Lá thăm may rủi đã đưa HLV Kim Sang-sik rơi vào cảnh phải đối đầu đội bóng quê hương Hàn Quốc tại bảng E Asian Cup 2027. Đội tuyển VN phải vượt qua ngọn núi xứ kim chi, bên cạnh UAE và đội thắng trong cặp Li Băng/Yemen để nuôi hy vọng vào vòng 16 đội ở sân chơi châu Á.
Đội tuyển Hàn Quốc hiển nhiên là đối thủ nặng ký nhất bảng. Trong 7 lần gặp “Những chiến binh Taegeuk”, VN thắng 1, thua 6, ghi 2 bàn và… 23 lần thủng lưới. Chiến thắng 1-0 ở vòng loại Asian Cup 2004 tại Muscat (Oman) nhờ bàn thắng của Phạm Văn Quyến đến nay vẫn là lần duy nhất đội tuyển VN tạo nên bất ngờ trước Hàn Quốc. Từ đó đến nay, bóng đá VN dù tiến bộ, song vẫn còn khoảng cách xa với đội bóng xứ kim chi. Lần gần nhất hai đội gặp nhau là trận giao hữu vào tháng 10.2023, khi đó đội tuyển VN thua 6 bàn không gỡ.
Tuy nhiên, 3 năm sau thất bại, đội tuyển VN đã khác. Dưới sự hàn gắn của “thuyền trưởng” Kim Sang-sik, những vụn vỡ từ cuộc cải tổ bất thành của người tiền nhiệm Philippe Troussier đang tiêu biến. Đội tuyển VN chưa thể vụt lên hàng ngũ anh tài, nhưng tiến từng bước chắc chắn: vô địch AFF Cup 2024, vượt qua vòng loại Asian Cup 2027. Những chuyển động dẫu còn khiêm tốn khi đặt cạnh những “anh lớn” như Hàn Quốc, Nhật Bản… song, mọi thành trì đều cần thời gian để tái thiết.
Đội tuyển VN thua sút Hàn Quốc trên mọi phương diện: thứ hạng FIFA, chất lượng cầu thủ, giá trị đội hình… Song, ở lần gần nhất đá vòng knock-out Asian Cup (tứ kết năm 2019), các tuyển thủ VN từng khiến Nhật Bản với dàn hảo thủ thi đấu tại châu Âu phải chật vật đến giây cuối cùng. Đội quân khiêm tốn về tầm vóc của HLV Park Hang-seo đã khiến đội Nhật Bản của HLV Hajime Moriyasu chỉ thắng với cách biệt tối thiểu. Đấu pháp hợp lý và tinh thần “vượt núi” ngoạn mục đã giúp VN có trận đấu để đời.
Ở cuộc tái ngộ Hàn Quốc, đội tuyển VN không chỉ bản lĩnh, gắn kết hơn, mà còn có “vũ khí” Kim Sang-sik, người từng có hơn 3 thập niên tham gia bóng đá xứ kim chi, nắm rõ cách vận hành lối chơi của đội tuyển quốc gia. Chính ông Kim từng giúp U.23 VN thắng U.23 Hàn Quốc ở trận tranh hạng ba U.23 châu Á 2026. Một chiến thắng mang giá trị tinh thần, rằng đội tuyển VN có thể nghĩ đến kỳ tích nếu chuẩn bị đủ tốt và được huấn luyện bởi nhà cầm quân có thể đọc vị đối thủ, như báo chí Hàn Quốc từng viết: “Sự hiện diện của HLV Kim là mối đe dọa với bóng đá Hàn Quốc. Ông huấn luyện Jeonbuk Hyundai Motors giai đoạn 2021 – 2023, do đó hiểu sâu sắc chúng ta. Việc đối đầu với một HLV Hàn Quốc là thách thức lớn”.
Cũng như trận tranh hạng ba hồi tháng 1, HLV Kim Sang-sik sẽ không dao động khi đối đầu đội tuyển quê hương. “Bởi tôi là HLV chuyên nghiệp, chỉ tập trung 100% cho bóng đá”, ông Kim lý giải. “Tuy tôi mang dòng máu Hàn Quốc, nhưng trên cương vị HLV trưởng đội tuyển VN, tôi đánh giá cao sự chuẩn bị và tinh thần của các cầu thủ. Trước đây đội U.23 VN có kết quả tốt trước Hàn Quốc. Nếu đội tuyển quốc gia chuẩn bị tốt, chúng ta cũng có thể chơi sòng phẳng và vượt qua họ”.
