Ít ai có thể ngờ nhà vô địch thế giới bốn lần lại vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp.
Cái kết nghiệt ngã tại Zenica vào rạng sáng 1-4 của tuyển Ý không phải sự lụi tàn trong thoáng chốc. Bosnia và Herzegovina không thắng bằng sự áp đảo về kỹ thuật hay tầm vóc, mà tuyển Ý đã tự thua trong một hành trình đầy rẫy sai lầm và sự bạc nhược.
Trước khi phải bước vào loạt play-off sinh tử, tuyển Ý đã có một chiến dịch vòng loại đáng thất vọng khi kém đội dẫn đầu bảng Na Uy tới 6 điểm. Việc phải đi con đường “vé vớt” đầy rủi ro vốn đã là dấu hiệu cho sự bất ổn.
Trong trận chung kết play-off, mọi thứ dường như đã nằm trong tầm tay của đoàn quân HLV Gennaro Gattuso khi Moise Kean mở tỉ số sớm. Tuy nhiên, bản lĩnh của một “ông lớn” từng biết cách kết liễu đối thủ đã biến mất. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Alessandro Bastoni ở cuối hiệp một chính là biểu tượng cho sự nôn nóng và thiếu kiểm soát của người Ý hiện tại.
Khi trận đấu kéo vào loạt luân lưu 11m, nơi họ từng lên ngôi vương tại Euro 2020, sự tự tin đã không còn. Những cú sút hỏng ăn của Pio Esposito và Bryan Cristante cho thấy sự thất bại của thế hệ. Nhưng liệu có thể đổ lỗi cho mặt cỏ tệ hại ở Zenica hay độ ẩm 97% như những lời bào chữa? Câu trả lời là không. Một đội tuyển tầm cỡ như Ý không nên để số phận của mình bị định đoạt bởi thời tiết hay những lá thăm may rủi của UEFA Nations League.
Sự sa sút này là một quá trình kéo dài. Sau chức vô địch Euro 2020 – thứ mà giờ đây người ta gọi là “một ảo ảnh rực rỡ”, tuyển Ý đã không còn là chính mình. Họ lạc lối trong việc định hình phong cách khi từ bỏ lối chơi phòng ngự Catenaccio truyền thống nhưng lại chưa đủ sắc sảo để vận hành một hệ thống tấn công áp đặt.
Sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện – từ Roberto Mancini sang Luciano Spalletti rồi đến Gattuso – khiến tuyển Ý như một con tàu mất phương hướng. Người Ý thất bại vì họ không còn biết mình là ai trên bản đồ bóng đá thế giới.
Câu hỏi nhức nhối này đang bủa vây bóng đá Ý. “Tuyển Ý đã trở thành trò cười của thế giới” – huyền thoại Alessandro Del Piero đã thốt lên như vậy. Một nền bóng đá từng sản sinh ra những Maldini, Baggio, Pirlo giờ đây lại không thể tìm thấy một trung phong đẳng cấp hay một thủ lĩnh tinh thần đủ tầm để vực dậy đồng đội trong cơn bĩ cực. Gốc rễ của cuộc khủng hoảng nằm ở cấu trúc của toàn bộ nền bóng đá Ý
Serie A, giải đấu từng là “World Cup thu nhỏ”, giờ đây đang tụt hậu xa so với Premier League hay Laliga về cả tài chính lẫn tầm nhìn. Các CLB tại Ý vì áp lực thành tích ngắn hạn đã chọn cách mua sắm các ngoại binh giá rẻ hoặc tin dùng những cựu binh già nua. Việc không trao cơ hội cho các tài năng trẻ từ học viện đã ngăn cản sự phát triển của thế hệ kế cận. Nó khiến các nội binh Ý thiếu đi kinh nghiệm thực chiến ở những đấu trường đỉnh cao.
Bên cạnh đó là sự thua thiệt về kinh tế. Việc các CLB không sở hữu SVĐ riêng khiến nguồn thu bị hạn chế dẫn đến việc thiếu hụt ngân sách đầu tư cho đào tạo trẻ và cơ sở hạ tầng. Khi các tài năng trẻ hiếm hoi của Ý như Barella hay Bastoni phải gồng gánh một hệ thống cũ kỹ, họ dễ dàng bị kiệt sức hoặc mất phương hướng trước những nền bóng đá đang chuyển mình mạnh mẽ ở châu Âu.
