Khi tiếng còi kết thúc trận đấu giữa chủ nhà West Ham và Arsenal vang lên, rất nhiều cầu thủ đội khách đã gục xuống sân. Ba điểm trước West Ham thực sự quá căng thẳng, nghẹt thở và kịch tính khiến cảm xúc của CĐV dao động dữ dội.
Mọi thứ đã bóp nghẹt trong suốt trận đấu rồi lại bùng nổ ở những phút cuối cùng.
Trước một West Ham đang chiến đấu cho tấm vé trụ hạng, Arsenal đã gặp vô vàn khó khăn.
“Pháo thủ” kiểm soát bóng tốt hơn và tạo ra sức ép lớn lên khung thành của West Ham. Tuy nhiên, Arsenal tỏ ra khá bế tắc khi phải đương đầu hàng thủ lùi sâu và co cụm của đội chủ nhà.
Trước West Ham, Arsenal lộ rõ vấn đề của họ mùa bóng năm nay, đó là khả năng dàn xếp tấn công.
Những pha lên bóng ở biên rồi trung lộ của “pháo thủ” đều không đủ sắc sảo để phá vỡ bức tường nhiều lớp của West Ham.
Eberechi Eze, Bukayo Saka đều có màn trình diễn kém thuyết phục. Viktor Gyokeres nỗ lực làm tường nhưng bị hàng thủ West Ham chia cắt với các đồng đội.
Trong bối cảnh đó, Arsenal khá chắt chiu những tình huống cố định vốn là sở trường của họ. Nhưng West Ham đã hóa giải hầu hết những bài đánh cố định của Arsenal.
Màn trình diễn dưới kỳ vọng Arsenal không chỉ đến từ chuyên môn mà còn là tâm lý căng cứng của các cầu thủ. Điều này thể hiện khá rõ khi Arsenal thiếu sáng tạo và cầu toàn trong hầu hết tình huống.
Trận này, West Ham chủ yếu chơi phòng ngự và lép vế hơn về thế trận nhưng đội chủ nhà cũng có không ít tình huống nguy hiểm. Nếu thủ môn David Raya không xuất sắc, lưới Arsenal có lẽ đã rung lên và mọi chuyện đã thêm khó khăn.
Thực ra khả năng tận dụng cơ hội khá tệ là nguyên nhân khiến West Ham ngụp lặn ở nhóm cuối bảng xếp hạng.
Bế tắc trong việc tìm đường vào khung thành West Ham, HLV Mikel Arteta tung hết các quân bài ông có vào sân. Kai Havertz, Martin Odegaard – những cầu thủ giàu sáng tạo xuất hiện trên sân từ phút 67.
Và chính Martin Odegaard đã tạo ra khác biệt với pha đi bóng trong vòng cấm và kiến tạo cho Leandro Trossard dứt điểm ghi bàn ở phút 83.
Pha lập công của cầu thủ người Bỉ đẩy những phút cuối trận đấu lên cao trào. West Ham buộc phải dồn lên tấn công tìm bàn gỡ và tạo ra sức ép lớn về phía khung thành của Raya.
Phút 90+5, tận dụng pha bóng hỗn loạn trong vòng cấm, Callum Wilson tung cú dứt điểm tung lưới Arsenal, ghi bàn gỡ hòa 1-1. Ngay lập tức các cầu thủ Arsenal đã vây lấy trọng tài vì cho rằng thủ thành Raya đã bị cầu thủ West Ham phạm lỗi.
Lúc này số phận của hai đội bóng đặt hết lên quyết định của trọng tài Chris Kavanagh. Nếu ông công nhận bàn thắng, Arsenal đứng trước nguy cơ mất chức vô địch Premier League. Còn nếu ông vua áo đen này từ chối bàn thắng, West Ham có thể phải xuống hạng.
Sau vài phút tham khảo VAR, ông Chris Kavanagh cuối cùng đã quyết định từ chối bàn thắng. Các cầu thủ West Ham tỏ ra thất vọng còn phía Arsenal vỡ òa trong vui sướng.
Pha quay chậm cho thấy quyết định của trọng tài là hoàn toàn có cơ sở khi Pablo dường như đã đẩy Raya, thậm chí chụp lấy tay thủ thành này trong pha nhảy lên tranh chấp trước khi Wilson ghi bàn.
Đánh bại West Ham theo kiểu “chết đi sống lại”, Arsenal tiếp tục dẫn đầu Premier League với 79 điểm, hơn Man City 5 điểm nhưng đá nhiều hơn 1 trận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Phát biểu nói trên được đưa ra khi huyền thoại bóng đá Pháp Eric Cantona trả lời phỏng vấn báo Gazzetta dello Sport của Ý, trước thềm trận đấu Champions League giữa Man United và Juventus vào tháng 9-1996.
Thời điểm đó, Cantona chỉ vừa trở lại thi đấu chưa lâu sau khi mãn án cấm vì cú đá "kung fu" nổi tiếng vào CĐV Crystal Palace trong một trận đấu ở Anh.