Đội tuyển VN hướng đến Asian Cup 2027 ngay từ bây giờ, với giải đấu bước đệm mang tên AFF Cup 2026 và FIFA ASEAN Cup 2026. Theo Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) Trần Quốc Tuấn, mỗi giải đều đóng vai trò chuẩn bị, là nền tảng cho giải sau. Năm 2019, VN từng tạo nên kỳ tích vào tứ kết Asian Cup nhờ bệ phóng vô địch AFF Cup 2018 chỉ trước đó 1 tháng.
Để vào vòng 16 đội, thầy trò ông Kim cần đứng nhất, nhì bảng, hoặc nằm trong nhóm các đội thứ ba thành tích tốt nhất. Mục tiêu của VN là giành ít nhất từ 3 đến 4 điểm. Đội lần lượt gặp UAE (10.1), Hàn Quốc (15.1) và Yemen/Li Băng (20.1) vào đầu năm 2027. Trong 3 lần dự Asian Cup, đội tuyển VN lần lượt giành 4 điểm (2007), 3 điểm (2019) và 0 điểm (2023) tại vòng bảng.
Đội tuyển VN sẽ lên đường sang Hàn Quốc rèn thể lực và đấu giao hữu ngay khi V-League mùa này khép lại.
"Chuyện cổ tích" là cách mà truyền thông châu Á mô tả về hành trình của CLB Nhật Bản Machida Zelvia ở AFC Champions League Elite.
Ở tứ kết, họ đã đánh bại đại gia Al Ittihad của Saudi Arabia với tỉ số 1-0, khi đối thủ tung ra sân dàn siêu sao Diaby, Aouar, En-Nesyri, Fabinho, Pereira... Cả một dàn sao đủ sức tung hoành ở Champions League phiên bản châu Âu.
Giá trị đội hình phản ánh rất rõ chênh lệch lực lượng của 2 đội, khi Transfermarkt định giá toàn bộ các cầu thủ Al Ittihad 170 triệu euro, gấp đến 8 lần so với Machida (20 triệu euro).
So với Machida, đội bóng đồng hương là Vissel Kobe - với giá trị đội hình chỉ 17 triệu euro cũng gây bất ngờ khi vượt qua Al Sadd (Qatar), đội có giá trị đội hình gấp 4 lần để vào bán kết.
Giá trị đội hình chưa bao giờ là yếu tố nổi bật của các CLB Nhật Bản. Hầu hết các ngôi sao đắt giá của xứ sở mặt trời mọc đều sang châu Âu chơi bóng, và ở J-League 1 chỉ tồn tại những cầu thủ bị xem là "hạng 2" của Nhật Bản.
Bóng đá Nhật Bản cũng không có những ông chủ giàu có đổ tiền cho chính sách mua ngoại binh.
Trong trận đấu giữa Machida và Al Ittihad, ngoại binh trở thành yếu tố khác biệt nhất giữa 2 đội. Trong lúc Nhật Bản sử dụng 7 cầu thủ bản địa ở đội hình đá chính, Al Ittihad chỉ có 2 người.
Ở cặp đấu Vissel - Al Saad, đại diện Nhật Bản thậm chí chỉ sử dụng đúng 1 ngoại binh, trong khi con số tương ứng của đội bóng Qatar lên đến 8.
Nhìn rộng ra, các đội bóng Nhật Bản nổi bật ở AFC Champions League Elite vì việc trọng dụng cầu thủ bản địa, dù ban tổ chức giải đấu không giới hạn số ngoại binh.
Tiêu biểu là trường hợp của Johor Darul Ta'zim (JDT). Đội bóng mạnh nhất Malaysia làm nên lịch sử ở giải năm nay khi tiến vào đến tứ kết, trong đó có thành tích quật ngã đối thủ Nhật Bản Sanfrecce Hiroshima ở vòng 16 đội.
Nhưng truyền thông châu Á nhanh chóng chỉ ra rằng, chiến tích của JDT cũng chẳng phải thành tích đáng tự hào của bóng đá Malaysia, bởi đội bóng này hầu như không sử dụng cầu thủ bản địa.
Có một số trận đấu JDT sử dụng 3 cầu thủ mang quốc tịch Malaysia, nhưng đó lại là 3 cầu thủ làm giả hồ sơ trong vụ bê bối kéo dài nửa năm qua - Hevel, Irazabal và Figueiredo.
Buriram United, đội bóng Thái Lan lọt vào tứ kết cũng chẳng khác là bao. Ở trận thua trước Shabab của UAE, Buriram chỉ sử dụng đúng 1 cái tên bản địa trong đội hình đá chính là Supachai Chaided, còn những ngôi sao như Bunmathan thậm chí vẫn phải dự bị cho các ngoại binh.
