Trong thời đại TikTok, YouTube Shorts và Instagram Reels, nghệ sĩ không còn chỉ cạnh tranh bằng giai điệu mà còn bằng khả năng khiến khán giả “nhận ra ngay lập tức” qua màu sắc, bố cục hình ảnh, phong cách MV hay cả một hệ mỹ học nhất quán.
Từ US-UK đến K-pop rồi lan sang V-pop, nhiều nghệ sĩ đã thành công nhờ biến thị giác thành “chữ ký nhận diện”.
Trong ngành công nghiệp âm nhạc hiện đại, hình ảnh không còn là phần phụ họa cho âm nhạc mà đã trở thành một dạng “logo nhận diện” của nghệ sĩ. Ở thị trường US-UK, nhiều ngôi sao thành công nhờ khả năng xây dựng “visual identity” – bản sắc thị giác đủ mạnh để khán giả nhận ra chỉ qua một khung hình thoáng qua.
Billie Eilish là ví dụ điển hình. Giai đoạn đầu sự nghiệp, cô gần như “đóng đinh” với mái tóc xanh neon, thời trang dáng rộng cùng bảng màu đen – xanh lạnh.
Dù chỉ là một khung hình mờ trên TikTok hay thumbnail YouTube, công chúng vẫn có thể lập tức nhận ra “đó là Billie”. Các nghiên cứu về branding âm nhạc xem đây là kiểu “visual consistency” – sự nhất quán thị giác giúp nghệ sĩ ghi dấu trong trí nhớ công chúng.
Trước đó, Daft Punk xây dựng gần như toàn bộ sự nghiệp bằng hình tượng robot với chiếc mũ bảo hiểm kim loại, biến sự ẩn danh thành thương hiệu toàn cầu. Còn Prince lại gắn chặt với màu tím và biểu tượng tình yêu đặc trưng đến mức chỉ cần nhắc “purple”, khán giả đã nghĩ ngay đến ông.
Những tượng đài như Michael Jackson hay Madonna cũng là những nghệ sĩ sớm hiểu rằng để trở thành “vua” hay “nữ hoàng” nhạc pop, âm nhạc thôi là chưa đủ. Họ phải sở hữu một hình ảnh mang tính biểu tượng.
Nếu US-UK xem thị giác là công cụ branding thì K-pop đã nâng nó thành cả một hệ thống công nghiệp.
NewJeans là ví dụ tiêu biểu vài năm gần đây. Thay vì đi theo mô típ idol hào nhoáng, nhóm xây dựng gu thẩm mỹ Y2K tối giản với màu phim hoài niệm, góc quay như camera đời cũ và thời trang gần gũi.
Từ font chữ, thiết kế album, website, MV đến sân khấu đều được thống nhất trong cùng một tinh thần thị giác.
Nhiều chuyên gia thiết kế và khán giả trên Reddit đã nhận xét rằng chỉ cần nhìn một khung hình hoặc nghe vài giây intro cũng có thể “nhận ra NewJeans”.
Điều này cho thấy quá trình xây dựng bản sắc thương hiệu thông qua các yếu tố thị giác đã vượt khỏi phần nhìn để ảnh hưởng cả cách công chúng cảm nhận âm thanh.
Tương tự, BLACKPINK duy trì hình ảnh “girl crush” với tông màu mạnh, thời trang cao cấp và MV có độ nhận diện cao. BTS lại nổi bật nhờ lối kể chuyện bằng hình ảnh, dùng màu sắc và biểu tượng xuyên suốt các “kỷ nguyên” âm nhạc.
K-pop thành công vì hiểu rất rõ trong thời đại số, âm nhạc không còn là trải nghiệm chỉ để nghe mà còn là sản phẩm đa giác quan – nơi hình ảnh có thể trở thành thứ khán giả nhớ đến đầu tiên, thậm chí trước cả giai điệu.
Tại Việt Nam vài năm gần đây, nhiều nghệ sĩ trẻ bắt đầu bước vào cuộc chơi “định danh bằng thị giác”. Dẫu vậy đó cũng là một lựa chọn giống như “đi trên dây”: Chỉ cần thiếu nhất quán, nghệ sĩ sẽ trở nên nhạt nhòa; còn nếu quá sa đà vào hình ảnh, họ dễ bị xem là “đẹp hơn hay”.
