Cụ Marcelino Abad Tolentino, còn được gọi thân mật là Mashico, sống tại vùng Huanuco, miền trung Peru.
Theo Reuters, Chính phủ Peru từng cho biết cụ sinh năm 1900 và đã nộp hồ sơ lên Tổ chức Kỷ lục Guinness Thế giới để xác minh danh hiệu người đàn ông còn sống cao tuổi nhất thế giới. Tuy nhiên, do thiếu giấy tờ khai sinh từ rất sớm, cụ chưa được Guinness chính thức công nhận.
Theo truyền thông địa phương, cụ mồ côi cha mẹ từ năm 7 tuổi, sau khi cả hai qua đời trong một tai nạn khi cố vượt qua sông.
Từ nhỏ, cụ đã phải lao động trên đồng ruộng vì trường học quá xa nên không thể đi học. Trong thời gian này, cụ vừa chăn nuôi vừa trao đổi hàng hóa nông sản để sinh sống – kỹ năng đó đã giúp cụ rất nhiều trong những năm tháng về sau.
Cụ Tolentino chưa từng kết hôn và cũng không có con cái. Cụ sống một cuộc đời đơn độc, giản dị và tự lập, theo trang tin NeedToKnow.
Những người quen biết mô tả cụ ông nhỏ bé là một người tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ những ai gặp khó khăn.
Đến năm 2019, cụ được Chính phủ Peru phát hiện thông qua chương trình trợ cấp dành cho người cao tuổi. Sau đó, cụ được cấp giấy tờ tùy thân và hưởng lương hưu. Khoản hỗ trợ này được dùng để chi trả cho việc chăm sóc tại viện dưỡng lão.
Điều khiến câu chuyện của cụ Abad được quan tâm không chỉ là tuổi thọ đặc biệt, mà còn là lối sống giản dị. Theo chia sẻ được truyền thông ghi nhận, chế độ ăn của cụ chủ yếu dựa vào thực phẩm tự nhiên sẵn có tại địa phương.
Cụ thường dùng trái cây, thịt cừu, rau củ, một số loại thảo mộc vùng núi và lá coca theo tập quán truyền thống của người dân địa phương.
Đặc biệt, món ăn yêu thích nhất của cụ Tolentino là quả bơ. “Buổi sáng nào ông cũng đòi ăn bơ. Ông không thể sống thiếu loại quả này”, bà Dolores Pérez, đầu bếp tại viện dưỡng lão, chia sẻ.
Quả bơ chứa gần 20 vitamin và khoáng chất như: kali, lutein và folate, giàu chất xơ, chất béo tốt và rất ít đường, vì thế nó mang lại nhiều lợi ích sức khỏe như: tăng cường chức năng tim mạch và hệ miễn dịch, tốt cho thị lực, xương khớp…
Những ưu điểm vượt trội của quả bơ khiến nó trở thành thực phẩm có mặt trong những chế độ ăn uống lành mạnh nhằm ngăn ngừa, đẩy lùi bệnh tật và giữ cho cơ thể hoạt động tốt.
Theo các chuyên gia, tuổi thọ là kết quả của nhiều yếu tố, gồm di truyền, môi trường sống, chế độ ăn uống, vận động, tinh thần và khả năng tiếp cận chăm sóc y tế.
Với cụ Abad, việc sống trong môi trường tự nhiên yên tĩnh, duy trì lao động đều đặn và sử dụng thực phẩm ít chế biến có thể là những yếu tố hỗ trợ sức khỏe.
Tính đến cuối giờ chiều ngày 25/5, theo báo cáo của Chi cục Vệ sinh an toàn thực phẩm, Sở Y tế tỉnh Gia Lai, số người liên quan đến vụ ngộ độc thực phẩm do nghi ăn bánh mì tại tiệm bánh mì Lâm Huyền tăng lên 75 người. Trong đó, Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Gia Lai tiếp nhận tới 46 trường hợp; còn lại ở các cơ sở y tế khác trong tỉnh.
Trong 46 ca nhập viện cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Gia Lai, 38 trường hợp được cho điều trị tại các khoa Truyền nhiễm, Nhi, Nội tiêu hóa và Nội tổng hợp; 8 trường hợp còn lại được xử trí cấp cứu và cho theo dõi ngoại trú.
Theo đó, ngay khi số lượng bệnh nhân tăng đột biến, lãnh đạo bệnh viện đã chỉ đạo các khoa phối hợp theo dõi sát tình trạng người bệnh, đảm bảo công tác cấp cứu và điều trị diễn ra kịp thời.
Đang điều trị tại Khoa Truyền nhiễm trong tình trạng còn mệt mỏi, anh Huỳnh Lê Văn Hòa (36 tuổi, trú phường An Nhơn Bắc) cho biết sáng 23/5, trên đường đi làm anh ghé mua bánh mì tại tiệm Lâm Huyền để ăn sáng. Đến trưa cùng ngày, sau bữa cơm với gia đình, anh bắt đầu xuất hiện các triệu chứng đau bụng, buồn nôn, sốt và đi ngoài liên tục.
