* Xin chào diễn viên/người mẫu Dương Yến Ngọc. Sau gần 20 năm vắng bóng, điều gì khiến chị quyết định tái xuất màn ảnh rộng ở thời điểm này?
– Diễn viên/người mẫu Dương Yến Ngọc: Thật ra, đã 18 năm rồi tôi mới quay trở lại màn ảnh rộng. Bộ phim điện ảnh gần nhất tôi tham gia là 1.735 km, được thực hiện vào năm 2005. Vì vậy, khi nhận được lời mời góp mặt trong dự án Mật mã Đông Dương, một bộ phim về ngành tình báo Việt Nam tôi thực sự xúc động và hạnh phúc.
Đây không chỉ là một vai diễn đơn thuần mà còn là tâm nguyện, tâm huyết và cả giấc mơ tôi đã ấp ủ từ khi còn theo học tại Trường cao đẳng An ninh Nhân dân. Ngày đó, tôi học chuyên ngành tình báo và luôn mong muốn được làm việc trong môi trường này. Nhưng rồi định mệnh lại đưa tôi đến với nghệ thuật và showbiz.
Khi bước chân vào nghề, tôi từng nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội tham gia những bộ phim về ngành công an, ngành tình báo, bởi đó là lĩnh vực tôi hiểu, có sự kết nối và tin rằng bản thân có thể làm tốt nhất. Ngoài việc sinh ra trong gia đình có truyền thống công an, tôi còn được đào tạo bài bản nên luôn dành tình cảm đặc biệt cho đề tài này. Vì vậy, khi đạo diễn giao cho tôi vai diễn trong Mật mã Đông Dương, tôi càng xúc động hơn. Tôi tin đây là vai diễn mà mình có thể đặt nhiều cảm xúc, trải nghiệm và làm tốt nhất khả năng của bản thân.
* Những năm gần đây, sự phát triển của điện ảnh Việt làm xuất hiện nhiều “ngôi sao”, chị có cảm thấy áp lực hay lo lắng khi trở lại sau nhiều năm vắng bóng?
– Tôi vẫn luôn theo dõi sự phát triển của điện ảnh Việt Nam trong nhiều năm qua và thật lòng cảm thấy rất vui, rất tự hào khi thấy thị trường ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn. Có nhiều bộ phim được đầu tư chỉn chu, nhiều diễn viên trẻ tài năng xuất hiện và đặc biệt là tôi nhìn thấy ở các bạn một sự nghiêm túc, đam mê và tình yêu rất lớn dành cho nghề. Tôi không có cảm giác mình bị lạc lõng hay cô độc giữa một thế hệ mới. Ngược lại, tôi thấy mình vẫn còn sự kết nối với điện ảnh, vẫn còn được sống trong không khí nghệ thuật mà mình yêu quý suốt nhiều năm qua.
Với tôi, việc sau từng ấy thời gian vẫn còn được khán giả nhớ đến, vẫn còn có cơ hội đứng trên phim trường, được làm nghề và gặp những cộng sự yêu nghề như vậy đã là một điều rất may mắn. Đó cũng là điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn là áp lực.
* Chị đặt mục tiêu như thế nào với sự trở lại này?
– Tôi không đặt ra bất kỳ mục tiêu nào cho lần trở lại này. Ngay từ khi đọc kịch bản, tôi đã có một cảm giác rất đặc biệt rằng nhân vật đó thuộc về mình, và mình chính là người phù hợp để kể câu chuyện ấy. Có những vai diễn mà diễn viên phải cố gắng hóa thân, tìm cách để chạm vào tâm lý nhân vật, nhưng với tôi, nhân vật này lại đến một cách rất tự nhiên, như thể đó là một phần con người mình từ lâu rồi.