Án cấm này đã làm thay đổi toàn bộ sự nghiệp ở tuyển quốc gia của Cantona, và có lẽ là của Deschamps. Không ít người hâm mộ Pháp còn nhìn nhận đó chính là "định mệnh" đưa họ đến những năm tháng rực rỡ tiếp đó.
Vì sao? Vì ngay khi Cantona nhận án cấm 1 năm vào đầu năm 1995, HLV tuyển Pháp lúc bấy giờ - ông Aime Jacquet đã buộc phải tước tấm băng đội trưởng từ danh thủ của Man United.
Khi ông Jacquet tiếp quản tuyển Pháp vào cuối năm 1993 (thời điểm họ rớt xuống đáy của thất vọng vì hụt vé dự World Cup 1994), ông chọn Cantona làm đội trưởng. Nhưng hơn 1 năm sau, Cantona bị cấm thi đấu dài hạn, và đó có lẽ là lúc vị chiến lược gia huyền thoại nghĩ về cuộc cách mạng.
Không chỉ có Cantona, cả Jean-Pierre Pain và David Ginola cũng bị ông Jacquet lần lượt loại khỏi đội tuyển. Nhường chỗ cho những cầu thủ thế hệ mới khi đó, là Zinedine Zidane, Christoph Dugarry, rồi Robert Pires, Thierry Henry...
Vẫn cần một cầu thủ lão luyện mang băng đội trưởng, và Aime Jacquet chọn Deschamps, đồng thời đóng luôn cánh cửa trở lại đội tuyển của Cantona.
Đó chính là cội nguồn cho biệt danh "gã xách nước" huyền thoại của Deschamps. Bực tức vì mất băng đội trưởng, mất luôn cả cơ hội trở lại tuyển quốc gia, Cantona trút căm phẫn lên Deschamps. Ông gọi người đồng hương nhỏ hơn 2 tuổi là "gã xách nước" khi 2 người đối đầu nhau ở cấp CLB.
Người Pháp - với tính cách hài hước của mình, tiếp nhận biệt danh đó của Deschamps một cách đầy thích thú, dù cho ông cũng chẳng mấy cam tâm.
Deschamps sau đó đã phát biểu trước truyền thông rằng "không hiểu sao Eric lại tấn công tôi, người là đồng đội của anh ấy trong một thời gian dài".
Câu chuyện tranh cãi đó không bao giờ được khép lại, mà mặt khác, mở ra một kỷ nguyên tươi đẹp cho bóng đá Pháp, với cả 2 giai đoạn thăng hoa đều gắn chặt tên của "gã xách nước".
Với tấm băng đội trưởng trên tay, Deschamps đã lần lượt nâng cao cúp vàng World Cup 1998 cũng như cúp vô địch Euro 2000. Ngay sau Euro 2000, Deschamps cũng nói lời chia tay đội tuyển, càng khiến cho sự nghiệp mỹ mãn.
Khi ấy, chẳng người Pháp nào ngờ được, ngày "gã xách nước" chia tay đội tuyển lại bắt đầu cho một giai đoạn tăm tối của đội tuyển quốc gia xứ lục lăng.
Từ World Cup 2002 đến hết Euro 2012, tuyển Pháp chìm ngập trong những tranh cãi sắc tộc, sự rối loạn kỷ cương, những ngôi sao lắm tài nhưng nhiều tật, và vô số xì-căng-đan ở các giải đấu lớn.
Từ World Cup 2006 đến Euro 2012, không giải đấu nào mà người Pháp tham dự giải một cách yên bình. Đỉnh điểm là 2 vụ "làm loạn" của các cầu thủ ở World Cup 2010 và Euro 2012, buộc Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF) phải cách mạng triệt để.
Tháng 8-2012, "gã xách nước" Deschamps trở lại đội tuyển, thay thế người đồng đội cũ Laurent Blanc để tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng.
Cũng như những gì mà người thầy cũ Jacquet từng làm, ông Deschamps bắt đầu cho kỷ nguyên mới của đội tuyển bằng cách thẳng tay loại bỏ dàn sao nổi loạn như Samir Nasri, Ben Arfa, Yann M'Vila...
Và phần còn lại chính là huyền thoại. 14 năm trôi qua, người hâm mộ chiêm ngưỡng sự trở lại ngoạn mục của bóng đá Pháp, và đôi lúc giật mình tự hỏi: "Những xì-căng-đan, những vụ nổi loạn... đâu cả rồi?".
14 năm trôi qua, ông Deschamps đưa tuyển Pháp đến 1 chức vô địch World Cup (2018), 1 chức vô địch UEFA Nations League (2021), 1 lần á quân World Cup (2022) và 1 lần á quân Euro (2016).
Thành tích như vậy chưa hẳn là quá đồ sộ, nhưng giá trị nằm ở nền bóng đá. 14 năm, với tổng cộng 7 giải đấu lớn, không một lần nào tuyển Pháp bị loại ở vòng bảng, và có đến 4 lần họ lọt vào chung kết.
