Ít ai có thể ngờ nhà vô địch thế giới bốn lần lại vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp.
Cái kết nghiệt ngã tại Zenica vào rạng sáng 1-4 của tuyển Ý không phải sự lụi tàn trong thoáng chốc. Bosnia và Herzegovina không thắng bằng sự áp đảo về kỹ thuật hay tầm vóc, mà tuyển Ý đã tự thua trong một hành trình đầy rẫy sai lầm và sự bạc nhược.
Trước khi phải bước vào loạt play-off sinh tử, tuyển Ý đã có một chiến dịch vòng loại đáng thất vọng khi kém đội dẫn đầu bảng Na Uy tới 6 điểm. Việc phải đi con đường “vé vớt” đầy rủi ro vốn đã là dấu hiệu cho sự bất ổn.
Trong trận chung kết play-off, mọi thứ dường như đã nằm trong tầm tay của đoàn quân HLV Gennaro Gattuso khi Moise Kean mở tỉ số sớm. Tuy nhiên, bản lĩnh của một “ông lớn” từng biết cách kết liễu đối thủ đã biến mất. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Alessandro Bastoni ở cuối hiệp một chính là biểu tượng cho sự nôn nóng và thiếu kiểm soát của người Ý hiện tại.
Khi trận đấu kéo vào loạt luân lưu 11m, nơi họ từng lên ngôi vương tại Euro 2020, sự tự tin đã không còn. Những cú sút hỏng ăn của Pio Esposito và Bryan Cristante cho thấy sự thất bại của thế hệ. Nhưng liệu có thể đổ lỗi cho mặt cỏ tệ hại ở Zenica hay độ ẩm 97% như những lời bào chữa? Câu trả lời là không. Một đội tuyển tầm cỡ như Ý không nên để số phận của mình bị định đoạt bởi thời tiết hay những lá thăm may rủi của UEFA Nations League.
Sự sa sút này là một quá trình kéo dài. Sau chức vô địch Euro 2020 – thứ mà giờ đây người ta gọi là “một ảo ảnh rực rỡ”, tuyển Ý đã không còn là chính mình. Họ lạc lối trong việc định hình phong cách khi từ bỏ lối chơi phòng ngự Catenaccio truyền thống nhưng lại chưa đủ sắc sảo để vận hành một hệ thống tấn công áp đặt.
Sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện – từ Roberto Mancini sang Luciano Spalletti rồi đến Gattuso – khiến tuyển Ý như một con tàu mất phương hướng. Người Ý thất bại vì họ không còn biết mình là ai trên bản đồ bóng đá thế giới.
Câu hỏi nhức nhối này đang bủa vây bóng đá Ý. “Tuyển Ý đã trở thành trò cười của thế giới” – huyền thoại Alessandro Del Piero đã thốt lên như vậy. Một nền bóng đá từng sản sinh ra những Maldini, Baggio, Pirlo giờ đây lại không thể tìm thấy một trung phong đẳng cấp hay một thủ lĩnh tinh thần đủ tầm để vực dậy đồng đội trong cơn bĩ cực. Gốc rễ của cuộc khủng hoảng nằm ở cấu trúc của toàn bộ nền bóng đá Ý
Serie A, giải đấu từng là “World Cup thu nhỏ”, giờ đây đang tụt hậu xa so với Premier League hay Laliga về cả tài chính lẫn tầm nhìn. Các CLB tại Ý vì áp lực thành tích ngắn hạn đã chọn cách mua sắm các ngoại binh giá rẻ hoặc tin dùng những cựu binh già nua. Việc không trao cơ hội cho các tài năng trẻ từ học viện đã ngăn cản sự phát triển của thế hệ kế cận. Nó khiến các nội binh Ý thiếu đi kinh nghiệm thực chiến ở những đấu trường đỉnh cao.
Bên cạnh đó là sự thua thiệt về kinh tế. Việc các CLB không sở hữu SVĐ riêng khiến nguồn thu bị hạn chế dẫn đến việc thiếu hụt ngân sách đầu tư cho đào tạo trẻ và cơ sở hạ tầng. Khi các tài năng trẻ hiếm hoi của Ý như Barella hay Bastoni phải gồng gánh một hệ thống cũ kỹ, họ dễ dàng bị kiệt sức hoặc mất phương hướng trước những nền bóng đá đang chuyển mình mạnh mẽ ở châu Âu.
Tương lai của bóng đá Ý sẽ đi về đâu nếu họ vẫn tiếp tục bám víu vào những hào quang quá khứ? Nếu LĐBĐ Ý (FIGC) không thực hiện một cuộc cách mạng triệt để, bắt đầu từ việc thay đổi quy định về cầu thủ nội địa tại Serie A đến thống nhất triết lý huấn luyện ở mọi cấp độ trẻ, thì nỗi đau vắng mặt tại World Cup sẽ không dừng lại.