Vì vậy, tôi không nghĩ quá nhiều đến chuyện phải đạt được điều gì hay phải chứng minh điều gì với khán giả. Điều tôi muốn làm chỉ là sống trọn vẹn cùng nhân vật, cảm nhận mọi cảm xúc, suy nghĩ và hành trình của họ một cách chân thật nhất. Tôi tin rằng khi mình thật sự hiểu và đồng cảm với nhân vật thì mọi thứ sẽ đến tự nhiên.
* Nếu so với thời điểm đóng Những cô gái chân dài hay 1.735 km, chị thấy tâm thế làm nghề hiện tại đã thay đổi như thế nào?
– Tâm thế làm nghề của tôi bây giờ khác rất nhiều so với thời điểm tham gia Những cô gái chân dài. Khi đó, tôi còn rất trẻ, khá ngây thơ và đơn giản nghĩ rằng đóng phim là một công việc, một cơ duyên phù hợp thì mình tham gia. Lúc ấy, mọi thứ đến khá tự nhiên, mình thích vai diễn thì nhận lời và làm bằng cảm xúc của tuổi trẻ nhiều hơn.
Còn lần trở lại này với điện ảnh, cảm xúc trong tôi đã khác hoàn toàn. Nó không chỉ đơn thuần là sự yêu thích hay một cơ hội nghề nghiệp nữa, mà là khát vọng được làm nghề một cách nghiêm túc, bài bản và chỉn chu hơn. Sau nhiều năm trải nghiệm, tôi hiểu giá trị của nghề diễn và càng trân trọng từng cơ hội được đứng trước máy quay. Tôi muốn mỗi vai diễn mình tham gia đều là sự đầu tư nghiêm túc.
* Vì sao đến thời điểm hiện tại mới thấy được năng lượng này của chị đối với nghệ thuật?
– Có lẽ vì trước đây tôi đã trải qua khá nhiều biến cố cá nhân, trong đó có cả vấn đề liên quan đến tâm lý. Đã có những giai đoạn tôi rơi vào trầm cảm, phải dành rất nhiều thời gian để chữa trị. Sau tất cả những điều đó, tôi nghĩ mình trưởng thành hơn và cũng hiểu bản thân nhiều hơn. Đến khi có được một tinh thần thật sự ổn định, khỏe mạnh và bình an, tôi mới cảm nhận rõ ràng khát khao được quay lại với nghề.
* Chị từng nhắc đến việc trải qua nhiều biến cố cá nhân cũng như mắc bệnh trầm cảm. Chị có thể chia sẻ rõ hơn về quãng thời gian khó khăn ấy?
– Trong đầu tôi luôn xuất hiện những suy nghĩ tiêu cực, thậm chí là cảm giác không còn muốn tiếp tục sống nữa. Điều đó rất mâu thuẫn với con người thật của tôi, bởi trước đây tôi vốn là một người rất yêu đời, lạc quan và luôn mang năng lượng tích cực. Nhưng không hiểu vì sao, trong đầu tôi lúc nào cũng tồn tại một tiếng nói liên tục phủ nhận giá trị của bản thân, khiến tôi cảm thấy mình không xứng đáng tồn tại trên cuộc đời này.
Tôi đã cố gắng tìm mọi cách để thoát khỏi trạng thái đó, để loại bỏ tiếng nói ấy ra khỏi suy nghĩ của mình. Nhưng càng chống lại, nó lại càng mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn và giống như muốn kéo mình xuống tận cùng của sự tuyệt vọng. Chỉ khi thật sự trải qua những điều đó, tôi mới hiểu vì sao nhiều người mắc trầm cảm rất khó vượt qua, dù bên cạnh họ luôn có gia đình hay người thân tìm cách giúp đỡ. Bởi đôi khi, điều đáng sợ nhất lại chính là cuộc chiến diễn ra trong tâm trí mình.
