm. Nhưng khi nhìn vào bảng giá đền bù, nhẩm tính số tiền gia đình sẽ nhận được lên tới gần 5 tỷ đồng, tôi bắt đầu nhen nhóm hy vọng.
Với số tiền đó, chúng tôi dư sức mua một căn chung cư khang trang ở ngoại ô, sắm sửa nội thất mới và để ra một khoản cho các con ăn học. Những bữa cơm tối, tôi say sưa vạch ra kế hoạch tương lai, vẽ nên viễn cảnh về một cuộc sống không còn cảnh dột nát, ẩm thấp.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự háo hức của tôi, chồng tôi lại có những biểu hiện vô cùng kỳ lạ. Thay vì cùng vợ bàn bạc chuyện tìm nhà mới, mặt anh lúc nào cũng tái mét, thất thần. Anh bắt đầu hút thuốc liên tục, thường xuyên giật mình thon thót mỗi khi có tiếng chuông điện thoại reo. Những đêm nằm cạnh nhau, tôi cảm nhận rõ cơ thể anh vã mồ hôi lạnh, trằn trọc không ngủ.
“Sắp có tiền đền bù rồi, anh tính xem mình nên mua chung cư hay mua đất nền?", Tôi gặng hỏi. Chồng tôi gắt gỏng lảng tránh: "Cứ từ từ, tiền chưa cầm trên tay thì đừng có mơ mộng hão huyền. Chuyện giấy tờ phức tạp lắm, để đó anh lo".
Linh tính của một người đàn bà mách bảo có chuyện chẳng lành, nhưng tôi vội gạt đi, tự nhủ chắc do anh xót xa căn nhà do chính tay mình xây lên.
Ngày cán bộ ban giải phóng mặt bằng yêu cầu nộp sổ đỏ để chốt hồ sơ cuối cùng đã đến. Khi tôi vừa vặn mã số két sắt, tiếng "cạch" vang lên thì cũng là lúc chồng tôi đột ngột lao đến, sập mạnh cửa két lại. Mắt anh đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp: "Vợ ơi... anh xin lỗi! Anh có tội với mẹ con em!".
Nói rồi, người đàn ông cao lớn ấy quỳ sụp xuống chân tôi, ôm mặt khóc nức nở. Tôi đứng chết trân, đầu óc trống rỗng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chồng tôi ngước lên, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi và nhục nhã: "Cuốn đó là giả đấy em ạ. Sổ thật, anh cắm... cho dân xã hội đen rồi".
Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tai tôi ù đi, mắt hoa lên. Tôi lao vào cào cấu anh, gào thét như một kẻ điên. Nghĩa là suốt thời gian qua, tôi và các con đang sống trên một khối nợ khổng lồ mà không hề hay biết? Cuốn sổ đỏ tôi nâng niu, hóa ra chỉ là một tờ giấy lộn được in giả một cách tinh vi để lừa tôi.
Chồng tôi khóc lóc thảm thiết, thề thốt rằng do anh hùn vốn làm ăn với bạn bị lừa, sợ tôi lo lắng nên lén mang sổ đi thế chấp vay nóng. Tiền lãi mẹ đẻ lãi con, đến nay gốc và lãi đã lên tới hơn 6 tỷ đồng. Anh bảo bọn chủ nợ đã biết tin nhà bị giải tỏa, chúng đang ráo riết siết nợ, nếu không giao toàn bộ tiền đền bù, chúng sẽ không để yên.
Sự tuyệt vọng bóp nghẹt tim tôi nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Tôi đã choáng váng khi vô tình đọc được tin nhắn trên màn hình của chồng: "Anh lấy được tiền đền bù chưa? Hai mẹ con em sắp bị chủ nhà đuổi rồi. Thằng cu Bin cứ khóc đòi bố mãi. Bọn giang hồ hôm qua lại đến xưởng tìm anh đấy, vụ cá độ lần này anh nợ đậm quá rồi, lo mà giải quyết đi".
Tôi trân trân nhìn màn hình điện thoại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim. Chồng tôi làm ăn thua lỗ ư? Không! Sự thật tàn nhẫn hơn gấp vạn lần. Anh ta đã cắm nhà để lấy tiền cung phụng cho nhân tình, nuôi con rơi và nướng sạch vào những sới bạc đỏ đen.
Người chồng có vẻ ngoài hiền lành của tôi sự thật là một kẻ dối trá đê tiện đến tận cùng. Anh ta không chỉ tước đoạt mái nhà của các con tôi, mà còn chà đạp lên tình yêu, niềm tin và cả tuổi thanh xuân của tôi.
Rồi cũng đến ngày, bên ngoài cổng, mấy gã xăm trổ bặm trợn lượn lờ, ánh mắt gườm gườm hướng về phía nhà tôi. Còn chồng tôi, anh ta đã bỏ trốn biệt tăm từ lúc sự việc vỡ lở, để lại tôi một mình đối mặt với đống đổ nát của cả ngôi nhà lẫn cuộc đời mình.
Tôi thu dọn vài bộ quần áo cũ của ba mẹ con cho vào chiếc túi xách sờn rách, dắt tay hai đứa nhỏ bước ra khỏi cửa. Đứa con gái 7 tuổi ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi, nhà mình sắp có nhiều tiền để mua chung cư có phòng công chúa rồi phải không mẹ?".
