Có rất nhiều lý do để Djokovic tiếp tục thi đấu ở tuổi 39. Cạnh tranh đỉnh cao giúp anh cảm thấy vẫn sống trọn vẹn với tennis. Nole vẫn thích được chơi trước người hâm mộ của anh lẫn những khán giả không mấy thiện cảm trên khắp thế giới.
Và hơn ai hết, Djokovic hiểu rằng tay vợt không phải cỗ máy. Nole tin sẽ có ngày “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” cùng hội tụ, khi hai chướng ngại lớn nhất là Carlos Alcaraz và Jannik Sinner đều tránh khỏi đường đi, mở ra cơ hội rõ ràng để anh chinh phục Grand Slam thứ 25. Bởi vậy, Djokovic luôn cố duy trì thể trạng và phong độ tốt nhất, hạn chế tự bào mòn mình nhất có thể. Anh tìm điểm cân bằng trong một lịch thi đấu dày đặc, không chơi quá nhiều hay quá ít, nhằm đạt đỉnh phong độ bốn lần mỗi năm, tại bốn Grand Slam.
Trong 12 tháng qua, cả bốn lần Djokovic đều đụng phải Sinner hoặc Alcaraz. Ngay cả khi đánh bại Sinner ở bán kết Australia Mở rộng hồi tháng 1 sau năm set nghẹt thở, vẫn còn đó Alcaraz chờ anh ở chung kết. Ở tuổi 39, Djokovic có thể vượt qua một ngọn núi. Nhưng, hai ngọn núi cùng lúc thì không.
Rồi cơ hội bất ngờ xuất hiện. Vài tuần trước Roland Garros, Alcaraz gặp chấn thương cổ tay nghiêm trọng và phải rút lui khỏi giải. Đến vòng hai Grand Slam đất nện, Sinner cũng bị đánh gục bởi thời tiết nắng nóng ở Paris khiến cơ thể sụp đổ.
Từ chỗ phải vượt qua hai đối thủ lớn nhất thế hệ mới, Djokovic bỗng thấy con đường phía trước rộng mở. Trên mặt sân Philippe Chatrier, chỉ còn đất nện đỏ trải dài, không có Alcaraz hay Sinner án ngữ. Dự báo thời tiết tuần thứ hai cũng dễ chịu hơn. Và dù đã tốn nhiều sức khi thua một set trong hai trận đầu, phong độ của Djokovic vẫn đang đi lên.
Mọi thứ dường như lại đứng về phía Nole. Thế nhưng tennis đôi khi thích trêu ngươi những ngôi sao lớn nhất.
Joao Fonseca được đánh giá còn cách đỉnh cao vài năm phát triển nữa. Tuy nhiên, tài năng trẻ Brazil bỗng trưởng thành vượt bậc trong ba set đấu xuất sắc, được thể hiện rõ nhất trong game đấu khi tỷ số là 5-5 ở set năm – thời điểm Djokovic thường dập tắt hy vọng của đối thủ.
Trong hơn hai tiếng rưỡi cuối trận, Fonseca tạo nên chiến thắng có thể thay đổi cả sự nghiệp. Tay vợt tuổi teen thắng ngược 4-6, 4-6, 6-3, 7-5, 7-5 sau 4 giờ 53 phút, trong trận đấu được xem là bước ngoặt lớn nhất kể từ khi anh lên chuyên nghiệp.
Vốn nổi tiếng với lối chơi tấn công phủ đầu, Fonseca thường thắng bằng sức mạnh ở cú thuận tay trong hai năm qua. Nhưng lần này, sao mai 19 tuổi còn thắng bằng đôi chân, bằng khả năng di chuyển và tư duy chiến thuật.
