Ngày 30.4, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết khoảng 14 giờ cùng ngày, trong quá trình tuần tra lưu động trên tuyến cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết, tổ công tác của đơn vị phát hiện một ô tô con dừng tại hành lang an toàn.
Chiếc xe mang biển số 36B – 191 do một nam thanh niên điều khiển, trên xe có thêm một người. Thời điểm kiểm tra, phương tiện dừng sát mép đường, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông, nhất là khi lưu lượng xe trên cao tốc đang tăng cao dịp nghỉ lễ.
Làm việc với lực lượng chức năng, tài xế cho biết đã lái xe liên tục nhiều giờ, cơ thể mệt mỏi, buồn ngủ nên không thể tiếp tục hành trình an toàn. Vì vậy, người này buộc phải cho xe dừng lại tại hành lang an toàn để nghỉ tạm.
Nhận thấy tình huống có thể dẫn đến nguy hiểm nếu tài xế tiếp tục lái xe trong trạng thái không tỉnh táo, đồng thời việc dừng xe trên cao tốc không đúng quy định cũng tiềm ẩn rủi ro va chạm, tổ CSGT đã nhanh chóng hỗ trợ.
Cụ thể, lực lượng làm nhiệm vụ đã trực tiếp điều khiển phương tiện, đưa tài xế và người đi cùng rời khỏi cao tốc qua nút giao gần nhất để nghỉ ngơi, đảm bảo an toàn trước khi tiếp tục hành trình.
Theo CSGT, việc dừng xe tại hành lang an toàn trên cao tốc chỉ được phép trong các trường hợp khẩn cấp. Tuy nhiên, nếu không có biện pháp xử lý phù hợp, phương tiện dừng đột ngột có thể trở thành “điểm mù” nguy hiểm đối với các xe chạy tốc độ cao phía sau.
Đại diện Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 khuyến cáo, trong điều kiện di chuyển đường dài, đặc biệt dịp lễ khi mật độ phương tiện tăng cao, tài xế cần chủ động sắp xếp thời gian nghỉ ngơi hợp lý. Khi có dấu hiệu mệt mỏi, buồn ngủ, cần dừng xe tại các trạm dừng nghỉ hoặc rời cao tốc tại nút giao gần nhất.
“Việc cố gắng điều khiển phương tiện khi không đảm bảo sức khỏe là nguyên nhân tiềm ẩn gây tai nạn nghiêm trọng. Người lái cần đặt an toàn của bản thân và những người xung quanh lên hàng đầu”, lực lượng CSGT nhấn mạnh.
Động thái hỗ trợ kịp thời của tổ công tác không chỉ giúp đảm bảo an toàn cho người trong cuộc mà còn góp phần phòng ngừa nguy cơ tai nạn trên tuyến cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết trong cao điểm nghỉ lễ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Mang bánh tacos sang Việt Nam: Chàng trai Pháp làm chủ 5 tiệm, xem TP.HCM là nhà

Tại hai thành phố lớn là TP.HCM và Hà Nội, những tiệm bánh tacos kiểu Pháp có tên Hey Pelo của anh chủ người Pháp này đều nằm trên những con đường sầm uất, đông người qua lại. Thương hiệu này từ ngày được anh Julien Sanchez (33 tuổi) và vợ gầy dựng với hai bàn tay trắng vào năm 2018 đến nay đã phát triển thành chuỗi với 5 chi nhánh.
Chúng tôi có dịp ghé qua một chi nhánh của Hey Pelo trên đường Trần Khắc Chân (phường Tân Định, TP.HCM) vào một buổi tối. Ấn tượng đầu tiên là không gian với gam màu vàng tươi sáng, tạo cảm giác trẻ trung và dễ thu hút ánh nhìn của người đi đường.
Anh Julien Sanchez sinh ra và lớn lên tại Pháp trong một gia đình không quá khá giả. Năm 2016, anh đến Việt Nam sống và làm việc theo lời mời của một tổ chức cộng đồng để hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Sau 1 năm sinh sống tại đây, anh bén duyên với chị Hà Phương (hiện nay 31 tuổi). Với sự đồng hành cùng vợ, năm 2018, tiệm bánh tacos Pháp đầu tiên của anh được khai trương tại Hà Nội. Thời điểm đó, chàng trai gần như dồn toàn bộ số tiền mình có để đánh cược cho lần khởi nghiệp này ở một đất nước cách quê hương anh nửa vòng trái đất.
