Kyo York chia sẻ trong 12 năm làm trong lĩnh vực giải trí ở Việt Nam, anh phải chấp nhận việc sống xa người thân. Tự nhận bản thân là người yêu gia đình, nam ca sĩ đối diện với không ít thách thức khi đặt chân đến vùng đất mới.
“Cách đây 3 năm, ba tôi qua đời, trong khi ông chính là thần tượng của tôi. Trước đó, ba mắc bệnh nên cứ mỗi năm về thăm, cũng giống như tôi đang từ từ chia tay với một người mà mình ngưỡng mộ, yêu thương. Và mỗi lần trở về, giống như mình đang gặp một con người khác”, anh trải lòng.
Nói thêm về biến cố này, Kyo York chia sẻ khi ba qua đời, tâm trạng của anh như rơi xuống vực. Thời điểm đó, nam ca sĩ còn phải gặp vài rắc rối trong công việc. Khi nhận được cuộc gọi từ gia đình, anh gác lại mọi thứ để trở về tiễn biệt đấng sinh thành.
“9 tháng, tôi loay hoay với sự đau buồn. Mỗi lần nhắc đến ba, tôi khóc không kiểm soát được. Cộng thêm việc tôi ở đây một mình, đâu có gia đình bên cạnh. Tôi chỉ có ca hát, bạn bè, đồng nghiệp xung quanh. Nhìn mình lúc đó tôi thấy buồn thảm quá”, anh nhớ lại.
Cột mốc khiến Kyo York thay đổi đến từ suy nghĩ: “Nếu như có ba ở đây, ba nhìn đứa con trai của mình như vậy thì có tự hào hay không”. Theo nam ca sĩ, đấng sinh thành sẽ không tự hào khi thấy anh không biết cách kiểm soát cảm xúc và không biết vực dậy sau biến cố. “Tôi xem đó là động lực để cố gắng. Nếu như không có âm nhạc, không biết mình còn sống không”, giọng ca 8X bộc bạch thêm.
Theo Kyo York, chính âm nhạc đã giúp anh vượt qua được giai đoạn khó khăn. Từ suy nghĩ “có show nào thì làm show đó”, giọng ca 8X quyết định trở lại với ca hát, tạo niềm vui cho mọi người xung quanh. Đây cũng là cách giúp anh tìm được niềm vui cho chính mình.
“Âm nhạc như một liều thuốc đối với tôi. Tôi nương theo cảm xúc thông qua từng bài hát. Khi buồn thì tôi hát bài buồn, vui hơn thì tôi hát bài vui. Tôi từng bước cân bằng lại cảm xúc và bò ra khỏi vực sâu”, anh trải lòng.
Nhìn lại, Kyo York thừa nhận đó là quãng thời gian đầy khó khăn trong cuộc đời. Tuy nhiên anh không bỏ cuộc mà chọn cách vượt qua. Theo Kyo York, những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống đều là những bài học. Anh quan niệm mỗi khi tâm trạng “xuống vực”, phải tự kéo bản thân bước qua thay vì buông xuôi.
“Nếu như biết lắng nghe chính bản thân trong lúc đau buồn nhất, mình sẽ rút ra nhiều bài học cho chính bản thân. Và mình sẽ dùng những bài học đó để bản thân không rơi “xuống vực” nữa”, giọng ca Thương ca tiếng Việt tâm sự.
Hiện tại, Kyo York vẫn miệt mài với các dự án nghệ thuật với phương châm sống “làm sao để hôm nay là phiên bản tốt hơn của hôm qua”. Anh cũng sẵn sàng đối mặt với những điều bản thân chưa giỏi để học hỏi và hoàn thiện hơn thông qua cách lắng nghe ý kiến của những người xung quanh. “Có thể mình chưa giỏi, nhưng nếu có niềm đam mê, biết tập trung, cố gắng và quan sát thì sẽ thành công hơn với chính con đường mình chọn”, anh chia sẻ.
Tác phẩm ra mắt sau thành công của The Super Mario Bros. Movie (2023), từng vượt mốc một tỷ USD toàn cầu. Nội dung phần hai kể về hai anh em thợ sửa ống nước Mario và Luigi (Chris Pratt, Charlie Day lồng tiếng), cùng công chúa Peach giải cứu Rosalina sau khi bị con trai của quái vật Bowser bắt cóc.
