Tôi và anh quen hơn 5 năm, sống với nhau như vợ chồng. Trong khoảng thời gian ấy tôi vô cùng hạnh phúc bởi anh rất có trách nhiệm. Rồi một hôm anh nói đang yêu người khác, không thể bỏ được, quá mệt mỏi để đối phó với tôi và người ấy. Giờ anh không biết phải làm như thế nào cho trọn vẹn nên đành thú thật với tôi. Tôi đau khổ vô cùng nhưng trước mặt anh không bao giờ khóc, chỉ buồn thôi. Mấy ngày sau đó anh luôn ở bên, chở đi ăn, mua sắm và dặn dò sau này nếu không ở với anh nữa thì tôi phải cố gắng. Tôi càng nghe anh dặn lòng càng đau khổ, không nói nên lời.
Sáu đó hai tháng, anh hẹn gặp tôi và bảo sắp cưới. Tôi không tin đó là sự thật. Ban ngày tôi đi làm, tối lại ra quán cà phê ngồi. Sau khi cưới vợ, anh cố tình tìm gặp, nói không thể bỏ tôi được, giờ hối hận, muốn tôi tha thứ. Tôi lấy số điện thoại gọi cho vợ anh hẹn gặp để nói chuyện. Chị đồng ý gặp và sau đó nói bận không đến được. Anh gọi cho tôi trách móc sao gọi cho vợ anh mà không nói với anh, rồi hỏi tôi muốn gặp chị ấy nói điều gì. Tôi bảo muốn hỏi chị đôi điều về việc anh đến tìm tôi gần đây. Anh trách móc tôi rồi hứa sẽ không đến gặp tôi nữa.
Sau đó một năm tôi gặp được người rất tốt, thương yêu tôi, hơn người trước nhiều mặt. Chúng tôi đám cưới sau nửa năm quen nhau. Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến giờ vợ chồng đã bên nhau 8 năm, có hai con, gia đình hạnh phúc, chồng yêu thương tôi và là người cha tốt. Nhìn lại quá khứ đã đi qua, lòng tôi luôn nghĩ phải chăng trời không nỡ phụ lòng tốt của ai, nếu như mình thật sự sống đúng, không lợi dụng, không toan tính điều gì khi yêu thì hẳn nhiên không gặp người phản bội.
Gần đây tôi cảm thấy mình cần làm điều gì đó để giúp người xưa vì hiện tại anh đang khó khăn về vật chất lẫn tinh thần. Dù sao đi nữa anh cũng là người tốt, biết xin lỗi, biết dừng lại lúc không còn yêu tôi nữa. Trước đây tôi đi học anh cũng lo tiền cho tôi đóng học phí, mua máy tính và điện thoại rồi thi thoảng mua cả quần áo cho tôi nữa. Khi yêu tôi, anh không có toan tính vụ lợi gì nên mới lo như vậy. Có lẽ gặp được người hợp với anh hơn tôi nên anh mới đối xử với tôi như thế.
Tuy không nói ra nhưng tôi hiểu anh giờ cũng hối hận phần nào khi nhìn thấy gia đình tôi hạnh phúc, còn anh chẳng có gì. Anh và vợ mãi không có con. Nhà anh và nhà tôi gần nhau, trước đây tôi hận và giận anh vô cùng, giận đến nỗi mong cho anh mất hết những gì đang có, trở thành một người trắng tay. Thế nhưng hiện tại tôi không còn hận anh nữa. Giờ đây trong lòng tôi có suy nghĩ cuộc sống của mình gọi là tạm đủ đầy, có nên giúp anh một ít để anh có chỗ ở? Cũng gần 10 năm trôi qua từ ngày bỏ tôi đi cưới người khác, anh gần như rơi vào bế tắc.
Nhà cửa, đất đai, xe cộ của anh lần lượt ra đi hết, hiện tại anh còn căn nhà khoảng 60 m, định bán luôn để trang trải nợ nần rồi đổi căn bé hơn. Tôi dư sức giúp anh giữ lại căn nhà nhưng chẳng biết làm sao, nói với chồng như thế nào. Chồng tôi là người rất rộng lượng, cũng hay đi giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Trước khi cưới tôi có nói với chồng về tình yêu đầu nên anh có biết. Đôi lần chồng đi ăn cỗ trong xóm cũng ngồi chung bàn với tình cũ của tôi, anh cũng chẳng hỏi gì nhiều, toàn tôi tự kể anh nghe.
