George Sodder từ Italy nhập cư vào Mỹ hồi năm 13 tuổi. Ông kết hôn với Jennie Cipriani và định cư tại thị trấn Fayetteville thuộc bang Tây Virginia (Mỹ), địa phương có số dân gốc Italy đông đúc. Cặp vợ chồng có 10 con và George nuôi gia đình nhờ kinh doanh.
George được miêu tả là một người chăm chỉ, một người đàn ông vì gia đình và ông không bao giờ ngại ngần chia sẻ đức tin của mình.
Ông thường xuyên nói về việc mình không thể chấp nhận nổi nhà độc tài phát xít Benito Mussolini ra sao và điều đó khiến ông vướng vào nhiều cuộc tranh cãi với những người dân nhập cư gốc Italy khác. Gia đình Sodder khẳng định không ít lần George từng là mục tiêu bị đe dọa.
Tháng 10/1945, một nhân viên bán bảo hiểm tới nhà Sodder. Sau khi bị George từ chối dứt khoát và khó chịu với những nhận xét của ông về Mussolini, nhân viên bảo hiểm này đã đe dọa căn nhà của gia đình Sodder sẽ “biến thành tro bụi và những đứa trẻ sẽ bị hủy hoại”.
George sau đó gặp một người đến tìm việc làm. Người đàn ông này cảnh báo rằng các hộp cầu chì đằng sau nhà “đến một lúc nào đó sẽ gây hỏa hoạn”. Điều này khiến George cảm thấy kỳ lạ, bởi ông vừa gọi thợ mắc lại hệ thống điện và được đảm bảo rằng căn nhà an toàn.
Đêm Giáng sinh năm 1945 là một dịp vui khi nhà Sodder quây quần bên nhau, chỉ thiếu con trai cả đang trong quân ngũ.
Đêm đó, vì háo hức với các món quà Giáng sinh của người chị Marian (17 tuổi), 5 đứa trẻ nhà Sodder, gồm Maurice (14 tuổi), Martha (12 tuổi), Louis (10 tuổi), Jennie (8 tuổi) và Betty (6 tuổi), đã năn nỉ ba mẹ chúng là George Sodder và Jennie Sodder cho ngủ muộn hơn mọi ngày.
Sau đó, Jennie cùng chồng và các con lớn gồm John (23 tuổi), George Jr. (16 tuổi) và cô con gái út Sylvia (2 tuổi) đi ngủ tại phòng riêng.
George Braggs, một tác giả địa phương, người đã viết quyển sách “Vụ án chưa có lời giải tại Tây Virginia” trong đó kể về sự kiện kinh hoàng này: Jennie bừng tỉnh. Cô ấy nghe thấy tiếng động. Có người đã ném vật gì đó lên mái nhà. Cô ấy ngồi dậy và đi kiểm tra, rồi quay trở lại giường.
Khoảng nửa tiếng sau, cô ấy tỉnh dậy lần nữa và ngửi thấy mùi khói. Cô ấy ngồi dậy và nhận ra phòng làm việc đang cháy. Cô ấy hét lên gọi chồng và đánh thức anh ta dậy, cả hai cùng gọi lớn lên tầng trên nơi các cậu bé đang ngủ”.
Sau đó, hai vợ chồng Jennie cùng 4 đứa con đã thoát khỏi ngôi nhà thành công. Trong lúc chạy khỏi đám cháy, họ gào thét tên của 5 đứa trẻ còn lại gồm Maurice, Martha, Louis, Jennie và Betty, trong độ tuổi từ 5 đến 14.
Marion, một trong những đứa trẻ trốn thoát, chạy sang nhà hàng xóm để gọi Sở Cứu hỏa Fayetteville nhưng không có ai phản hồi, khiến một người hàng xóm khác phải đi tìm giám đốc sở cứu hỏa F.J. Morris.
Trong khi chờ sự giúp đỡ, George và Jennie đã thử mọi cách để cứu các con, nhưng luôn không thành công một cách bí ẩn.
