Những bàn thắng vàng mang về tấm vé dự World Cup cho U17 Việt Nam – Video: TV360
Rạng sáng 14-5, U17 Việt Nam chạm trán với các cầu thủ UAE ở lượt trận thứ ba bảng C – Giải vô địch bóng đá U17 châu Á 2026. Đoàn quân HLV Cristiano Roland đã có một trận đấu xuất sắc khi liên tục rượt đuổi tỉ số với U17 UAE.
Chỉ 16 giây sau tiếng còi khai cuộc, U17 Việt Nam bất ngờ nhận “gáo nước lạnh” từ đội bóng Tây Á. Trong tình huống tấn công đầu tiên, Sultan Nasir Al Mheiri di chuyển khéo léo và dễ dàng dứt điểm mở tỉ số cho U17 UAE.
Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh đội có bàn thắng sớm chưa chắc là đội bóng chơi hay hơn. Các học trò HLV Cristiano Roland càng chơi càng hay, kiểm soát chặt chẽ thế trận và liên tục tạo ra sóng gió trước khung thành của đội bóng Tây Á.
Sau những nỗ lực không biết mệt mỏi, các “chiến binh sao vàng” đã ghi bàn thắng gỡ hòa ở phút 41. Trên chấm đá phạt, tiền vệ Chu Ngọc Nguyễn Lực đã tung ra cú “nã đại bác” vào góc xa khung thành. Bóng đi với lực rất căng trước khi đánh bại thủ môn U17 UAE, đem về bàn thắng gỡ hòa 1-1 cho U17 Việt Nam.
Bước sang hiệp hai, đoàn quân HLV Cristiano Roland tạo ra thế trận áp đảo trước đại diện Tây Á. Các cầu thủ U17 Việt Nam chỉ mất 3 phút của hiệp hai để tìm được bàn thắng vươn lên dẫn trước 2-1.
Từ tình huống áp sát cướp bóng của cầu thủ U17 Việt Nam, bóng được đưa đến chân của Đại Nhân. Tiền đạo trẻ này đã căng ngang thuận lợi để Nguyễn Văn Dương băng vào dứt điểm tuyến hai, mang về bàn thắng thứ 2 cho U17 Việt Nam ở phút 48.
Khi tỉ số trận đấu đang là 2-2, Nguyễn Mạnh Cường đã lên tiếng đúng lúc để ấn định chiến thắng 3-2 cho U17 Việt Nam. Trong tình huống phạt góc ở phút 68, Minh Thủy thực hiện đường chuyền thuận lợi vào vòng cấm cho Nguyễn Mạnh Cường bật cao đánh đầu cháy lưới U17 UAE.
3 bàn thắng của U17 Việt Nam đến từ các kịch bản khác nhau: từ đá phạt, phản công nhanh cho đến phạt góc đánh đầu. Qua đó cho thấy sự đa dạng trong lối chơi của U17 Việt Nam dưới thời HLV Cristiano Roland.
Chung cuộc, các học trò HLV Cristiano Roland đã đánh bại U17 UAE với tỉ số 3-2. Với kết quả này, U17 Việt Nam hiên ngang bước vào vòng tứ kết Giải U17 châu Á 2026 với ngôi đầu bảng C và giành vé dự U17 World Cup 2026.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 29/6 đánh dấu tròn 32 năm kể từ lần đầu Morocco và Hà Lan gặp nhau tại một giải đấu chính thức. Khi ấy, ở vòng bảng World Cup 1994 tại Orlando (Mỹ), Hà Lan thắng 2-1 nhờ các bàn của Dennis Bergkamp và Bryan Roy. Sau hơn ba thập kỷ, nhiều thứ đã thay đổi, nhưng câu chuyện lịch sử của Morocco vẫn hiện hữu trong từng chi tiết của cuộc đối đầu này.
Địa điểm diễn ra trận đấu - Monterrey - càng khiến ký ức của người Morocco thêm phần đặc biệt. Đây là nơi đội tuyển có biệt danh "Những chú sư tử Atlas" thi đấu phần lớn chiến dịch World Cup 1986, giải đấu chứng kiến họ trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên vượt qua vòng bảng World Cup.