Tương lai của bóng đá Ý sẽ đi về đâu nếu họ vẫn tiếp tục bám víu vào những hào quang quá khứ? Nếu LĐBĐ Ý (FIGC) không thực hiện một cuộc cách mạng triệt để, bắt đầu từ việc thay đổi quy định về cầu thủ nội địa tại Serie A đến thống nhất triết lý huấn luyện ở mọi cấp độ trẻ, thì nỗi đau vắng mặt tại World Cup sẽ không dừng lại.
Bóng đá Ý cần phải có làn sóng phục hưng thực sự, chứ không phải những lời hứa suông. Họ cần tìm lại bản sắc của mình. Đó là sự lì lợm, tính kỷ luật và bản lĩnh thép trong những thời khắc sinh tử.
12 năm, và giờ là 16 năm, đứng ngoài World Cup là một nỗi đau quá lớn đối với niềm tự hào của người hâm mộ Ý. Khi sắc thiên thanh đã nhạt nhòa đến mức gần như vô hình trên bản đồ bóng đá thế giới, đó là lúc phải chấp nhận đập đi xây lại từ đầu. Nếu không, họ sẽ mãi chỉ còn là một hoài niệm đẹp trong những thước phim cũ của lịch sử bóng đá.
Ngày 5/4, Richardson mở màn mùa giải tại vùng nông thôn Australia bằng cuộc đua 120 m trên cỏ, đối đầu các VĐV nghiệp dư có lợi thế xuất phát gần 10 m. Dù xuất phát ở vị trí cuối cùng, siêu sao người Mỹ vẫn về nhất với thành tích 13 giây 15 giây, lập kỷ lục giải và nhận 27.800 USD tiền thưởng.
Trên vạch đích, Richardson bắt kịp VĐV 17 tuổi Australia Charlotte Nielsen, người xuất phát trước 9 m, để thắng với khoảng cách 0,04 giây. Đây là lần thứ ba trong lịch sử một nữ VĐV về nhất Stawell Gift từ vị trí cuối cùng, sau Bree Rizzo (2025) và Melissa Breen (2012).
Trước đó, Richardson cũng dễ dàng vượt qua vòng loại với 13 giây 82 và bán kết với 13 giây 52. "Chắc tôi nhận ra mình sẽ thắng khi chạy qua mốc 90 m", VĐV 26 tuổi chia sẻ. "Tình yêu, sự ủng hộ và niềm vui thật sự mà tôi cảm nhận trên đường chạy, mọi người đã làm nên khoảnh khắc này. Cảm ơn tất cả".
Stawell Gift là giải chạy nước rút lâu đời nhất Australia, diễn ra trên sân cỏ Central Park, thị trấn Stawell, cách Melbourne khoảng ba giờ lái xe, trong dịp Lễ Phục sinh. Điểm đặc biệt là hệ thống handicap, cho phép các VĐV nghiệp dư thi đấu cùng các VĐV chuyên nghiệp: người chạy chậm được xuất phát trước, trong khi các VĐV nhanh nhất bắt đầu từ cuối và phải "đuổi" các đối thủ.
Richardson là gương mặt nổi bật của điền kinh Mỹ ở nội dung chạy ngắn trong một thập kỷ qua. Cô giành HC vàng tiếp sức 4x100m và HC bạc 100m tại Olympic Paris 2024. Trước đó, Richardson giành HC vàng tiếp sức 4x100m, 100m và HC đồng 200m tại giải VĐTG Budapest 2023.
Richardson là nữ VĐV Olympic và vô địch thế giới đầu tiên tham dự Stawell Gift trong 144 năm lịch sử của giải.
Bạn trai của Richardson, Christian Coleman, cũng lần đầu dự giải và xuất phát cuối cùng. Nhưng anh dừng bước ở bán kết nam. Ở chung kết, VĐV Australia Olufemi Komolafe về nhất với 11 giây 93, còn Jake Ireland về nhì với 12 giây 07.
Komolafe, 21 tuổi, là sinh viên năm tư ngành y, tiếc nuối không được tranh tài cùng "thần tượng" Coleman - lý do ban đầu khiến anh tham dự giải. "Tôi đã dốc hết sức rồi", Coleman chia sẻ sau bán kết. "Khi cho họ khoảng cách như vậy, thật khó khăn. Tôi mong mọi người tiếp tục theo dõi và ủng hộ điền kinh. Tôi rất háo hức cho mùa giải mới, cố gắng cải thiện trong 40-100 m cuối".
Coleman, sinh năm 1996, từng được kỳ vọng là người kế nhiệm huyền thoại Usain Bolt ở cự ly 100m. Đỉnh cao sự nghiệp của anh đến vào năm 2019 khi vô địch thế giới nội dung 100m tại Doha với thời gian 9 giây 76.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Coleman bị gián đoạn nghiêm trọng sau án cấm thi đấu 18 tháng vì vi phạm quy định kiểm tra doping, khiến anh lỡ Olympic Tokyo 2020. Kể từ đó, anh chật vật tìm lại phong độ, vẫn tham dự đều đặn các giải lớn nhưng không còn giữ vị thế số một.