Đó là một hành trình rất dài với tôi, nhiều đau đớn nhưng cũng đầy ý nghĩa. Tôi đã mất rất nhiều thời gian để chữa lành, học cách đối diện với chính mình và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống. Sắp tới, tôi cũng sẽ ra mắt một cuốn sách kể lại hành trình vượt qua trầm cảm của bản thân. Tôi hy vọng những chia sẻ của mình có thể phần nào giúp những người đang gặp vấn đề về tâm lý như rối loạn lo âu, rối loạn lưỡng cực hay trầm cảm có thêm sự đồng cảm, động lực và niềm tin để mạnh mẽ bước tiếp trên hành trình của mình.
* Điều gì đã níu kéo chị trở lại từ những thời khắc tưởng chừng muốn buông bỏ tất cả, để có một Dương Yến Ngọc như hôm nay?
– Thật ra, nếu nhìn lại quãng thời gian đó, tôi cũng không biết phải nói điều gì, là ý chí hay nghị lực đã giúp mình vượt qua. Lúc ấy, mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng đến mức tôi không còn nghĩ đến việc phải cố gắng hay mạnh mẽ nữa. Khi con người rơi vào trạng thái đó, điều duy nhất còn lại đôi khi chỉ là cảm giác muốn… chết.
Nhưng giữa những ngày rất tối tăm ấy, tôi nhận ra mình vẫn còn hai đứa con. Nếu không thể sống vì bản thân, thì ít nhất tôi phải sống vì các con. Chính sự hiện diện, sự hồn nhiên và những khoảnh khắc rất đời thường, líu lo bên mẹ mỗi ngày của các con đã trở thành một nguồn năng lượng rất kỳ diệu, kéo tôi quay trở lại với cuộc sống.
Khi đã bước qua được giai đoạn chỉ còn biết sống vì con, tôi cũng dần tỉnh táo hơn để tiếp tục sống vì cha mẹ, vì những người thân yêu và vì những giá trị khác của cuộc đời. Đó là một hành trình rất dài, nhiều giằng xé và đấu tranh nội tâm, nhưng cũng là hành trình giúp tôi hiểu sâu hơn về chính mình và cuộc sống.
* Vượt qua những giông bão cuộc đời, chị nhìn nhận cuộc sống hiện tại của mình như thế nào?
– Hiện tại, cuộc sống của tôi khá thong dong, tự tại và bình an hơn trước rất nhiều. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì đã dần hiểu được những vấn đề của bản thân, hiểu rõ nội tâm và cả những yếu tố tâm lý từng khiến mình rơi vào những giai đoạn khó khăn.
* Chị nhắc đến “hạnh phúc”, vậy với chị hạnh phúc bây giờ được định nghĩa như thế nào sau tất cả những thăng trầm đã trải qua?
– Với tôi, đó chính là sự đồng hành, chia sẻ và yêu thương. Tôi nghĩ rằng, nếu trong tình yêu mà thiếu đi sự đồng hành và sẻ chia thì tình yêu đó rất dễ trở nên ích kỷ, thậm chí vô tình tạo áp lực cho cả hai người.
Hạnh phúc với tôi không phải là sở hữu hay giữ lấy, mà là cùng nhau đi qua những chặng đường của cuộc sống, lắng nghe và thấu hiểu nhau nhiều hơn. Khi có sự đồng hành thật sự, tình yêu mới trở nên nhẹ nhàng, bền vững và mang lại cảm giác bình an cho cả hai phía.
* Vậy chị còn điều gì trăn trở hay tiếc nuối?
– Hiện tại, tôi không còn điều gì quá trăn trở. Với tôi, ở thời điểm này, có thể nói là ông trời đã rất ưu ái khi cho tôi những gì mình đang có. Tôi cảm thấy hạnh phúc và biết ơn người đó, vì tất cả những điều đã đến. Những điều tốt đẹp hay những trải nghiệm chưa đẹp đã khiến tôi sống trưởng thành hơn. Mọi thứ ở hiện tại đều giúp tôi thấy đủ đầy, bình an và trân trọng cuộc sống của mình hơn bao giờ hết.