Cốt truyện theo môtíp của phần trước với hành trình vượt qua các chướng ngại vật, khối bí ẩn hay nấm thay đổi kích thước như trong trò chơi. Dù hướng đến người hâm mộ lẫn khán giả ở mọi độ tuổi, bộ phim không tạo sức hút như kỳ vọng.
Phim nhận 42% điểm "thối" trên chuyên trang điện ảnh Rotten Tomatoes, 37% điểm Metascore dựa trên 38 bài đánh giá. Ở bài viết của nhà phê bình Peter Bradshaw trên Guardian, ông chấm phim 1/5 sao, cho rằng dự án "nhạt nhẽo như hình nền máy tính, thậm chí còn tệ hơn cả AI".
Theo ông, phong cách tạo hình từ phần trước đồ họa 2D và cơ chế chơi game được giữ lại nhưng không phát huy hiệu quả như phần phim năm 2023. Yếu tố hài hước vốn là điểm mạnh của thương hiệu gần như vắng bóng ở phần này, các câu thoại gây cười hạn chế. Thay vào đó, kịch bản đơn giản với mô-típ phiêu lưu quen thuộc. Tuyến tình cảm giữa Mario và Peach cũng không để lại ấn tượng.
Theo Variety, phim mở rộng bối cảnh, cùng sự xuất hiện của nhiều nhân vật và sinh vật trong trò chơi như Yoshi, đội quân Luma, Toad, Honey Queen, Wart hay phi công Fox McCloud, đưa người xem đi qua hàng loạt thiên hà khác nhau. Tuy nhiên, việc nhồi nhét nhiều yếu tố lại khiến câu chuyện không rõ ràng.
Kịch bản không xây dựng được mạch cảm xúc hay chủ đề chính mà chỉ góp phần kết nối các cảnh rượt đuổi, chiến đấu. Dù xuất hiện xuyên suốt, Mario và Luigi không giữ vị trí dẫn dắt mà bị dàn nhân vật phụ lấn át. Mối quan hệ trong phim khai thác hời hợt, không tạo gắn kết. Việc liên tục chuyển cảnh mà không khai thác sâu từng không gian khiến thế giới trong phim rời rạc.
Tạp chí Slant Magazine viết: "Bộ phim kém sức nặng so với nguyên tác và phần trước". Còn trang The Wrap bình luận: "Phim thiếu nội dung và định hướng đến mức sau khi chiếu được một lúc, khán giả gần như không còn chú ý đến lời thoại, chỉ cảm nhận sự vô nghĩa kéo dài".
Tuy nhiên, The Seattle Times cho rằng dự án có nhiều chi tiết gợi nhắc trò chơi điện tử, biến trải nghiệm xem phim thành "cuộc săn easter egg" (thuật ngữ chỉ những thông điệp mà người sáng tạo giấu trong các phần mềm, trò chơi điện tử, phim ảnh, âm nhạc). "Điểm hấp dẫn lớn nhất của phim là cách nó đưa khán giả đắm chìm vào thế giới Mario những năm 2000", trang này bình luận.
Mario do nhà thiết kế trò chơi điện tử người Nhật Miyamoto Shigeru tạo ra. Nhân vật lần đầu xuất hiện trong game thùng (game Arcade) Donkey Kong năm 1981 với tên gọi "Jumpman", rồi trở thành biểu tượng của hãng Nintendo. Người chơi thường điều khiển Mario chạy, nhảy qua chướng ngại vật, né kẻ địch, thu thập xu và dùng vật phẩm như nấm để biến thành Super Mario.
Nhân vật được đưa lên màn ảnh nhiều lần, trong đó gồm anime Super Mario Bros.: The Great Mission to Rescue Princess Peach! năm 1986, phim người đóng Super Mario Bros. (1993). Bản hoạt hình CGI năm 2023 do Illumination và Nintendo sản xuất, kịch bản xoay quanh anh em Mario và Luigi, những người gặp khó khăn khi quyết định mở công ty sửa ống nước riêng tại Brooklyn (Mỹ). Một lần, khi đang tìm cách sửa hệ thống cống ngầm của thành phố, họ bị hút vào một chiếc ống bí ẩn, dẫn đến vùng đất màu nhiệm.
