Sau khi giành chiến thắng 3-1 cùng CLB Công An TP.HCM trước Sông Lam Nghệ An ở vòng 22 V-League 2025-2026, tiền đạo Tiến Linh, thay vì cảm ơn, đã lên tiếng xin lỗi mọi người.
“Xin lỗi vì phải đến trận thứ 15 Linh mới có thể ghi bàn trở lại. Xin lỗi vì đã khiến mọi người, ban lãnh đạo, huấn luyện viên trưởng và toàn thể đội bóng thất vọng.
Điều buồn nhất không phải là những lời đả kích ngoài kia vì mình kém thì mình đáng phải chịu, mà buồn nhất là cảm giác phụ lòng những người luôn tin tưởng mình.
Dù thế nào đi nữa, Linh vẫn sẽ luôn cố gắng, luôn chiến đấu hết mình, vì mỗi khoảnh khắc được sống trên sân cỏ đều là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời”, Tiến Linh viết.
Bàn thắng của Tiến Linh đến sau sai lầm của trung vệ Sông Lam Nghệ An. Đó là bàn thắng thứ 4 của anh ở mùa giải này. Tiến Linh “tịt ngòi” 15 trận, lần gần nhất anh ghi bàn là trong chiến thắng 3-2 trên sân Vinh của Sông Lam Nghệ An. Từ đó đến nay là 225 ngày.
Trùng hợp, Tiến Linh ghi bàn ngay sau khi HLV Lê Huỳnh Đức ra đi. HLV Phùng Thanh Phương lên nắm tạm quyền và giành chiến thắng trong trận đầu tiên.
Sau trận, HLV Phùng Thanh Phương nói về tình trạng của Tiến Linh: “Chúng tôi lộ rõ điểm yếu là khâu ghi bàn. Tiến Linh giải tỏa được là tin vui của toàn đội. Tôi thấu hiểu cảm giác của em trong giai đoạn áp lực vừa qua. Cố gắng thì Linh sẽ lấy lại cảm giác và tự tin”.
HLV Phùng Thanh Phương cũng cho biết tiền đạo Khoa Ngo chưa hoàn toàn bình phục chấn thương.
“Tôi không muốn mạo hiểm với Khoa Ngo, để em được điều trị tốt nhất”, ông nói.
Với chiến thắng dễ dàng, CLB Công An TP.HCM có 32 điểm, vượt qua Thép Xanh Nam Định để vào top 5. Sông Lam Nghệ An có 24 điểm và tạm đứng thứ 9.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Có rất nhiều lý do để Djokovic tiếp tục thi đấu ở tuổi 39. Cạnh tranh đỉnh cao giúp anh cảm thấy vẫn sống trọn vẹn với tennis. Nole vẫn thích được chơi trước người hâm mộ của anh lẫn những khán giả không mấy thiện cảm trên khắp thế giới.
Và hơn ai hết, Djokovic hiểu rằng tay vợt không phải cỗ máy. Nole tin sẽ có ngày "thiên thời, địa lợi, nhân hòa" cùng hội tụ, khi hai chướng ngại lớn nhất là Carlos Alcaraz và Jannik Sinner đều tránh khỏi đường đi, mở ra cơ hội rõ ràng để anh chinh phục Grand Slam thứ 25. Bởi vậy, Djokovic luôn cố duy trì thể trạng và phong độ tốt nhất, hạn chế tự bào mòn mình nhất có thể. Anh tìm điểm cân bằng trong một lịch thi đấu dày đặc, không chơi quá nhiều hay quá ít, nhằm đạt đỉnh phong độ bốn lần mỗi năm, tại bốn Grand Slam.
Trong 12 tháng qua, cả bốn lần Djokovic đều đụng phải Sinner hoặc Alcaraz. Ngay cả khi đánh bại Sinner ở bán kết Australia Mở rộng hồi tháng 1 sau năm set nghẹt thở, vẫn còn đó Alcaraz chờ anh ở chung kết. Ở tuổi 39, Djokovic có thể vượt qua một ngọn núi. Nhưng, hai ngọn núi cùng lúc thì không.