Sự ổn định đáng sợ đó khiến nhiều người nhìn nhận Pháp là nền bóng đá mạnh nhất nhì thế giới trong khoảng 1 thập niên qua. Hầu như ở mọi giải đấu họ đều là ứng cử viên số 1, kết quả đôi lúc không quá ấn tượng, nhưng cũng chẳng bao giờ gây thất vọng nặng nề.
Và tuyệt nhiên, những vụ sóng gió hậu trường, rối loạn kỷ cương hoàn toàn biến mất.
Trong khoảng 10 năm trở lại đây, cụm từ "le porteur d'eau" (gã xách nước) rất hiếm khi xuất hiện trên mặt báo Pháp.
Truyền thông quốc gia này đã dành sự tôn trọng tuyệt đối cho ông Deschamps sau kỳ Euro 2016, và đặc biệt là World Cup 2018. Cách gọi chế nhạo của Cantona rõ ràng không phù hợp với nhân vật có lẽ là thành công nhất lịch sử bóng đá Pháp.
Người Pháp từng 2 lần vô địch World Cup, 2 lần vô địch Euro, và "gã xách nước" gắn liền với 3/4 danh hiệu vĩ đại đó.
Sáng ngày hôm nay 19-7-2026, chương cuối của Deschamps cùng "gà trống Gaulois" chính thức khép lại, như kế hoạch đã được ông và FFF định ra từ trước World Cup.
Màn chia tay không thực sự ấn tượng, khi Pháp thua Anh ở trận tranh hạng 3 ở World Cup. Và đó là khoảnh khắc Deschamps cảm nhận được thời điểm ông buộc phải ra đi.
Trước trận đấu, báo L'Equipe tung tin nhiều cầu thủ trong đội chỉ muốn được nghỉ ngơi, xả hơi sau thất bại ở bán kết. Deschamps nổi giận, ra sức đốc thúc các học trò trở lại tập luyện, để gắng sức cho một trận đấu mang ý nghĩa danh dự.
Nỗ lực đó xem ra không mấy thành công. Nhưng những người Pháp hiểu chuyện chẳng ai trách Deschamps. Ông đã làm quá nhiều, đã quản lý quá tốt, và tận tâm tận lực vì đội tuyển quốc gia suốt 14 năm qua. Thành tựu mà Deschamps mang về cho bóng đá Pháp quá vĩ đại và là thách thức cực lớn với tân HLV trưởng tuyển Pháp - huyền thoại Zinedine Zidane.
Nghỉ ngơi thôi nào, gã xách nước vĩ đại của bóng đá Pháp!
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

"Hiệp hội Cờ tướng tỉnh Tứ Xuyên đã rút ra một bài học lớn. Làng cờ tướng Trung Quốc không thể chịu đựng thêm một vụ việc bẽ mặt như thế nữa", tài khoản từ Giang Tô bình luận trên nền tảng Baijiahao sau khi Lại Lý Huynh nhận được lời mời từ ban tổ chức Kỳ Thành Bôi.
Ngày 30-4, ban tổ chức giải đấu danh giá này xác nhận Lại Lý Huynh và Triệu Phàn Vĩ - người xếp hạng 11 ở Trung Quốc hiện tại được đặc cách vào thẳng vòng chung kết của Kỳ Thành Bôi.
Kỳ Thành Bôi là giải đấu quốc tế danh giá, mang tính tranh đấu giữa kỳ đàn đại lục và nhóm các nước Hoa ngữ cũng như Đông Nam Á.
Theo thể thức công bố từ đầu, giải sẽ đặc cách trao vé vào vòng chung kết cho top 8 kỳ thủ đứng đầu bảng xếp hạng Trung Quốc, do Hiệp hội Cờ tướng nước này (CXA) công bố.
Ngoài 8 kỳ thủ này, ban tổ chức giải còn quyết định trao thêm 2 vé đặc cách cho Lại Lý Huynh và Triệu Phàn Vĩ - kỳ thủ có phong độ cực cao thời gian qua.
"Một quyết định muộn màng nhưng chính xác. Một giải đấu quy mô không chỉ có giải thưởng, mà còn phải có cả những kỳ thủ lớn và những cơ hội lớn mở ra cho mọi người. Hiệp hội Cờ tướng tỉnh Tứ Xuyên đã rút ra bài học từ cúp Đại Trúc", tài khoản trên Baijiahao bình luận.
Bài học nói trên là sự cố "bể giải" của Đại Trúc Bôi, giải đấu được lên lịch diễn ra tại Tứ Xuyên vào giữa tháng 4.
Quy mô của Đại Trúc Bôi hoàn toàn không kém hơn Kỳ Thành Bôi, với tổng giải thưởng 400.000 tệ (1,5 tỉ đồng) và khoảng hơn 100 kỳ thủ tham dự vòng loại. 100 kỳ thủ này sẽ cạnh tranh 16 tấm vé còn lại, để cùng 16 kỳ thủ mạnh được đặc cách dự vòng chung kết.
Bất chấp kêu gọi của người hâm mộ Trung Quốc, ban tổ chức Đại Trúc Bôi không gửi lời mời Lại Lý Huynh dự thẳng vòng chung kết, mà chỉ mời anh dự vòng loại. Kỳ thủ Việt Nam sau cùng cũng không tham dự.
