GMA Warrior là giải võ thuật tổng hợp vệ tinh, nằm trong hệ sinh thái GMA – Thần võ Việt Nam – do diễn viên, đạo diễn Johnny Trí Nguyễn đảm nhận vai trò tổng đạo diễn.
Đó là sân chơi mới, làm bệ phóng cho những chiến binh MMA tiềm năng trước khi bước vào hệ thống thi đấu chuyên nghiệp. Giải lần đầu lên sóng livestream hôm 17-5, có bán vé.
Sau khi sự kiện kết thúc, cộng đồng võ thuật tổng hợp nói riêng đã có nhiều ý kiến tranh luận xung quanh giải GMA Warrior lần thứ nhất. Có 2 ý chính, phần nhìn và chuyên môn.
Đầu tiên và cũng dễ nhận thấy nhất là GMA Warrior chọn màu trắng – đen thay vì trung hòa màu sắc tự nhiên khi lên hình. Tất cả hình ảnh đều đơn sắc theo cách rất có chủ ý.
Điều này khiến nhiều khán giả thắc mắc vì sao lại chọn màu đơn sắc trắng – đen, trong khi nhiều giải MMA ở Việt Nam phát sóng hình màu tự nhiên, thậm chí có ảnh máu me.
Tiếp theo và cũng là tâm điểm là trận đấu giữa Trương Hồ Nguyên Khang (MMA Phan Thiết) và Dương Thái Tuấn (Tank Club) ở hạng cân Mãnh Hổ. Một võ sĩ “tap-out” xin thua, trọng tài phản ứng khá chậm. Sau đó, trọng tài lại cho trận đấu bắt đầu lại chứ không phải kết thúc.
Võ sĩ Nguyên Khang cho rằng anh đập tay xuống sàn là để báo hiệu mình bị đánh vào gáy (luật không cho phép võ sĩ đánh vào gáy). Trọng tài không phát hiện nên Nguyên Khang ra hiệu.
Công tác trọng tài bị chỉ trích khá nhiều vì xử lý nhiều tình huống không đúng tinh thần luật.
Sau khi giải đấu kết thúc và có nhiều ý kiến về GMA Warrior lần thứ nhất, tổng đạo diễn Johnny Trí Nguyễn đã lên bài tâm sự. Thực tế, nó cũng cho thấy giải đấu có người xem.
“Giải đấu đầu tiên diễn ra hấp dẫn, tuy nhiên vẫn có những điều cần tiến bộ, đó cũng là mục tiêu chính của giải này. GMA Warrior luôn là không gian “đang hoàn thiện”. Giải ra đời để các võ sĩ mới bước chân vào MMA có cơ hội hoàn thiện bản thân”, anh viết.
Về công tác trọng tài của giải, Johnny Trí Nguyễn cho rằng: “Làm trọng tài là việc rất khó, áp lực tâm lý cao, cần nhiều kinh nghiệm thực tế. Nếu không được trao cơ hội thực hiện thì lấy đâu ra trọng tài thâm niên”.
Anh muốn nhắn nhủ với những người đang trực tiếp xây dựng nền móng MMA trong nước, từ những liên đoàn, các trọng tài, võ sĩ rằng việc của mọi người thật sự không dễ. “Chúng ta cho nhau cơ hội để hoàn thiện tại đây”, anh kết luận.
Diễn ra trong dịp kỷ niệm 50 năm hình thành và phát triển của ĐH Kinh tế TP.HCM (1976 - 2026), mùa giải đồng thời mang ý nghĩa như một hoạt động tiêu biểu trong chuỗi sự kiện đánh dấu hành trình nửa thế kỷ kiến tạo tri thức và phụng sự cộng đồng, nơi các thế hệ sinh viên tiếp tục lan tỏa tinh thần đoàn kết, bản lĩnh và khát vọng vươn lên của UEH. Đáng chú ý, trong buổi lễ công bố giải đấu, ngôi sao bóng đá Nguyễn Công Phượng cũng góp mặt. Sự hiện diện của cựu tiền đạo HAGL thu hút quan tâm của đông đảo sinh viên UEH, đặc biệt là những bạn trẻ mê bóng đá.
