Ngày 2-4, một lãnh đạo xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai cho biết đã nắm được vụ việc bé gái 15 tuổi trên địa bàn mất liên lạc gần tháng nay.
Vị lãnh đạo này cho biết đã chỉ đạo lực lượng công an hướng dẫn người dân trình báo, sử dụng các nghiệp vụ phối hợp tìm kiếm bé gái.
Người mất liên lạc là em Đỗ Anh Thư (sinh năm 2011, ngụ xã Xuân Hòa).
Theo người nhà, tối 4-3, Thư bất ngờ rời khỏi nhà. Khi đó cô mặc áo thun màu hồng, quần kaki màu nâu nhưng không mang theo tiền hay điện thoại.
Sau nhiều ngày tìm kiếm không được, người nhà đã báo công an địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Công an xã Xuân Hòa sau đó đã ra thông báo tìm bé gái.
Chiều 2-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Đỗ Duy Tài (43 tuổi, cha em Thư) cho biết vẫn chưa tìm được con gái.
“Tôi mới chạy qua Vĩnh Lộc, đi dài dài qua đây, cứ chạy vòng vòng đường mong có hên gặp cháu đi lang thang”, ông Tài nói.
Theo ông Tài, mẹ của Thư làm xa, ở nhà chỉ có hai cha con nương tựa nhau. Bé gái có dấu hiệu trầm cảm, trước đây cũng từng rời nhà đi nhưng chỉ quanh quẩn gần nhà, khoảng 1-2 ngày tìm về. Song lần này bé lên TP.HCM rồi bặt tăm.
Ông Tài cho biết trước Tết, mẹ Thư bị bệnh và nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy, ông dẫn con gái lên chăm. Đây có thể là nguyên do Thư lên TP.HCM.
Từ những phản hồi trên mạng về việc con gái đang ở gần khu vực Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Tài gác lại công việc vội vã lên TP.HCM tìm con.
Hơn nửa tháng nay, ông ở nhờ nhà người thân ở quận 8 (cũ), mỗi ngày cầm ảnh con gái rồi rong ruổi khắp các nẻo đường hỏi han thông tin nhưng đến nay vẫn không tìm được con.
Lần theo các thông tin, ông Tài được biết con gái xuất hiện ở sau Bệnh viện Chợ Rẫy xin cơm từ thiện ăn. Đồng thời, Thư cũng hỏi xin việc làm nhưng quán không nhận vì bé gái không có giấy tờ.
“Tôi đi kiếm đuối sức rồi không đi làm được nữa, tình trạng kéo dài tôi không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ giúp để tôi sớm tìm gặp cháu. Xin cảm ơn nhiều lắm”, ông Tài bộc bạch.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng biểu hiện "lạ" sau chuyến du lịch công ty, sự thật khiến tôi suy sụp

Vợ chồng tôi kết hôn đã 5 năm, có một cô con gái vừa tròn 3 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ gia đình tôi rất hạnh phúc: Chồng chăm làm, vợ chồng ít cãi vã, con cái ngoan ngoãn. Chính tôi cũng từng tin mình có một mái ấm trọn vẹn, cho đến khi...
Chuyện động trời ấy chỉ mới xảy ra cách đây 2 tháng, sau chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm của công ty chồng. Tối đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng, anh còn gọi video về cho mẹ con tôi, cười nói rất bình thường. Nhưng sau chuyến đi ấy, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ.
Chồng tôi mang điện thoại theo cả lúc đi tắm - điều mà trước đây anh hiếm khi làm. Những cuộc gọi trước đây nghe thoải mái trước mặt vợ giờ lại ra ban công nói nhỏ. Có hôm đang ăn cơm, điện thoại sáng lên thông báo tin nhắn, anh nhìn rất nhanh rồi úp màn hình xuống. Tôi hỏi ai nhắn vậy, anh tỏ vẻ bực bội: “Về nhà rồi mà còn nhắn công việc công việc”.
Một buổi tối, anh ngủ quên trên sofa sau khi chơi với con. Điện thoại rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng, nhưng những biểu hiện khác lạ gần đây của anh khiến tôi quyết định cầm lên. Cũng may anh vẫn giữ mật khẩu cũ. Dòng tin nhắn hiện ra khiến tay tôi run lên: Ước gì được quay lại hôm đó”.
Sau khi đọc hết những gì họ trao đổi, tôi có thể hình dung ra người nhắn tin này làm cùng công ty với chồng. Họ nhắc về chuyến du lịch của công ty, về đêm uống rượu cùng nhau...
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, khóc ầm lên. Chồng tỉnh dậy thấy tôi cầm điện thoại, anh lập tức hiểu vấn đề, rồi bắt đầu giải thích, van nài.
Anh nói đó chỉ là phút yếu lòng, không tỉnh táo sau bữa tiệc công ty. Anh thề thốt, hứa hẹn, xóa số điện thoại, không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa. Anh xin tôi cho anh thêm một cơ hội.
Tôi không còn đủ sức để kêu gào, chỉ lặng lẽ vào phòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Từ hôm đó, anh về sớm hơn, chủ động bắt chuyện với tôi. Anh còn cố ý để điện thoại trước mặt tôi, tỏ ra quan tâm và bù đắp cho tôi. Còn tôi thì gần như rệu rã, không còn đủ sức làm gì.
Và rồi, tôi cũng gật đầu tha thứ. Không phải vì tôi cao thượng, cũng không phải vì tôi dễ dàng bỏ qua. Mà vì tôi nghĩ đến con, nghĩ đến gia đình này, nghĩ đến những gì chúng tôi đã có với nhau. Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong mình không hề ổn.
Tôi bắt đầu để ý mọi thứ. Anh cầm điện thoại lâu hơn bình thường, tôi cũng thấy khó chịu. Có hôm đang ăn cơm, tôi nhìn anh và bất chợt nhớ đến những tin nhắn kia. Cảm giác đang bình thường bỗng chùng xuống. Có lẽ anh cũng nhận ra, nhưng không dám nhắc lại chuyện cũ.
Tôi bắt đầu mệt. Mệt vì phải giả vờ ổn. Có lúc tôi nghĩ hay là buông cho nhẹ lòng. Nhưng rồi nhìn con, tôi lại không đủ dứt khoát.
Có những đêm, khi anh khẽ chạm vào vai, tôi lại vô thức né đi như đang nằm cạnh một người xa lạ. Tôi đã chọn ở lại, chọn giữ gia đình này lại, nhưng lòng thì chẳng thể trở về như trước. Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn sống trong cảm giác hoài nghi và bất an đến nghẹt thở. Tôi thật sự rất mệt. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Chồng cũ đăng ảnh cưới thông báo tái hôn, tôi sững sờ khi biết vợ anh là ai

Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh - đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Khôi Minh và mối tình với nhạc Trịnh Công Sơn từ khi mới 5 tuổi

Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu - Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những "chiều tím loang vỉa hè", mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, "chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong".

