Vợ chồng tôi lấy nhau được 6 năm, có hai con trai, cuộc sống được coi là khá thoải mái. Tuy ở chung với ông bà nội nhưng vì nhà ngoại gần nên tôi vẫn thoải mái về chơi. Tôi được đánh giá khá nhanh nhẹn, mọi việc trong gia đình chủ yếu một mình tôi lo, từ việc chăm con, kinh tế, mua sắm, tới đối nội đối ngoại. Chồng chỉ cần đóng góp cho có lệ, còn mọi việc trong nhà đã có tôi lo. Tính anh hiền lành, ít nói, ai cũng bảo tôi lấy được chồng như vậy là tốt rồi. Tuy anh chậm, không biểu lộ tình cảm hay chia sẻ công việc, nhưng cũng không dính tứ đổ tường.
Thực tế lại không như tôi nghĩ. Một ngày, vô tình tôi phát hiện chồng có quan hệ với đồng nghiệp. Chồng nói dối cô ấy là vợ chồng không hòa hợp, sống chung nhưng kiểu ly thân. Sau khi biết chuyện, tôi cố bỏ qua vì lúc đó con còn bé, lại nghĩ đến danh dự của bản thân, gia đình đôi bên. Tôi cũng tự thấy mình có lỗi vì sau khi sinh con đã không còn gần gũi chồng nhiều, cũng do tập trung công việc quá. Vậy mà chỉ khoảng một năm sau tôi lại phát hiện ra anh quen cô gái khác với kịch bản cũ, lừa cô ấy rằng chúng tôi sống không hạnh phúc, sắp ly hôn.
Lần này tôi công khai mọi chuyện với nhà nội. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Bố mẹ chồng, cô chú đều khuyên bảo tôi nên bỏ qua, hứa cho thêm cơ hội nữa. Tôi cố gắng suy nghĩ rất nhiều, bố vừa bị tai biến, nếu chỉ thêm một lần sốc nữa chắc sẽ suy sụp. Bố mẹ và gia đình tôi hoàn toàn không biết về những việc anh đã làm, chỉ mỗi gia đình anh là biết và đều giấu kín. Mọi người giấu kín về con người thực sự của anh.
Tôi đã đồng ý quay lại nhưng không bao giờ quên được những gì chồng làm. Có lẽ tôi làm vì con chứ bản thân đã không còn chút tin tưởng gì đối với người chồng bội bạc. Chúng tôi quyết định ra ở riêng, toàn bộ nhà cửa do tôi một tay lo liệu, việc chăm sóc con cũng do tôi phụ trách, anh chỉ đón con đi học về và chơi điện tử. Chồng tôi 35 tuổi nhưng đêm nào cũng có thể online để chơi điện tử, toàn bộ kinh tế và đối nội đối ngoại để vợ làm hết.
Tôi được đánh giá nhanh nhẹn, làm chủ kinh tế, ngoại hình tốt, từ việc chăm con tôi cũng tự tay làm. Tuy công việc tôi khá bận nhưng luôn tranh thủ từng lúc rảnh rỗi để đưa con đi chơi, tham quan, buổi tối dù mệt vẫn đọc truyện cho bọn trẻ. Tôi luôn khuyến kích, động viên anh chơi với con, chỉ được vài phút anh lại tập trung vào điện tử. Thực sự, tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng gánh nặng kinh tế với suy nghĩ về người chồng không chung thủy khiến tôi mệt mỏi, nhiều khi cáu kỉnh. Tôi lại vừa phát hiện anh có những tin nhắn thân mật với người khác. Giờ tôi chẳng còn tha thiết gì, phải làm sao đây?
Cuộc đời tôi thật sự đau nhất là lạc mất em. Năm 2006 tôi đậu đại học, 18 tuổi một mình xa nhà lên thành phố học. Lúc đó em mới lớp 6, bố mẹ em làm công nhân khu chế xuất. Ở trọ cạnh nhau, lần đầu em giặt quần áo, tôi hỏi tên em, em nói tên Lanh, tôi lại nghe thành Lan. Tôi trêu em: "Lan thì lớn lên làm vợ anh Diệp.
Rồi rảnh tôi hay dạy em học, ngày tháng trôi đi, tôi ra trường em đã vào lớp 10. Tôi nhớ có lần bạn mình lên chơi, em tỏ thái độ khó chịu với họ. Tôi nói em con nít và ích kỷ. Giận cả tháng đến khi tôi xin được việc dọn lên Bình Dương sống thì em nói: "Em không thích ai là nữ gần anh". Rồi tôi đi làm, những tin nhắn ít dần trên yahoo, điện thoại em không có nên cứ thế tôi cũng dần quên rằng mình có thói quen chat yahoo cùng em.