* Cảm ơn những chia sẻ của diễn viên/người mẫu Dương Yến Ngọc!
Theo Variety, xuất hiện tại CinemaCon 2026, đạo diễn Christopher Nolan đã mang đến cái nhìn rõ nét hơn về The Odyssey.
Tại sự kiện thường niên của ngành điện ảnh, Christopher Nolan được chào đón bằng tràng pháo tay vang dội khi bước lên sân khấu. Ông chia sẻ lý do lựa chọn chuyển thể The Odyssey - tác phẩm đã tồn tại hơn 3.000 năm là vì muốn đưa sử thi này đến với khán giả hiện đại.
Trước đó, khán giả từng được xem trailer của The Odyssey. Tuy nhiên, tại CinemaCon 2026, Christopher Nolan còn mang đến một đoạn phim mới với nhân vật Odysseus (Matt Damon) trò chuyện với Calypso (Charlize Theron) - một nữ thần đã giữ ông trên hòn đảo của mình suốt 7 năm sau khi ông trôi dạt vào bờ sau Chiến tranh thành Troy.
"Ta đã ở đây bao lâu rồi, Calypso? Ta không nhớ gì trước Troy. Ta có vợ không? Có con không, có thể là một đứa con trai? Nếu ta có con trai, giờ nó bao nhiêu tuổi rồi?" - Odysseus hỏi.
Cảnh phim sau đó chuyển sang Telemachus (Tom Holland), con trai Odysseus, khi cậu được kể lại câu chuyện về cuộc chiến thành Troy. Những chi tiết này đan xen giữa quá khứ và hiện tại, tạo nên mạch kể song song về hành trình của người cha và sự chờ đợi của gia đình ở quê nhà.
Phần lớn sự chú ý tập trung vào cảnh con ngựa thành Troy - chiến thuật nổi tiếng của quân Hy Lạp trong cuộc chiến kéo dài 10 năm.
Con ngựa gỗ khổng lồ xuất hiện giữa biển, trong khi những người lính ẩn bên trong phải vật lộn để sống sót.
Khi con ngựa được kéo vào bờ và đưa vào trung tâm thành phố, không khí trở nên căng thẳng vì người Troy kiểm tra bức tượng bằng cách đâm kiếm vào thân gỗ.
Lúc này, các binh sĩ Hy Lạp buộc phải giữ im lặng tuyệt đối, thậm chí khi lưỡi kiếm xuyên qua lớp gỗ và chạm vào người đang ẩn nấp. Đến đêm, họ đồng loạt bước ra và phát động cuộc tấn công, mở ra bước ngoặt quyết định của cuộc chiến.
Ngoài ra, đoạn giới thiệu tại CinemaCon 2026 còn hé lộ nhiều cảnh hành động khác như Odysseus dẫn quân vượt bão trên biển hay tham gia các cuộc tấn công trong bóng tối.
Christopher Nolan nhấn mạnh rằng trung tâm của câu chuyện vẫn là "gia đình" và "hành trình trở về", xoay quanh mối quan hệ giữa Odysseus, vợ ông Penelope (Anne Hathaway) và con trai Telemachus.
Trong khi Odysseus đối mặt với những thử thách trên đường trở về, gia đình ông ở quê nhà cũng phải đối diện với những kẻ cầu hôn đang nhắm đến quyền lực.
Về mặt sản xuất, đạo diễn cho biết đây là lần đầu tiên ông thực hiện toàn bộ một bộ phim bằng máy quay IMAX - điều ông gọi là "giấc mơ ấp ủ từ lâu". Quá trình quay diễn ra tại nhiều quốc gia như Morocco, Hy Lạp, Ý, Iceland và Scotland với điều kiện thời tiết khắc nghiệt.
Ông mô tả việc sản xuất là "một cơn ác mộng tuyệt đối nhưng theo cách hoàn toàn đúng đắn", đồng thời khẳng định đoàn phim đã có trải nghiệm đáng nhớ.