Dù đã tự mua thuốc và đi khám bên ngoài nhưng tình trạng không cải thiện nên gia đình đưa anh vào viện điều trị. "Hiện sức khỏe đã đỡ hơn, không còn nôn ói hay tiêu chảy nhưng cơ thể vẫn còn khá mệt", anh Hòa chia sẻ.
Nằm điều trị cạnh giường anh Hòa, anh Huỳnh Ngọc Hoàng Hảo (33 tuổi, trú phường Quy Nhơn) cho biết sau khi ăn bánh mì mua tại tiệm Lâm Huyền vào buổi sáng, anh cũng xuất hiện các triệu chứng đau đầu, nôn ói, tiêu chảy và phải nhập viện theo dõi, điều trị.
Một trường hợp khác là vợ chồng bà Ngô Thị Thúy Kiều (phường Quy Nhơn Đông), cũng mua bán mì tại tiệm trên vào sáng 23/5. Sau bữa trưa, cả 2 xuất hiện triệu chứng đau bụng, buồn nôn, chóng mặt kéo dài. Đến tối 23/5, vợ chồng bà phải bắt taxi vào viện cấp cứu. Sau thời gian điều trị, sức khỏe của hai vợ chồng bà đã cơ bản ổn định.
BS.CKII Phạm Duy Châu, Trưởng khoa Truyền nhiễm – Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Gia Lai, cho biết từ ngày 23/5 đến nay, khoa đã tiếp nhận 19 trường hợp nghi ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh mì, với các triệu chứng chủ yếu như đau bụng, sốt, buồn nôn và tiêu chảy.
Riêng trong sáng 25/5, khoa tiếp tục tiếp nhận thêm 4 bệnh nhân có biểu hiện tương tự. Theo bác sĩ Châu, sau thời gian điều trị, sức khỏe của phần lớn bệnh nhân đã cơ bản ổn định và đang dần hồi phục.
BS.CKII Phạm Duy Châu khuyến cáo, thời tiết nắng nóng kéo dài hiện nay làm gia tăng nguy cơ ngộ độc thực phẩm do thức ăn dễ ôi thiu, nhiễm khuẩn nếu không được bảo quản đúng cách. Vì vậy, người dân nên lựa chọn thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng, bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm; đồng thời hạn chế sử dụng các món ăn chế biến sẵn để lâu ngoài môi trường.
Theo bác sĩ Châu, khi xuất hiện các triệu chứng như đau bụng, buồn nôn, sốt, tiêu chảy sau ăn uống, người dân cần nhanh chóng đến cơ sở y tế để được thăm khám, điều trị kịp thời, tránh tự ý mua thuốc sử dụng tại nhà khiến tình trạng bệnh diễn biến nặng hơn.
21h30 tại Sutton Place, quận Manhattan, New York một nhóm 10 người tập trung bới thùng rác của các siêu thị cao cấp để tìm thực phẩm còn ăn được. Họ là những người Freegans, một cộng đồng theo đuổi lối sống tiết kiệm và chống lãng phí, gặp nhau hai tuần một lần. Các thành viên đến từ nhiều quận, làm các ngành nghề đa dạng và ở độ tuổi 20-60.
Khi tham gia, họ đeo khẩu trang và găng tay. Các thùng rác trong khu vực không có mùi hay dấu hiệu phân hủy. Bên trong chứa nhiều sản phẩm còn nguyên bao bì, tương tự hàng đang trưng bày trên kệ. Trong một buổi thu gom, nhóm tìm thấy nước sốt, bánh mì sandwich, rau củ, cá hồi đạt chuẩn và những hộp kem tươi giá khoảng 10 USD mỗi hộp.
Bà Janet Kalish, 63 tuổi, cựu giáo viên, tham gia nhóm từ năm 2004. "Tôi không tiêu nhiều tiền vì gần như không tốn cho thực phẩm", bà nói. Ban đầu, bà xem đây là cách giảm chi phí sinh hoạt nhưng sau đó quyết định gắn bó lâu dài.
Các chuyến thu gom diễn ra chớp nhoáng vì họ chỉ có khoảng hai tiếng từ lúc siêu thị mang rác ra (21h) và xe thu gom tới (23h). Nhưng cũng chính vì thế mà thực phẩm bị vứt bỏ thường vẫn tươi mới. Dù là đêm hè, những hộp sữa chua được lấy ra lúc 21h30 vẫn còn nguyên độ lạnh.
Các địa điểm được nhóm chọn lọc kỹ dựa trên vị trí, khả năng tiếp cận và chất lượng thực phẩm. Trong đó, các siêu thị lớn thường có nguồn hàng dồi dào. Nhóm thống nhất không quay lại cùng một điểm hai lần để tránh tranh giành với những người thực sự phụ thuộc vào nguồn thức ăn này. Các chuyến đi thường được tổ chức công khai qua ứng dụng Meetup.
Trào lưu này đang lan rộng khi nhiều nhà sáng tạo nội dung chia sẻ video thu gom đồ từ thùng rác. Điển hình là Anna Sacks, người có hơn 500.000 người theo dõi trên Instagram, thường đăng video tìm được nhiều món đồ giá trị từ bánh kẹo đến chiếc máy ép chậm giá 500 USD.