Hồng Duy (theo Canadian Running Magazine, The Guardian)
Cuộc đua lần đầu tiên được tổ chức vào năm 2025 đã gặp nhiều sự cố và hầu hết các robot đều không thể hoàn thành cuộc đua. Sự khác biệt năm nay rất rõ rệt. Không chỉ số lượng đội tham gia tăng từ 20 lên hơn 100, mà số lượng robot hình người cũng tăng lên gần 300.
Hơn nữa, đường đua năm nay được thiết kế khó khăn hơn. Cuộc đua bao gồm các đường trải nhựa, khu vực công viên và các đoạn đường khác nhằm kiểm tra không chỉ tốc độ mà còn cả sự ổn định, khả năng tự chủ và thời lượng pin.
Các robot và 12.000 người tham gia chạy trên các đường đua song song để tránh va chạm. Những robot tham gia cuộc đua đã tự điều khiển bản thân vượt qua địa hình khó khăn thay vì được điều khiển từ xa.
Robot vô địch năm nay do thương hiệu điện thoại thông minh Honor của Trung Quốc phát triển. Robot này đã hoàn thành cuộc đua trong 50 phút 26 giây, nhanh hơn vài phút so với kỷ lục thế giới chạy bán marathon (21km) do vận động viên người Uganda Jacob Kiplimo thiết lập tại Lisbon vào tháng trước.
Du Xiaodi, một kỹ sư của Honor, cho biết robot của họ đã được phát triển trong một năm, được trang bị đôi chân dài từ 90 - 95cm để mô phỏng các vận động viên chạy bộ ưu tú.
Dù lĩnh vực người máy hình người vẫn đang trong giai đoạn sơ khai, nhưng ông Du Xiaodi tin tưởng rằng cuối cùng chúng sẽ định hình lại nhiều ngành công nghiệp, bao gồm cả sản xuất.
"Tuổi mới với vai trò mới, trách nhiệm mới. Em chính là món quà quý giá nhất từ trước tới nay. Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội được ở bên, chăm sóc và đồng hành cùng em suốt phần đời còn lại", Vũ Văn Thanh viết trên trang cá nhân, có gắn thẻ bạn gái Trần Bích Hạnh.
Trong loạt hình ảnh được chia sẻ, Văn Thanh cho thấy anh đầu tư kỹ lưỡng cho màn cầu hôn bạn gái Bích Hạnh. Cả hai hẹn hò dưới không khí lãng mạn bên bờ biển, Văn Thanh trao nhẫn vào đúng khoảnh khắc có pháo hoa. Bích Hạnh đã đồng ý lời cầu hôn của bạn trai.
Văn Thanh sinh năm 1996, trưởng thành tại CLB Hoàng Anh Gia Lai, là hậu vệ cánh hay bậc nhất V-League và đội tuyển Việt Nam với khả năng công thủ toàn diện. Anh đã có đủ danh hiệu cao quý như vô địch V-League, vô địch AFF/ASEAN Cup.
Đáng tiếc khi ở độ tuổi đỉnh cao sự nghiệp, Thanh gặp chấn thương, phẫu thuật cổ chân từ tháng 9-2025 và đang chưa rõ ngày trở lại.
Bích Hạnh sinh năm 1993, quê Ninh Bình (Nam Định cũ), có gia thế rất "khủng". Cô từng xây dựng hình ảnh theo hướng "gymer", nhưng giờ đang hoạt động kinh doanh tự do.
Dưới bài đăng, cặp đôi Văn Thanh - Bích Hạnh nhận được nhiều lời chúc mừng từ bạn bè, người thân, đồng nghiệp. Đây là cái kết đẹp với cặp đôi trai tài - gái sắc.
Trước đó cả hai đã có sự chuẩn bị cho hôn nhân. Văn Thanh đã mua nhà và để Bích Hạnh đứng tên chung sổ đỏ. Hợp đồng của Văn Thanh với CLB Công An Hà Nội có thời hạn đến năm 2028. Số tiền lương, thưởng hằng tháng nhận được, Thanh đăng ký nhận bằng số tài khoản của bạn gái.
Sau Văn Thanh, lứa U23 Việt Nam tạo địa chấn Thường Châu năm 2018 giờ chỉ còn Văn Toàn và Trọng Đại là chưa lấy vợ.