Vì thế, nhiều người Morocco xem trận gặp Hà Lan là cơ hội để viết tiếp lịch sử, thậm chí là một màn đòi nợ quá khứ. Niềm tin ấy càng có cơ sở sau kỳ tích Morocco đánh bại những tên tuổi lớn như Bỉ, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha để vào bán kết World Cup 2022 ở Qatar.
Giờ đây, trước mặt họ là một cường quốc bóng đá châu Âu khác. "Thật đáng tiếc khi hai nền bóng đá lớn như vậy lại phải gặp nhau sớm ở vòng loại trực tiếp. Tôi muốn họ đối đầu muộn hơn, khi cả hai có cơ hội thể hiện đầy đủ khả năng trước thế giới", Hassan Bahara, nhà báo kiêm nhà văn người Morocco gốc Hà Lan, chia sẻ.
Đây cũng là cặp đấu duy nhất ở vòng 1/16 World Cup 2026 giữa hai đội cùng giành bảy điểm ở vòng bảng và đều bước vào giải với vị trí trong top 10 bảng xếp hạng FIFA. Với Morocco, đây mới là lần thứ hai họ đối đầu ứng viên vô địch sau trận hòa Brazil 1-1 ở lượt mở màn bảng C.
Nhưng nếu cuộc đối đầu với Brazil chỉ thuần túy là câu chuyện bóng đá, trận gặp Hà Lan lại mang thêm ý nghĩa xã hội và văn hóa.
Từ những con phố Amsterdam đến sân khấu World Cup. Trong thập niên 1960, nhiều người Morocco di cư sang Hà Lan để tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp hơn. Hai thế hệ sau, con cháu của họ lại lựa chọn khoác áo Morocco trên sân khấu bóng đá lớn nhất thế giới.
"Bóng đá đường phố mà những đứa trẻ Hà Lan và Morocco từng chơi cùng nhau ở các khu phố Amsterdam, theo một nghĩa nào đó, đã bước ra sân khấu thế giới", Bahara nói. "Câu chuyện phía sau khiến trận đấu này có một tầng ý nghĩa mà sẽ không tồn tại nếu Morocco gặp bất kỳ đối thủ nào khác".
Cuộc đối đầu giữa Morocco và Hà Lan vì thế không chỉ là một trận đấu bóng đá đơn thuần, mà còn là cuộc gặp gỡ giữa hai quốc gia có mối liên hệ sâu sắc về lịch sử và xã hội. Những thành phố như Amsterdam hay The Hague hiện là nơi sinh sống của hàng nghìn người Hà Lan gốc Morocco, khiến màn so tài tại Monterrey hôm nay trở thành một trong những trận đấu giàu cảm xúc nhất tại World Cup.
Trận đấu cũng khơi lại cuộc tranh luận kéo dài nhiều năm về những cầu thủ mang hai quốc tịch - họ sẽ chọn đại diện cho đất nước nơi mình sinh ra hay quê hương của gia đình?
Trong nhiều năm, đội tuyển Hà Lan từng hưởng lợi từ nguồn cầu thủ có gốc Morocco. Những cái tên như Ibrahim Afellay, Khalid Boulahrouz hay Adam Maher từng lựa chọn khoác áo Hà Lan, khiến bóng đá Morocco phải thay đổi cách tiếp cận với những tài năng đặc biệt này.
Morocco sau đó xây dựng một chiến lược dài hạn tại Hà Lan, thành lập hệ thống tuyển trạch và theo dõi sát sao những cầu thủ trẻ sinh ra ở Hà Lan nhưng có nguồn gốc Morocco. Mục tiêu của họ là giúp các tài năng này cân nhắc đầy đủ các lựa chọn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng về màu áo đội tuyển.
Chiến lược ấy đã mang lại những kết quả đáng kể. Hakim Ziyech là một trong những người mở đường, trước khi thế hệ tiếp theo gồm Sofyan Amrabat, Noussair Mazraoui và Anass Salah-Eddine trở thành những nhân tố quan trọng của đội tuyển Morocco.
Morocco hiện có ba cầu thủ hiểu rõ nhất câu chuyện ấy. Mazraoui, Amrabat và Salah-Eddine đều sinh ra, lớn lên tại Hà Lan trước khi lựa chọn đại diện cho đội tuyển Morocco ở những thời điểm khác nhau trong sự nghiệp.
