Phát biểu nói trên được đưa ra khi huyền thoại bóng đá Pháp Eric Cantona trả lời phỏng vấn báo Gazzetta dello Sport của Ý, trước thềm trận đấu Champions League giữa Man United và Juventus vào tháng 9-1996.
Thời điểm đó, Cantona chỉ vừa trở lại thi đấu chưa lâu sau khi mãn án cấm vì cú đá “kung fu” nổi tiếng vào CĐV Crystal Palace trong một trận đấu ở Anh.
Án cấm này đã làm thay đổi toàn bộ sự nghiệp ở tuyển quốc gia của Cantona, và có lẽ là của Deschamps. Không ít người hâm mộ Pháp còn nhìn nhận đó chính là “định mệnh” đưa họ đến những năm tháng rực rỡ tiếp đó.
Vì sao? Vì ngay khi Cantona nhận án cấm 1 năm vào đầu năm 1995, HLV tuyển Pháp lúc bấy giờ – ông Aime Jacquet đã buộc phải tước tấm băng đội trưởng từ danh thủ của Man United.
Khi ông Jacquet tiếp quản tuyển Pháp vào cuối năm 1993 (thời điểm họ rớt xuống đáy của thất vọng vì hụt vé dự World Cup 1994), ông chọn Cantona làm đội trưởng. Nhưng hơn 1 năm sau, Cantona bị cấm thi đấu dài hạn, và đó có lẽ là lúc vị chiến lược gia huyền thoại nghĩ về cuộc cách mạng.
Không chỉ có Cantona, cả Jean-Pierre Pain và David Ginola cũng bị ông Jacquet lần lượt loại khỏi đội tuyển. Nhường chỗ cho những cầu thủ thế hệ mới khi đó, là Zinedine Zidane, Christoph Dugarry, rồi Robert Pires, Thierry Henry…
Vẫn cần một cầu thủ lão luyện mang băng đội trưởng, và Aime Jacquet chọn Deschamps, đồng thời đóng luôn cánh cửa trở lại đội tuyển của Cantona.
Đó chính là cội nguồn cho biệt danh “gã xách nước” huyền thoại của Deschamps. Bực tức vì mất băng đội trưởng, mất luôn cả cơ hội trở lại tuyển quốc gia, Cantona trút căm phẫn lên Deschamps. Ông gọi người đồng hương nhỏ hơn 2 tuổi là “gã xách nước” khi 2 người đối đầu nhau ở cấp CLB.
Người Pháp – với tính cách hài hước của mình, tiếp nhận biệt danh đó của Deschamps một cách đầy thích thú, dù cho ông cũng chẳng mấy cam tâm.
Deschamps sau đó đã phát biểu trước truyền thông rằng “không hiểu sao Eric lại tấn công tôi, người là đồng đội của anh ấy trong một thời gian dài”.
Câu chuyện tranh cãi đó không bao giờ được khép lại, mà mặt khác, mở ra một kỷ nguyên tươi đẹp cho bóng đá Pháp, với cả 2 giai đoạn thăng hoa đều gắn chặt tên của “gã xách nước”.
Với tấm băng đội trưởng trên tay, Deschamps đã lần lượt nâng cao cúp vàng World Cup 1998 cũng như cúp vô địch Euro 2000. Ngay sau Euro 2000, Deschamps cũng nói lời chia tay đội tuyển, càng khiến cho sự nghiệp mỹ mãn.
Khi ấy, chẳng người Pháp nào ngờ được, ngày “gã xách nước” chia tay đội tuyển lại bắt đầu cho một giai đoạn tăm tối của đội tuyển quốc gia xứ lục lăng.
Từ World Cup 2002 đến hết Euro 2012, tuyển Pháp chìm ngập trong những tranh cãi sắc tộc, sự rối loạn kỷ cương, những ngôi sao lắm tài nhưng nhiều tật, và vô số xì-căng-đan ở các giải đấu lớn.
Từ World Cup 2006 đến Euro 2012, không giải đấu nào mà người Pháp tham dự giải một cách yên bình. Đỉnh điểm là 2 vụ “làm loạn” của các cầu thủ ở World Cup 2010 và Euro 2012, buộc Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF) phải cách mạng triệt để.
Tháng 8-2012, “gã xách nước” Deschamps trở lại đội tuyển, thay thế người đồng đội cũ Laurent Blanc để tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng.
Cũng như những gì mà người thầy cũ Jacquet từng làm, ông Deschamps bắt đầu cho kỷ nguyên mới của đội tuyển bằng cách thẳng tay loại bỏ dàn sao nổi loạn như Samir Nasri, Ben Arfa, Yann M’Vila…
Và phần còn lại chính là huyền thoại. 14 năm trôi qua, người hâm mộ chiêm ngưỡng sự trở lại ngoạn mục của bóng đá Pháp, và đôi lúc giật mình tự hỏi: “Những xì-căng-đan, những vụ nổi loạn… đâu cả rồi?”.