Bóng đá Ý cần phải có làn sóng phục hưng thực sự, chứ không phải những lời hứa suông. Họ cần tìm lại bản sắc của mình. Đó là sự lì lợm, tính kỷ luật và bản lĩnh thép trong những thời khắc sinh tử.
12 năm, và giờ là 16 năm, đứng ngoài World Cup là một nỗi đau quá lớn đối với niềm tự hào của người hâm mộ Ý. Khi sắc thiên thanh đã nhạt nhòa đến mức gần như vô hình trên bản đồ bóng đá thế giới, đó là lúc phải chấp nhận đập đi xây lại từ đầu. Nếu không, họ sẽ mãi chỉ còn là một hoài niệm đẹp trong những thước phim cũ của lịch sử bóng đá.
Khác biệt nằm ở biểu tượng nhà tài trợ. Ở các chiến thắng 3-0 trước Algeria và 2-0 trước Áo, Messi nhận giải thưởng Cầu thủ hay nhất trận của một hãng bia. Đây là nhà tài trợ chính thức của giải thưởng này tại World Cup 2026. Phông nền phía sau khi chụp ảnh lưu niệm cũng có biểu tượng của thương hiệu bia Mỹ.
Sau khi lập hat-trick giúp Pháp thắng Na Uy 4-1, Dembele lại cầm trên tay một phiên bản khác. Chiếc cup không còn logo hãng bia, chỉ còn dòng chữ "Cầu thủ hay nhất trận" cùng biểu tượng chính thức của World Cup. Bảng quảng cáo phía sau cầu thủ Pháp cũng được thay bằng phông nền không có thương hiệu bia.
Dembele không phải trường hợp duy nhất. Những cầu thủ như Kylian Mbappe, Michael Olise, Mohamed Salah, Arda Guler, Achraf Hakimi hay Ismael Saibari cũng nhận phiên bản giải thưởng không có logo đồ uống có cồn.
Nguyên nhân đến từ chính sách mới của FIFA nhằm tôn trọng tín ngưỡng tôn giáo và khác biệt văn hóa của các cầu thủ dự World Cup.
Theo thông tin được người phát ngôn FIFA xác nhận với SPORTbible, ban tổ chức chuẩn bị một phiên bản giải thưởng và phông nền không có thương hiệu nếu cầu thủ được vinh danh yêu cầu. Chính sách này cũng áp dụng với những cầu thủ chưa đủ tuổi hợp pháp để sử dụng đồ uống có cồn theo quy định của nước sở tại.
Động thái này chủ yếu hướng tới các cầu thủ theo đạo Hồi, bởi việc sử dụng hoặc quảng bá đồ uống có cồn không phù hợp với niềm tin tôn giáo của nhiều tín đồ. Dù vậy, FIFA không mặc định tất cả cầu thủ Hồi giáo đều nhận phiên bản này. Theo lời người phát ngôn, việc sử dụng cup không có thương hiệu chỉ được thực hiện "theo yêu cầu của cầu thủ".
Đây không phải lần đầu vấn đề tài trợ bia gây tranh cãi tại World Cup. Ở World Cup 2018 tại Nga, thủ môn Mohamed El-Shenawy từng từ chối nhận giải "Cầu thủ hay nhất trận" vì danh hiệu gắn với nhà tài trợ đồ uống có cồn. Sự việc khi đó gây nhiều tranh luận về việc cân bằng giữa quyền lợi thương mại và tôn giáo của cầu thủ. Sau tám năm, FIFA dường như đã tìm ra giải pháp dung hòa.
Dembele là cầu thủ thứ ba lập hat-trick tại World Cup 2026, sau Lionel Messi (Argentina 3-0 Algeria) và Jonathan David (Canada 6-0 Qatar). Dembele lập hat-trick thứ 57 trong lịch sử giải, và là cầu thủ đầu tiên ghi ba bàn trở lên trong hiệp một kể từ năm 1994.
Theo The Athletic, FIFA đã chi tổng cộng 655 triệu USD tiền thưởng cho các đội tuyển tham dự World Cup 2026. Đây là quỹ thưởng lớn nhất lịch sử giải đấu, tăng 50% so với kỳ World Cup 2022 tại Qatar.
Nhà vô địch Tây Ban Nha nhận khoản thưởng lên đến 50 triệu USD (khoảng trên 1.300 tỉ đồng) sau chiến thắng trước Argentina ở trận chung kết.
Trong khi đó, á quân Argentina cũng thu về 33 triệu USD nhờ hành trình ấn tượng đến trận đấu cuối cùng.