Sơn Tùng M-TP là trường hợp thành công sớm và rõ nét nhất. Từ Lạc trôi, anh đã xây dựng một “vũ trụ thị giác” riêng: cổ trang pha futuristic, thời trang cao cấp, bảng màu lạnh, khung hình điện ảnh và hệ biểu tượng cá nhân dày đặc. Chính sự nhất quán đó giúp Sơn Tùng duy trì độ nhận diện mạnh ngay cả khi vắng bóng thời gian dài. Chỉ cần một teaser vài giây, khán giả đã có thể nhận ra “đó là Sơn Tùng”.
Hoàng Thùy Linh cũng chọn thị giác như một “ngôn ngữ thương hiệu”. Từ Để Mị nói cho mà nghe đến See tình, cô theo đuổi phong cách dân gian đương đại, pha trộn chất liệu văn hóa Việt với pop-art hiện đại.
Điều đáng chú ý là hình ảnh trong các sản phẩm của Hoàng Thùy Linh không chỉ để “đẹp” mà còn tạo cảm giác về một bản sắc văn hóa xuyên suốt.
Ở thế hệ gen Z, xu hướng này càng rõ rệt hơn. MONO, Wren Evans, Phùng Khánh Linh hay tlinh… đều đầu tư mạnh cho visualizer, artwork và phong cách nghệ thuật tổng thể.
Trong kỷ nguyên streaming và TikTok, điều đó càng trở nên quan trọng. Khán giả ngày nay sống trong “văn hóa thumbnail”, nơi quyết định bấm xem thường chỉ diễn ra trong vài giây đầu tiên. Một bảng màu đặc trưng, kiểu font nhất quán hay tinh thần hình ảnh rõ nét có thể trở thành lợi thế cạnh tranh mạnh không kém giai điệu.
Tuy nhiên, cuộc chơi định danh bằng thị giác này cũng đầy rủi ro. Trong cuốn 7 Principles of Genius Marketing, chuyên gia quảng bá âm nhạc Chris Greenwood từng nhận định: “Khán giả ngày nay nhớ cảm giác trước khi nhớ giai điệu”.
Điều đó khiến nghệ sĩ buộc phải xây dựng hình ảnh mạnh hơn bao giờ hết. Nhưng mặt trái là khi hình ảnh trở thành trung tâm, âm nhạc dễ có nguy cơ bị đẩy xuống hàng thứ yếu.
Long Nhật sinh ra và lớn lên ở Huế, bộc lộ năng khiếu ca hát từ bé. Trên sóng truyền hình, nam ca sĩ nhiều lần chia sẻ về việc cãi lời gia đình để theo nghệ thuật. Trong sự nghiệp, anh nổi tiếng với loạt ca khúc như Mấy nhịp cầu tre, Tóc em đuôi gà, Ở hai đầu nỗi nhớ… Tuy nhiên điều đáng chú ý là tên tuổi của anh lại được nhớ đến nhiều hơn bởi những ồn ào, từ những phát ngôn gây sốc đến tin đồn yêu đồng giới. Thậm chí, nhiều người còn gọi Long Nhật với danh xưng “bà tám showbiz”.
Trong một chương trình, Long Nhật từng chia sẻ về việc để tạo sự chú ý khi trở lại với nghề sau quãng thời gian im ắng, anh đã xin phép gia đình “đi đường tắt”. “Vì Long Nhật rất giống con gái, nên khi đứng bên cạnh một người con trai nào cao lớn đẹp trai y như rằng là ồn ào. Tôi còn rủ một người bạn Việt kiều đánh tiếng tặng nhà, tặng xe cho tôi”, nam ca sĩ từng cho hay.
Long Nhật cũng chia sẻ thời điểm đó, anh nghĩ “làm scandal về giới tính không tệ hại bằng việc gây lộn” nên “chuyện gì tôi cũng tham gia". Nam ca sĩ kể nhiều đồng nghiệp khuyên anh dừng lại để làm nghề nghiêm túc. Hãy trong một chương trình, khi nói về những đồn đoán trên mạng xã hội, Long Nhật từng tiết lộ: “Mình đi vô thẩm mỹ chụp cái hình thôi mà tự nhiên bị đồn là đi chuyển giới”.