14 năm trôi qua, ông Deschamps đưa tuyển Pháp đến 1 chức vô địch World Cup (2018), 1 chức vô địch UEFA Nations League (2021), 1 lần á quân World Cup (2022) và 1 lần á quân Euro (2016).
Thành tích như vậy chưa hẳn là quá đồ sộ, nhưng giá trị nằm ở nền bóng đá. 14 năm, với tổng cộng 7 giải đấu lớn, không một lần nào tuyển Pháp bị loại ở vòng bảng, và có đến 4 lần họ lọt vào chung kết.
Sự ổn định đáng sợ đó khiến nhiều người nhìn nhận Pháp là nền bóng đá mạnh nhất nhì thế giới trong khoảng 1 thập niên qua. Hầu như ở mọi giải đấu họ đều là ứng cử viên số 1, kết quả đôi lúc không quá ấn tượng, nhưng cũng chẳng bao giờ gây thất vọng nặng nề.
Và tuyệt nhiên, những vụ sóng gió hậu trường, rối loạn kỷ cương hoàn toàn biến mất.
Trong khoảng 10 năm trở lại đây, cụm từ “le porteur d’eau” (gã xách nước) rất hiếm khi xuất hiện trên mặt báo Pháp.
Truyền thông quốc gia này đã dành sự tôn trọng tuyệt đối cho ông Deschamps sau kỳ Euro 2016, và đặc biệt là World Cup 2018. Cách gọi chế nhạo của Cantona rõ ràng không phù hợp với nhân vật có lẽ là thành công nhất lịch sử bóng đá Pháp.
Người Pháp từng 2 lần vô địch World Cup, 2 lần vô địch Euro, và “gã xách nước” gắn liền với 3/4 danh hiệu vĩ đại đó.
Sáng ngày hôm nay 19-7-2026, chương cuối của Deschamps cùng “gà trống Gaulois” chính thức khép lại, như kế hoạch đã được ông và FFF định ra từ trước World Cup.
Màn chia tay không thực sự ấn tượng, khi Pháp thua Anh ở trận tranh hạng 3 ở World Cup. Và đó là khoảnh khắc Deschamps cảm nhận được thời điểm ông buộc phải ra đi.
Trước trận đấu, báo L’Equipe tung tin nhiều cầu thủ trong đội chỉ muốn được nghỉ ngơi, xả hơi sau thất bại ở bán kết. Deschamps nổi giận, ra sức đốc thúc các học trò trở lại tập luyện, để gắng sức cho một trận đấu mang ý nghĩa danh dự.
Nỗ lực đó xem ra không mấy thành công. Nhưng những người Pháp hiểu chuyện chẳng ai trách Deschamps. Ông đã làm quá nhiều, đã quản lý quá tốt, và tận tâm tận lực vì đội tuyển quốc gia suốt 14 năm qua. Thành tựu mà Deschamps mang về cho bóng đá Pháp quá vĩ đại và là thách thức cực lớn với tân HLV trưởng tuyển Pháp – huyền thoại Zinedine Zidane.
Nghỉ ngơi thôi nào, gã xách nước vĩ đại của bóng đá Pháp!
Trận đấu ở vòng 1/8 World Cup 2026 giữa Argentina và Ai Cập trên sân Mercedes-Benz (Mỹ) vào tối 7/7 đã diễn ra vô cùng hấp dẫn, với nhiều diễn biến khó lường. Ai Cập dẫn trước 2-0 cho tới phút 78 nhưng cuối cùng, Argentina đã lội ngược dòng thành công và thắng 3-2 sau 90 phút thi đấu.
Trận đấu diễn ra với nhiều cảm xúc dâng trào và không thiếu tranh cãi. Đặc biệt là ở bàn thắng quyết định của Argentina ở phút 90+2. Tình huống xuất phát từ khi Mohamed Salah đột phá vào vòng cấm của Argentina và để mất bóng. Sau đó, đội bóng xứ Tango tổ chức phản công nhanh và Enzo Fernandez đã ghi bàn “bằng vàng”.
Các cầu thủ Ai Cập yêu cầu trọng tài kiểm tra VAR vì cho rằng Salah đã bị phạm lỗi trong vòng cấm. Đáng ra, đội bóng Bắc Phi có thể được hưởng phạt đền nhưng ngược lại, họ lại chịu bàn thua đau đớn. Tuy nhiên, trọng tài chính Francois Letexier đã từ chối kiểm tra VAR.