The Odyssey dự kiến ra rạp vào ngày 17-7, tiếp nối thành công của Oppenheimer, phim điện ảnh đã giành nhiều giải thưởng lớn, bao gồm Phim hay nhất tại Oscar.
Phim Sunshine women's choir (tựa Việt: Ánh dương của mẹ) của đạo diễn Gavin Lin (Lâm Hiếu Khiêm) - từng tạo tiếng vang với Chỉ cần em hạnh phúc, quy tụ dàn diễn viên sáng giá xứ Đài như Trần Ý Hàm, Chung Hân Lăng, Amber An, Tôn Thục Mai, Miêu Khả Lệ, Trần Đình Ni, Hà Mạn Hy..., trong đó có minh tinh Judy Ongg (Ông Thiện Ngọc).
Đây là lần đầu nghệ sĩ từng giành giải Kim Mã này trở lại đóng phim Đài sau 47 năm, thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng.
Lấy bối cảnh trong một trại giam nữ, Ánh dương của mẹ xoay quanh Lý Huệ Trinh (Trần Ý Hàm đóng) - vướng lao lý vì giết chồng, bắt nguồn từ việc anh ta bắt cô bỏ đứa con trong bụng. Lý Huệ Trinh đã nuôi bé Vân Hy trong sự chở che của những bạn tù.
Sự xuất hiện của một tù nhân trẻ có phần nổi loạn, lầm lì, khó gần với quá khứ nhiều đau buồn khiến mâu thuẫn giữa các nữ tù bùng lên, nhưng cũng chính vẻ trẻ thơ của Vân Hy đã gắn kết họ thành một gia đình đặc biệt.
Bước ngoặt xảy ra khi cô bé mắc bệnh hiếm về mắt, có nguy cơ mất thị lực vĩnh viễn mà không gian trại giam không phù hợp cho việc chữa trị. Cả nhóm đã quyết định lập một dàn hợp xướng chơi nhạc như một món quà cuối cùng để tạm biệt cô bé.
Theo Yahoo, ra mắt cuối năm ngoái, Ánh dương của mẹ đã thu về 740 triệu Đài tệ, lọt vào top 10 phim có doanh thu cao nhất trong lịch sử điện ảnh Đài Loan (tới ngày 17-3), soán ngôi kỷ lục trước đó của Cape No.7 (2008).
Bộ phim đã được chọn vào phần thi tranh giải của Liên hoan phim quốc tế Viễn Đông Udine và được phát hành tại Hoa Kỳ, Canada, Hong Kong, Úc, New Zealand và nhiều nơi khác.
Tại Malaysia, phim đã thu về hơn 4,2 triệu Ringgit Malaysia, lập kỷ lục phim Đài Loan có doanh thu cao nhất tại Malaysia trong gần 8 năm qua.
Thành công của phim cho thấy khán giả Đài Loan đang quay trở lại ủng hộ mạnh mẽ các câu chuyện mang đậm bản sắc và cảm xúc địa phương, thay vì chỉ tập trung vào bom tấn Hollywood.
Ánh dương của mẹ ra rạp Việt từ hôm nay, 3-4.
Trailer phim Ánh dương của mẹ
Dựa trên những câu chuyện có thật và chịu ảnh hưởng của phim Hàn Harmony (2010) của Kang Dae Kyu nhưng Ánh dương của mẹ lại được "Đài hóa". Lâm Hiếu Khiêm đã lồng ghép những chất liệu văn hóa, bối cảnh nhà tù Nghi Lan cũng như âm nhạc trong nước khiến câu chuyện trở nên gần gũi mà vẫn đầy bản sắc.
Phim không chỉ nói về bi kịch cũng như phần tối của con người, mà đan xen những khoảnh khắc hài hước, nhẹ nhàng, ấm áp về tình mẫu tử, tình chị em trong cảnh tù đày.