Hoạt động diễn ra trong bối cảnh lạm phát và chi phí sinh hoạt tại Mỹ leo thang. Dữ liệu từ RTS (Recycle Track Systems) cho thấy nước Mỹ lãng phí khoảng 54,4 triệu tấn (120 tỷ pound) thực phẩm mỗi năm, tương đương 40% tổng nguồn cung toàn quốc. Nhiều sản phẩm bị vứt bỏ chỉ để nhường chỗ cho lô hàng mới.
Anh Gil, một nhà giáo dục môi trường, kể từng tìm thấy 6 bánh phô mai nhập khẩu với giá 450 USD mỗi chiếc trong một kho lạnh phế thải. Năm 2010, anh được hướng dẫn đến khu vực phía sau một xưởng bánh mì công nghiệp ở Long Island City. Tại đây có ba thùng rác chứa đầy bánh mì còn ấm. "Bạn có thể sống như một người giàu chỉ từ thùng rác. Điều quan trọng là phải bỏ qua định kiến", Gil nói.
Dù thu được thực phẩm giá trị, vấn đề vệ sinh vẫn là lo ngại lớn. Tuy vậy, những người tham gia lâu năm cho rằng nguy cơ ngộ độc thường bị đánh giá quá mức. Bà Kalish cho biết luôn kiểm tra nấm mốc, mùi, hạn sử dụng và loại bỏ những món có dấu hiệu nhiễm chéo giữa trái cây với thịt.
Tại New York, việc nhặt rác được coi là hợp pháp nếu không xâm nhập trái phép vào khu vực có rào chắn. Tuy nhiên, hành vi bới rác bừa bãi có thể khiến cửa hàng bị cơ quan quản lý xử phạt. Vì vậy, nhóm luôn mở túi rác cẩn thận, buộc lại như cũ và dọn sạch khu vực sau khi hoàn tất.
Tại Yanaka Ginza - khu phố cổ ở Tokyo được mệnh danh là "thị trấn mèo", hình ảnh sinh vật này xuất hiện trên các biển báo, mặt tiền cửa hàng và quầy lưu niệm. Du khách đến đây có thể ăn bánh kẹo hình mèo, đặt làm con dấu hanko hoặc mua đồ gốm sứ, bưu thiếp hình mèo đen.
Katsuhiro Miyamoto, giáo sư kinh tế tại Đại học Kansai ở Osaka, ước tính "catnomics" (nền kinh tế mèo) sẽ đóng góp khoảng 3.000 tỷ yen cho Nhật Bản trong năm 2026. Số tiền này đến từ chi tiêu tại các quán cà phê mèo, doanh thu sách ảnh, thị trường thức ăn thú cưng cùng tiền lương của các doanh nghiệp liên quan.
Quy mô kinh tế từ loài mèo hiện chỉ thấp hơn đôi chút so với ngân sách của Triển lãm Thế giới Osaka 2025.
Sự phổ biến của thú cưng diễn ra trong bối cảnh số chó mèo nuôi trong các gia đình Nhật Bản đã vượt tổng số trẻ em dưới 15 tuổi. Khảo sát của Hiệp hội Thức ăn Thú cưng Nhật Bản cho biết nước này có khoảng 8,8 triệu con mèo trong năm 2025, cao hơn mức 6,8 triệu con chó. Một hộ gia đình trung bình chi khoảng 11.300 USD cho mèo trong suốt vòng đời của chúng.
Giới chính trị gia Nhật Bản cũng ưa chuộng thú cưng này. Nhật hoàng, Hoàng hậu cùng Thủ tướng Sanae Takaichi đều nuôi mèo. Bà Takaichi từng công khai nói bản thân thích mèo hơn chó.
Mèo xuất hiện tại Nhật Bản từ thời Nara (giai đoạn 710-794), khi các sứ giả mang về từ nhà Đường (Trung Quốc). Nhiều chùa nuôi mèo để bảo vệ kinh sách khỏi chuột, giúp loài vật này dần có vị trí trong văn hóa Nhật Bản. Tại đảo Aoshima (tỉnh Ehime), mèo thường vây quanh du khách để xin thức ăn.
Nhà văn Stephen Mansfield, người đang sống tại Nhật Bản, nhận xét mèo là sinh vật mang tính thiền định nhất của thế giới tự nhiên. "Loài mèo chỉ tập trung vào hiện tại nên dường như không bị áp lực bởi chuyện đã qua hay những điều chưa tới như con người", ông nói.
Trong văn hóa dân gian Nhật Bản, mèo là biểu tượng của sự may mắn, thể hiện qua sự phổ biến của tượng mèo vẫy tay maneki neko đặt tại các nhà hàng, cơ sở kinh doanh.
Dù tạo ra doanh thu lớn, tương lai của nền kinh tế mèo tại Nhật Bản vẫn phụ thuộc vào biến động dân số. Tình trạng già hóa và suy giảm dân số kéo dài tại quốc gia này có nguy cơ khiến số lượng thú cưng được nuôi dưỡng sụt giảm trong những năm tới.