“Không nghi ngờ gì nữa, cậu ấy là người chơi hay hơn ở những thời điểm quan trọng trong set bốn và set năm. Fonseca liên tục đánh bóng khó tin, sát dây và cực kỳ chính xác. Màn trình diễn thật sự xuất sắc”, Djokovic nói về Fonseca sau trận. “Tất nhiên, không dễ chịu gì khi phải đối đầu một đối thủ đạt phong độ như thế. Tôi cũng không nghĩ mình chơi quá tệ. Đơn giản là hôm nay cậu ấy hay hơn”.
Trong hơn hai năm rưỡi qua ở các giải Grand Slam, luôn có ai đó cản đường Djokovic. Và giờ đây, số người có thể làm điều đó càng tăng lên. Cơ hội được xem là rõ ràng nhất để Nole giành Grand Slam thứ 25 đã tan biến trong bụi đất đỏ Paris.
“Sẽ tuyệt hơn nếu đây là trận đấu ba set thắng hai. Nhưng không phải vậy. Tôi đã cạn năng lượng”, Djokovic thừa nhận. Anh cũng không muốn bàn về việc Alcaraz và Sinner đều đã rời giải, cũng như cơ hội lớn mà tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Fonseca lại có góc nhìn khác. Sau chiến thắng, anh thậm chí cho rằng đối thủ sung sức hơn mình ở cuối trận. Thực tế, Djokovic đã chơi hai tiếng rưỡi cuối cùng như một người tuyệt vọng, không muốn cơ hội này vuột khỏi tay dù đã “hết pin”. Anh muốn thắng nhanh để tiết kiệm năng lượng cho tuần thứ hai. Anh thi đấu với sự gấp gáp hiếm thấy, điều trước đây không cần thiết khi tuổi tác chưa trở thành nỗi lo.
Nhưng sự vội vàng đôi khi lại phản tác dụng. Ở Grand Slam, thắng trận đã khó, vừa thắng vừa tính toán thời gian còn khó hơn. Khi mặt trời vẫn còn hiện diện trên bầu trời Paris, Djokovic chỉ cách một set thắng nữa để hoàn tất màn trình diễn đẳng cấp trước một tay vợt trẻ còn đang học cách thi đấu ở những sân khấu lớn nhất.
Sang set bốn, Nole từng cách chiến thắng chỉ một điểm và một game, khi dẫn 4-3, 40-15 trong game trả giao. Nhưng Fonseca cứu break-point bằng một cú giao bóng uy lực rồi một cú thuận tay quyết đoán. Khoảng nửa giờ sau, hai winner bằng thuận tay cùng một pha bỏ nhỏ tinh tế giúp Djokovic bẻ game và dẫn trước ở set năm. Đó thường là thời điểm các đối thủ của Djokovic gục ngã.
Nhưng Fonseca đã “lột xác” chỉ trong tám game cuối cùng. Đầu tiên là một loạt cú thuận tay sấm set, giúp anh ghi liền chín điểm để đảo ngược thế trận. Trong giờ nghỉ đổi sân, Djokovic ngả người ra ghế, lấy khăn che kín mặt, chỉ còn biết áp túi đá lên đầu trong khi cơ hội đẹp nhất để chạm tới Grand Slam thứ 25 dần tan biến giữa lớp bụi đỏ Roland Garros.
Trước trận đấu hôm 30/5, Fonseca chưa từng thi đấu trên sân Philippe Chatrier, cũng như chưa từng đối đầu Djokovic. Và rồi huyền thoại mà anh từng ngưỡng mộ qua màn hình TV lại đứng ở phía bên kia lưới.
“Được vào vòng ba Roland Garros với tôi đã là một giấc mơ”, Fonseca nói sau khi ngược dòng đánh bại Dino Prizmic trong năm set nghẹt thở ở vòng hai. “Tôi sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc khi được thi đấu với thần tượng, với người vĩ đại nhất của môn thể thao này. Khi bước ra sân, tôi sẽ dành sự tôn trọng cho Djokovic, nhưng tất nhiên tôi cũng cố gắng chơi hết khả năng để thắng”.