Nước mắt tôi trào ra, đắng chát. Tôi biết trả lời con thế nào đây? Phía trước chúng tôi không có "phòng công chúa" nào cả, chỉ có những ngày tháng chạy trốn, trắng tay và gánh chịu hậu quả cho sự tàn nhẫn của một kẻ mang danh "người cha, người chồng".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Vợ sắp cưới không muốn làm cỗ to vì sợ lỗ, còn muốn quản hết tiền của tôi

Đầu tiên, mẹ vợ thông báo kế hoạch tổ chức tiệc cưới ở một nhà hàng theo lời mẹ là "rất xịn xò". Nhà hàng này do bạn của mẹ giới thiệu: Rộng, đẹp, đồ ăn ngon, nói chung không có điểm gì chê. Phải cái là giá thành không rẻ.
Hết mẹ vợ đến vợ tương lai của tôi thay phiên nhau đặt lên đặt xuống menu, kêu món này đắt, món kia không cần, chê giá dịch vụ cao. Chắc mọi người coi tôi đã là người nhà rồi nên thoải mái bàn luận không giữ ý.
Linh - vợ sắp cưới của tôi - nói: "Cỗ thế này thì tiền mừng phải ít nhất 500.000 đồng mới hòa vốn. Bọn con có nhiều bạn đại học toàn ở quê, mừng cưới khéo chỉ 200.000 đồng, 300.000 đồng. Đặt cỗ thế này lỗ".
Tôi suýt phì cười, cưới xin lại còn lời lỗ, trời ạ. Tôi tưởng mẹ vợ tương lai sẽ có lời gì cản con gái lại, nhưng không, bà bày ra thái độ vô cùng đồng cảm: "Cưới xong không khéo vợ chồng nai lưng trả nợ".
Tôi ngồi im, sượng sùng. Cứ có cảm giác mẹ con Linh đang bàn tán về gia đình tôi vậy. Tôi là trai quê chính hiệu. Toàn thể nội ngoại nhà tôi chính xác là "người nhà quê" theo cách gọi của Linh.
Chưa kể, một số người trong họ kinh tế khó khăn, tiền mừng cũng chẳng thể cao như mẹ con Linh muốn. Càng người nghèo thì tự trọng, sĩ diện càng cao. Họ mà biết nhà vợ sắp cưới của tôi bàn chuyện ít, nhiều, lãi lỗ thế này thì chắc chẳng ai thèm đi dự.
Bản thân tôi cho rằng đám cưới chỉ cần đông đủ là vui. Người ta đến chung vui là vì tình cảm chứ ai vì bữa ăn mà lo đắt rẻ. Còn nếu đã tính thì tính cho rõ. Người ở quê xa đi ăn cưới, họ phải tốn thêm chi phí đi lại, xe cộ thuê mướn, tính ra cao hơn cả tiền mừng. Quý hóa không hết còn tính toán thiệt hơn.
Càng nghe càng không vừa tai, tôi nhắc khéo Linh: "Quan trọng gì nhiều ít. Mọi người đến đông đủ là được rồi em, cả đời cưới một lần tính toán chi cho mệt". Linh phùng má nguýt yêu tôi nhưng lại nói một câu mà tôi yêu không nổi:
"Anh đúng là điển hình đàn ông vô tư. Như anh thì cả đời trả nợ. Em nói cho anh biết, sau này làm được bao nhiêu tiền phải đưa vợ giữ hết, biết chưa?" Tôi biết Linh không đùa, tự dưng mất hứng, cứ thấy nó vô lý, mà nó kỳ.
Cần gì đưa quan điểm thẳng thừng như thế, tôi đâu phải dạng không biết điều. Đàn ông không gia trưởng thì thôi, phụ nữ còn định "thay trời hành đạo" chắc? Tôi ghét bị "đặt lệnh" kiểu này.
Có vẻ như vợ sắp cưới của tôi rất có tư duy và hứng thú với việc quản lý tài chính. Dấu hiệu tôi đang chuẩn bị bước vào vòng kiềm tỏa của cô vợ "Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành" chăng?
Tôi không gia trưởng, tôi hiểu vợ là tay hòm chìa khóa. Nhưng nhìn cách mẹ con Linh chi li đong đếm tôi thấy bủn xỉn vô cùng. Đời người cưới được mấy lần mà cứ loanh quanh lo đặt món sang thì lỗ. Xong còn nuôi dã tâm thâu tóm toàn bộ thu nhập của tôi.
Thú thực tôi không thể không suy nghĩ tiêu cực được. Chưa gì đã thấy tương lai phải ngửa tay xin từng đồng đổ xăng rồi đó. Có phải đàn ông bước chân vào hôn nhân là phải học qua bài học về sự thiếu công bằng?
Vợ chồng ai cũng đi làm, ai cũng có thu nhập, mỗi người đều có nhu cầu cá nhân, tại sao vợ được quyền giữ toàn bộ tiền lương của chồng? Lương tôi 30 triệu, tôi sẵn sàng đưa vợ 20, giữ lại 10, nhưng đưa hết thì tôi không đồng ý.
"Quân tử phòng thân", biết đâu một ngày bị vợ đuổi khỏi nhà, tôi cần có quỹ riêng để phòng bị chứ. Cuới vợ mà cứ như sắp đặt bút ký vào một dự án kinh doanh, nào là lo lời lỗ, thiệt hơn. Nào là nghĩ cách đấu trí đưa vợ bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu. Chưa gì đã thấy mệt.
Hay tôi nên hoãn lại đám cưới này nhỉ? Tôi cần thời gian để tìm hiểu thêm và xin tư vấn của những người anh em xem quan điểm mọi người thế nào. Chứ tôi bắt đầu thấy cưới vợ là không vui rồi đó.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