Rồi cơ hội bất ngờ xuất hiện. Vài tuần trước Roland Garros, Alcaraz gặp chấn thương cổ tay nghiêm trọng và phải rút lui khỏi giải. Đến vòng hai Grand Slam đất nện, Sinner cũng bị đánh gục bởi thời tiết nắng nóng ở Paris khiến cơ thể sụp đổ.
Từ chỗ phải vượt qua hai đối thủ lớn nhất thế hệ mới, Djokovic bỗng thấy con đường phía trước rộng mở. Trên mặt sân Philippe Chatrier, chỉ còn đất nện đỏ trải dài, không có Alcaraz hay Sinner án ngữ. Dự báo thời tiết tuần thứ hai cũng dễ chịu hơn. Và dù đã tốn nhiều sức khi thua một set trong hai trận đầu, phong độ của Djokovic vẫn đang đi lên.
Mọi thứ dường như lại đứng về phía Nole. Thế nhưng tennis đôi khi thích trêu ngươi những ngôi sao lớn nhất.
Joao Fonseca được đánh giá còn cách đỉnh cao vài năm phát triển nữa. Tuy nhiên, tài năng trẻ Brazil bỗng trưởng thành vượt bậc trong ba set đấu xuất sắc, được thể hiện rõ nhất trong game đấu khi tỷ số là 5-5 ở set năm - thời điểm Djokovic thường dập tắt hy vọng của đối thủ.
Trong hơn hai tiếng rưỡi cuối trận, Fonseca tạo nên chiến thắng có thể thay đổi cả sự nghiệp. Tay vợt tuổi teen thắng ngược 4-6, 4-6, 6-3, 7-5, 7-5 sau 4 giờ 53 phút, trong trận đấu được xem là bước ngoặt lớn nhất kể từ khi anh lên chuyên nghiệp.
Vốn nổi tiếng với lối chơi tấn công phủ đầu, Fonseca thường thắng bằng sức mạnh ở cú thuận tay trong hai năm qua. Nhưng lần này, sao mai 19 tuổi còn thắng bằng đôi chân, bằng khả năng di chuyển và tư duy chiến thuật.
"Không nghi ngờ gì nữa, cậu ấy là người chơi hay hơn ở những thời điểm quan trọng trong set bốn và set năm. Fonseca liên tục đánh bóng khó tin, sát dây và cực kỳ chính xác. Màn trình diễn thật sự xuất sắc", Djokovic nói về Fonseca sau trận. "Tất nhiên, không dễ chịu gì khi phải đối đầu một đối thủ đạt phong độ như thế. Tôi cũng không nghĩ mình chơi quá tệ. Đơn giản là hôm nay cậu ấy hay hơn".
Trong hơn hai năm rưỡi qua ở các giải Grand Slam, luôn có ai đó cản đường Djokovic. Và giờ đây, số người có thể làm điều đó càng tăng lên. Cơ hội được xem là rõ ràng nhất để Nole giành Grand Slam thứ 25 đã tan biến trong bụi đất đỏ Paris.
"Sẽ tuyệt hơn nếu đây là trận đấu ba set thắng hai. Nhưng không phải vậy. Tôi đã cạn năng lượng", Djokovic thừa nhận. Anh cũng không muốn bàn về việc Alcaraz và Sinner đều đã rời giải, cũng như cơ hội lớn mà tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Fonseca lại có góc nhìn khác. Sau chiến thắng, anh thậm chí cho rằng đối thủ sung sức hơn mình ở cuối trận. Thực tế, Djokovic đã chơi hai tiếng rưỡi cuối cùng như một người tuyệt vọng, không muốn cơ hội này vuột khỏi tay dù đã "hết pin". Anh muốn thắng nhanh để tiết kiệm năng lượng cho tuần thứ hai. Anh thi đấu với sự gấp gáp hiếm thấy, điều trước đây không cần thiết khi tuổi tác chưa trở thành nỗi lo.