Sự đối lập giữa không gian ngột ngạt của nhà tù và âm nhạc thăng hoa, vượt qua mọi ranh giới, hàn gắn, chữa lành nỗi đau mang đến nhiều cảm xúc cho khán giả.
Dù có một số mô típ cũ, hơi sướt mướt, logic chưa chặt chẽ và mang tính melodrama cao, nhất là tình tiết Lý Huệ Trinh chết ở cuối phim, nhưng sự chân thành trong diễn xuất đã khiến người xem không thể cưỡng lại được. Càng về cuối càng bùng nổ.
Trong đó Trần Ý Hàm đã có một vai diễn nặng tâm lý đột phá trong sự nghiệp khi vào vai người mẹ đầy giằng xé giữa tội lỗi quá khứ và tình mẫu tử thiêng liêng.
Còn nghệ sĩ gạo cội Ông Thiện Ngọc, ở tuổi 75, là "linh hồn" mang đến chiều sâu và tĩnh lặng cho bộ phim cảm động này. Bà vào vai một người phụ nữ mang quá khứ sai lầm, tìm thấy cuộc đời thứ hai thông qua việc chỉ huy dàn hợp xướng trong tù.
Về lý do trở lại đóng phim tại Đài Loan, bà nói "kịch bản quá tốt". Ông Thiện Ngọc cảm thấy bị thuyết phục bởi câu chuyện về sự cứu rỗi, lòng vị tha và tình mẫu tử trong hoàn cảnh ngặt nghèo của những nữ tù nhân.
Nghe Judy Ongg (Ông Thiện Ngọc) hát nhạc phim chủ đề The Song of Time
Trong phim, Ông Thiện Ngọc không chỉ tham gia diễn xuất mà còn hát bài hát chủ đề. Bà chia sẻ âm nhạc trong phim này không chỉ là để biểu diễn, mà là cách để những người phụ nữ tự chữa lành vết thương lòng và tìm lại tiếng nói của chính mình.
Phim quy tụ được những giọng ca hàng đầu của làng nhạc Hoa ngữ hiện nay để tạo nên những bản "hit" phòng vé thực thụ: Happiness Is Singing, Till We Meet Again, The Song of Time…
Đứng sau nhạc phim là nhạc sĩ, nhà sản xuất George Chen - "phù thủy âm nhạc" của Đài Loan. Ông nói sự hội ngộ của những giọng ca khác biệt từ dàn diễn viên (Trần Ý Hàm, Chung Hân Lăng...) tới giọng hát của Ông Thiện Ngọc tạo ra một không gian âm nhạc "mộng ảo" trong bộ phim này.
Akira Phan cho biết cuộc sống của anh hiện tại xoay quanh gia đình. Theo nam ca sĩ, hai người gần như ở bên nhau suốt ngày, lúc hiếm hoi tách nhau là khi anh chơi thể thao hoặc có công việc riêng. Trong khi đó, Phương Maika nhận xét chồng là người hiền lành, điềm đạm và đặc biệt kiên nhẫn trong cách xử lý mâu thuẫn. Nếu có tranh cãi, cặp đôi không để cảm xúc “leo thang” mà chủ động làm hòa bằng cách trò chuyện nhẹ nhàng. “Chúng tôi không có chuyện giận dai, cũng không nói lời làm tổn thương nhau”, nữ doanh nhân nói.
Akira Phan thừa nhận bản thân không phải người nóng nảy. Khi bức xúc, anh thường chọn cách im lặng hoặc tránh đối đầu trực tiếp. Sau đó, hai vợ chồng sẽ ngồi lại để phân tích vấn đề, xác định đúng sai và tìm cách điều chỉnh. Nam ca sĩ cho biết anh không đặt mình vào vị trí gia trưởng, mà luôn lắng nghe ý kiến của vợ.
Trong nhiều trường hợp, Phương Maika là người đưa ra quyết định cuối cùng, nhưng mọi lựa chọn đều dựa trên sự thống nhất của cả hai. “Tôi dễ tính, miễn vợ và các con cảm thấy vui là được”, anh nói.