Amrabat quyết định khoác áo Morocco từ World Cup U17 năm 2013, Mazraoui ở cấp độ U20, còn Salah-Eddine chọn khoác áo đội tuyển chỉ vài tháng trước Cup châu Phi 2025 diễn ra tại chính Morocco.
Với nhiều tài năng trẻ tiếp tục xuất hiện ở các cấp độ đào tạo, chiến lược tuyển mộ dài hạn của Morocco vẫn đang phát huy hiệu quả. Kế hoạch được gọi là "Afellay Plan", lấy cảm hứng từ trường hợp cựu tiền vệ Barca Ibrahim Afellay, đã trở thành một trong những thành công lớn nhất ngoài sân cỏ của bóng đá Morocco và tạo thêm một lớp ý nghĩa cho cuộc đối đầu với Hà Lan.
"Cảm giác gần giống như một trận derby", Jean-Paul Rison, nhà báo thể thao tại Utrecht, nhận xét. "99% người dân ở đây sẽ hoàn toàn hòa hợp. Điều duy nhất tôi lo ngại là một số người có thể lợi dụng trận đấu này để phục vụ cho những định kiến và sự thù ghét".
Lo ngại căng thẳng ngoài sân cỏ. Bahara hiểu rõ những tranh cãi có thể xuất hiện quanh trận đấu. "Tôi lo rằng một số cơ quan truyền thông cánh hữu như De Telegraaf và những chính trị gia cực hữu như Geert Wilders sẽ cố làm gia tăng căng thẳng", ông bày tỏ.
Theo Bahara, Wilders đã nhanh chóng đăng tải những hình ảnh được tạo bằng trí tuệ nhân tạo trên mạng xã hội nhằm kích động cộng đồng Morocco.
Tuy nhiên, kỳ vọng lớn nhất là khi tiếng còi khai cuộc vang lên tại Monterrey, những tranh luận ngoài sân cỏ sẽ nhường chỗ cho cảm xúc bóng đá, để tạo nên một trận đấu đáng nhớ tại World Cup.
Bởi trong bốn năm qua, Morocco đã chứng minh họ không còn là hiện tượng nhất thời. Đội bóng này vừa vô địch Cup châu Phi, dù hành trình lên ngôi gây ra không ít tranh luận, đồng thời sở hữu hệ thống tuyển trạch hiệu quả cùng chương trình đào tạo trẻ giúp liên tục phát hiện tài năng mới. Một trong số đó là Ayyoub Bouaddi, tiền vệ 18 tuổi gây ấn tượng trong trận gặp Brazil, và nhận sự quan tâm của những "ông lớn" như Arsenal hay Man City.
Morocco không còn e ngại bất kỳ đối thủ nào. Trước Hà Lan, họ bước vào trận đấu với tâm thế của một ứng viên thực sự cho danh hiệu lớn nhất mùa hè.
Tin Gốc: Vnexpress

1. Diego Maradona. Thủ lĩnh tuyển Argentina vô địch World Cup 1986 chưa bao giờ là một tên tuổi lớn ở Cup C1/Champions League. Trên đấu trường này, ông chỉ thi đấu hai mùa và ghi hai bàn, bị Real loại ở vòng một mùa 1987-1988 và Spartak Moscow loại ở vòng hai mùa 1990-1991.
1. Diego Maradona. Thủ lĩnh tuyển Argentina vô địch World Cup 1986 chưa bao giờ là một tên tuổi lớn ở Cup C1/Champions League. Trên đấu trường này, ông chỉ thi đấu hai mùa và ghi hai bàn, bị Real loại ở vòng một mùa 1987-1988 và Spartak Moscow loại ở vòng hai mùa 1990-1991.
2. Ronaldo Nazario. Tương tự Maradona, tiền đạo từng giành hai World Cup và hai Quả Bóng Vàng giống như vị khách qua đường tại giải đấu hay nhất châu Âu cấp CLB. Thành tích tốt nhất của "Người ngoài hành tinh" là vào bán kết mùa 2002-2003 với Real, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus thắng chung cuộc 4-3. Với Inter, Ronaldo vào tứ kết mùa 1998-1999.