Nhưng sự vội vàng đôi khi lại phản tác dụng. Ở Grand Slam, thắng trận đã khó, vừa thắng vừa tính toán thời gian còn khó hơn. Khi mặt trời vẫn còn hiện diện trên bầu trời Paris, Djokovic chỉ cách một set thắng nữa để hoàn tất màn trình diễn đẳng cấp trước một tay vợt trẻ còn đang học cách thi đấu ở những sân khấu lớn nhất.
Sang set bốn, Nole từng cách chiến thắng chỉ một điểm và một game, khi dẫn 4-3, 40-15 trong game trả giao. Nhưng Fonseca cứu break-point bằng một cú giao bóng uy lực rồi một cú thuận tay quyết đoán. Khoảng nửa giờ sau, hai winner bằng thuận tay cùng một pha bỏ nhỏ tinh tế giúp Djokovic bẻ game và dẫn trước ở set năm. Đó thường là thời điểm các đối thủ của Djokovic gục ngã.
Nhưng Fonseca đã "lột xác" chỉ trong tám game cuối cùng. Đầu tiên là một loạt cú thuận tay sấm set, giúp anh ghi liền chín điểm để đảo ngược thế trận. Trong giờ nghỉ đổi sân, Djokovic ngả người ra ghế, lấy khăn che kín mặt, chỉ còn biết áp túi đá lên đầu trong khi cơ hội đẹp nhất để chạm tới Grand Slam thứ 25 dần tan biến giữa lớp bụi đỏ Roland Garros.
Trước trận đấu hôm 30/5, Fonseca chưa từng thi đấu trên sân Philippe Chatrier, cũng như chưa từng đối đầu Djokovic. Và rồi huyền thoại mà anh từng ngưỡng mộ qua màn hình TV lại đứng ở phía bên kia lưới.
"Được vào vòng ba Roland Garros với tôi đã là một giấc mơ", Fonseca nói sau khi ngược dòng đánh bại Dino Prizmic trong năm set nghẹt thở ở vòng hai. "Tôi sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc khi được thi đấu với thần tượng, với người vĩ đại nhất của môn thể thao này. Khi bước ra sân, tôi sẽ dành sự tôn trọng cho Djokovic, nhưng tất nhiên tôi cũng cố gắng chơi hết khả năng để thắng".
Fonseca làm được, còn Djokovic vẫn mắc kẹt ở cột mốc 24 Grand Slam kể từ cuối năm 2023. Nole không thể ngăn được sự vươn lên của Sinner và Alcaraz, trong khi chẳng còn phép màu nào trong túi để sử dụng. Sự bền bỉ, dẻo dai, hay bản lĩnh siêu việt để bóp nghẹt đối thủ ở những thời khắc then chốt giờ không còn đồng hành thường xuyên với Nole nữa.
Đó là sự thật mà mọi huyền thoại đều cố phớt lờ cho tới khi không thể ngó lơ thêm nữa. Djokovic bước sang tuổi 39 chỉ một tuần trước. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lão tướng Serbia sẽ chơi ở Wimbledon sau khoảng một tháng nữa để tiếp tục cuộc săn tìm Grand Slam thứ 25.
Cơ hội khác vẫn sẽ đến. Djokovic là bậc thầy sân cỏ, trong khi Alcaraz vẫn chưa trở lại, còn điểm yếu thể lực của Sinner vẫn chưa được khắc phục. Nhưng liệu có còn cơ hội nào rõ rệt như lần này?
Và ngay cả nếu có, chưa chắc thời cơ đã thuận lợi đến vậy. Bởi phía bên kia lưới, Fonseca hoặc một tài năng trẻ nào đó có thể lại trưởng thành ngay trong trận đấu, trước mắt Djokovic, giống như cách chàng trai trẻ Brazil vừa làm trên lớp đất đỏ Roland Garros.