Tiếp nối thành công của các mùa giải trước, giải đấu năm nay chính thức quay trở lại với tên gọi "Trường Tươi Group - UEH League 2026", với sự góp mặt tranh tài của: 10 đội bóng nam đến từ các khoa, viện và ký túc xá UEH; 8 đội bóng nữ - lần đầu tiên được tổ chức trong hệ thống giải league.
Việc đưa bóng đá nữ vào hệ thống thi đấu không chỉ là bước mở rộng quy mô mà còn mang ý nghĩa thúc đẩy bình đẳng giới trong thể thao học đường, tạo điều kiện để sinh viên nữ thể hiện năng lực, bản lĩnh và tinh thần thi đấu.
Các trận đấu sẽ diễn ra tại sân bóng đá Khu TDTT cơ sở UEH – đường Nguyễn Văn Linh, từ tháng 4 đến tháng 11.2026, với tổng cộng 49 trận đấu ở nội dung nam và 28 trận đấu ở nội dung nữ.
Lễ công bố UEH League 2026 diễn ra chiều 6.4
Đối với nam, giải đấu áp dụng thể thức vòng tròn một lượt tính điểm với sự tham gia của 10 đội. Sau đó, 4 đội có thành tích cao nhất sẽ giành quyền vào bán kết. Cụ thể, đội xếp nhất gặp đội xếp thứ tư, đội xếp nhì gặp đội xếp thứ ba. Hai đội thắng ở bán kết sẽ bước vào trận chung kết tranh ngôi vô địch, trong khi hai đội còn lại thi đấu trận tranh hạng ba. Hai đội có điểm số thấp nhất sau vòng bảng sẽ thi đấu play-off với các đội mới để giành quyền tham dự mùa giải tiếp theo.
Đối với bóng đá nữ, giải đấu có sự tham gia của 8 đội, thi đấu theo thể thức vòng tròn một lượt. Mỗi đội sẽ thi đấu 7 trận, tính điểm trực tiếp để xếp hạng. Đội có tổng điểm cao nhất sau 7 vòng đấu sẽ giành chức vô địch.
V-League suốt hơn 2 thập niên qua (kể từ thời điểm chuyển mình sang chuyên nghiệp mùa 2000-2001) luôn là "vùng đất khó sống" với các chân sút nội. Ngoại binh thường chiếm vai trò ghi bàn chủ lực, còn cầu thủ Việt Nam chủ yếu đá dạt biên, làm bóng hoặc hỗ trợ chiến thuật. Bởi vậy, việc một nội binh cán mốc trên 10 bàn đã là thành tích đáng kể, còn cuộc đua Vua phá lưới gần như mặc định thuộc về các tiền đạo nước ngoài.
Trong lịch sử V-League chuyên nghiệp, chỉ có Nguyễn Anh Đức từng giành danh hiệu Vua phá lưới với tư cách cầu thủ nội. Mùa trước, Tiến Linh suýt trở thành người thứ 2, nhưng do BTC điều chỉnh phút cuối (bàn thắng ghi vào lưới CLB Hải Phòng chuyển thành pha phản lưới của Bùi Tiến Dụng), chân sút sinh năm 1997 chỉ còn 13 bàn, kém Alan của CLB Công an Hà Nội 1 bàn. Nếu không có "sự cố" này, Tiến Linh thậm chí trở thành cầu thủ Việt Nam duy nhất có 2 mùa ghi từ 14 bàn trở lên.