Có nên giúp người đã phản bội mình, nếu giúp thì tôi sẽ nói với chồng như thế nào đây? Nếu tình cũ qua hỏi mượn tiền, có lẽ chồng tôi sẽ đồng ý ngay nhưng tôi chắc anh ấy sẽ không mượn vì ngại. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
"Cuộc đời này có được bao nhiêu niềm vui", một câu nói truyền từ người này sang người khác, nó vừa là câu hỏi cũng có thể là câu cảm thán, vì thế không ai trả lời được câu hỏi ấy ngoại trừ bản thân bạn. Phải tự đi tìm niềm vui ở xung quanh chúng ta, ở các ngóc ngách có thể chạm tới. Bạn thấy một vỏ kẹo rơi vãi trong phòng, nhớ lại hôm qua mình vừa ăn loại kẹo mình thích. Một cái áo thích nhất trong tủ đồ bị thất lạc rất lâu sau mới tìm ra là do mình bỏ quên trên nóc tủ. Một ngày công việc trôi qua đều đặn cứ như là lập trình sẵn vậy, sáng vào chấm công rồi đi làm báo cáo ngày, xong vui thì đi ăn sáng, không thì nhịn tới trưa chiều gì ăn luôn, ngày nào cũng nghĩ tới một người, duy nhất một người.
"Nếu muốn thì tìm cách. Không muốn thì tìm lý do". Luôn là vậy mà, lại thêm một câu nói thâm thúy khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Do hoàn cảnh hay do tôi không hoàn hảo một vài điều gì đó? Chắc không phải đâu, ngoài công việc hàng ngày, tôi còn cố tình tạo ra những việc gì đó để có thể được gặp, được nhìn, được quan tâm người thương của mình mỗi ngày. Tôi gọi đó là tìm cách, vì tôi muốn mà.
Sự quan tâm của tôi luôn là trọn vẹn, không hời hợt, không phải quan tâm cho có thôi đâu. Tôi nhận thức rõ ai quan trọng nhất và tôi sợ nhất điều gì. Chỉ cần bị lỗi một nhịp thì đó là lỗi của tôi đã không cân bằng được những việc mình làm. Còn lý do? Tôi chẳng có cái gì gọi là lý do cả vì không muốn gì.
Cả vùng trời kéo dài gần 7 năm qua, tôi tự tạo ra cho mình bao nhiêu niềm vui, được xây lên từ bao nỗ lực ngoài sức tưởng tượng. Có những việc luôn âm thầm đó, xảy ra sau lưng đó nhưng vẫn cho qua vì yêu mà. Con đường tôi đang đi có thể gọi là con đường tình yêu vì đã một thời đầy ắp hoa hồng, còn hiện tại bấp bênh. Nhưng có gì là khó đâu, tôi đang hàn gắn nó vì khi bước được trên con đường này đâu dễ chút nào, cũng giống như có không giữ mất đừng tiếc.
Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi. Tôi đã không còn nghĩ tới bản thân, không biết từ bao giờ tôi được như vậy, kiểu như làm để có chút vui trong thân tâm này rồi mỉm cười với những người mình tiếp xúc trong công việc. Tới khi nhìn lại tôi không còn nữa, không còn gì nữa.
Tôi 32 tuổi, làm kế toán, kết hôn với chồng được tám năm. Anh 35 tuổi, làm kinh doanh. Tôi từng nghĩ mình có thể bỏ qua chuyện chồng nhắn tin gọi gái. Không phải một lần, mà tôi đã bắt gặp vài lần rồi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở những đoạn tin nhắn hỏi han, kiểu như hỏi giá, hỏi thời gian, rồi dừng ngang. Tôi không có bằng chứng rõ ràng là anh đã đi hay chưa. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều chối, nói chỉ nhắn cho biết chứ không làm gì cả.
Lý trí của tôi nhiều lúc cũng muốn tin như vậy, hoặc ít nhất là tự trấn an mình như vậy để còn tiếp tục sống. Nhưng từ khi đọc những tin nhắn đó, trong đầu tôi không còn yên được nữa. Cứ lúc rảnh là hình ảnh linh tinh lại hiện ra, tưởng tượng đủ thứ. Có khi đang nấu ăn, đang làm việc, tự nhiên lại nghĩ đến cảnh đó, rồi thấy nghẹn trong lòng.
Nhiều lúc đang lướt điện thoại thấy mấy video vui vui cũng không cười nổi, kiểu "tụt mood" luôn. Nghĩ mà bực thật, có phải mình làm gì sai đâu mà phải chịu cái cảm giác này, nghe vô lý ghê. Tôi không nói nhiều nữa, cũng không làm lớn chuyện. Bên ngoài vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn nói chuyện với chồng, vẫn lo cho gia đình nhưng bên trong khác hẳn. Tôi thấy mình như bị kẹt trong chính suy nghĩ của mình, càng cố không nghĩ lại càng nghĩ.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, rõ ràng người làm mình đau không phải là mình, vậy mà người dằn vặt bản thân mỗi ngày lại là tôi. Tôi sống trong trạng thái nghi ngờ nhưng lại không đủ bằng chứng để đối diện thẳng. Cũng không biết nếu có bằng chứng thật thì mình có đủ mạnh mẽ để làm gì tiếp theo không. Mọi thứ vẫn vậy nhưng lại không còn như cũ. Không biết tình trạng này còn kéo dài đến bao giờ?