Điều này hóa ra may mắn với Lại Lý Huynh, bởi Đại Trúc Bôi đã bị hủy bỏ vào phút chót do... không đủ người đăng ký.
Dù ban tổ chức không nói rõ, các phân tích trên Baijiahao và Zhuanlan Zhihu cho rằng Đại Trúc Bôi bể giải vì quá tự tin.
"Giải thưởng lớn, nhưng lại quá khó để giành vé vào vòng chung kết. Trung bình 8 kỳ thủ phải đấu với nhau để giành vé vào chung kết. Và người tham dự còn phải đóng lệ phí, có lẽ họ thấy không đáng để mất thời gian cho một cơ hội chiến thắng quá nhỏ.
Ban tổ chức giải đấu phải chăng đã ảo tưởng khi đẩy các kỳ thủ vào một giai đoạn vòng loại quá khốc liệt. Đây đâu phải là Ngũ Dương Bôi", tài khoản tên OJC bình luận.
Cú sốc của Đại Trúc Bôi tạo sức ép lớn với Hiệp hội Cờ tướng tỉnh Tứ Xuyên cũng như CXA. Và đến Kỳ Thành Bôi - giải đấu mang tính quốc tế rất rõ, ban tổ chức giải đã rút ra kinh nghiệm.
Chỉ có 10 vé đặc cách được trao, trong đó có 1 vé dành cho kỳ thủ nước ngoài là Lại Lý Huynh. Và khoảng hơn 100 kỳ thủ khác sẽ cạnh tranh 22 vé còn lại vào vòng chung kết.
Thêm vào đó là yếu tố quốc tế, giải đấu quy tụ các kỳ thủ mạnh nhất đến từ Việt Nam, Malaysia, Singapore, Hong Kong, Đài Loan..., gần tương đương với giải thế giới.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Steven Gerrard, trận Liverpool 3-3 AC Milan (luân lưu 3-2) năm 2005
Liverpool bước vào giờ giải lao ở Istanbul khi bị dẫn 0-3 trước AC Milan hùng mạnh gồm Kaka, Andrea Pirlo, Clarence Seedorf hay Andriy Shevchenko. Nhiều CĐV Anh rời khán đài vì tin trận đấu đã an bài. Nhưng Gerrard không bỏ cuộc.
Phút 54, đội trưởng Liverpool bật cao đánh đầu rút ngắn tỷ số từ quả tạt của John Arne Riise. Sau bàn thắng, anh liên tục vẫy tay thúc giục khán giả tạo sức ép. Chỉ trong sáu phút tiếp theo, Liverpool ghi thêm hai bàn để gỡ hòa 3-3.
Ngoài pha lập công mở màn cho cuộc ngược dòng, Gerrard còn kiếm về quả phạt đền giúp Xabi Alonso cân bằng tỷ số. Tiền vệ người Anh xuất hiện ở khắp mặt sân, từ trung tuyến tới cánh phải, thậm chí lùi sâu như hậu vệ khi Liverpool chống đỡ sức ép cuối trận.
Sau khi Jerzy Dudek cản phá loạt luân lưu quyết định, Gerrard nâng cao danh hiệu Champions League/Cup C1 thứ năm cho Liverpool, hoàn tất màn trình diễn giàu cảm xúc.
Steven Gerrard, trận Liverpool 3-3 AC Milan (luân lưu 3-2) năm 2005
Liverpool bước vào giờ giải lao ở Istanbul khi bị dẫn 0-3 trước AC Milan hùng mạnh gồm Kaka, Andrea Pirlo, Clarence Seedorf hay Andriy Shevchenko. Nhiều CĐV Anh rời khán đài vì tin trận đấu đã an bài. Nhưng Gerrard không bỏ cuộc.
Phút 54, đội trưởng Liverpool bật cao đánh đầu rút ngắn tỷ số từ quả tạt của John Arne Riise. Sau bàn thắng, anh liên tục vẫy tay thúc giục khán giả tạo sức ép. Chỉ trong sáu phút tiếp theo, Liverpool ghi thêm hai bàn để gỡ hòa 3-3.
Ngoài pha lập công mở màn cho cuộc ngược dòng, Gerrard còn kiếm về quả phạt đền giúp Xabi Alonso cân bằng tỷ số. Tiền vệ người Anh xuất hiện ở khắp mặt sân, từ trung tuyến tới cánh phải, thậm chí lùi sâu như hậu vệ khi Liverpool chống đỡ sức ép cuối trận.
Sau khi Jerzy Dudek cản phá loạt luân lưu quyết định, Gerrard nâng cao danh hiệu Champions League/Cup C1 thứ năm cho Liverpool, hoàn tất màn trình diễn giàu cảm xúc.
Teddy Sheringham, Man Utd 2-1 Bayern Munich, năm 1999
Man Utd bị Bayern dẫn 1-0 tới phút bù giờ ở chung kết tại Camp Nou. Khi đó, HLV Alex Ferguson tung Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjaer vào sân để tìm kiếm điều kỳ diệu.
