Trở lại Hà Nội sau 10 năm, trong một lần đi dạo ở khu vực Hồ Gươm, anh Hùng Phạm (ở TP.HCM) bất ngờ bắt gặp chim bói cá lướt qua. Nhanh chóng theo dõi, chỉ khoảng 15 phút sau, loài chim này đã săn được mồi và khoảnh khắc ấn tượng ấy cũng kịp được anh ghi lại qua ống kính.
Theo anh Hùng, đây là một trong những lần hiếm hoi anh có thể tiếp cận và ghi lại trọn vẹn quá trình săn mồi của chim bói cá giữa không gian đô thị đông đúc. Dù xung quanh là dòng người qua lại, tiếng xe cộ và nhịp sống hối hả, loài chim nhỏ này vẫn kiên nhẫn quan sát, bất ngờ lao xuống mặt nước rồi nhanh chóng quay lại cành cây với con mồi trong mỏ.
Nguồn: https://thanhnien.vn/bat-gap-chim-boi-ca-san-moi-chop-nhoang-giua-ho-guom-185260402090233025.htm

Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự "bình thường" ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một "nguồn sáng an toàn". Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng "Giờ trái đất", hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông - bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem - tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn - hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.
Nguồn: https://thanhnien.vn/anh-sang-tu-nhung-long-nhan-o-evnhcmc-18526041021024765.htm

Gần đây, trên nhiều nền tảng mạng xã hội, đoạn video ghi lại cảnh một cụ ông tóc bạc trắng, đôi tay đầy chấm đồi mồi nhưng vẫn thoăn thoắt luồn từng sợi dây để đan giỏ, rổ đã bất ngờ trở thành "xu hướng". Giữa thế giới ảo vốn ồn ào với đủ các kiểu đu trend, góc sân nhỏ tĩnh lặng của cụ như một dòng nước mát lành và khiến nhiều người không khỏi chạnh lòng khi nhớ về thời gian sống cạnh ông bà.
Nhân vật chính trong những thước phim ấy là cụ Nguyễn Bá Việt (quê xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An), năm nay đã bước sang tuổi 95. Người đứng sau các clip "triệu view" là chị Nguyễn Thị Thảo (32 tuổi), cháu nội cụ Việt.
Chia sẻ về sự nổi tiếng đầy bất ngờ của ông nội, chị Thảo xúc động: "Ban đầu, tôi chỉ muốn quay lại những khoảnh khắc đời thường của ông để làm kỷ niệm cho con cháu sau này, đồng thời muốn lan tỏa một nguồn năng lượng tích cực đến các bạn trẻ. Không ngờ, hình ảnh ông nội chăm chỉ lao động lại được cộng đồng mạng yêu mến đến thế. Mọi người liên tục để lại bình luận hỏi thăm, rồi rủ nhau đặt mua rổ nhựa để ủng hộ, động viên ông".
Mỗi chiếc rổ, chiếc giỏ đi chợ do cụ Việt chăm chút đan có giá chỉ từ 40.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó không lớn, nhưng với người ở tuổi U.100, niềm vui được xã hội công nhận, được thấy thành quả lao động của mình hữu ích thì không gì có thể đo đếm được.
Nhìn nụ cười hiền hậu và tinh thần lạc quan của cụ Việt, ít ai biết rằng cụ từng trải qua những khoảng trống rất lớn trong lòng. Vợ cụ qua đời cách đây 6 năm, để lại cụ lủi thủi trong căn nhà vắng. Cụ cũng từng chịu đựng cảm giác "người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh" khi mất 2 người con, trong đó có 1 người hy sinh thời chiến.
Hiện cụ Việt còn 5 người con, gồm 2 trai, 3 gái. Cụ cũng đang hưởng chế độ trợ cấp cho thân nhân liệt sĩ. Dẫu rằng có con cháu ở gần luôn hiếu thảo, chăm nom, nhưng nỗi cô đơn của tuổi già là điều không tránh khỏi. Chính vì vậy, những chiếc giỏ nhựa, sợi dây màu và tiếng lách cách đan lát trở thành "liều thuốc tinh thần" giúp cụ khuây khỏa, quên đi những mất mát trong quá khứ.
Ở tuổi 95 cụ Việt vẫn khiến con cháu nể phục bởi sức khỏe dẻo dai hiếm có. Cụ vẫn tự mình nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng và duy trì thói quen đạp xe ra chợ làng để bán giỏ, rổ. "Người dân trong xã ai có nhu cầu tìm đến tận nhà đặt hàng, ông đều vui vẻ nhận làm và cố gắng chăm chút từng sản phẩm", chị Thảo cho biết.
Chị Thảo chia sẻ, bí quyết sống thọ của ông nội nằm ở lối sống cực kỳ điều độ, khoa học: nói không với rượu bia, thuốc lá, chia nhỏ bữa ăn và đặc biệt là luôn giữ tinh thần thoải mái bằng cách đạp xe đi xem bóng chuyền, trò chuyện cùng xóm giềng.
"Tôi không thấy mệt khi làm việc đâu. Giờ già rồi, nếu cứ ngồi không một chỗ tôi sẽ thấy buồn tay buồn chân lắm. Cứ ngồi đan lát thế này cho vui cửa vui nhà, con cháu đi về có cái nhìn vào", cụ Việt bộc bạch. Tâm nguyện lớn nhất của cụ đơn giản là được thấy con cháu luôn quây quần, đoàn kết, yêu thương nhau dưới một mái nhà chung.
Những chiếc giỏ/rổ nhựa của cụ Việt giờ đây đã theo dịch vụ chuyển phát đi khắp mọi miền đất nước, nằm trong gian bếp của những người nơi xa. Cộng đồng mạng tìm mua bên cạnh nhu cầu sử dụng, còn có sự trân trọng một nếp sống đẹp, một biểu tượng của sự kiên cường và lòng yêu đời.
Thay mặt "cây đại thụ" của đại gia đình, chị Thảo gửi lời cảm ơn chân thành đến những người bạn trên thế giới ảo nhưng đã trao đi tình cảm rất thật. Những thước phim ngắn của chị không chỉ lưu giữ kỷ niệm gia đình, mà đã thực sự lan tỏa một thông điệp nhân văn sâu sắc. Bình an và hạnh phúc đôi khi chỉ gói gọn trong một góc sân nhà, nơi một cụ ông U.100 vẫn đang lặng lẽ với nghề thủ công của mình.
Tin Gốc: Thanh Niên