Tôi và chồng cưới nhau được hơn 5 năm nhưng thực sự chỉ có hơn 3 năm là còn là vợ chồng đúng nghĩa, vì hai năm gần đây anh gần như không đoái hoài gì đến mẹ con tôi. Tôi là người miền Trung, học xong đại học rồi đi làm ở một tỉnh khác. Chồng tôi cùng quê nhưng làm cách nơi tôi ở khoảng 80 km, mỗi tháng chỉ về nhà một, hai lần. Cuộc sống bình lặng cho đến khi tôi mang thai bé thứ hai. Anh bắt đầu nghi ngờ đứa bé không phải con mình. Dù không nói thẳng ngay lúc đó nhưng tôi cảm nhận được sự lạnh nhạt. Anh không quan tâm mẹ con tôi, còn kể với bố mẹ rằng tôi tệ bạc, chồng về không cơm nước, thậm chí vứt quần áo chồng ra sân, trong khi thực tế chỉ là vợ chồng cãi nhau.
Thời gian mang thai là chuỗi ngày khủng khiếp. Tôi vừa đi làm, vừa chăm con lớn hơn 3 tuổi, tự lo kinh tế. Thai kỳ yếu, thường xuyên động thai, sốt, phải uống rất nhiều thuốc. Gia đình tôi từng khuyên bỏ thai vì lo ảnh hưởng đến con nhưng sau khi sàng lọc và bác sĩ kết luận các chỉ số bình thường, tôi quyết giữ con. Đêm nào tôi cũng mất ngủ, khóc một mình. Khi thai hơn 30 tuần, tôi nhiều lần phải cấp cứu vì hen suyễn và thai lớn chèn ép khiến không thở được. Đỉnh điểm ở tuần 34, bác sĩ yêu cầu người nhà ký giấy cấp cứu. Mẹ chồng không dám ký, bố chồng qua điện thoại cũng bảo không được ký vì không gánh nổi trách nhiệm. Cuối cùng, một người chị thân thiết phải nhận là chị gái tôi để ký giấy cứu tôi. Tim tôi như thắt lại.
Ngay trong bệnh viện, chồng nói thẳng rằng anh không phải kẻ ngu để không biết đứa con này không phải con mình, bảo tôi tự lo chuyện sinh nở, anh đến được thì đến. Đến tuần 38 tôi sinh con. Vì lòng tự trọng, tôi không báo cho chồng hay gia đình chồng. Anh chỉ đến lấy lệ để khỏi mang tiếng bỏ vợ lúc sinh. Con vừa sinh đã phải cấp cứu, anh cũng không quan tâm. Ông bà nội không một cuộc điện thoại hỏi thăm.
Sau sinh tôi bị stress nặng gần hai tháng không ngủ được và xác định ly hôn. Tôi chủ động nhắn nếu không hợp thì chia tay trong yên bình, nhưng anh lại về quê bôi nhọ tôi, nói tôi ngoại tình, đứa bé không phải con anh. Gia đình chồng cũng hùa theo nói xấu khắp nơi. Từ lúc mang thai đến nay, anh chưa từng đưa cho ba mẹ con tôi một đồng, kể cả viện phí. Đầy tháng, đầy năm con cũng không về.
Hiện con lớn 5 tuổi, con nhỏ hơn 14 tháng. Tôi phải thuê người trông cả hai để đi làm. Nửa năm anh mới về thăm con một lần nhưng luôn quay clip đăng mạng xã hội thể hiện mình là người cha yêu con. Nhiều lần gặp anh, tôi run bần bật vì ám ảnh, thậm chí từng cãi nhau, xô xát trước mặt con. Điều đau lòng là anh và gia đình luôn nói với mọi người rằng vẫn chu cấp đầy đủ cho mẹ con tôi. Nhưng khi tôi hỏi anh đã lo được gì, anh thẳng thừng nói: "Tao không có tiền cho mấy mẹ con mày, tao còn để sửa nhà, lấy vợ và lo cho vợ con tao". Cha mẹ chồng còn dặn anh chỉ nên mua cho con vài bộ quần áo, tuyệt đối không được gửi tiền nuôi con.
Điều khiến tôi lo nhất là đến nay chúng tôi vẫn chưa ly hôn. Gia đình chồng đang tính giành quyền nuôi đứa lớn vì bé giống bố nên không thể tiếp tục phủ nhận huyết thống. Em dâu còn kể cả nhà bàn nhau sẽ để bé nhỏ ở với mẹ, còn bé lớn thì phải giành bằng được. Trong khi đó, anh luôn nói với con rằng mẹ bỏ bố chứ bố không bỏ mẹ, mua quà, chiều chuộng nên con thường bênh bố. Dù con vẫn nói muốn ở với tôi, cháu luôn mong bố mẹ quay lại với nhau. Tôi không viết những dòng này để níu kéo cuộc hôn nhân đã chết. Tôi chỉ mong được nuôi cả hai con và muốn hỏi mọi người: việc tôi không muốn anh tiếp tục tác động đến cuộc sống của các con, liệu có phải tôi quá ích kỷ không?