Tháng 10.2021, mạng xã hội xôn xao đoạn clip cho rằng Long Nhật đã nhắn tin cho nhiều nghệ sĩ kêu gọi đồng nghiệp tẩy chay một ca sĩ đàn em. Vụ việc khiến nam ca sĩ phải lên tiếng, khẳng định đây là thông tin bịa đặt. Thời điểm đó, Long Nhật chia sẻ: “Tôi đem danh dự, sự nghiệp ra để khẳng định không làm chuyện này”.
Gần đây, khi xuất hiện trong một chương trình, ca sĩ Long Nhật vướng tranh cãi khi đọc bài thơ về Kon Tum của Tạ Văn Sỹ nhưng lại thay bằng Tuyên Quang. Vụ việc khiến anh phải lên tiếng xin lỗi, đồng thời cho biết làm việc và xin đài truyền hình cắt bỏ đoạn đọc thơ bị sai về địa danh.
Thời gian qua, Long Nhật tham gia biểu diễn trong nhiều chương trình, đồng thời đảm nhận vai trò giám khảo một số cuộc thi ca hát. Tuy nhiên, nam ca sĩ cũng vấp phải những tin đồn, trong đó có ý kiến nói anh hết thời. Đón nhận điều này, Long Nhật từng chia sẻ bản thân mặc kệ, không đôi co mà trả lời bằng âm nhạc.
Anh từng chia sẻ: “Những tin đồn như vậy giờ tôi thấy bình thường, đôi khi không muốn đính chính nữa. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn phải lên tiếng để những người yêu mến tôi cảm thấy yên tâm. Tôi không đôi co, chỉ muốn fan biết rằng tôi vẫn đang ổn và sống tốt với nghề".
Ngoài ra, cuộc hôn nhân của Long Nhật và vợ là hoa khôi ở Hải Phòng cũng từng trở thành đề tài bàn tán. Trên truyền thông, nam ca sĩ thường xuyên dành những lời “có cánh” khi nói về tổ ấm của mình. Tuy nhiên, giọng ca Tóc em đuôi gà cũng từng thừa nhận rằng “ai cũng cho rằng tôi làm màu, tưng bừng kết hôn rồi âm thầm ly dị. Vợ tôi cũng thú nhận không quan tâm đến những tin đồn mà đã mến tôi từ ngày đầu gặp gỡ”.
Như Thanh Niên thông tin, Công an TP.HCM cho biết Cơ quan cảnh sát điều tra đã khởi tố, tạm giam 71 bị can để điều tra vì liên quan đến ma túy. Trong đó có Đinh Long Nhật (59 tuổi) bị khởi tố tội "tổ chức sử dụng trái phép chất ma tuý". Thông tin này lập tức nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng.
Theo Dawan News, các trích đoạn trong chương trình Ấn tượng Lưu Tam Tỷ vào danh sách chủ đề gây bàn tán, tranh luận nhiều nhất Weibo cuối tuần qua. Show nghệ thuật diễn ra trên sông núi ở Quế Lâm, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Nhân vật chính - Lưu Tam Tỷ, nguyên mẫu là nhân vật trong truyền thuyết dân gian của người dân tộc Choang ở Quảng Tây. Toàn bộ show quy tụ các yếu tố văn hóa trong sinh hoạt thường ngày, công việc, phong tục tập quán của người dân tộc thiểu số.
Mỗi buổi diễn kéo dài 70 phút, một số đoạn khắc họa nhân vật nữ múa trên tạo hình trăng khuyết, các cô gái thay áo. Hàng nghìn ý kiến không đồng tình với trang phục của nghệ sĩ nữ ở những cảnh này, cho rằng hiệu ứng hình ảnh phản cảm, tạo cảm giác diễn viên đang khỏa thân. Khán giả viết trên Weibo: "Lưu Tam Tỷ mà sống dậy cũng sẽ mắng show này", "Đây không phải nghệ thuật dân gian, đây là thô thiển".
Nhưng cũng có luồng ý kiến khác nhận xét nghệ sĩ nữ mặc trang phục màu nude biểu diễn là bình thường, tôn nét đẹp khỏe khoắn. Những người này phản bác: "Sao con người bây giờ nhạy cảm như vậy, tôi thấy rất đẹp mà", "Con mắt đánh giá bây giờ còn hà khắc hơn thời phong kiến".