Chiếc thang lớn, thường được đặt dựa vào tường nhà, tự nhiên biến mất không để lại dấu vết. Nước trong các thùng bị đóng băng và đường dây điện thoại hỏng rất đúng lúc.
George Sodder cố gắng khởi động xe tải đánh về phía dưới cửa sổ để trèo lên mái nhà giải cứu lũ trẻ nhưng động cơ xe không thể khởi động dù mới hồi đầu tuần chúng vẫn hoạt động bình thường. Tuyệt vọng, George trèo tường, đập vỡ cửa sổ gác mái. Dù vậy, George không thể vươn tới phòng ngủ trên lầu.
Gia đình Sodder chỉ còn biết đứng nhìn ngôi nhà bị ngọn lửa nuốt trọn và đinh ninh rằng 5 đứa trẻ đã bỏ mạng trong đám cháy.
8h sáng hôm sau, xe cứu hỏa mới có mặt. Một lý do giải thích cho sự chậm trễ là đội trưởng đội cứu hỏa Fayetteville, ông F.J. Morris không thể tự lái chiếc xe chữa cháy của đơn vị mình.
Kỳ lạ là nhà chức trách không tìm thấy bất kỳ mảnh xương nào. Gia đình Sodder được bảo rằng có lẽ 5 đứa trẻ Maurice, Martha, Louis, Jennie và Betty đã bị cháy thành tro, không còn xương sót lại.
Về sau, George Sodder, không thể chịu đựng việc phải nhìn thấy ngôi nhà thân yêu của họ chỉ còn là một đống tro tàn, đã dùng máy xúc chôn vùi những gì còn sót lại.
Dù vậy, nhà Sodder tin rằng những đứa trẻ có thể đã không chết mà chúng bị bắt cóc, có lẽ bởi các thành viên băng đảng Mafia, những kẻ đã phẫn nộ với George về thái độ chống Mussolini.
Nhà Sodder quyết định thuê một điều tra viên riêng. Người này sau đó nhanh chóng tìm ra một manh mối gây sốc. Đội trưởng đội chữa cháy Fayetteville F.J. Morris tìm thấy một trái tim dưới đống tro tàn của căn nhà nhưng ông ta đã bí mật cất chúng vào một chiếc hộp rồi đem chôn.
Đối diện với lời buộc tội, Morris đã thừa nhận toàn bộ câu chuyện. Morris đưa gia đình Sodder tới nơi ông chôn chiếc hộp. Tuy nhiên, giám đốc ban tổ chức tang lễ địa phương cho biết đó chỉ là một miếng gan bò sống.
Đó là lúc báo chí nhảy vào cuộc đào xới thông tin. Trên khắp đất nước, nhiều người lạ bắt đầu báo cáo rằng họ đã nhìn thấy những đứa trẻ nhà Sodder nhưng những chỉ dẫn lại không đi đến đâu.
Đến nay, đã không còn dấu vết nào của đám cháy năm 1945 tại ngôi nhà cũ của gia đình Sodder. Nơi đó giờ là một ngôi nhà mới màu trắng và con đường lát sỏi. Nhưng trong nhiều thập niên, đã có một tấm bảng nhắc tới vụ tai nạn bí hiểm năm đó tại vị trí ngôi nhà.
Gia đình Sodder mua tấm bảng này năm 1952 in các bức ảnh đen trắng của từng đứa trẻ mất tích và ảnh vụ cháy. Trên đó cũng đề món tiền thưởng 5000 đô la cho mọi thông tin giúp tìm được bất kỳ đứa trẻ nào. Trong nhiều năm, người ta vẫn dừng đỗ lại để đọc tấm bảng.