Phút bù đầu tiên hiệp hai, từ tình huống lộn xộn sau quả phạt góc, Ryan Giggs sút không trúng tâm nhưng bóng tìm đến đúng vị trí của Sheringham. Tiền đạo người Anh nhanh chân đệm bóng gỡ hòa, trước khi quay nhìn trọng tài biên kiểm tra việt vị rồi lao đi ăn mừng.
Chưa đầy hai phút sau, Man Utd tiếp tục hưởng phạt góc. Lần này, Sheringham đánh đầu chuyền bóng vào trong để Solskjaer đệm cận thành, ấn định chiến thắng 2-1.
Sheringham không ghi bàn quyết định, nhưng chính anh tạo ra bước ngoặt lớn nhất trận đấu. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tiền đạo vào sân từ ghế dự bị góp dấu giày vào cả hai bàn thắng, giúp Man Utd hoàn tất cú ăn ba lịch sử.
Teddy Sheringham, Man Utd 2-1 Bayern Munich, năm 1999
Man Utd bị Bayern dẫn 1-0 tới phút bù giờ ở chung kết tại Camp Nou. Khi đó, HLV Alex Ferguson tung Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjaer vào sân để tìm kiếm điều kỳ diệu.
Phút bù đầu tiên hiệp hai, từ tình huống lộn xộn sau quả phạt góc, Ryan Giggs sút không trúng tâm nhưng bóng tìm đến đúng vị trí của Sheringham. Tiền đạo người Anh nhanh chân đệm bóng gỡ hòa, trước khi quay nhìn trọng tài biên kiểm tra việt vị rồi lao đi ăn mừng.
Chưa đầy hai phút sau, Man Utd tiếp tục hưởng phạt góc. Lần này, Sheringham đánh đầu chuyền bóng vào trong để Solskjaer đệm cận thành, ấn định chiến thắng 2-1.
Sheringham không ghi bàn quyết định, nhưng chính anh tạo ra bước ngoặt lớn nhất trận đấu. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tiền đạo vào sân từ ghế dự bị góp dấu giày vào cả hai bàn thắng, giúp Man Utd hoàn tất cú ăn ba lịch sử.
Gareth Bale, Real Madrid 3-1 Liverpool, năm 2018
Gareth Bale bắt đầu trận chung kết tại Kiev trên ghế dự bị, khi tương lai ở Real bị đặt dấu hỏi. Nhưng chỉ cần khoảng nửa giờ trên sân, tiền đạo xứ Wales tạo nên khoảnh khắc biểu tượng Champions League.
Phút 64, chỉ hai phút sau khi vào thay Isco, Bale ngả người móc bóng từ đường tạt của Marcelo. Bóng bay theo quỹ đạo hoàn hảo vào góc cao, khiến thủ môn Loris Karius đứng chôn chân. Đó là bàn thắng đẹp bậc nhất lịch sử chung kết Champions League. Nhưng Bale chưa dừng lại.
Cuối trận, khi Liverpool dâng cao tìm bàn gỡ, Bale sút xa gần 40 m. Karius bắt bóng lỗi và nhìn bóng bay vào lưới trong sự ngỡ ngàng. Hai bàn thắng của Bale giúp Real thắng 3-1 và vô địch Champions League lần thứ ba liên tiếp.
Gareth Bale, Real Madrid 3-1 Liverpool, năm 2018
Gareth Bale bắt đầu trận chung kết tại Kiev trên ghế dự bị, khi tương lai ở Real bị đặt dấu hỏi. Nhưng chỉ cần khoảng nửa giờ trên sân, tiền đạo xứ Wales tạo nên khoảnh khắc biểu tượng Champions League.
Phút 64, chỉ hai phút sau khi vào thay Isco, Bale ngả người móc bóng từ đường tạt của Marcelo. Bóng bay theo quỹ đạo hoàn hảo vào góc cao, khiến thủ môn Loris Karius đứng chôn chân. Đó là bàn thắng đẹp bậc nhất lịch sử chung kết Champions League. Nhưng Bale chưa dừng lại.
Cuối trận, khi Liverpool dâng cao tìm bàn gỡ, Bale sút xa gần 40 m. Karius bắt bóng lỗi và nhìn bóng bay vào lưới trong sự ngỡ ngàng. Hai bàn thắng của Bale giúp Real thắng 3-1 và vô địch Champions League lần thứ ba liên tiếp.
Lionel Messi, Barca 3-1 Man Utd, năm 2011
Năm 2011, Man Utd vào chung kết Champions League với quyết tâm phục thù Barca sau thất bại năm 2009. Nhưng tại Wembley, Lionel Messi biến trận đấu thành sân khấu của riêng anh.
Tiền đạo Argentina liên tục rê bóng qua các cầu thủ áo đỏ, di chuyển giữa những khoảng trống hẹp và kéo giãn toàn bộ hệ thống phòng ngự của Man Utd. Michael Carrick, Ryan Giggs hay Park Ji-sung đều gặp khó trong việc theo kèm Messi khi anh thường xuyên lùi sâu nhận bóng rồi đột ngột tăng tốc.