Trước các luồng tranh cãi, đại diện ban tổ chức cho biết toàn bộ nội dung biểu diễn đã được cơ quan chức năng phê duyệt. Tuy nhiên, ban tổ chức coi trọng ý kiến đóng góp của khán giả và sẽ điều chỉnh để vừa có thể giữ được yếu tố nghệ thuật vừa tôn trọng trải nghiệm của người xem.
Mỗi show Ấn tượng Lưu Tam Tỷ có sự tham gia của hơn 600 nghệ sĩ. Đây là chương trình thực cảnh quy mô lớn đầu tiên của Trung Quốc, diễn lần đầu năm 2004, trở thành một trong điểm đến du lịch văn hóa ở Quế Lâm.
Ba đạo diễn của chương trình gồm Trương Nghệ Mưu, Vương Triều Ca và Phàn Dược, trong đó Trương Nghệ Mưu là tổng đạo diễn. Họ mất 5 năm dàn dựng, từng sửa đổi 109 lần. 22 năm qua, ban tổ chức thực hiện hơn 8.000 buổi diễn, tiếp đón khoảng 20 triệu lượt khán giả.
Trương Nghệ Mưu 76 tuổi, được mệnh danh "Quốc sư điện ảnh Trung Quốc", từng chỉ đạo nhiều tác phẩm gây tiếng vang quốc tế như Cao lương đỏ, Cúc Đậu, Anh hùng, Phải sống, Thập diện mai phục. Sang thất tuần, ông vẫn là tên tuổi thu hút khán giả tới rạp. Trương Nghệ Mưu còn từng dàn dựng nhiều chương trình hoành tráng, trong đó có show khai mạc Olympic Bắc Kinh năm 2008.
Sau tham gia chương trình ca hát Em xinh say hi năm 2025, Miu Lê trở lại màn ảnh rộng với Đại tiệc trăng máu 8 (ra rạp ngày 24/4), vào vai một TikToker đi đóng phim. Dịp này, cô nói về cuộc sống và tâm thế làm nghề.
- Cơ duyên nào giúp chị trở lại với điện ảnh?
- Thời điểm đạo diễn Phan Gia Nhật Linh đăng thông tin tuyển diễn viên trên mạng xã hội, tôi không có ý định tham gia, do đang ghi hình show Em xinh say hi. Khi anh Linh ngỏ lời mời, tôi từ chối vì nghĩ lịch trình không cho phép. Nhưng rồi anh nói nếu thực sự muốn tôi vẫn có thể tìm cách điều chỉnh thời gian.
Khi nhận kịch bản, phản ứng đầu tiên của tôi là hoang mang vì cấu trúc phim phức tạp, khó hình dung nếu chỉ đọc trên giấy. Sau đó, êkíp gửi bản phim gốc để tham khảo. Ban đầu, tôi không đủ kiên nhẫn để xem hết vì chưa hiểu được cách triển khai. Nhưng ngồi xem kỹ hơn, tôi nhận ra những phân đoạn không cắt cảnh (one-shot) là yếu tố quan trọng nhất của bộ phim. Khi hiểu được vì sao cú máy dài hơn 30 phút phải xuất hiện và dụng ý, tôi thấy đây là thử thách mà mình rất muốn chinh phục.
- Quá trình thực hiện các cảnh quay one-shot tạo áp lực như thế nào cho chị?
- Thách thức lớn nhất là kỹ thuật quay này không cho phép sai sót. Chỉ cần một diễn viên nói thoại nhầm, một bước chân lệch vị trí, hay máy quay đi sai đường là toàn bộ phân đoạn phải thực hiện lại từ đầu. Đoàn phim dự kiến có nhiều lượt quay one-shot, nhưng sau đó bị rút ngắn vì không đạt. Sau bốn lần quay, cả tôi và êkíp đều hiểu chưa có bản nào đạt yêu cầu. Áp lực lúc đó rất lớn vì ai cũng biết nếu tiếp tục không thành công, toàn bộ công sức có thể đổ vỡ.
