Rạng sáng 17-5, U17 Úc đã đánh bại U17 Việt Nam với tỉ số 3-0 ở vòng tứ kết. Kết quả này đồng nghĩa với việc U17 Úc sẽ là đối thủ của U17 Trung Quốc ở trận bán kết, diễn ra vào 1h30 ngày 20-5.
Ngay sau khi trận đấu kết thúc, trên các diễn đàn bóng đá và mạng xã hội Weibo, người hâm mộ Trung Quốc đã dành nhiều sự quan tâm. Đáng chú ý, một bộ phận lớn CĐV xứ tỉ dân bày tỏ sự tiếc nuối khi không được đối đầu với U17 Việt Nam và e ngại trước sức mạnh của U17 Úc.
Lý do lớn nhất đến từ sự e ngại trước sức mạnh vượt trội của Úc. Nhìn vào cục diện trận tứ kết, AFC và giới chuyên môn đều đánh giá U17 Úc đã áp đảo hoàn toàn Việt Nam.
Thể hình, thể lực và lối chơi hiện đại của đội bóng xứ chuột túi đã được cụ thể hóa bằng 3 bàn thắng do công của Oliver O’Carroll (phút 40), Georgio Hassarati (phút 60) và Akeem Gerald (phút 75).
Một CĐV Trung Quốc bình luận: “Thật tiếc khi U17 Việt Nam không thể tạo nên bất ngờ. Nếu Trung Quốc gặp Việt Nam ở bán kết, đó sẽ là một trận đấu dễ thở hơn cho chúng ta”.
Đồng quan điểm, nhiều người khác phân tích: “Nhìn cách hàng thủ Việt Nam chật vật trước những pha bóng bổng và sức càn lướt của các tiền đạo Úc mới thấy trận bán kết sắp tới của U17 Trung Quốc sẽ khó khăn nhường nào.
Bên cạnh sự tiếc nuối, các CĐV Trung Quốc cũng dành nhiều lời khen ngợi cho tinh thần chiến đấu quả cảm của các cầu thủ U17 Việt Nam.
“U17 Việt Nam thua về thể hình nhưng tinh thần của họ rất tuyệt vời. Họ phòng ngự kiên cường và sở hữu những cá nhân có kỹ thuật cá nhân cực tốt. Các cầu thủ trẻ Việt Nam hoàn toàn có quyền tự hào rời giải”, một bình luận nhận được nhiều lượt đồng tình trên diễn đàn bóng đá châu Á.
Hành trình của U17 Việt Nam ở U17 châu Á 2026 đã dừng lại ở tứ kết. Tuy nhiên, thành tích này là đủ để thầy trò ông Roland có vé đến đấu trường World Cup vào cuối năm.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thể Thao
'Chuyên gia nước rút' Marchuk Dzianis giữ lại áo vàng, xanh Cúp truyền hình TP.HCM

Đến thời điểm này của Cúp truyền hình TP.HCM năm nay, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) đang là VĐV gây ấn tượng nhất. Tay đua người Belarus liên tục giữ áo vàng và áo xanh suốt nhiều chặng, và thường xuyên cán đích trong các vị trí dẫn đầu.
Ở chặng 8, mạch về nhất của anh bị chặn lại bởi Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long). Điều này khiến khoảng cách giữa hai tay đua này bị thu hẹp.
Sang chặng 9 vào sáng 12-4, Marchuk Dzianis đối mặt với nhiều khó khăn. Đây là chặng đua quanh thành phố Huế (cũ), có cự ly 54km. Đã có nhiều cuộc tấn công diễn ra dọc đường nhằm phá chiến thuật của các đội đua.
Các tay của hai đội Vĩnh Long là 620 Châu Thới Vĩnh Long và 620 Nông Nghiệp Vĩnh Long cố kiểm soát tốc độ đoàn đua. Chiến thuật này rõ ràng nhằm tìm kiếm lợi thế cho Patrick Patterson.
Nhưng Marchuk Dzianis cũng nhận được sự hỗ trợ từ các đồng đội tại Kenda Đồng Nai và Võ Đắc Đồng Nai. Chính nhờ vậy, anh đã có thể thực hiện cú nước rút sở trường khi gần về đích.
Thậm chí Marchuk Dzianis còn chủ động vươn lên sớm, nhấn bàn đạp hết cỡ. Phía sau, Patrick Patterson cũng bứt lên mạnh mẽ. Nhưng chiến thắng chặng này vẫn thuộc về tay đua người Belarus, giúp anh tiếp tục giữ vững chiếc áo vàng tổng sắp và áo xanh nước rút.
Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) vẫn bảo vệ được áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất. Tuy nhiên ở phía sau, Lê Nguyệt Minh (Kenda Đồng Nai), Trịnh Đức Tâm (Tập đoàn Lộc Trời An Giang), Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) đã âm thầm vươn lên để thu hẹp khoảng cách.
Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc nhất vẫn thuộc về Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 1).
Sau chặng đua, ban tổ chức cùng đơn vị đồng hành Cúp truyền hình TP.HCM 2026 đã dành gần 500 triệu đồng cho công tác thiện nguyện, trao học bổng cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn tại Huế.
Nguồn: Tuổi Trẻ
Thể Thao
FIFA đầu tư mạnh chưa từng có, bóng đá Việt Nam hưởng lợi lớn: Được chia ít nhất 5 triệu USD

FIFA cho biết, Đại hội FIFA đã thông qua báo cáo thường niên FIFA 2025, bao gồm ngân sách chu kỳ 2027 - 2030, dự kiến doanh thu kỷ lục 14 tỉ USD, trong đó có khoảng 9 tỉ USD sẽ đến từ World Cup 2026.
"Điều này có nghĩa là FIFA sẽ có một khoản tiền chưa từng có để tái đầu tư vào bóng đá, với 211 liên đoàn thành viên của FIFA được hưởng nguồn tài trợ phát triển bóng đá, tăng gấp tám lần so với các chương trình trước năm 2016, khi các khoản đầu tư của Chương trình FIFA Forward đạt mức cao kỷ lục 2,7 tỉ USD (khoảng 71.161 tỉ đồng)", trang chủ FIFA.com cho biết.
"Tôi chỉ muốn nói rằng, rất rõ ràng, Chương trình FIFA Forward đã tạo ra tác động lớn. Trong mười năm qua, chúng tôi đã đầu tư 5 tỉ USD vào phát triển bóng đá", Chủ tịch FIFA Gianni Infantino chia sẻ.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino cũng nhấn mạnh thêm: "Điều cực kỳ quan trọng là chúng ta phải đầu tư, và điều cực kỳ quan trọng nữa là chúng ta phải tăng cường các chương trình đầu tư của mình. Và tôi cũng có thể đảm bảo với các bạn rằng, 2,7 tỉ USD mà chúng tôi đang đầu tư trong chu kỳ tiếp theo cho Chương trình FIFA Forward chỉ là điểm khởi đầu, chỉ là mức tối thiểu của những gì chúng tôi đang làm, và những gì chúng tôi muốn làm và chắc chắn sẽ làm nhiều hơn nữa".
Ngoài ra, Chủ tịch FIFA cũng xác nhận: "Khoản 2,7 tỉ USD này tương ứng với gấp 8 lần so với những gì đã được thực hiện trong quá khứ". FIFA đã chứng minh vị thế tài chính vững mạnh, cho phép FIFA tăng tiền thưởng và hỗ trợ 48 đội tham dự World Cup 2026, cũng như tăng nguồn tài trợ phát triển dành cho tất cả 211 thành viên của mình.
Theo The Guardian, FIFA dự kiến chia cho mỗi liên đoàn quốc gia khoản thanh toán đảm bảo là 5 triệu USD; trong khi với 6 liên đoàn khu vực, mỗi liên đoàn nhận được 60 triệu USD, để giúp phát triển bóng đá trong khu vực của họ. Sau báo cáo thường niên FIFA 2025 ngày 1.5, các khoản thanh toán này chắc chắn sẽ được tăng lên đáng kể.
Với bóng đá Việt Nam, khoản hỗ trợ từ FIFA như trên sẽ giúp đầu tư phát triển nền bóng đá, trong đó đặc biệt là công tác đào tạo cầu thủ trẻ, hướng đến tạo nguồn lực cho các đội tuyển bóng đá Việt Nam cả nam và nữ, cũng như futsal, hướng đến tranh vé dự World Cup.
Với đội tuyển Việt Nam, việc thực hiện dự án cho vòng loại World Cup 2030, tranh vé trở lại vòng loại thứ ba khu vực châu Á để tìm suất vào vòng chung kết, đang là mục tiêu hàng đầu của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đặt ra.
Tin Gốc: Thanh Niên

McIlroy chưa giải nghệ nhưng không quá khi nói anh làm một trong những VĐV vĩ đại nhất mọi thời của Vương quốc Anh. Ở tuổi 36, một chương mới phi thường lại vừa bắt đầu với McIlroy.
Nghe giống như sự tung hô do McIlroy vừa bảo vệ thành công danh hiệu tại Masters 2026, nhưng vẫn có những điểm khiến siêu sao Bắc Ireland trở nên khác biệt. McIlroy đang ở giữa "giai đoạn hai" của sự nghiệp. Đây là điều không thường xuất hiện, đặc biệt trong golf - môn mà nhiều người gây dựng di sản sau những thắng lợi dồn dập trong một thời gian, hoặc bùng nổ theo từng chu kỳ khoảng hai năm.