“Tôi đến từ thành phố Lyon, nằm ở phía đông nam nước Pháp, nơi được xem là cái nôi của bánh tacos Pháp. Tôi đã lớn lên với món ăn này. Mỗi khi có 5 euro, tôi sẽ đi ăn tacos với bạn bè và xem bóng đá”, anh Julien chia sẻ. Với anh, Tacos không chỉ là một món ăn mà còn gắn liền với tuổi thơ, đó cũng là lý do anh quyết định mang món ăn này đến Việt Nam.
Những ngày đầu mở tiệm tại Việt Nam, anh Julien gặp nhiều trở ngại, từ việc tìm nguyên liệu đến rào cản giao tiếp. Vì món tacos Pháp còn khá mới, nhiều nguyên liệu chưa phổ biến nên hầu hết các loại xốt đều được anh tự làm thủ công.
Ban đầu, vợ chồng anh trực tiếp chuẩn bị mọi thứ, về sau khi quán phát triển và có thêm nhân sự hỗ trợ, công việc được san sẻ, nhưng hương vị vẫn được giữ nguyên theo công thức ban đầu để giữ trọn nét đặc trưng quê nhà.
Đến với Hey Pelo, thực khách có thể tự do lựa chọn nhân như gà tẩm bột, bò xay, xúc xích gà… ăn kèm với nhiều loại xốt khác nhau. Theo anh Julien, xốt tỏi là loại dễ “chinh phục” khẩu vị nhất, sau đó có thể kết hợp thêm xốt Samurai hoặc xốt Algerian để tăng vị cay nhẹ. Món ăn còn được dùng kèm salad, từ kiểu tươi với xà lách, cà chua, hành, đến kiểu salad Ả Rập nấu chín với ớt chuông và gia vị. Ngoài ra, nhiều thực khách cũng lựa chọn thêm phô mai để tăng độ béo.
Khách hàng có thể chọn nhân bánh phù hợp khẩu vị
ẢNH: THÁI HÒA
Khách đến quán có thể lựa chọn mua mang đi hoặc ngồi lại thưởng thức tại chỗ. Chị Quỳnh Thy (24 tuổi), một khách quen của quán cho biết đây là lần thứ hai chị ăn tại chỗ. “Vỏ bánh dày vừa phải nhân đầy ắp là điều tôi thích nhất. Ngoài ra, việc được lựa chọn loại xốt và nhân phù hợp với khẩu vị cá nhân khiến tôi thấy rất xứng đáng với giá tiền”, chị chia sẻ.
Hiện nay, tiệm đã phát triển thành chuỗi với 5 chi nhánh tại TP.HCM và Hà Nội, chủ yếu nằm trên những tuyến đường sầm uất, đông người qua lại như Sư Vạn Hạnh, Trần Khắc Chân, Võ Oanh (TP.HCM) và Phan Kế Bính và Xuân Diệu (Hà Nội). Anh tự hào khi Hey Pelo trở thành một trong những tiệm bánh tacos đầu tiên tại Việt Nam được báo Mỹ The New Yorker nhắc tới.
Dù chưa có cơ hội đặt chân đến nhiều quốc gia, nhưng ngay từ lần đầu đến Việt Nam, Julien đã nhanh chóng bén duyên và quyết định gắn bó lâu dài. Những ngày đầu, anh không tránh khỏi cảm giác choáng ngợp trước âm thanh xe cộ, mùi thức ăn len lỏi khắp các con phố, nhịp sống hối hả. Nhưng theo thời gian, những điều từng xa lạ ấy dần trở nên quen thuộc và anh nhận ra mình thực sự hợp với nhịp sống nơi đây.
Ẩm thực Việt Nam là một trong những yếu tố khiến Julien thêm yêu cuộc sống tại TP.HCM hay Hà Nội. Anh và vợ gần như ăn món Việt mỗi ngày, trong đó bún chả và bún riêu là 2 món để lại nhiều ấn tượng nhất. Đặc biệt, những mâm cơm gia đình giản dị với thịt luộc, rau muống xào lại mang đến cho anh cảm giác gần gũi, ấm áp hơn hẳn.
Theo Julien, điểm đặc sắc của ẩm thực Việt nằm ở những món có nước lèo đậm đà như phở, bánh đa cua hay bún riêu. Anh cho biết mình đặc biệt yêu thích các món nước vì vừa được ăn, vừa có thể “húp nước”, lại kết hợp với nhiều loại rau thơm tạo nên chiều sâu hương vị.