Cát Tiên (theo Variety, Guardian)
Nếu đạo diễn người Pháp Xavier Gens chờ đến thời điểm này mới bấm máy Under Paris, bộ phim bom tấn năm 2024 của Netflix về loài cá mập khổng lồ trên sông Seine, ông đã có thể tiết kiệm được một nửa ngân sách dành cho kỹ xảo và hoàn thành tác phẩm sớm hơn tới 8 tháng. Trả lời phỏng vấn bên lề Liên hoan phim (LHP) Cannes, đạo diễn Gens thừa nhận với Reuters: "Thay vì mất một năm, tôi sẽ chỉ mất 3 tháng để hoàn thiện hậu kỳ nhờ sự trợ giúp của AI". Đồng thời, chi phí cho hiệu ứng hình ảnh cũng sẽ giảm từ 4 triệu euro xuống còn 2 triệu euro (khoảng 2,34 triệu USD). Điểm khác biệt mang tính bước ngoặt đó chính là trí tuệ nhân tạo.
Tại LHP Cannes, nơi nhiều thập niên qua chỉ tôn vinh những giá trị điện ảnh truyền thống, tâm điểm của các cuộc thảo luận năm nay đã thay đổi hoàn toàn. Các chuyên gia không còn tranh cãi về việc "có nên dùng AI hay không", mà chuyển sang bài toán "dùng AI như thế nào cho hiệu quả".
Trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang chật vật tìm cách kéo khán giả trở lại rạp sau đại dịch COVID-19, sức hấp dẫn từ việc tiết kiệm thời gian và tiền bạc của AI trở nên lớn hơn bao giờ hết. Một báo cáo từ các nhà phân tích của Morgan Stanley chỉ ra rằng, AI có thể giúp cắt giảm tới 30% chi phí sản xuất phim và truyền hình.
Minh chứng rõ nét nhất cho làn sóng chuyển dịch số này là việc Tập đoàn Meta đã trở thành đối tác chính thức của LHP Cannes năm nay. Công nghệ AI của Meta đã được ứng dụng trực tiếp vào bộ phim tài liệu mới của đạo diễn tài danh Steven Soderbergh về John Lennon và Yoko Ono, tác phẩm vinh dự vào danh sách tuyển chọn chính thức của liên hoan.
Dù vậy, Ban tổ chức LHP Cannes vẫn thiết lập những "lằn ranh đỏ" rất rõ ràng. Cơ quan quản lý khẳng định sẽ loại trừ những bộ phim có phần lớn nội dung được tạo ra bởi AI khỏi danh mục tranh giải Cành cọ vàng. Quy định này tương thích với các điều luật mới từ Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Mỹ (AMPAS), yêu cầu khâu kịch bản và diễn xuất bắt buộc phải do con người thực hiện.
Giám đốc LHP Cannes, ông Thierry Fremaux, nhận định: "Để đi xe đạp điện, trước hết bạn phải biết cách đi xe đạp bình thường. AI không bao giờ có thể thay thế hoàn toàn cho năng lực thực tế của con người".
Sức nóng của công nghệ không chỉ gói gọn trong các phòng chiếu mà lan tỏa mạnh mẽ sang Chợ phim Cannes (Marché du Film), trung tâm giao dịch điện ảnh toàn cầu. Tại đây, một "Làng Sáng tạo" được dựng lên với sự góp mặt của các tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới như Alphabet (Google), Disney Accelerator, NVIDIA và OpenAI thông qua các phiên hội thảo chuyên sâu.
Theo ghi nhận của Reuters, đại đa số các đạo diễn đều đồng thuận rằng việc dùng AI để viết kịch bản từ các câu lệnh (prompt) là điều không nên chấp nhận, nhưng việc ứng dụng công nghệ này vào sản xuất và hậu kỳ lại đang nhận được cái nhìn cởi mở hơn.