Năm 2013 tôi gặp lại em, em lớn rồi, xinh hơn, vẫn cười không thấy mặt trời đâu khi gặp tôi. Em nói nhà em nghèo, không vào đại học, vì sau này trong nhà em có một người học đại học là đủ. Em nói công tôi kèm em thì sau này em trả. Rồi bố mẹ em chuyển ra Bắc, chúng tôi xa nhau, năm 2016 mất liên lạc hẳn. Tôi có gọi nhưng số em người nào đó nhấc máy. Yahoo không còn, quán net xưa tôi hay rủ em trốn mẹ đi chơi cũng thành quán cà phê. Mọi thứ về em như xóa hết.
Năm 2020, sau quá nhiều năm tôi cố hy vọng, em vẫn như biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này. Chừng ấy năm tôi vùi đầu vào công việc, mở lòng vì gia đình thúc ép lấy vợ. Vợ tôi hiện tại có nét gì đó giống em, không phải tất cả nhưng với đôi mắt cười không thấy mặt trời thì y hệt. Năm 2026 tôi gặp lại em. Tôi đau, đau lắm. Em xuất khẩu lao động sao không nói để tôi chờ? Em khóc khi biết tôi đã có gia đình, em nói không còn cơ hội trả công tôi kèm học. Lần đầu tiên tôi uống nhiều đến vậy. Có lẽ định mệnh ngay từ đầu đã đắng cay khi tôi nghe tên em là Lan.
Tôi và người yêu đều 27 tuổi, quen nhau được gần ba năm, có dự định cưới vào cuối năm sau. Gia đình anh khá phức tạp, bố mẹ đã ly hôn, bố lâu rồi không liên hệ. Mẹ tái hôn không chính thức lần lượt với hai người đàn ông khác và sinh thêm ba bạn nhỏ. Anh sống với ông bà ngoại từ nhỏ. Cả bác là chị gái mẹ anh cũng có hoàn cảnh tương tự mẹ anh, tuy nhiên chỉ sinh hai con với chồng đầu, còn lại thì không sinh.
Ông bà ngoại anh nuôi bốn đứa cháu gồm hai anh chị nhà bác gái, anh và em gái là con của người chồng thứ hai. Thật sự tôi mất rất nhiều thời gian để quen được với hoàn cảnh này vì gia đình tôi cơ bản, chưa có ai ly hôn rồi tái hôn chứ đừng nói đến mối quan hệ phức tạp như vậy. Hiện ông ngoại anh đã mất, hai anh chị nhà bác cũng lớn và đã lập gia đình, bà ngoại ở cùng em gái anh. Thật sự tôi rất thương cho hoàn cảnh của bà ngoại và em gái anh. Nhưng để tiến tới kết hôn, tôi có ba điều lăn tăn.
Thứ nhất, anh họ anh đã lập gia đình, được nhà vợ cho đất nhưng lại ăn chơi, ngoại tình, nghiện ngập nên đã ly hôn và thỉnh thoảng về nhà bà ngoại gây sự. Nếu cưới, sau này tôi sẽ phải tiếp xúc với kiểu người này và ngay cả con tôi cũng phải tiếp xúc.
Thứ hai, bà ngoại anh phụ thuộc cảm xúc vào anh. Lúc nào cũng gọi điện giận hờn, muốn ở cùng anh. Thậm chí còn giận lẫy, kêu vào viện dưỡng lão ở trong khi bà có ba người con còn khỏe mạnh và đã trao tài sản cho bác trai cả. Bà không thích tôi, vì theo như bà bảo chỉ muốn anh lấy vợ gần để gần bà. Quê tôi và quê anh cách nhau 160 km nhưng chúng tôi đều làm ở Hà Nội. Tôi hiểu với một người gần như bị bố mẹ bỏ rơi thì bà ngoại không khác nào mẹ anh nhưng như vậy tôi cảm thấy quá mệt mỏi, không chịu được.
Thứ ba, điều mới xảy ra và cũng là điều tôi lăn tăn nhất. Mẹ anh đã chia tay với người chồng thứ ba, sau đó quen luôn người thứ tư và còn dự định đưa cả ba đứa con về nhà ông ấy ở. Tôi bất ngờ hơn khi anh ủng hộ quan điểm ấy. Thật sự nó quá khác biệt so với lối sống của gia đình tôi. Mọi người đều rất tự lập, cả đàn ông hay phụ nữ đều vậy. Chứ không có chuyện sinh nhiều con với nhiều người đàn ông, sau đó liên tục tìm người mới để cưu mang mình.
Thật sự nếu giờ chia tay, tôi cảm thấy tiếc ba năm chúng tôi cùng nhau xây dựng, vượt qua khó khăn. Thu nhập mỗi đứa là 20 triệu và chia sẻ tài chính với nhau chứ cũng không có chuyện ai lo nhiều hơn. Mọi người có kinh nghiệm hoặc có hoàn cảnh gần giống có thể cho tôi một góc nhìn thực tế được không?