Fonseca làm được, còn Djokovic vẫn mắc kẹt ở cột mốc 24 Grand Slam kể từ cuối năm 2023. Nole không thể ngăn được sự vươn lên của Sinner và Alcaraz, trong khi chẳng còn phép màu nào trong túi để sử dụng. Sự bền bỉ, dẻo dai, hay bản lĩnh siêu việt để bóp nghẹt đối thủ ở những thời khắc then chốt giờ không còn đồng hành thường xuyên với Nole nữa.
Đó là sự thật mà mọi huyền thoại đều cố phớt lờ cho tới khi không thể ngó lơ thêm nữa. Djokovic bước sang tuổi 39 chỉ một tuần trước. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lão tướng Serbia sẽ chơi ở Wimbledon sau khoảng một tháng nữa để tiếp tục cuộc săn tìm Grand Slam thứ 25.
Cơ hội khác vẫn sẽ đến. Djokovic là bậc thầy sân cỏ, trong khi Alcaraz vẫn chưa trở lại, còn điểm yếu thể lực của Sinner vẫn chưa được khắc phục. Nhưng liệu có còn cơ hội nào rõ rệt như lần này?
Và ngay cả nếu có, chưa chắc thời cơ đã thuận lợi đến vậy. Bởi phía bên kia lưới, Fonseca hoặc một tài năng trẻ nào đó có thể lại trưởng thành ngay trong trận đấu, trước mắt Djokovic, giống như cách chàng trai trẻ Brazil vừa làm trên lớp đất đỏ Roland Garros.
Sáng 23-4, Công ty cổ phần Bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF) đã công bố thông tin 2 trọng tài FIFA người Malaysia sẽ điều hành 2 trận đấu đáng chú ý tại vòng 20 V-League 2025-2026 vào cuối tuần.
Cụ thể, trọng tài Razlan Joffri Bin Ali (sinh năm 1985) sẽ điều hành trận đấu giữa Thanh Hóa và PVF-CAND diễn ra lúc 18h ngày 25-4. Ở mùa giải năm nay, ông Razlan Joffri từng là trọng tài chính trận đấu giữa Công An Hà Nội và Ninh Bình tại vòng 12.
Trong khi đó, trọng tài Mohamad Nawal Bin Mohammad Zubir (sinh năm 1995) sẽ làm nhiệm vụ trận SHB Đà Nẵng và Thể Công - Viettel lúc 18h ngày 26-4. Đây là lần đầu tiên trọng tài Mohamad Nawal làm nhiệm vụ tại hệ thống bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam.
Hai trận đấu mời trọng tài ngoại làm nhiệm vụ ở vòng 20 đều rất quan trọng với các đội tham dự. Thanh Hóa (hạng 12/14 đội, 17 điểm) và PVF-CAND (hạng 13/14 đội, 13 điểm) gặp nhau trong bối cảnh cả hai đều là đối thủ trực tiếp trong cuộc đua trụ hạng.
Đội cuối bảng SHB Đà Nẵng (12 điểm) cũng phải quyết đấu với đội nhì bảng Thể Công - Viettel để đua trụ hạng.
Trong khi đội bóng áo lính cũng cần thắng để đua vô địch cùng CLB Công An Hà Nội. Đặc biệt là Thể Công - Viettel có HLV Velizar Popov luôn phàn nàn trọng tài khá nhiều và luôn yêu cầu phải thuê trọng tài ngoại.
Sau 19 vòng đấu, đã có 4 trận được điều hành bởi trọng tài ngoại. Đó là trận Công An Hà Nội gặp Ninh Bình (vòng 12), Thể Công - Viettel gặp Hà Nội (vòng 14), Hà Nội gặp Công An Hà Nội (vòng 15) và Ninh Bình gặp Công An Hà Nội (vòng 16).
Dựa trên diễn biến chuyên môn thực tế, ban tổ chức giải cùng Ban Trọng tài Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) sẽ tiếp tục cân nhắc, đề xuất việc mời trọng tài nước ngoài cho các trận đấu then chốt nhằm đảm bảo chất lượng và tính công bằng trong giai đoạn quyết định của mùa giải.