Đạo diễn lừng danh người Mexico Guillermo del Toro nhấn mạnh: "Chúng ta đang đánh đồng mọi công nghệ dưới một cái tên AI một cách thiếu trung thực. Để có một cuộc thảo luận đúng đắn, bạn buộc phải phân biệt rõ ràng giữa AI tạo sinh và các chức năng bổ trợ khác của trí tuệ nhân tạo".
Sự thay đổi quan điểm này diễn ra vô cùng nhanh chóng nếu nhìn lại những tranh cãi nảy lửa tại Lễ trao giải Oscar 2025 vừa qua, khi đoàn phim The Brutalist bị chỉ trích vì dùng AI để chỉnh sửa thoại tiếng Hungary cho nam diễn viên Adrien Brody.
Minh oan cho công nghệ này, ông Alex Serdiuk, CEO của Respeecher (công ty đến từ Ukraine phát triển phần giọng nói cho bộ phim) khẳng định: "Tác phẩm cuối cùng đã đoạt giải Oscar. Điều đó chứng tỏ Viện Hàn lâm hiểu rất rõ bản chất của vấn đề: AI ở đây là một công cụ tăng cường hiệu quả, tôn vinh tài năng của con người chứ không phải sự thay thế".
Rõ ràng, từ các công cụ phân tích tâm lý khán giả như Largo cho đến việc tối ưu hóa kỹ xảo, AI đang định hình lại diện mạo của bộ môn nghệ thuật thứ bảy. Dù ông Elisha Karmitz, Giám đốc điều hành hãng phim MK2 (Pháp) cảnh báo rằng "mọi bộ phim được trình chiếu tại Cannes đều là nguyên mẫu độc nhất và không có công thức AI nào tính toán trước được sự thành công", nhưng ông cũng thẳng thắn thừa nhận: "Tôi không chắc AI có mang lại lợi thế tuyệt đối trong tương lai hay không. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng, việc cực đoan bác bỏ AI ngay từ đầu sẽ là một bất lợi lớn cho các nhà làm phim".
Theo nhà đấu giá, kết quả đã bao gồm thuế, phí, nằm trong khoảng ước tính ban đầu là 600.000-900.000 euro. Jannis Kounellis vẽ tranh năm 1960, chất liệu sơn dầu trên canvas.
Tác phẩm gồm những chữ cái, số được sắp xếp xen kẽ, không cùng một đường thẳng. Đây là chủ đề thường thấy trong các sáng tác của nghệ sĩ từ năm 1959 đến 1963. Có bức, ông vẽ thêm mũi tên hoặc những biểu tượng khác.
Jannis Kounellis sinh năm 1936 ở Hy Lạp, là họa sĩ, nhà điêu khắc, nổi tiếng với việc kết hợp các vật liệu đời thường vào những bức tranh, tác phẩm điêu khắc và sắp đặt của mình. Ông được coi là một trong số nhân vật chủ chốt của trường phái Arte Povera. Đây là phong trào nghệ thuật diễn ra từ cuối thập niên 1960 đến đầu những năm 1970, sử dụng những vật liệu ''nghèo'' như đất, giẻ rách, cành cây, nhằm thách thức thương mại hóa và nghệ thuật truyền thống.
Nghệ sĩ theo học Đại học Athens trước khi rời quê hương đến Italy vào năm 1956. Tại Rome, ông học tại Học viện Mỹ thuật Accademia di Belle Arti, được họa sĩ kiêm nhà thơ Toti Scialoja hướng dẫn. Những năm 1950, ông bắt đầu sáng tác những bức tranh đầu tiên. Giai đoạn 1959-1963, Kounellis từ bỏ lối vẽ truyền thống trên vải, ưa chuộng sử dụng các vật liệu tự nhiên như vải bố, than đá, bông. Từ thập niên 1970 trở đi, ông thêm yếu tố sân khấu, âm nhạc vào tác phẩm của mình.
Jannis Kounellis từng tham gia nhiều triển lãm danh tiếng, như Biennale Paris, Biennale Venice, Documenta. Tác phẩm của nghệ sĩ cũng được trưng bày ở nhiều bảo tàng trên thế giới. Ông qua đời tháng 2/2017 tại Rome, Italy, thọ 80 tuổi.