Biên chế của Buriram có đến 31 cái tên, và 16 trong số đó là ngoại binh, hầu hết đều đến từ những nền bóng đá mạnh hơn.
Trong bối cảnh đó, việc các CLB Nhật Bản sử dụng nguồn nội lực cầu thủ bản địa trở thành điểm sáng nổi bật, khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của giải đấu.
Nếu lập danh sách những cầu thủ hay nhất lịch sử bóng đá châu Âu, Cristiano Ronaldo sẽ luôn có vị trí trang trọng trong tốp 10, thậm chí tốp 5 hoặc tốp 3. Tương tự, với danh sách cầu thủ hay nhất Champions League, không nhiều anh tài hơn được chân sút 41 tuổi này. Còn với danh sách cầu thủ hay nhất mọi thời, dù tranh cãi đến mấy, Ronaldo có lẽ chỉ đứng sau Lionel Messi trong nhóm những huyền thoại đương đại.
Tuy nhiên, danh sách 50 cầu thủ hay nhất lịch sử World Cup không có chỗ cho Ronaldo. Tròn 20 năm đá World Cup, dấu ấn của anh khá mờ nhạt. Lần đầu góp mặt tại World Cup của CR7 là năm 2006. Bồ Đào Nha của HLV Luiz Felipe Scolari lọt tới bán kết, nhưng những gì Ronaldo để lại chỉ là cái nháy mắt gây tranh cãi sau khi khiến Wayne Rooney của Anh nhận thẻ đỏ ở tứ kết. Năm 2010, Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha loại ở vòng 16 đội, không thể ghi bàn ở 3 trong 4 trận. Năm 2014, khi Ronaldo ở đỉnh cao, Bồ Đào Nha bị loại ở vòng bảng. Anh chỉ để lại 1 bàn vào lưới Ghana.
Ronaldo khởi đầu hoàn hảo ở World Cup 2018 với cú hat-trick vào lưới Tây Ban Nha, sau đó anh ghi thêm 1 bàn vào lưới Ma Rốc. Bồ Đào Nha sau đó để Iran cầm chân 1-1 ở lượt cuối, rồi bị Uruguay loại khỏi vòng 16 đội. Ronaldo mờ nhạt ở cả hai trận này. World Cup 2022 còn đáng quên hơn khi Ronaldo vướng tranh cãi "đòi" bàn thắng vốn dĩ Bruno Fernandes ghi được, rồi "biến mất" trong trận thua 0-1 trước Ma Rốc ở tứ kết. Cũng năm ấy, kình địch Lionel Messi vô địch cùng Argentina.
Dù thất bại ở World Cup 2022 nhưng HLV Fernando Santos đã để lại một tiền lệ mà HLV đương nhiệm Roberto Martinez có thể tham khảo, khi xếp Ronaldo ngồi dự bị. Ở trận gặp Thụy Sĩ, khi Ronaldo ngồi ngoài, Goncalo Ramos đã tỏa sáng với cú hat-trick, giúp đội nhà thắng 6-1. Lần hiếm hoi tại một trận đấu quan trọng, Ronaldo phải ngồi ngoài khi hoàn toàn khỏe mạnh. Đó là lựa chọn khó khăn nhưng cần thiết. Bồ Đào Nha dù thế nào cũng cần sức mạnh tập thể thay vì dựa vào cá nhân, nhất là khi cá nhân ấy vô duyên với World Cup ngay cả trong giai đoạn đỉnh cao, chứ chưa nói đến lúc này khi đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp.
Chức vô địch Saudi Pro League với 28 bàn thắng là phần thưởng cho nỗ lực của Ronaldo cùng Al Nassr. Song rõ ràng 4 năm rời xa châu Âu cùng gánh nặng tuổi tác đã lấy đi của Ronaldo tốc độ, sức rướn cùng những pha đảo chân thương hiệu ngày nào. Tại EURO 2024, Ronaldo khép lại giải với 0 bàn thắng, cùng 1 lần đá hỏng 11 m dù đá chính cả 5 trận. Khoảnh khắc CR7 được William Saliba (Pháp) "chấp" trước vài mét nhưng vẫn bắt kịp, cho thấy anh khó có thể trở thành mũi tiên phong đủ chất lượng để biến những đường chuyền của dàn tiền vệ thượng hạng như Bruno Fernandes, Vitinha… thành bàn thắng.