Không những vậy, trọng tài đã liên tiếp rút thẻ vàng với cầu thủ Ai Cập và thẻ đỏ với thành viên trong ban huấn luyện đội bóng này vì phản ứng thái quá. Điều đáng nói, trong trận đấu này, Ai Cập đã bị từ chối một bàn thắng khi trọng tài kiểm tra VAR và xác định cầu thủ Ai Cập đã phạm lỗi ở phần sân nhà (trước khi phản công).
Trên mạng xã hội Twitter, một người bình luận: “Đây rõ ràng là quả phạt đền cho Ai Cập. Lẽ ra đội bóng châu Phi có thể giành chiến thắng 3-2, thay vì bị thua ngược 2-3 trước Argentina. Ban huấn luyện Ai Cập liên tục yêu cầu kiểm tra VAR nhưng trọng tài lại từ chối. Tôi không hiểu FIFA có thiên vị Argentina quá hay không? Hay có âm mưu nào đó giúp Argentina lên ngôi vô địch World Cup”.
Người khác bình luận: “Nhìn kỹ sẽ thấy Salah bị phạm lỗi trong vòng cấm của Argentina. Lẽ ra, trọng tài nên kiểm tra VAR và cho Ai Cập hưởng phạt đền. Đây là kỳ World Cup tệ nhất từ trước tới nay. FIFA đã gây ra quá nhiều tiếng xấu”.
CĐV tiếp theo bức xúc: “Tại sao VAR không vào cuộc trong tình huống này? Đây là bàn thắng định đoạt trận đấu mà”.
Người thứ 4 bình luận: “Ai Cập đã bị từ chối một bàn thắng mà trọng tài kiểm tra VAR để tìm ra tình huống phạm lỗi ở sân nhà. Tại sao trọng tài lại không làm vậy trong pha ghi bàn của Enzo Fernandez. Ai Cập đã bị cướp chiến thắng một cách trắng trợn”.
Người tiếp theo không hài lòng: “FIFA đã thiên vị trắng trợn cho một số đội bóng ở giải đấu này, trong đó có Argentina. Đó là lý do tôi không còn muốn xem World Cup nữa”.
Với chiến thắng trước Ai Cập, Argentina đã giành quyền lọt vào tứ kết World Cup 2026. Họ sẽ đối đầu với Thụy Sĩ vào lúc 8h ngày 12/7.
Vai trò của Ronaldo gây tranh cãi lớn, sau khi Bồ Đào Nha hòa 1-1 ở trận ra quân gặp đội cửa dưới CHDC Congo - đội tuyển lần đầu trở lại World Cup sau 52 năm. Tiền đạo 41 tuổi đá trọn trận nhưng không dứt điểm trúng đích lần nào, trong khi các tiền đạo trẻ trung và có khả năng tạo đột biến như Goncalo Ramos chỉ được vào sân phút 83, còn Joao Felix, Goncalo Guedes không được sử dụng.
Trên sóng bình luận sau trận đấu đó, chính Henry cũng trách Ronaldo ham ghi bàn và mắc lỗi vị trí khiến Bruno Fernandes lỡ cơ hội dứt điểm ở tư thế thuận lợi hơn.
Tuy nhiên, trước lượt trận thứ hai của Bồ Đào Nha, gặp Uzbekistan ngày 24/6 giờ Hà Nội, Henry cho rằng Ronaldo không phải nguyên nhân gây ra những khó khăn của Bồ Đào Nha, trái lại vẫn là nhân tố có thể tạo ra khác biệt. "Trước đây, nhiều người xem Lionel Messi là lời giải cho các vấn đề của Argentina, trong khi một số ý kiến lại cho rằng Ronaldo có thể trở thành vấn đề của Bồ Đào Nha. Nhưng Ronaldo sẽ không bao giờ là vấn đề, cậu ấy là giải pháp", báo Brazil Globo dẫn lời huyền thoại bóng đá Pháp.
Theo cựu tiền đạo của Arsenal và Barca, màn thể hiện dưới sức của Ronaldo phần lớn xuất phát từ cách vận hành chiến thuật cũng như sự hỗ trợ chưa hiệu quả từ các đồng đội. "Ban huấn luyện và các cầu thủ có trách nhiệm đưa Cristiano vào vị trí thuận lợi nhất trên sân để cậu ấy phát huy khả năng và tạo ra ảnh hưởng lớn hơn", ông nói.
Trước CHDC Congo, Bồ Đào Nha kiểm soát bóng 75%, nhưng chỉ dứt điểm trúng đích ba lần. Joao Neves đánh đầu mở tỷ số cho Bồ Đào Nha, nhưng Yoane Wissa - tiền đạo thuộc biên chế Brentford - ghi bàn ấn định tỷ số hòa. Sau trận, HLV Martinez thừa nhận đội bóng gặp vấn đề hệ thống khi không đưa được bóng tới khu vực tấn công cuối sân ở mức độ cần thiết để Ronaldo tận dụng.