2. Ronaldo Nazario. Tương tự Maradona, tiền đạo từng giành hai World Cup và hai Quả Bóng Vàng giống như vị khách qua đường tại giải đấu hay nhất châu Âu cấp CLB. Thành tích tốt nhất của "Người ngoài hành tinh" là vào bán kết mùa 2002-2003 với Real, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus thắng chung cuộc 4-3. Với Inter, Ronaldo vào tứ kết mùa 1998-1999.
3. Eric Cantona. Thành tích tốt nhất của Cantona tại Cup C1/Champions League là vào chung kết với Marseille mùa 1990-1991 (thua Red Star Belgrade 3-5 trong loạt luân lưu). Khi Marseille vô địch mùa 1992-1993, cựu tiền đạo người Pháp đã chuyển sang Anh, nơi ông giành năm chức vô địch Anh, đồng thời đặt nền móng cho đế chế Man Utd. Cantona giải nghệ vào năm 1997 khi mới 31 tuổi, hai năm trước khi "Quỷ Đỏ" giành cú ăn ba 1998-1999.
3. Eric Cantona. Thành tích tốt nhất của Cantona tại Cup C1/Champions League là vào chung kết với Marseille mùa 1990-1991 (thua Red Star Belgrade 3-5 trong loạt luân lưu). Khi Marseille vô địch mùa 1992-1993, cựu tiền đạo người Pháp đã chuyển sang Anh, nơi ông giành năm chức vô địch Anh, đồng thời đặt nền móng cho đế chế Man Utd. Cantona giải nghệ vào năm 1997 khi mới 31 tuổi, hai năm trước khi "Quỷ Đỏ" giành cú ăn ba 1998-1999.
4. Lothar Matthaus. Năm 1987, sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89, Matthaus cùng Bayern thua ngược Porto 1-2 trong trận chung kết Cup C1. 12 năm sau, lịch sử lập lại với tiền vệ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990. Bayern dẫn Man Utd từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3.
4. Lothar Matthaus. Năm 1987, sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89, Matthaus cùng Bayern thua ngược Porto 1-2 trong trận chung kết Cup C1. 12 năm sau, lịch sử lập lại với tiền vệ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990. Bayern dẫn Man Utd từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3.
5. Roberto Baggio. Cầu thủ giành Quả Bóng Vàng 1993 và đưa tuyển Italy vào chung kết World Cup 1994 là người sinh sai thời. Khi Champions League mở rộng vào giữa thập niên 1990, ông đã qua đỉnh cao. Sau khi bán Baggio cho AC Milan với lý do xuống phong độ năm 1995, Juventus lập tức vào chung kết ba lần liên tiếp và vô địch một lần.
5. Roberto Baggio. Cầu thủ giành Quả Bóng Vàng 1993 và đưa tuyển Italy vào chung kết World Cup 1994 là người sinh sai thời. Khi Champions League mở rộng vào giữa thập niên 1990, ông đã qua đỉnh cao. Sau khi bán Baggio cho AC Milan với lý do xuống phong độ năm 1995, Juventus lập tức vào chung kết ba lần liên tiếp và vô địch một lần.
6. Romario. Trận chung kết Champions League 1994 là nỗi đau khó quên đối với cầu thủ giành World Cup và danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA cùng năm. Barca thua AC Milan 0-4, dù được đánh giá cao hơn rất nhiều. Sau trận đấu, hậu vệ của AC Milan, Paolo Maldini khẳng định rằng được thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo của Barca. Trước khi tới Barca, Romario vốn là "Vua vòng cấm" khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV.
6. Romario. Trận chung kết Champions League 1994 là nỗi đau khó quên đối với cầu thủ giành World Cup và danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA cùng năm. Barca thua AC Milan 0-4, dù được đánh giá cao hơn rất nhiều. Sau trận đấu, hậu vệ của AC Milan, Paolo Maldini khẳng định rằng được thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo của Barca. Trước khi tới Barca, Romario vốn là "Vua vòng cấm" khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV.
7. Pavel Nedved. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus tới trận chung kết Champions League 2003, nhưng phải nghỉ thi đấu do nhận đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông là một trong những lý do khiến Juventus bị AC Milan cầm chân 0-0 trong 120 phút và thua luân lưu 2-3. Cuối năm đó, các nhà báo vẫn ghi nhận công lao của Nedved khi bầu Quả Bóng Vàng.