Tin Gốc: Vnexpress

Jordan Pickford có lần ra sân thứ 18, vượt Peter Shilton để trở thành cầu thủ khoác áo Anh nhiều nhất tại các kỳ World Cup. Thủ thành này hiểu rõ sự nguy hiểm của Haaland.
Trong các lần đối đầu tại Ngoại hạng Anh, Pickford đã để thủng lưới bảy từ 10 cú sút trúng đích của Haaland. Chỉ ba thủ môn José Sá (10 bàn), Alphonse Areola (9) và Bernd Leno (8) bị tiền đạo Na Uy chọc thủng lưới nhiều hơn.
Cả hai đội vẫn chưa dứt điểm trong hơn 10 phút đầu. Tuyển Anh tiếp tục triển khai bóng nhanh ra hai biên, đặc biệt hướng nhiều đường lên bóng sang cánh của Noni Madueke - phương án tấn công đã được họ sử dụng xuyên suốt giải đấu.
Trong khi đó, Na Uy duy trì đội hình chơi chặt chẽ và dâng tương đối cao. Khoảng trống vì thế chủ yếu xuất hiện ở hai hành lang cánh và phía sau hàng phòng ngự, nếu đối thủ có thể khai thác.
Hai đội nhập cuộc khá thận trọng, chưa bên nào đẩy cao nhịp độ. Anh kiểm soát bóng nhiều hơn trong những phút đầu và chiếm ưu thế về thế trận.
Cả hai cũng không chủ động gây áp lực tầm cao, phần vì điều kiện thời tiết nóng và độ ẩm cao. Na Uy dường như vẫn theo đuổi cách tiếp cận kiên nhẫn đã áp dụng kể từ khi xoay tua đội hình ở trận cuối vòng bảng gặp Pháp.
Trước khi trận đấu bắt đầu, cả sân dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ tuyển thủ Nam Phi Jayden Adams, người qua đời ở tuổi 25 chỉ vài tuần sau khi tham dự World Cup 2026.
Khoảnh khắc tưởng niệm được tất cả cầu thủ, ban huấn luyện và khán giả thực hiện trong không khí trang nghiêm, gần như tuyệt đối im lặng.
Tuyển Anh có bốn cầu thủ sẽ bị treo giò một trận nếu nhận thêm thẻ vàng ở cuộc đối đầu Na Uy, gồm Declan Rice, Jude Bellingham, Marc Guehi và Nico O'Reilly.
Trong số này, Rice và Bellingham là những cái tên khó có thể thay thế ở tuyến giữa. Nếu một, hoặc thậm chí cả hai, vắng mặt ở bán kết vì án treo giò, đó sẽ là tổn thất rất lớn với đội tuyển Anh.
Tuy nhiên, sự thiếu vắng của Guehi hay O'Reilly cũng sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ. Hàng thủ Anh vốn đã chịu tổn thất khi Jarell Quansah chắc chắn không thể góp mặt ở bán kết, khiến các lựa chọn phòng ngự càng trở nên hạn chế.
Theo điều lệ World Cup, cầu thủ nhận hai thẻ vàng từ vòng 1/16 đến hết tứ kết sẽ bị treo giò một trận. Sau vòng tứ kết, toàn bộ thẻ vàng sẽ được xóa. Vì vậy, cách duy nhất khiến một cầu thủ lỡ trận chung kết vì án kỷ luật là bị truất quyền thi đấu ở bán kết.
CĐV Anh và Na Uy vừa cùng hòa giọng trong ca khúc "Sweet Caroline", tạo nên bầu không khí đầy cảm xúc trên các khán đài trước giờ bóng lăn.