Phút 54, Messi nhận bóng ngoài cấm địa rồi sút chìm bằng chân trái. Bóng đi không quá hiểm, nhưng Edwin van der Sar phản xạ chậm và nhìn bóng đi vào góc lưới. Bàn thắng ấy nâng tỷ số lên 2-1 và gần như kết thúc hy vọng của Man Utd.
Barca sau đó thắng 3-1 trong thế trận áp đảo. HLV Ferguson thừa nhận đây là đối thủ hay nhất ông từng đối đầu, còn Messi được xem là linh hồn trong màn trình diễn đỉnh cao ấy.
Lionel Messi, Barca 3-1 Man Utd, năm 2011
Năm 2011, Man Utd vào chung kết Champions League với quyết tâm phục thù Barca sau thất bại năm 2009. Nhưng tại Wembley, Lionel Messi biến trận đấu thành sân khấu của riêng anh.
Tiền đạo Argentina liên tục rê bóng qua các cầu thủ áo đỏ, di chuyển giữa những khoảng trống hẹp và kéo giãn toàn bộ hệ thống phòng ngự của Man Utd. Michael Carrick, Ryan Giggs hay Park Ji-sung đều gặp khó trong việc theo kèm Messi khi anh thường xuyên lùi sâu nhận bóng rồi đột ngột tăng tốc.
Phút 54, Messi nhận bóng ngoài cấm địa rồi sút chìm bằng chân trái. Bóng đi không quá hiểm, nhưng Edwin van der Sar phản xạ chậm và nhìn bóng đi vào góc lưới. Bàn thắng ấy nâng tỷ số lên 2-1 và gần như kết thúc hy vọng của Man Utd.
Barca sau đó thắng 3-1 trong thế trận áp đảo. HLV Ferguson thừa nhận đây là đối thủ hay nhất ông từng đối đầu, còn Messi được xem là linh hồn trong màn trình diễn đỉnh cao ấy.
Didier Drogba, Chelsea 1-1 Bayern (luân lưu 4-3), năm 2012
Chelsea bước vào chung kết tại Allianz Arena với vị thế cửa dưới rõ rệt. Bayern Munich chơi trên sân nhà, tạo ra hàng loạt cơ hội và dẫn trước ở phút 83 nhờ công Thomas Muller.
Khi trận đấu tưởng như sắp khép lại, Drogba lên tiếng. Phút 88, từ quả phạt góc của Juan Mata, tiền đạo Bờ Biển Ngà bật cao đánh đầu tung lưới Manuel Neuer, ghi bàn gỡ hòa quý giá cho Chelsea.
Trước đó bốn năm, Drogba từng bị truất quyền thi đấu ở chung kết gặp Man Utd. Lần này, anh tiếp tục trải qua cảm giác căng thẳng khi phạm lỗi dẫn tới quả phạt đền trong hiệp phụ. Nhưng thủ thành Petr Cech cản phá cú sút của Arjen Robben để cứu Chelsea.
Ở loạt luân lưu, Drogba thực hiện cú đá quyết định. Anh bình tĩnh đánh lừa Neuer, mang về chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử Chelsea.
Didier Drogba, Chelsea 1-1 Bayern (luân lưu 4-3), năm 2012
Chelsea bước vào chung kết tại Allianz Arena với vị thế cửa dưới rõ rệt. Bayern Munich chơi trên sân nhà, tạo ra hàng loạt cơ hội và dẫn trước ở phút 83 nhờ công Thomas Muller.
Khi trận đấu tưởng như sắp khép lại, Drogba lên tiếng. Phút 88, từ quả phạt góc của Juan Mata, tiền đạo Bờ Biển Ngà bật cao đánh đầu tung lưới Manuel Neuer, ghi bàn gỡ hòa quý giá cho Chelsea.
Trước đó bốn năm, Drogba từng bị truất quyền thi đấu ở chung kết gặp Man Utd. Lần này, anh tiếp tục trải qua cảm giác căng thẳng khi phạm lỗi dẫn tới quả phạt đền trong hiệp phụ. Nhưng thủ thành Petr Cech cản phá cú sút của Arjen Robben để cứu Chelsea.
Ở loạt luân lưu, Drogba thực hiện cú đá quyết định. Anh bình tĩnh đánh lừa Neuer, mang về chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử Chelsea.
Zinedine Zidane, Real Madrid 2-1 Leverkusen, năm 2002
Chung kết Champions League năm 2002 được nhớ đến chủ yếu bởi một khoảnh khắc thiên tài của Zinedine Zidane.
Sau khi Lucio gỡ hòa 1-1 cho Leverkusen, trận đấu diễn ra giằng co tới cuối hiệp một. Phút 45, Roberto Carlos tạt bóng chân trái tưởng như không nguy hiểm. Nhưng Zidane đón đúng điểm rơi ở rìa cấm địa. Không cần khống chế, tiền vệ người Pháp vô-lê chân trái một chạm đưa bóng găm thẳng vào góc cao khung thành. Đây vẫn là bàn thắng đẹp bậc lịch sử Champions League.