7. Pavel Nedved. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus tới trận chung kết Champions League 2003, nhưng phải nghỉ thi đấu do nhận đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông là một trong những lý do khiến Juventus bị AC Milan cầm chân 0-0 trong 120 phút và thua luân lưu 2-3. Cuối năm đó, các nhà báo vẫn ghi nhận công lao của Nedved khi bầu Quả Bóng Vàng.
8. Fabio Cannavaro. Trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006 nổi tiếng về việc chọn sai. Anh từng chơi cho Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real, nhưng luôn nhằm vào lúc CLB đang khủng hoảng, xây dựng đội hình, hoặc đã qua đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của ông tại Champions League là vào bán kết mùa 2002-2003 với Inter.
8. Fabio Cannavaro. Trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006 nổi tiếng về việc chọn sai. Anh từng chơi cho Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real, nhưng luôn nhằm vào lúc CLB đang khủng hoảng, xây dựng đội hình, hoặc đã qua đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của ông tại Champions League là vào bán kết mùa 2002-2003 với Inter.
9. Gianluigi Buffon. Thủ môn vô địch World Cup 2006 là cầu thủ "đen đủi" nhất trong các trận chung kết Champions League, khi thua cả ba trận vào năm 2003 (thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu), 2015 (Barca 1-3) và 2017 (Real 1-4). Patrice Evra lập kỷ lục thua bốn trận chung kết các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng thắng một lần vào năm 2008 cùng Man Utd.
9. Gianluigi Buffon. Thủ môn vô địch World Cup 2006 là cầu thủ "đen đủi" nhất trong các trận chung kết Champions League, khi thua cả ba trận vào năm 2003 (thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu), 2015 (Barca 1-3) và 2017 (Real 1-4). Patrice Evra lập kỷ lục thua bốn trận chung kết các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng thắng một lần vào năm 2008 cùng Man Utd.
10. Antoine Griezmann. Cầu thủ đưa Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016 luôn khiến người xem thán phục xen lẫn tiếc nuối ở Champions League. Mùa 2015-2016, anh giúp Atletico loại Barca ở tứ kết và Bayern ở bán kết. Nhưng trong trận chung kết với Real, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng phạt đền đầu hiệp hai. Sau đó, anh thực hiện thành công luân lưu, nhưng không cứu ngăn được Real thắng 5-3.
Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa này đã khép lại sự nghiệp châu Âu của Griezmann. Từ hè tới, anh sang Mỹ chơi cho Orlando City.
10. Antoine Griezmann. Cầu thủ đưa Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016 luôn khiến người xem thán phục xen lẫn tiếc nuối ở Champions League. Mùa 2015-2016, anh giúp Atletico loại Barca ở tứ kết và Bayern ở bán kết. Nhưng trong trận chung kết với Real, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng phạt đền đầu hiệp hai. Sau đó, anh thực hiện thành công luân lưu, nhưng không cứu ngăn được Real thắng 5-3.
Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa này đã khép lại sự nghiệp châu Âu của Griezmann. Từ hè tới, anh sang Mỹ chơi cho Orlando City.
Danh sách các siêu sao vô duyên với Champions League còn có Patrick Vieira (ảnh), Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud Van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic.
Danh sách các siêu sao vô duyên với Champions League còn có Patrick Vieira (ảnh), Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud Van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic.
Tin Gốc: Vnexpress

Australia (3-4-3): Patrick Beach, Alessandro Circati, Harry Souttar, Cameron Burgess, Jacob Italiano, Aiden O’Neill, Paul Okon-Engstler, Jordan Bos, Nestory Irankuda, Connor Metcalfe, Mohamed Toure
HLV trưởng Tony Popovic
Thổ Nhĩ Kỳ (4-2-3-1): Ugurcan Cakir, Ferdi Kadioglu, Abdulkerim Bardakci, Merih Demiral, Zeki Celik, Ismail Yuksek, Hakan Calhanoglu, Baris Alper Yilmaz, Orkun Kokcu, Arda Guler, Karem Akturkoglu
HLV trưởng: Vincenzo Montella
Trọng tài: Jesus Valenzuela Saez.
Tin Gốc: Vnexpress