Ở trận tranh hạng ba, tuyển Anh đánh bại Pháp với tỉ số 6-4 để khép lại giải đấu ở vị trí thứ ba. Kết quả này giúp “Tam sư” nhận 29 triệu USD, còn tuyển Pháp nhận 27 triệu USD với vị trí thứ tư.
Đây cũng là bốn đội tuyển nhận mức thưởng cao nhất tại World Cup 2026 sau khi góp mặt ở nhóm bốn đội mạnh nhất giải. Khoản tiền thưởng này sẽ được các liên đoàn bóng đá quốc gia quản lý và phân bổ theo quy định riêng.
Bốn đội dừng bước ở tứ kết gồm Morocco, Bỉ, Na Uy và Thụy Sĩ đều nhận 19 triệu USD. Trong khi đó, tám đội bị loại ở vòng 16 đội được FIFA trao khoản thưởng 15 triệu USD mỗi đội.
Những đội dừng bước ngay tại vòng 32 đội cũng nhận phần thưởng đáng kể từ FIFA. Mỗi đội được trao 11 triệu USD, phản ánh quy mô tiền thưởng ngày càng lớn của giải đấu.
Ngay cả các đội không vượt qua vòng bảng cũng không ra về tay trắng tại World Cup 2026. FIFA bảo đảm mỗi đội nhận tối thiểu 10,5 triệu USD, gồm 9 triệu USD tiền thưởng và 1,5 triệu USD chi phí chuẩn bị.
Theo quy định của FIFA, toàn bộ tiền thưởng được chuyển cho liên đoàn bóng đá của từng quốc gia. Sau đó các liên đoàn sẽ quyết định cách phân chia cho cầu thủ, ban huấn luyện và các hoạt động phát triển bóng đá.
FIFA cũng cho biết World Cup 2026 mang lại doanh thu dự kiến vượt mốc 10 tỉ USD. Quỹ thưởng 655 triệu USD vì thế chỉ chiếm khoảng 6,5% tổng doanh thu của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Thông tin HLV Park Hang-seo sẽ dẫn dắt CLB Kanchanaburi Power trong mùa giải sắp tới được công bố chính thức vào chiều 25.5. Thương vụ này nhận được sự quan tâm lớn từ dư luận, đặc biệt là cộng đồng bóng đá xứ sở chùa vàng.
Truyền thông Thái Lan rất chú ý đến cựu HLV đội tuyển Việt Nam. Trang Siam Sport nhận định: Thương vụ này được đánh giá là một "bom tấn" của làng túc cầu Thái Lan. HLV Park Hang-seo, người sở hữu bản CV ấn tượng với hàng loạt thành tích lẫy lừng ở cấp độ châu lục đã gật đầu đồng ý tiếp quản chiếc ghế nóng của Kanchanaburi Power. Ông Park sẽ hoạch định lại cấu trúc của đội một cho đến hệ thống đào tạo trẻ của CLB Kanchanaburi Power trong dài hạn".
Trang Khaosod Sport có bài viết với tiêu đề: "CLB Kanchanaburi gây bất ngờ lớn cho người hâm mộ, khi lựa chọn HLV Park Hang-seo cho hành trình trở lại giải Thai League". Matichon cũng nhận định việc ký hợp đồng với ông Park là động thái đầy bất ngờ đối với giới mộ điệu bóng đá xứ sở chùa vàng.
"HLV Park Hang-seo đã có một nhiệm kỳ 5 năm rất thành công trên cương vị HLV trưởng các đội tuyển Việt Nam. Những thành tích của ông bao gồm: dẫn dắt đội tuyển U.23 Việt Nam tạo kỳ tích với vị trí á quân tại giải U.23 châu Á 2018, giành HCV 2 lần liên tiếp tại SEA Games 2019 và 2021, vô địch AFF Cup 2018, vào tứ kết Asian Cup 2019 và giành vé dự vòng loại thứ ba World Cup 2022", trang Matichon viết.
Không chỉ báo chí Thái Lan, truyền thông Indonesia cũng đặc biệt quan tâm về thương vụ HLV Park Hang-seo cập bến bóng đá xứ sở chùa vàng. Trang Galeri Timnas Indonesia gọi ông Park Hang-seo là "HLV huyền thoại của Việt Nam", và nhấn mạnh nhiệm vụ quan trọng của ông là đưa Kanchanaburi trở lại hạng đấu cao nhất Thái Lan.
Tại CLB Kanchanaburi, nhiệm vụ quan trọng nhất của HLV Park Hang-seo là đưa đội bóng này trở lại Thai League. Ê-kip của ông Park có các trợ lý HLV như Lee Young-soo và Panupong Wongsa, chuyên viên phân tích Pannarai Pansiri, HLV thể lực Roh Yeong-su, và HLV thủ môn Narathip Panprom.