Những CĐV theo dõi trận Everton đấu Man City đã thực sự đi trên "chuyến tàu lượn cảm xúc". Mọi chuyện diễn ra đúng theo kế hoạch của thầy trò HLV Pep Guardiola cho đến khi hiệp 1 trận đấu khép lại - thời điểm họ đang dẫn 1-0 nhờ bàn thắng của Jeremy Doku (phút 43).
Man City bước vào hiệp 2 với sự chùng xuống khá khó hiểu. Đó cũng là thời điểm đội chủ nhà vùng dậy mạnh mẽ. Có lẽ HLV Pep Guardiola muốn các cầu thủ chậm lại, giăng chiếc bẫy phản công dành cho Everton khi nhận thấy đối thủ lộ vẻ nôn nóng.
Nhưng khi chơi với chiến thuật như vậy, Man City thực sự hiểu được giá trị của Rodri - người vắng mặt ở trận này vì chấn thương. Man City thiếu "tấm khiên" trước bộ đôi trung vệ Marc Guehi và Abdukodir Khusanov.
Nico Gonzalez, người đá thay Rodri trận này chơi khá tệ và không đủ khả năng giúp hàng thủ đội nhà giảm tải áp lực.
Nhưng may mắn cho Man City là khung gỗ họ có Gianluigi Donnarumma. Chỉ trong vòng ít phút từ phút 60 đến 65, thủ thành người Ý đã có 2 pha cứu thua đáng giá ngàn vàng cho Man City.
Nhưng Donnarumma có xuất sắc đến thế nào đi chăng nữa cũng không thể giúp Man City đứng vững khi đồng đội ở tuyến trên mắc quá nhiều sai lầm. Phút 68, Kiernan Dewsbury-Hall chọc khe cho Thierno Barry nhưng tiền đạo này đã rơi vào thế việt vị. Dù vậy, các trọng tài không thổi phạt nên Guehi phải cắt bóng và chuyền về cho Donnarumma.
Nhưng đường chuyền của Guehi quá nhẹ và bị Barry bắt bài. Tiền đạo của Everton không bỏ lỡ cơ hội thực hiện cú dứt điểm kỹ thuật, đánh bại Donnarumma trong pha đối mặt, ghi bàn cân bằng tỉ số. Ngay sau khi chuyền về, Guehi biết chắc Man City sẽ thủng lưới nên anh lập tức tự trách, bày tỏ sự thất vọng với bản thân.
Ngoài đường biên, HLV Pep Guardiola như bị đông cứng. Ông không thể ngờ rằng, hậu vệ chắc chắn nhất của Man City lại mắc sai lầm nghiêm trọng đến như vậy. Và pha chuyền về lỏng chân của Guehi đã khiến Man City sụp đổ nhanh chóng sau đó.
Phút 73, từ quả đá phạt góc của James Garner, hậu vệ Jake O'Brien bật cao đánh đầu tung lưới Man City, nâng tỉ số trận đấu lên 2-1. Hàng thủ Man City không ai đủ sức tranh chấp với Jake O'Brien - người cao 1m97 bật lên cực kỳ dũng mãnh.
Nhưng thảm họa đến với Man City ở phút 81. Nhận quả ném biên của đồng đội, Merlin Röhl vượt qua Mateo Kovacic dẫn bóng xâm nhập vòng cấm rồi tung cú sút, nhưng bóng chạm chân Abdukodir Khusanov đến đúng vị trí của Barry.
Tiền đạo này phản ứng rất nhanh, lập tức tung chân dứt điểm nhẹ nhàng, ghi bàn nâng tỉ số trận đấu lên 3-1 cho Everton.