Akira Phan và Phương Maika chọn ngày 8.8 làm mốc kỷ niệm chính thức tìm hiểu, sau quãng thời gian gặp gỡ trước đó. Ban đầu, Akira Phan từng nghĩ đối phương có phần “khó gần”, nhưng càng tiếp xúc anh càng nhận ra sự chân thành và giản dị phía sau. Từ đó, anh chủ động tiếp cận và tìm hiểu sâu hơn.
Về phía mình, Phương Maika biết đến Akira Phan qua âm nhạc, từng yêu thích ca khúc Điều ước giản đơn. Tuy nhiên, điều khiến cô rung động không phải danh tiếng mà là tính cách ngoài đời của nam ca sĩ. “Anh ấy hiền, thật và dễ gần. Những lần anh rủ đi uống nước ép, anh chia sẻ rất nhiều về cuộc sống, khiến tôi dần hiểu và cảm nhận được sự đồng điệu”, nữ doanh nhân nói.
Akira Phan cho biết chỉ sau khoảng một tháng tìm hiểu, anh đã quyết định chia sẻ toàn bộ câu chuyện cá nhân, bao gồm cả những điều riêng tư nhất với Phương Maika. Theo nam ca sĩ, đây là cách anh “đặt cược” vào mối quan hệ khi đã xác định nghiêm túc, để nữ doanh nhân không bị bất ngờ khi đối diện với những thông tin từ bên ngoài.
Phương Maika kể thời điểm mối quan hệ được công khai, cô nhận hàng trăm tin nhắn từ người lạ. Tuy nhiên, vì đã được chuẩn bị tâm lý từ trước, cô không bị ảnh hưởng quá nhiều. Nữ doanh nhân cho biết ở độ tuổi hiện tại, cô không tìm kiếm sự hoàn hảo. Thay vào đó, điều quan trọng là cảm giác bình yên và hạnh phúc khi ở bên cạnh người mình chọn. “Tôi không tin vào hình mẫu lý tưởng như trong phim. Tôi chỉ cần một người mang lại sự an toàn và vui vẻ trong cuộc sống”, cô nói.
Một trong những dấu mốc quan trọng trong mối quan hệ của họ là giai đoạn Akira Phan phải nhập viện điều trị bệnh. Thời điểm đó, dù mới quen, Phương Maika vẫn sắp xếp công việc để túc trực chăm sóc anh. Nam ca sĩ cho biết đây là lúc anh nhận ra tình cảm thật sự của đối phương. “Khi mình nằm viện, ai ở bên cạnh mình lúc đó là người mình sẽ trân trọng”, anh chia sẻ.
Phương Maika hiện có ba con riêng, trong khi Akira Phan cũng có con trai đang sinh sống tại Úc. Cả hai đều cởi mở khi chia sẻ về hoàn cảnh này và xem đó là sự đồng cảm hơn là rào cản. Nam ca sĩ cho biết anh yêu quý các con của vợ, đặc biệt ấn tượng với sự ngoan ngoãn, biết suy nghĩ của các bé. Khoảnh khắc anh chơi thể thao cùng các con khiến Phương Maika cảm thấy yên tâm về lựa chọn của mình.
Nữ doanh nhân chia sẻ cô từng đặt nặng yếu tố người bạn đời có yêu thương con mình hay không. Theo cô, đây là điều quan trọng với những phụ nữ từng trải qua đổ vỡ. Ở chiều ngược lại, Akira Phan cũng nhận được sự cảm thông khi nói về mối quan hệ với con trai. Do sống xa con từ nhỏ, anh thừa nhận có khoảng cách tình cảm. Tuy nhiên, nhờ sự động viên của vợ, anh dần cởi mở hơn và tìm cách kết nối lại. “Với tôi, con nào cũng là con. Tôi sẽ yêu thương tất cả như nhau”, anh nói.