Ở vòng bảng World Cup 2026, Bồ Đào Nha đối đầu Congo, Colombia và Uzbekistan. Đội bóng của HLV Martinez cần thắng, mà muốn vậy, có lẽ Ronaldo phải lùi lại phía sau khi cần để nhường chỗ cho những cầu thủ nhanh, khỏe và biến hóa hơn. Sức mạnh tập thể mới là thứ Bồ Đào Nha cần, thay vì xuất chúng cá nhân, cho dù cá nhân đó là Ronaldo.
Theo BBC Sport, Mourinho hiện là ứng viên duy nhất Real đàm phán cho vị trí HLV. Chủ tịch Florentino Perez đã cân nhắc khả năng đưa nhà cầm quân Bồ Đào Nha trở lại chỉ hai ngày sau khi Xabi Alonso rời CLB hồi đầu năm. Trong cuộc họp báo tối 12/5 tại trung tâm huấn luyện Valdebebas, Perez không đề cập trực tiếp tới Mourinho, nhưng thừa nhận Real cần thay đổi sau mùa giải thất bại toàn diện.
Real đang trải qua mùa giải hỗn loạn, cả trong lẫn ngoài sân cỏ. CLB Hoàng gia trắng tay trên mọi đấu trường, kém kình địch Barcelona tới 14 điểm tại La Liga và nhìn đối thủ đăng quang sau thất bại 0-2 ở trận El Clasico cuối tuần qua.
Tại Champions League, họ dừng bước ở tứ kết sau khi thua Bayern Munich với tổng tỷ số 4-6. Đây là mùa thứ hai liên tiếp đội bóng không giành danh hiệu lớn - điều hiếm thấy dưới triều đại Perez.
Không chỉ sa sút về chuyên môn, Real còn đối mặt hàng loạt vấn đề nội bộ. Đầu tháng này, tiền vệ Aurelien Tchouameni và Federico Valverde xung đột trong phòng thay đồ sau một trận đấu. Valverde thậm chí phải nhập viện vì chấn thương vùng đầu.
Trước đó, truyền thông Tây Ban Nha cũng đưa tin hậu vệ Alvaro Carreras có bất đồng với Antonio Rudiger, thậm chí còn bị trung vệ người Đức đánh. Kylian Mbappe trở thành tâm điểm chỉ trích sau chuyến nghỉ dưỡng ở Italy giữa giai đoạn dưỡng thương đùi sau, khi Real vẫn ở trong cuộc đua vô địch với Barca.
Perez tin Mourinho là người phù hợp nhất để tái thiết phòng thay đồ đang rạn nứt. HLV 63 tuổi nổi tiếng với khả năng kiểm soát những tập thể nhiều cá tính mạnh, điều từng giúp ông thành công ở Chelsea, Inter Milan hay chính Real.
Cựu tiền vệ Wesley Sneijder, học trò của Mourinho tại Inter, nhận định thầy cũ là HLV hoàn hảo cho Real lúc này. "Điều khó nhất không phải quản lý 11 cầu thủ đá chính, mà là cả tập thể với gần 30 người và những cái tôi lớn. Mourinho giỏi nhất ở điểm đó", Sneijder nói. "Real cần một HLV đủ uy để kiểm soát những ngôi sao như Mbappe hay Vinicius, và Mourinho phù hợp nhất"
Đây có thể là nhiệm kỳ thứ hai của Mourinho tại Bernabeu, sau giai đoạn 2010-2013 đầy tranh cãi nhưng cũng nhiều dấu ấn. Khi ấy, ông giúp Real vô địch La Liga mùa 2011-2012 với 100 điểm và 121 bàn thắng, phá thế thống trị của Barca dưới thời Pep Guardiola. Mourinho còn giành một Cup Nhà vua và một Siêu Cup Tây Ban Nha trước khi chia tay CLB.
Dù không thể mang về Champions League như kỳ vọng, Mourinho được nhiều CĐV Real ghi nhận nhờ xây dựng tinh thần chiến đấu quyết liệt và giúp đội bóng lấy lại vị thế cạnh tranh với Barca trong giai đoạn khó khăn.
Sau khi rời Madrid, Mourinho trở lại Chelsea và giành thêm một Ngoại hạng Anh mùa 2014-2015. Ông sau đó dẫn dắt Man Utd, đoạt Europa League và Cup Liên đoàn Anh, trước khi dừng chân tại Tottenham, AS Roma, Fenerbahce và gần nhất là Benfica.
Mourinho mới ký hợp đồng hai năm với Benfica hồi tháng 9/2025, nhưng hợp đồng có điều khoản cho phép ông ra đi với phí đền bù khoảng 3,5 triệu USD trong vòng 10 ngày sau trận cuối mùa giải.