Tôi và anh quen hơn 5 năm, sống với nhau như vợ chồng. Trong khoảng thời gian ấy tôi vô cùng hạnh phúc bởi anh rất có trách nhiệm. Rồi một hôm anh nói đang yêu người khác, không thể bỏ được, quá mệt mỏi để đối phó với tôi và người ấy. Giờ anh không biết phải làm như thế nào cho trọn vẹn nên đành thú thật với tôi. Tôi đau khổ vô cùng nhưng trước mặt anh không bao giờ khóc, chỉ buồn thôi. Mấy ngày sau đó anh luôn ở bên, chở đi ăn, mua sắm và dặn dò sau này nếu không ở với anh nữa thì tôi phải cố gắng. Tôi càng nghe anh dặn lòng càng đau khổ, không nói nên lời.
Sáu đó hai tháng, anh hẹn gặp tôi và bảo sắp cưới. Tôi không tin đó là sự thật. Ban ngày tôi đi làm, tối lại ra quán cà phê ngồi. Sau khi cưới vợ, anh cố tình tìm gặp, nói không thể bỏ tôi được, giờ hối hận, muốn tôi tha thứ. Tôi lấy số điện thoại gọi cho vợ anh hẹn gặp để nói chuyện. Chị đồng ý gặp và sau đó nói bận không đến được. Anh gọi cho tôi trách móc sao gọi cho vợ anh mà không nói với anh, rồi hỏi tôi muốn gặp chị ấy nói điều gì. Tôi bảo muốn hỏi chị đôi điều về việc anh đến tìm tôi gần đây. Anh trách móc tôi rồi hứa sẽ không đến gặp tôi nữa.
Sau đó một năm tôi gặp được người rất tốt, thương yêu tôi, hơn người trước nhiều mặt. Chúng tôi đám cưới sau nửa năm quen nhau. Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến giờ vợ chồng đã bên nhau 8 năm, có hai con, gia đình hạnh phúc, chồng yêu thương tôi và là người cha tốt. Nhìn lại quá khứ đã đi qua, lòng tôi luôn nghĩ phải chăng trời không nỡ phụ lòng tốt của ai, nếu như mình thật sự sống đúng, không lợi dụng, không toan tính điều gì khi yêu thì hẳn nhiên không gặp người phản bội.
Gần đây tôi cảm thấy mình cần làm điều gì đó để giúp người xưa vì hiện tại anh đang khó khăn về vật chất lẫn tinh thần. Dù sao đi nữa anh cũng là người tốt, biết xin lỗi, biết dừng lại lúc không còn yêu tôi nữa. Trước đây tôi đi học anh cũng lo tiền cho tôi đóng học phí, mua máy tính và điện thoại rồi thi thoảng mua cả quần áo cho tôi nữa. Khi yêu tôi, anh không có toan tính vụ lợi gì nên mới lo như vậy. Có lẽ gặp được người hợp với anh hơn tôi nên anh mới đối xử với tôi như thế.
Tuy không nói ra nhưng tôi hiểu anh giờ cũng hối hận phần nào khi nhìn thấy gia đình tôi hạnh phúc, còn anh chẳng có gì. Anh và vợ mãi không có con. Nhà anh và nhà tôi gần nhau, trước đây tôi hận và giận anh vô cùng, giận đến nỗi mong cho anh mất hết những gì đang có, trở thành một người trắng tay. Thế nhưng hiện tại tôi không còn hận anh nữa. Giờ đây trong lòng tôi có suy nghĩ cuộc sống của mình gọi là tạm đủ đầy, có nên giúp anh một ít để anh có chỗ ở? Cũng gần 10 năm trôi qua từ ngày bỏ tôi đi cưới người khác, anh gần như rơi vào bế tắc.
Nhà cửa, đất đai, xe cộ của anh lần lượt ra đi hết, hiện tại anh còn căn nhà khoảng 60 m, định bán luôn để trang trải nợ nần rồi đổi căn bé hơn. Tôi dư sức giúp anh giữ lại căn nhà nhưng chẳng biết làm sao, nói với chồng như thế nào. Chồng tôi là người rất rộng lượng, cũng hay đi giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Trước khi cưới tôi có nói với chồng về tình yêu đầu nên anh có biết. Đôi lần chồng đi ăn cỗ trong xóm cũng ngồi chung bàn với tình cũ của tôi, anh cũng chẳng hỏi gì nhiều, toàn tôi tự kể anh nghe.
Có nên giúp người đã phản bội mình, nếu giúp thì tôi sẽ nói với chồng như thế nào đây? Nếu tình cũ qua hỏi mượn tiền, có lẽ chồng tôi sẽ đồng ý ngay nhưng tôi chắc anh ấy sẽ không mượn vì ngại. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.