Những con số ấy phần nào cho thấy chuỗi phong độ hiện tại của Đình Bắc là rất đặc biệt. Nếu tiếp tục hiệu suất ghi bàn đáng sợ như hiện tại (1,67 bàn/trận), tiền đạo quê Nghệ An có thể đi vào lịch sử với tư cách một trong những chân sút nội xuất sắc nhất V-League.
Điều đáng chú ý hơn nằm ở cách Đình Bắc ghi bàn. Anh không phải mẫu tiền đạo "đóng đinh" trong vòng cấm để chờ cơ hội. Cầu thủ của CLB CAHN được phép di chuyển rộng, dám rê bóng, dám đối đầu và đặc biệt rất lạnh lùng trong các pha xử lý cuối cùng. Từ những cú dứt điểm một chạm, đánh đầu cho đến các tình huống phản công tốc độ cao, Đình Bắc đều cho thấy sự hoàn thiện đáng kể.
Dĩ nhiên, hành trình phía trước không hề dễ dàng. CLB vẫn còn gặp Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM và Thể Công Viettel. Đây đều là những đối thủ từ tốp giữa trở lên nên mọi chuyện sẽ rất khó khăn. Đồng thời, khi đạt phong độ cao, Đình Bắc sẽ lập tức trở thành mục tiêu bị "chăm sóc đặc biệt". Các hàng thủ chắc chắn sẽ nghiên cứu kỹ hơn cách di chuyển của Đình Bắc, đồng thời hạn chế khoảng trống phía sau lưng hàng phòng ngự, nơi anh đặc biệt nguy hiểm với khả năng bứt tốc, càn lướt mạnh mẽ.
Dù vậy, cả 4 CLB này đều không chơi kiểm soát bóng nhiều, thiên về phòng ngự phản công. Vì thế, CLB CAHN sẽ tiếp tục duy trì lối đá tấn công áp đảo, từ đó mở ra nhiều cơ hội cho Đình Bắc. Quan trọng hơn, anh đang sở hữu thứ mà mọi tiền đạo đều cần khi bước vào giai đoạn bùng nổ: sự tự tin. Một tiền đạo đạt "điểm rơi" phong độ thường có khả năng biến những cơ hội rất nhỏ thành bàn thắng. Đình Bắc hiện mang lại cảm giác ấy mỗi khi chạm bóng trong khu vực 16m50.
Bóng đá Việt Nam từng mất rất nhiều năm để chờ đợi một chân sút đẳng cấp xuất hiện. Sau thời Công Vinh, Anh Đức rồi Tiến Linh, người ta kỳ vọng các chân sút như Trần Danh Trung, Nhâm Mạnh Dũng... bùng nổ nhưng điều đó đã không xảy ra.
Sự xuất hiện của Đình Bắc vì thế không đơn thuần là hiện tượng phong độ. Nó còn đem đến hy vọng rằng V-League có thể lại sản sinh một trung phong nội đủ sức cạnh tranh sòng phẳng với ngoại binh, một điều cực khó xảy ra. Và 4 vòng cuối sẽ là phép thử với Đình Bắc. Nhưng ngay cả khi chưa thể chạm tay vào mọi cột mốc lịch sử, Đình Bắc vẫn đang chứng minh anh không còn là "sao mai" nữa mà dần chuyển mình thành một ngôi sao thực thụ.
Tuy nhiên, cảm giác tiếc nuối vẫn bao trùm truyền thông nước này. Trang 163 Sports mô tả đây là “nỗi đau gấp đôi”, bởi hồi đầu năm, đội U.23 Trung Quốc cũng từng thua chính U.23 Nhật Bản với tỷ số 0-4 trong trận chung kết U.23 châu Á.
163 Sports bình luận: “Chỉ trong chưa đầy 5 tháng, hai đội tuyển trẻ quan trọng nhất của bóng đá Trung Quốc đều thất bại trước Nhật Bản ở trận đấu cuối cùng. Nhưng lần này, thật may khi chúng ta không bị Nhật Bản đè bẹp hoàn toàn. Dù vậy, việc liên tiếp thất bại trước cùng một đối thủ trong các trận chung kết chỉ cho thấy khoảng cách thực sự vẫn rất lớn”.