Với anh, mỗi nền ẩm thực đều có bản sắc riêng không thể thay thế. Cũng như việc anh trân trọng hương vị nguyên bản của món Việt, anh cũng mong muốn những chiếc bánh tacos Pháp của mình vẫn giữ được tinh thần truyền thống.
Không chỉ gắn bó với ẩm thực, Việt Nam còn là nơi anh Julien xây dựng được mái ấm. Anh và chị Phương đã đồng hành cùng nhau gần 9 năm, không chỉ trong chuyện tình cảm và còn trong cả công việc.
Cả hai cùng sáng lập Hey Pelo, trong đó vợ anh đóng vai trò quan trọng trong việc quản lý và vận hành. Dù không trực tiếp điều hành hằng ngày, Julien cho biết anh luôn theo sát, bởi đó là “đứa con chung” của hai người.
“Ngoài việc giúp anh giao tiếp bằng tiếng Việt, trong công việc tôi còn hỗ trợ chồng xây dựng bộ máy vận hành. Chúng tôi muốn truyền cảm hứng để mọi người giữ được sự độc đáo, làm mọi thứ bằng cả trái tim và luôn rộng lượng với người khác”, chị Hà Phương chia sẻ.
Trong tương lai, Julien mong muốn tiếp tục gắn bó lâu dài với Việt Nam, nơi anh tìm thấy sự phù hợp cả trong cuộc sống lẫn công việc. Dù ở Hà Nội hay TP.HCM, anh đều cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực từ con người và sự phát triển mạnh mẽ của đất nước. Sau gần một thập kỷ, Julien tin rằng mình đã thực sự hòa nhập và xây dựng được một cuộc sống ổn định tại nơi mà anh gọi là nhà.
Tin Gốc: Thanh Niên

Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: "TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện".
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc "trọng đại".
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ "bằng xương bằng thịt" chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường "tưởng tượng" kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: "Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực". Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: "Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy".
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: "Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực...".
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được "cai" máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: "Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con". Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã "khoác" lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một "siêu đô thị" hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của "hòn ngọc Viễn Đông" trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn - TP.HCM - cứ thế nhẹ nhàng "gieo" vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau...
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Clip giằng co với CSGT TP.HCM khi đo nồng độ cồn: Mời 3 người đến làm việc

Liên quan đến clip nhóm người cự cãi, giằng co với CSGT, chiều 6.4, Công an xã Bình Chánh (TP.HCM) đang phối hợp các cơ quan chức năng củng cố hồ sơ xử lý vụ việc.
Trước đó, ngày 6.4, mạng xã hội lan truyền đoạn clip dài 1 phút 17 giây ghi lại cảnh một nhóm người đứng cự cãi, giằng co với lực lượng chức năng.
Trong clip, một người đàn ông liên tục giằng co với một cán bộ CSGT. Khi một cán bộ CSGT khác định vào hỗ trợ đồng đội thì bị một người phụ nữ và một người đàn ông khác (đang bế theo trẻ nhỏ) ngăn cản.
Đáng chú ý, trong lúc giằng co, tay của người đàn ông đã va trúng mạnh vào mũ bảo hiểm của cán bộ CSGT đang đội trên đầu. Sự việc khiến rất đông người đi đường dừng lại theo dõi, gây náo loạn một đoạn đường.
Qua xác minh, sự việc xảy ra trên đường Đoàn Nguyễn Tuấn, đoạn gần cầu Tân Quí, xã Bình Chánh, TP.HCM vào tối 4.4.
Theo thông tin từ người dân địa phương, thời điểm trên, một người đàn ông chạy xe máy trên đường Đoàn Nguyễn Tuấn có dấu hiệu say xỉn nên lực lượng CSGT yêu cầu dừng xe kiểm tra nồng độ cồn.
"Trong lúc CSGT đang lập biên bản, người đàn ông này đã gọi người nhà đến hiện trường và xảy ra vụ việc cự cãi, giằng co như clip ghi lại", một nhân chứng cho biết.
Trao đổi về vụ việc này, đại diện công an địa phương xác nhận người đàn ông trong clip có vi phạm nồng độ cồn. Cơ quan chức năng đã mời 3 người có mặt tại hiện trường gồm một nam, một nữ (được cho là vợ) và con rể của người vi phạm về trụ sở làm rõ.
Được biết, khu vực xảy ra sự việc thuộc địa bàn đảm trách của Trạm CSGT Tân Túc, thuộc Phòng CSGT Công an TP.HCM (PC08).
Hiện lực lượng chức năng vẫn đang tiếp tục lấy lời khai nhân chứng, trích xuất hình ảnh để làm rõ hành vi của nhóm người này.