Các cầu thủ Anh đã ra sân khởi động và nhận những tiếng la ó nhẹ từ CĐV Na Uy. Khu vực CĐV Na Uy nằm cùng phía khán đài với vị trí tác nghiệp của phóng viên, nên âm thanh cổ vũ và phản ứng của họ vang lên rõ ràng hơn so với nhóm CĐV Anh ở phía đối diện.
Trên loa sân đang phát ca khúc "Vindaloo" - bài hát quen thuộc gắn liền với người hâm mộ tuyển Anh. Ba cây bút của The Athletic gồm Oli Kay, Dan Sheldon và Michael Cox đều đứng dậy hòa giọng theo giai điệu này.
Trong năm trận từ đầu giải, Na Uy thắng bốn và chỉ thua một - thất bại 1-4 trước Pháp ở lượt cuối vòng bảng. Trận này, HLV Stale Solbakken thay đổi tới 10 vị trí trong đội hình xuất phát để dưỡng sức cho các trụ cột.
Nếu đánh bại Pháp, Na Uy sẽ đứng đầu bảng I. Tuy nhiên, việc chấp nhận xếp nhì bảng để giữ thể lực cho các cầu thủ chủ chốt đã phát huy hiệu quả khi đại diện châu Âu lần lượt vượt qua Bờ Biển Ngà và Brazil ở vòng knock-out để lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết một giải đấu lớn.
Các trận đấu của Na Uy cũng mang đến nhiều cảm xúc. Họ ghi bàn và thủng lưới trong cả năm trận đã đấu, ghi 12 bàn nhưng cũng nhận chín bàn thua. Trong lịch sử World Cup, chỉ có tuyển Đức năm 1954 từng vừa ghi vừa thủng lưới ít nhất 10 bàn trên hành trình vào bán kết.
Trong khi đó, hành trình của Anh có nhiều cung bậc khác nhau. Chiến thắng trước Mexico trên sân Azteca ở vòng 1/8 được xem là một trong những trận đấu đáng nhớ nhất giải, đồng thời cho thấy "Tam sư" sở hữu sự kết hợp giữa chất lượng chuyên môn, bản lĩnh và cả yếu tố may mắn - những yếu tố cần thiết để tiến sâu.
Khác với Na Uy, Anh đã quá quen với các trận tứ kết World Cup. Chỉ Brazil và Đức (cùng 14 lần) góp mặt ở vòng tám đội nhiều hơn Anh (11). Tuy nhiên, thành tích của đội tuyển xứ sương mù tại vòng đấu này không thật sự ấn tượng. Anh chỉ thắng ba trong 10 trận tứ kết World Cup trước đây và có tới bảy lần để lọt lưới từ hai bàn trở lên.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Tiền vệ Merino đưa Tây Ban Nha vào tứ kết: 'Siêu dự bị' lợi hại nhất World Cup 2026, anh là ai?

Không phải Lamine Yamal, Rodri hay Dani Olmo, người đưa đội tuyển Tây Ban Nha tiến gần hơn đến chức vô địch World Cup 2026 lại là một cầu thủ thường xuyên bắt đầu trận đấu trên băng ghế dự bị.
Mikel Merino chỉ xuất hiện khi trận tứ kết với đội tuyển Bỉ vào rạng sáng 11.7 còn chưa đầy 5 phút. Nhưng chừng đó là đủ để anh làm điều mình đã quen thuộc trong những ngày qua: ghi bàn quyết định.
Merino được HLV Luis de la Fuente tung vào sân ở phút 86. Chỉ chưa đầy 2 phút sau, cú sút của Pau Cubarsi khiến thủ môn dự bị Senne Lammens không thể bắt dính bóng, và tiền vệ 30 tuổi lập tức lao vào đá bồi, ấn định chiến thắng 2-1 cho Tây Ban Nha. Trước đó, Thibaut Courtois đã phải rời sân vì chấn thương, buộc đội tuyển Bỉ phải thay đổi người gác đền ở thời điểm nhạy cảm nhất. Đó là pha chạm bóng đầu tiên của Merino sau khi vào sân. Nhưng cũng là pha chạm bóng giá trị nhất, giúp Tây Ban Nha giành vé vào bán kết.