Trang 163 Sports cũng chỉ trích màn thể hiện không tốt của đội nhà trong hiệp 1: “Một sự sụp đổ hoàn toàn khi chúng ta không có bất kỳ phương án lên bóng nào, bị dẫn đến 3-0. U.17 Trung Quốc không tung ra nổi cú sút trúng đích nào và có thời điểm tỷ lệ kiểm soát bóng giảm xuống dưới 25%. Việc ban huấn luyện bất ngờ từ bỏ chiến thuật “hai tháp” với các tiền đạo cao lớn Zhao Songyuan và Zhang Bolin là bước ngoặt khiến đội tuyển Trung Quốc đánh mất toàn bộ bản sắc từng giúp chúng ta thắng Ả Rập Xê Út và Úc ở vòng knock-out”.
Theo thống kê được truyền thông Trung Quốc dẫn lại từ AFC, độ chính xác chuyền bóng của U.17 Trung Quốc trong hiệp 1 chỉ đạt 58%, trong khi Nhật Bản lên tới 82%. Đội bóng trẻ xứ tỉ dân cũng chỉ có 2 lần xâm nhập vòng cấm đối phương trước giờ nghỉ, so với 17 lần của Nhật Bản.
Trang Sohu Sports dẫn lời bình luận viên nổi tiếng Ma Dexing nhận xét: “Hiệp 1 đã phá hủy hoàn toàn tinh thần của đội bóng. Không chỉ là chuyện không có cú sút nào, mà ngay cả việc đưa bóng sang phần sân đối phương cũng vô cùng khó khăn”.
Nhiều bài phân tích cho rằng U.17 Trung Quốc đã đánh mất lối chơi pressing tầm cao từng tạo nên dấu ấn ở các trận trước. Thay vào đó, họ chuyển sang đá phòng ngự phản công và nhanh chóng bị Nhật Bản bóp nghẹt khu trung tuyến.
Trong khi đó, Sina Sports cho rằng thất bại bắt nguồn từ “hai sai lầm chí mạng”: thay đổi chiến thuật đột ngột và màn trình diễn không tốt của một số cá nhân, đặc biệt là thủ môn Qin Ziniu. Thủ thành này mắc lỗi trực tiếp ở bàn thua thứ hai khi lao ra không hợp lý, tạo điều kiện để Saito Sho tâng bóng vào lưới trống.
Tuy nhiên, truyền thông Trung Quốc cũng ghi nhận tinh thần chiến đấu của đội nhà trong hiệp 2. Sau khi bị dẫn 3 bàn, U.17 Trung Quốc ghi liên tiếp 2 bàn nhờ Wan Xiang và Zhao Songyuan để rút ngắn tỷ số xuống 2-3, trước khi bất lực nhìn Nhật Bản bảo toàn chiến thắng.
Một số bài viết còn nhấn mạnh thất bại này phản ánh vấn đề kéo dài của bóng đá trẻ Trung Quốc. Trong 5 năm gần đây, các đội trẻ nước này chỉ thắng 1, hòa 3 và thua tới 12 trận trước Nhật Bản và Hàn Quốc. Từ U.23 đến U.17, những điểm yếu về khả năng kiểm soát bóng, xử lý áp lực và tổ chức phòng ngự liên tục bị khai thác.
Tờ 163 Sports đánh giá: “Khép lại giải đấu, vị trí á quân vẫn thành công với U.17 Trung Quốc. Việc giành vé dự U.17 World Cup 2026 sau 21 năm là bước tiến lớn và giờ đây các cầu thủ cần nhanh chóng quên đi thất bại này. Thời gian rất ngắn, bóng đá trẻ Trung Quốc cần vượt qua những nỗi đau để hướng đến đấu trường lớn hơn”.