Ngoài siêu phẩm ấy, Zidane còn điều tiết lối chơi và liên tục kéo giãn tuyến giữa Leverkusen bằng kỹ thuật xử lý mềm mại. Real thắng 2-1 để giành Champions League thứ chín, còn Zidane lần đầu nâng Cup châu Âu sau nhiều năm lỡ hẹn cùng Juventus.
Zinedine Zidane, Real Madrid 2-1 Leverkusen, năm 2002
Chung kết Champions League năm 2002 được nhớ đến chủ yếu bởi một khoảnh khắc thiên tài của Zinedine Zidane.
Sau khi Lucio gỡ hòa 1-1 cho Leverkusen, trận đấu diễn ra giằng co tới cuối hiệp một. Phút 45, Roberto Carlos tạt bóng chân trái tưởng như không nguy hiểm. Nhưng Zidane đón đúng điểm rơi ở rìa cấm địa. Không cần khống chế, tiền vệ người Pháp vô-lê chân trái một chạm đưa bóng găm thẳng vào góc cao khung thành. Đây vẫn là bàn thắng đẹp bậc lịch sử Champions League.
Ngoài siêu phẩm ấy, Zidane còn điều tiết lối chơi và liên tục kéo giãn tuyến giữa Leverkusen bằng kỹ thuật xử lý mềm mại. Real thắng 2-1 để giành Champions League thứ chín, còn Zidane lần đầu nâng Cup châu Âu sau nhiều năm lỡ hẹn cùng Juventus.
Oliver Kahn, Bayern 1-1 Valencia (pen 5-4), năm 2001
Hai năm sau cú sốc thua Man Utd ở phút bù giờ chung kết Champions League 1999, Bayern trở lại trận đấu cuối cùng với quyết tâm giải cơn khát danh hiệu châu Âu kéo dài từ năm 1976.
Trước Valencia, Oliver Kahn trở thành chốt chặn quyết định. Thủ môn người Đức liên tục cứu thua trong thời gian thi đấu chính thức, trước khi tỏa sáng ở loạt luân lưu.
Khi Bayern bị dẫn 1-2 ở loạt cân não, Kahn cản phá cú đá của Zlatko Zahovic để đưa đội nhà cân bằng tỷ số. Sau đó, anh tiếp tục đẩy cú sút của Amedeo Carboni chạm xà ngang.
Tới lượt sút quyết định, Kahn đoán đúng hướng và từ chối nỗ lực của Mauricio Pellegrino, giúp Bayern thắng 5-4. Màn trình diễn ấy đưa Kahn trở thành biểu tượng của tinh thần thép và giúp anh giành Quả Bóng Đồng.
Oliver Kahn, Bayern 1-1 Valencia (pen 5-4), năm 2001
Hai năm sau cú sốc thua Man Utd ở phút bù giờ chung kết Champions League 1999, Bayern trở lại trận đấu cuối cùng với quyết tâm giải cơn khát danh hiệu châu Âu kéo dài từ năm 1976.
Trước Valencia, Oliver Kahn trở thành chốt chặn quyết định. Thủ môn người Đức liên tục cứu thua trong thời gian thi đấu chính thức, trước khi tỏa sáng ở loạt luân lưu.
Khi Bayern bị dẫn 1-2 ở loạt cân não, Kahn cản phá cú đá của Zlatko Zahovic để đưa đội nhà cân bằng tỷ số. Sau đó, anh tiếp tục đẩy cú sút của Amedeo Carboni chạm xà ngang.
Tới lượt sút quyết định, Kahn đoán đúng hướng và từ chối nỗ lực của Mauricio Pellegrino, giúp Bayern thắng 5-4. Màn trình diễn ấy đưa Kahn trở thành biểu tượng của tinh thần thép và giúp anh giành Quả Bóng Đồng.
Diego Milito - Inter 2-0 Bayern, năm 2010
Diego Milito không phải ngôi sao được chú ý nhiều trước chung kết Champions League 2010. Trong đội hình Inter Milan của Jose Mourinho, Wesley Sneijder hay Samuel Eto'o thường được nhắc tới nhiều hơn. Nhưng tại Bernabeu, tiền đạo Argentina trở thành nhân vật quyết định.
Phút 35, Milito đón bóng từ đường chuyền dài rồi phối hợp với Sneijder trước khi bấm bóng tinh tế qua thủ môn Hans-Jorg Butt, mở tỷ số cho Inter. Sang hiệp hai, Milito tiếp tục kết liễu Bayern bằng pha xử lý đẳng cấp. Nhận bóng bên cánh trái, anh đảo chân loại bỏ Daniel Van Buyten rồi sút chéo góc ấn định tỷ số lên 2-0.
Hai bàn thắng của Milito giúp Inter hoàn tất cú ăn ba lịch sử dưới thời Mourinho.
Diego Milito - Inter 2-0 Bayern, năm 2010
Diego Milito không phải ngôi sao được chú ý nhiều trước chung kết Champions League 2010. Trong đội hình Inter Milan của Jose Mourinho, Wesley Sneijder hay Samuel Eto'o thường được nhắc tới nhiều hơn. Nhưng tại Bernabeu, tiền đạo Argentina trở thành nhân vật quyết định.