Nếu đây là lần đầu tiên Merino ghi bàn quyết định từ ghế dự bị, người ta có thể xem đó là một khoảnh khắc xuất thần. Nhưng chỉ 4 ngày trước, anh cũng làm điều tương tự ở vòng 16 đội. Trước đội tuyển Bồ Đào Nha, Merino vào sân trong hiệp 2 rồi ghi bàn ở phút 91, giúp Tây Ban Nha thắng 1-0 và tiễn Cristiano Ronaldo rời kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp. Reuters cho biết Merino trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử World Cup ghi bàn thắng quyết định khi vào sân từ ghế dự bị ở 2 trận knock-out khác nhau.
Điều đáng nói là Merino không phải mẫu cầu thủ tạo ra nhiều pha xử lý hào nhoáng. Anh không rê bóng như Yamal, không điều tiết trận đấu như Rodri hay liên tục khuấy đảo hàng thủ đối phương. Điểm mạnh của tiền vệ này nằm ở khả năng chọn vị trí, đọc tình huống và xuất hiện đúng nơi bóng rơi vào thời điểm quan trọng nhất. Đó là phẩm chất rất khó đo bằng thống kê, nhưng lại thường quyết định các trận đấu lớn.
Thực tế, đây cũng không phải lần đầu Merino trở thành người hùng ở một giải đấu lớn. Tại EURO 2024, anh vào sân từ ghế dự bị rồi đánh đầu ghi bàn ở phút 119, giúp đội tuyển Tây Ban Nha đánh bại đội chủ nhà Đức để giành quyền vào bán kết. 3 giải đấu lớn, 3 bàn thắng ở những phút cuối, 3 lần thay đổi số phận trận đấu. Đó không còn là sự trùng hợp.
World Cup 2026 đang cho thấy một xu hướng rõ ràng: Chiều sâu đội hình ngày càng quan trọng. Thể thức 48 đội khiến hành trình đến chức vô địch kéo dài hơn. Các đội phải thi đấu nhiều trận hơn, quãng đường di chuyển lớn hơn và cường độ cũng khắc nghiệt hơn. Trong bối cảnh đó, đội hình xuất phát không còn là yếu tố duy nhất quyết định thành công.
Những cầu thủ vào sân từ ghế dự bị phải tạo ra khác biệt ngay lập tức. Và Merino đang là ví dụ tiêu biểu nhất. HLV Luis de la Fuente không sử dụng anh như một phương án chữa cháy. Ngược lại, Merino giống một "quân bài chiến lược", được giữ lại để khai thác thời điểm hàng thủ đối phương bắt đầu xuống sức. Khi các hậu vệ đã mệt mỏi và khoảng trống xuất hiện nhiều hơn, khả năng chọn vị trí và dứt điểm một chạm của tiền vệ này trở thành vũ khí cực kỳ lợi hại.
Bóng đá hiện đại ngày càng được quyết định bởi chiều sâu đội hình hơn là 11 cầu thủ đá chính. Một HLV giỏi không chỉ là người chọn đúng đội hình xuất phát, mà còn phải biết ai sẽ kết thúc trận đấu. Tây Ban Nha vẫn cần Yamal tạo đột biến, Rodri kiểm soát tuyến giữa hay Fabián Ruiz duy trì nhịp chơi. Nhưng khi đồng hồ bước vào những phút cuối và trận đấu vẫn giằng co, người đối thủ lo ngại nhất lại là cái tên vừa đứng dậy khỏi băng ghế dự bị.
Merino không cần thi đấu nhiều nhất để trở thành người hùng. Anh chỉ cần xuất hiện đúng lúc. Và ở World Cup 2026, điều đó đang đủ để đưa Tây Ban Nha tiến gần hơn đến chức vô địch.
Tin Gốc: Thanh Niên