Khi chứng kiến bàn thua này, các CĐV Man City trên sân của Everton đã bỏ về và gần như tin vào thất bại của đội nhà. Nhưng ngay lập tức, Erling Haaland đã níu giữ hy vọng trở lại với bàn thắng rút ngắn tỉ số 2-3. Đón đường chọc khe của Kovacic, Haaland thoát xuống đối mặt với Jordan Pickford rồi bấm bóng tinh tế làm tung lưới Everton.
Sau khi Haaland ghi bàn, ống kính máy quay lia đến khán đài bắt được hình ảnh các CĐV Man City bỏ về đã quay lại xem tiếp trận đấu. Những phút còn lại của trận đấu chứng kiến nỗ lực tấn công không ngừng nghỉ của Man City. Ngược lại các cầu thủ Everton dốc toàn lực bảo vệ tỉ số.
Nhưng Everton hoàn toàn bất lực trước pha đi bóng dứt điểm quá đẹp ghi bàn quá đẹp của Doku ở phút 90+7. Dẫu vậy, chỉ giành được 1 điểm trước Everton có thể xem là thất bại với Man City. Điều đó được thể hiện khi HLV Pep Guardiola ăn mừng khá nhẹ nhàng ngoài đường biên.
Sau vòng 35, Man City đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng với 71 điểm, kém đội đầu bảng Arsenal 5 điểm. Ngay cả khi thắng trận đấu bù với Crystal Palace, Man City vẫn sẽ kém Arsenal 2 điểm. Trận hòa trước Everton thực sự là bước ngoặt của mùa bóng năm nay.
HLV Carl Veart đã có chia sẻ nhanh với tờ Football360 của Australia sau khi đội nhà giành vé tham dự World Cup U17. Nói về chiến tích của các học trò, ông cho biết: “Tôi luôn nói rằng các cầu thủ trẻ sẽ khiến bạn bất ngờ nếu được trao cơ hội. Điều quan trọng là bạn phải trao niềm tin rằng họ sẽ thành công.
Họ là những cầu thủ có cá tính và điểm mạnh khác nhau. Đội hình của U17 Australia có nhiều cầu thủ giỏi và nhiều gương mặt triển vọng khác chưa thể góp mặt. Dù sao, chúng tôi đã hoàn thành mục tiêu tham dự World Cup. Tôi đang cố gắng xây dựng lứa cầu thủ kế cận và tạo điều kiện cho họ cọ xát quốc tế nhiều hơn”.
HLV trưởng của U17 Australia nói thêm: “Việc được thi đấu ở World Cup là cơ hội tuyệt vời để các cầu thủ U17 Australia tiếp xúc với bóng đá đỉnh cao. Đó là điều cần thiết cho những cầu thủ trẻ. Việc được tiếp xúc với môi trường bóng đá chất lượng càng sớm càng tốt rất có ích cho sự phát triển của họ. Đây cũng là lực lượng chuẩn bị cho Olympic 2032 trên sân nhà của Australia”.
HLV Carl Veart cũng thừa nhận U17 Việt Nam tiến bộ rất nhanh. Ông chia sẻ: “Bóng đá thế giới đang phát triển nhanh. Bạn không được phép tụt hậu. Nhìn các cầu thủ trẻ của Hàn Quốc và Nhật Bản, bạn có thể thấy trình độ của họ rất cao.
Chẳng nói đâu xa, hãy nhìn U17 Việt Nam, đối thủ của chúng tôi ở tứ kết giải U17 châu Á. Họ cũng tiến bộ rất nhanh khi từng đánh bại U17 Australia vào tháng trước.
Hầu hết các đội bóng hiện nay đều đang cố gắng thi đấu nhanh và mạnh. Họ đều cố gắng tận dụng những tình huống chuyển đổi trạng thái. Đây là xu thế của bóng đá thế giới. Vì vậy, chúng tôi cần phải rất cẩn trọng khi đối đầu với U17 Việt Nam”.
Trận đấu giữa U17 Việt Nam và U17 Australia diễn ra vào lúc 0h ngày 17/5.