Phút 35, Milito đón bóng từ đường chuyền dài rồi phối hợp với Sneijder trước khi bấm bóng tinh tế qua thủ môn Hans-Jorg Butt, mở tỷ số cho Inter. Sang hiệp hai, Milito tiếp tục kết liễu Bayern bằng pha xử lý đẳng cấp. Nhận bóng bên cánh trái, anh đảo chân loại bỏ Daniel Van Buyten rồi sút chéo góc ấn định tỷ số lên 2-0.
Hai bàn thắng của Milito giúp Inter hoàn tất cú ăn ba lịch sử dưới thời Mourinho.
Rodri - Man City 1-0 Inter, năm 2023
Hai năm trước trận chung kết Champions League 2023, Pep Guardiola gây tranh cãi khi để Rodri dự bị khi thua Chelsea. Nhưng tại Istanbul, tiền vệ người Tây Ban Nha trở thành trung tâm trong chiến thắng giúp Man City lần đầu vô địch châu Âu.
Rodri kiểm soát hoàn toàn khu trung tuyến trước Inter, liên tục điều phối bóng và giữ nhịp cho đội bóng Anh. Trong thế trận căng thẳng và bế tắc, anh tạo khác biệt. Phút 68, từ tình huống bóng bật ra trong cấm địa, Rodri sút chân phải vào góc thấp, đánh bại Andre Onana để ghi bàn duy nhất trận đấu.
Chiến thắng 1-0 giúp đội bóng của Guardiola hoàn tất cú ăn ba lịch sử, còn Rodri khép lại màn trình diễn hoàn hảo.
Rodri - Man City 1-0 Inter, năm 2023
Hai năm trước trận chung kết Champions League 2023, Pep Guardiola gây tranh cãi khi để Rodri dự bị khi thua Chelsea. Nhưng tại Istanbul, tiền vệ người Tây Ban Nha trở thành trung tâm trong chiến thắng giúp Man City lần đầu vô địch châu Âu.
Rodri kiểm soát hoàn toàn khu trung tuyến trước Inter, liên tục điều phối bóng và giữ nhịp cho đội bóng Anh. Trong thế trận căng thẳng và bế tắc, anh tạo khác biệt. Phút 68, từ tình huống bóng bật ra trong cấm địa, Rodri sút chân phải vào góc thấp, đánh bại Andre Onana để ghi bàn duy nhất trận đấu.
Chiến thắng 1-0 giúp đội bóng của Guardiola hoàn tất cú ăn ba lịch sử, còn Rodri khép lại màn trình diễn hoàn hảo.
Paul Lambert - Dortmund 3-1 Juventus, năm 1997
Khi Dortmund gặp Juventus ở chung kết Champions League 1997, Zinedine Zidane là nhạc trưởng nguy hiểm nhất của đội bóng Italy. Nhiệm vụ khóa chặt tiền vệ người Pháp được giao cho Paul Lambert.
Tiền vệ Scotland theo kèm Zidane gần như khắp mặt sân. Mỗi lần ngôi sao Juventus lùi xuống nhận bóng hay di chuyển vào khoảng trống, Lambert đều xuất hiện để gây áp lực. Không sở hữu kỹ thuật nổi bật hay thể hình vượt trội, nhưng tiền vệ Dortmund chơi bằng khả năng đọc tình huống và nguồn năng lượng bền bỉ.
Zidane vẫn có vài pha xử lý đẳng cấp, nhưng nhìn chung bị hạn chế ảnh hưởng đáng kể. Dortmund nhờ đó kiểm soát thế trận và thắng 3-1 để lần đầu vô địch Champions League. Nhiều năm sau, Antonio Conte còn thừa nhận với Lambert rằng anh đã chơi "không thể tin nổi" trong đêm chung kết ấy.
Paul Lambert - Dortmund 3-1 Juventus, năm 1997
Khi Dortmund gặp Juventus ở chung kết Champions League 1997, Zinedine Zidane là nhạc trưởng nguy hiểm nhất của đội bóng Italy. Nhiệm vụ khóa chặt tiền vệ người Pháp được giao cho Paul Lambert.
Tiền vệ Scotland theo kèm Zidane gần như khắp mặt sân. Mỗi lần ngôi sao Juventus lùi xuống nhận bóng hay di chuyển vào khoảng trống, Lambert đều xuất hiện để gây áp lực. Không sở hữu kỹ thuật nổi bật hay thể hình vượt trội, nhưng tiền vệ Dortmund chơi bằng khả năng đọc tình huống và nguồn năng lượng bền bỉ.
Zidane vẫn có vài pha xử lý đẳng cấp, nhưng nhìn chung bị hạn chế ảnh hưởng đáng kể. Dortmund nhờ đó kiểm soát thế trận và thắng 3-1 để lần đầu vô địch Champions League. Nhiều năm sau, Antonio Conte còn thừa nhận với Lambert rằng anh đã chơi "không thể tin nổi" trong đêm chung kết ấy.
Tin Gốc: Vnexpress