"Mỗi golfer hàng đầu dường như đều có một thời kỳ đạt đỉnh cao phong độ dài khoảng hai năm", Padraig Harrington, người giành ba major chỉ trong 13 tháng, giải thích. "Dĩ nhiên luôn có ngoại lệ, nhưng quy luật đó xảy ra với số đông, như Jordan Spieth, Brooks Koepka. Với Rory, cho tới năm 2014, mọi thứ gần như là tất yếu. Khi đang ở thời kỳ đỉnh cao, bạn chỉ nghĩ và lo cho bản thân".
Khán giả bây giờ không biết Spieth từng áp đảo như thế nào trong giai đoạn đỉnh cao của anh. Năm 2015, khi mới 21 tuổi, Spieth mở màn giải Masters bằng vòng đấu 64 gậy. Anh lập kỷ lục điểm sau 36 và 54 hố, rồi vô địch với cách biệt bốn gậy, bỏ lại Justin Rose phía sau. Tạp chí Forbes khi ấy gọi Spieth là golfer đầu tiên kiếm 100 triệu USD. Cũng trong năm đó, anh vô địch US Open, chỉ cách trận play-off ở The Open một gậy, rồi về nhì tại PGA Championship.
Nhưng sau khi giành major thứ ba vào năm 2017, Spieth liên tục bị ám ảnh bởi chấn thương cổ tay, và lưu ký ức đau đớn từ lần để rơi lợi thế 5 gậy ở 9 hố cuối tại Masters 2016. Giờ đây, không nhiều người còn tin anh sẽ chạm tới major thứ tư. Lịch sử cho thấy sự thống trị của một golfer thường bị chặn đứng bởi chấn thương, tâm lý mất tự tin, do thay đổi kỹ thuật, hoặc sự vươn lên của thế hệ kế cận.
Koepka cũng từng giành 4 major trong vòng 23 tháng. Sự ngạo nghễ được anh thể hiện qua lời giải thích lạnh lùng về công thức chinh phục major: bạn chỉ cần đánh bại một nửa số golfer trên sân, nửa còn lại sẽ chơi dưới sức, rồi áp lực sẽ đánh gục thêm vài người nữa. Kết luận của Koepka là thực ra chỉ cần hạ khoảng 20 đối thủ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng kể từ thời kỳ đứng trên đỉnh thế giới đó, Koepka chỉ đoạt thêm một major. Hai năm gần đây, anh chưa từng đến gần đẳng cấp cao nhất mà bản thân từng trình diễn.
Người hiện thống trị làng golf hiện tại là Scottie Scheffler, và anh vẫn đang ở giai đoạn một của sự nghiệp. Bốn major của Scheffler đến trong vòng ba năm. Ai cũng tin anh sẽ còn giành thêm nhiều danh hiệu lớn. Nhưng nếu Scheffler trải qua cơn khô hạn 11 năm như McIlroy từng chịu từ 2014 đến 2025, giai đoạn hai của anh sẽ bắt đầu khi đã 39 tuổi.
Điểm lại những trường hợp trên cho thấy McIlroy là đặc biệt. Và không chỉ trong golf, các VĐV hàng đầu ở những môn khác cũng hiếm khi vô địch nhiều lần theo hai giai đoạn tách biệt.
Tuổi tác thường sớm đuổi kịp các ngôi sao điền kinh. Ở giải đua xe Công thức 1, 7 năm là khoảng cách dài nhất giữa hai chức vô địch, của huyền thoại Niki Lauda. Tất nhiên vẫn có những ngoại lệ theo kiểu vụt sáng lần cuối, như George Foreman - người mất 20 năm giữa hai lần vô địch quyền Anh hạng nặng thế giới. Muhammad Ali là phép so sánh sát hơn, khi trở lại sau thời gian bị cấm thi đấu vì phản đối cuộc chiến tại Việt Nam. Ali lúc ấy đã định hình lại môn quyền Anh. Nhưng quãng gián đoạn ấy cũng chỉ dài ba năm.
McIlroy phải chịu đựng ánh mắt hoài nghi lâu hơn. Suốt nhiều năm, McIlroy phải sống cùng luận điệu rằng anh "yếu tâm lý", vô địch major cực khó. Đó cũng là lý do Jack Nicklaus ngoài 18 danh hiệu còn có tới 19 lần về nhì ở bốn sự kiện danh giá nhất. Trong golf, một lợi thế lớn có thể tan biến rất nhanh, và đó là thứ bào mòn tâm trí hơn bất cứ điều gì.
"Trong các môn thể thao lớn, tôi nghĩ golf là môn khó nhất về mặt tinh thần", McIlroy nói sau khi vô địch Masters năm thứ hai liên tiếp. "Rất khó để giữ cùng một trạng thái tâm lý ổn định suốt 4 ngày liên tiếp. Năm ngoái, đầu óc tôi cứ nghĩ về hai việc là vô địch Masters và hoàn tất Grand Slam, khiến mọi thứ trở nên khó khăn và rối rắm hơn. Năm nay, tôi nhận ra đơn giản là vô địch Masters vốn đã rất khó rồi".