Ronaldo ra mắt Bồ Đào Nha năm 2003, giúp đội tuyển đoạt ba danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử, gồm Euro 2016 và Nations League 2019, 2025. Cựu ngôi sao Man Utd và Real Madrid đang giữ kỷ lục ghi bàn ở 5 kỳ World Cup (2006, 2010, 2014, 2018 và 2022). Trong đó, thành tích tốt nhất của anh và đồng đội tại giải là vị trí thứ tư năm 2006.
Ở mùa giải 2025-2026, Ronaldo vẫn duy trì phong độ cao với 28 bàn, góp công lớn giúp Al Nassr vô địch Saudi Pro League. Đây là danh hiệu chính thức của anh kể từ khi chuyển tới Arab Saudi năm 2022 và cũng là danh hiệu cấp CLB đầu tiên kể từ Cup Italy 2021 cùng Juventus.
Hiện, Ronaldo giữ kỷ lục 143 bàn sau 226 trận cho ĐTQG.
Vì vậy, bên cạnh những chỉ trích, vẫn có những tiếng nói ủng hộ thủ quân tuyển Bồ Đào Nha. Trong đó có trung vệ Sergio Gonzalez của Tây Ban Nha. Dù thừa nhận việc duy trì phong độ ở một giải đấu lớn luôn là thách thức không nhỏ, Sergio tin rằng đội trưởng Bồ Đào Nha vẫn sẽ tiếp tục chứng minh giá trị.
"Hãy chờ xem World Cup diễn ra như thế nào. Đây không phải giải đấu dễ dàng, nhưng tôi không nghi ngờ gì về việc Ronaldo sẽ ghi bàn cho đội tuyển, giống như cách anh ấy đã làm trong suốt sự nghiệp", trung vệ người Tây Ban Nha nói với Marca.
Gonzalez, từng thi đấu cho Leganes giai đoạn 2020-2025, đang khoác áo Al-Riyadh và nhiều lần đối đầu Ronaldo ở Saudi Pro League. Theo cầu thủ 34 tuổi, điều gây ấn tượng mạnh nhất không chỉ là đẳng cấp mà còn là thể trạng đáng kinh ngạc của siêu sao Bồ Đào Nha. "Được đối đầu với Ronaldo là một đặc ân", Gonzalez nói thêm. "Bạn có thể cảm nhận rõ tầm ảnh hưởng của anh ấy trên sân. Thể chất của Ronaldo thực sự phi thường. Cách anh ấy chăm sóc bản thân ở độ tuổi hiện tại là điều rất đáng nể".
Sau khi vòng 32 đội khép lại sáng 4-7, World Cup 2026 sẽ lập tức bước vào các trận đấu ở vòng 16 đội.
Mở màn vòng đấu này sẽ là cặp đấu giữa Canada và Morocco lúc 0h rạng sáng 5-7. 4 giờ đồng hồ sau, Pháp sẽ chạm trán thử thách mang tên Paraguay.
Tâm điểm của rạng sáng 6-7 sẽ là cuộc so tài giữa Brazil và Na Uy, nơi tiền đạo Erling Haaland (Na Uy) đối mặt với trung vệ Gabriel Magalhaes (Brazil).
Lúc 7h ngày 6-7, các CĐV sẽ hướng mắt về trận đấu giữa Mexico và Anh. Cặp đấu mà "tam sư" được dự báo sẽ gặp nhiều khó khăn.
Đến 2h rạng sáng 7-7 sẽ là cặp đấu đáng chờ đợi nhất giữa Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha. Đây là thử thách cực đại cho siêu sao Cristiano Ronaldo và các đồng đội trên con đường chinh phục chức vô địch.
Cũng hấp dẫn không kém là cặp đấu giữa chủ nhà Mỹ và Bỉ lúc 7h ngày 7-7. Bỉ được xem là đối thủ vừa tầm với chủ nhà Mỹ ở vòng 16 đội, nên trận đấu nhiều khả năng sẽ rất hấp dẫn.
Đêm 7-7 và rạng sáng 8-7 sẽ diễn ra 2 trận đấu cuối cùng: Argentina gặp Ai Cập, và Thụy Sĩ gặp Colombia. Messi sẽ có cơ hội tiến vào tứ kết khi Ai Cập bị đánh giá thấp hơn khá nhiều. Trong khi đó cặp đấu giữa Thụy Sĩ và Colombia được đánh giá cân tài cân sức.