Không những thế, vai diễn của tôi xuất hiện xuyên suốt nên gần như phải vận động liên tục, vừa chạy, vừa thoại, vừa giữ cảm xúc trong điều kiện áp lực về tinh thần lẫn thể lực. Có lúc tôi gần như kiệt sức, phải tranh thủ uống nước trong vài giây ngắn ngủi khi máy quay chuyển hướng. Đến ngày quay áp chót, tôi bước vào cảnh diễn với tâm lý dồn toàn bộ sức lực và cảm xúc cho tác phẩm. Lúc đạo diễn hô "cắt", tôi bật khóc, mọi người ôm chầm lấy nhau trên phim trường. Với tôi, đó không chỉ là sự nhẹ nhõm vì vượt qua thử thách mà còn là cảm giác hạnh phúc khi biết êkíp cuối cùng có được bản phim tốt sau nhiều ngày.
- Ở họp báo ra mắt phim, nhiều khán giả bất ngờ khi chị có làn da nâu, tháo sụn mũi sau nhiều năm phẫu thuật thẩm mỹ. Vì sao chị quyết định như vậy?
- Trước đây, tôi theo đuổi hình ảnh với làn da trắng sáng, phù hợp những tiêu chuẩn sắc đẹp trong showbiz và nghĩ đó là lựa chọn cần thiết. Trong môi trường giải trí, ngoại hình đôi khi trở thành áp lực vô hình, khiến nghệ sĩ dần quen với việc phải điều chỉnh bản thân để đáp ứng khuôn mẫu. Nhưng theo thời gian, tôi nhận ra mình không còn muốn duy trì hình ảnh đó. Tôi yêu vận động, thích chạy bộ, bơi lội, đi biển, tận hưởng nắng gió nên chọn một diện mạo khỏe khoắn, phản ánh đúng lối sống và con người hiện tại.
Còn việc tháo sụn bắt nguồn từ khoảng bốn tháng trước, sau phẫu thuật thẩm mỹ, tôi thấy khó chịu với sụn mũi bên trong. Do không còn thích dáng mũi nhân tạo này, tôi quyết định tháo bỏ. Làm được vậy, điều đầu tiên tôi cảm nhận là sự nhẹ nhõm và thoải mái. Tôi nhìn mình trong gương và thấy hài lòng với phiên bản hiện tại, tinh thần trở nên dễ chịu, tích cực hơn. Với tôi, ngoại hình giống như một phần của quá trình trưởng thành. Nó sẽ thay đổi theo cách mình sống và trải nghiệm.
- Chị cảm nhận bản thân ở giai đoạn này thay đổi ra sao?
- Tôi là kiểu người làm việc cảm tính, phải thực sự yêu thích và có cảm hứng mới toàn tâm toàn ý. Trước đây, tôi diễn xuất còn bản năng. Nhưng càng trưởng thành hơn với nghề, tôi càng hiểu nghệ sĩ không nên lặp lại chính mình. Tôi học cách tiết chế, kiểm soát cảm xúc và lựa chọn phương thức thể hiện phù hợp từng nhân vật.
Có những giai đoạn tôi dừng lại, không phải vì lười biếng mà vì tôi cần thời gian để cân bằng lại cảm xúc và tìm kiếm nguồn cảm hứng mới. Khi một dự án không đạt được kết quả như kỳ vọng, tôi buồn rất nhiều, thậm chí từng hoài nghi năng lực bản thân. Điều tốt nhất tôi có thể làm là sống chậm, suy nghĩ thật kỹ trước khi quay trở lại với một dự án nào đó. Sự vắng bóng là cách để tôi tái tạo năng lượng và bước tiếp.
Hiện tôi có nhiều không gian hơn để nhìn lại mình sau nhiều biến động trong công việc và cuộc sống cá nhân. Trước đây, khi bước vào một mối quan hệ, tôi thường có xu hướng dành thời gian và năng lượng cho người yêu, đến mức đôi khi vô tình bỏ quên bạn bè, những mối quan hệ xung quanh. Cuộc sống độc thân lại cho tôi cơ hội để cân bằng lại mọi thứ.
- Chị đặt ra mục tiêu nào trên con đường làm nghề?
- Tôi muốn duy trì ca hát lẫn diễn xuất. Thời gian tới, tôi mong có thể thử sức với những vai diễn có chiều sâu tâm lý, gai góc. Nếu có cơ hội gặp một nhân vật đủ sức nặng, đòi hỏi sự thay đổi lớn về ngoại hình hay hình tượng, tôi sẵn sàng đón nhận.
Với âm nhạc, tôi đang có kế hoạch ra mắt sản phẩm mới. Các bài hát là cách tôi thể hiện cảm xúc và những suy nghĩ.