Với một số người, việc đối mặt với thất vọng là quá sức. Spieth là một ví dụ. Những cú đánh xuống nước ở hố 12 tại Augusta National năm 2016 vẫn là ký ức ác mộng hằn sâu vào nội tâm Spieth. Hay như Tony Jacklin chưa bao giờ thực sự vượt qua cú sốc ở The Open 1972, khi Lee Trevino chip-in ở hố 71 tại Muirfield.
"Tôi không bao giờ còn là ứng viên thực sự ở các giải major nữa. Thất bại đó ảnh hưởng rất lớn tới tôi, làm tôi tổn thương", Jacklin nói. Trước đó, ông từng vô địch Mỹ Mở rộng, và cũng mới 28 tuổi. Jacklin thích McIlroy, nhất là cách Rory vẫn xuất sắc kể cả khi không vô địch major.
"Bobby Jones giải nghệ sau khi hoàn tất Grand Slam", Jacklin nói thêm. "Byron Nelson thắng 11 giải liên tiếp rồi tuyên bố dừng thi đấu vì đã có đủ tiền mua một trang trại. Đó không phải lý do thật sự. Vấn đề là kỳ vọng và khát khao".
McIlroy trải qua những mùa rất hay và cũng có những năm đáng quên, song chưa bao giờ kể từ lúc lên chuyên nghiệp, anh khép lại mùa giải mà không ít nhất một lần vào top 8 ở major. Tất nhiên, đó chỉ là thống kê khô khan. Sự vĩ đại của McIlroy vượt xa những con số ấy, không chỉ bởi anh đã đoạt 6 major, mà còn vì cách anh làm điều đó.
Hiện mới có 6 golfer hoàn tất Grand Slam sự nghiệp. McIlroy sẽ không chạm tới số major của Jack Nicklaus (18) hay Tiger Woods (15), nhưng anh có thể vượt cả hai tượng đài về mức độ thành công trong giai đoạn hai của sự nghiệp.
Chức vô địch Masters 2019 của Woods là ngoại lệ sau quãng 11 năm không vô địch major. Nicklaus ổn định rất lâu, đến mức vô địch Masters cách đây 40 năm, khi ông 46 tuổi. Nếu thắng thêm một major nữa, McIlroy sẽ bắt kịp Gene Sarazen, một thành viên khác trong nhóm 6 người hoàn tất Grand Slam. Gary Player có 9 major, nhưng chưa bao giờ tạo được sức hút toàn cầu như McIlroy.
Làng golf có lẽ đều đồng thuận McIlroy là golfer châu Âu vĩ đại nhất mọi thời. Nick Faldo sở hữu 6 major, Seve Ballesteros có 5 , nhưng cả hai đều không chinh phục quá hai trong số bốn major của golf. Giống Ballesteros, McIlroy cũng đã trở thành biểu tượng của Ryder Cup, với vai trò và tầm ảnh hưởng của một thủ lĩnh đích thực ở tuyển châu Âu.
Năm ngoái, McIlroy là tâm điểm khi phải hứng chịu sự khiêu khích từ đám đông Bethpage Black. Golfer 36 tuổi chẳng ngán, khi đối đầu trực diện. Và khác Ballesteros, McIlroy chưa từng bị gạt khỏi đội tuyển châu Âu vì xung đột ngoài chuyên môn.
Dĩ nhiên không phải ai cũng thích McIlroy. Những người phản đối vẫn nhớ chuyện anh "quay xe" quan điểm về LIV Golf, về dòng tiền từ Arab Saudi đang đổ vào golf. Nhưng chính điều đó cũng cho thấy sự thẳng thắn và sâu sắc của McIlroy. Ngày nay rất khó tìm ra một nhân vật thể thao nào cùng đẳng cấp mà chẳng ngại nói ra suy nghĩ thật như Rory.
Việc so sánh giữa các môn thể thao vốn khập khiễng và gây tranh cãi, vậy nên McIlroy đứng ở đâu trong ngôi đền huyền thoại không phải điều quan trọng nhất. Anh là nhân vật độc nhất, một cuốn sách mở vẫn đang viết thêm chương mới, vẫn tìm ra cách chiến thắng mới.
Đã 12 năm kể từ lần đầu leo lên số một thế giới, McIlroy vẫn vẹn nguyên khao khát. Khi khép lại sự nghiệp, anh sẽ kết thúc với bao nhiêu major? Trong ngày cưới năm 2017, sau vài ly rượu, McIlroy từng nói rằng con số 9 luôn ở trong đầu.
Tin Gốc: Vnexpress