Tấm bảng này lại làm nảy sinh những tin đồn mới: Lũ trẻ đã bị bán cho trại trẻ mồ côi. Chúng bị mang bán sang Italy. Có người còn gợi ý rằng mafia cũng dính vào chuyện này. Và sau tất cả, gia đình Sodder vẫn bám vào niềm hi vọng mong manh. Vì thực tế trong đám cháy đó, không ai nhìn thấy lũ trẻ cầu cứu qua cửa sổ, không một tiếng khóc.
Nhưng theo ông Sterling Lewis, Đội trưởng đội cứu hỏa Tây Virginia thì điều này không có gì bất thường. Ông cho rằng khi một đứa trẻ cảm thấy sức nóng và ngửi thấy khói, chúng sẽ đi trốn. “Chúng ta thường sẽ tìm thấy chúng dưới gầm giường, trong tủ hay trong bồn tắm”, Lewis nói.
Cả cuộc đời mình, ông George Sodder đã đi khắp đất nước, lần tìm từng tin đồn về các con của mình. Ông qua đời năm 1969 và 20 năm sau, bà Jennie, vợ ông cũng mất. Sau khi bà chết, tấm bảng đã bị gỡ xuống.
Người con bé nhất thoát khỏi đám cháy năm đó là Sylvia Sodder Praxton, cô dù không muốn lên báo chí nhưng lại muốn thực hiện ý nguyện của cha mẹ là giữ cho câu chuyện này không chết đi theo thời gian.
Cho đến nay, hàng loạt câu hỏi xoay quanh sự biến mất của 5 đứa trẻ nhà Sodder vẫn chưa được giải đáp, khiến đây trở thành một trong những bí ẩn lớn nhất nước Mỹ.
Ngày 7/4, Phòng Cảnh sát hình sự (PC02) Công an TP Hải Phòng cho biết vừa bắt Vũ Tùng Lâm (36 tuổi, Giám đốc Công ty TNHH truyền thông và sự kiện VIETCOMMS) và Nguyễn Văn Tài (34 tuổi, Phó Giám đốc) để điều tra hành vi cưỡng đoạt tài sản.
Theo cơ quan điều tra, từ năm 2024, Lâm và Tài thành lập Công ty VIETCOMMS có trụ sở tại Khu đô thị Waterfront (phường Vĩnh Niệm, quận Lê Chân). Nhóm này xây dựng và quản trị một hệ sinh thái các Fanpage, Group Facebook "khủng" có sức ảnh hưởng lớn tại Hải Phòng như: Ăn chơi Hải Phòng (533.000 thành viên), Hải Phòng - Hôm nay ăn gì (332.000 thành viên), Hải Phòng Xịn, Beat Hải Phòng...
Kết quả điều tra ban đầu xác định, để có tiền tiêu xài, Lâm và Tài chỉ đạo nhân viên hoặc sử dụng các tài khoản Facebook ảo chủ động đăng tải, phê duyệt các bài viết, clip "review" có nội dung tiêu cực, phản ánh không tốt về hoạt động kinh doanh của các nhà hàng, cơ sở dịch vụ trên địa bàn.
Khi bài viết này gây xôn xao dư luận, ảnh hưởng đến uy tín, các chủ cơ sở đã chủ động liên hệ xin gỡ bỏ hoặc xin thông tin người đăng bài để đối chất. Tuy nhiên, Lâm và Tài đều từ chối phối hợp gỡ bài đơn thuần.
Thay vào đó, bộ đôi này đưa ra yêu cầu: Muốn xóa bài và yên ổn làm ăn, chủ doanh nghiệp phải ký hợp đồng Quảng cáo truyền thông hoặc Hỗ trợ xử lý khủng hoảng truyền thông với Công ty VIETCOMMS.
Mức giá doanh nghiệp phải chi trả từ 30 đến 60 triệu đồng/năm. Do lo sợ hình ảnh thương hiệu bị bôi nhọ và ảnh hưởng đến doanh thu, nhiều chủ cơ sở dù bức xúc vẫn phải ký hợp đồng và chuyển tiền cho nhóm của Lâm. Chỉ sau khi tiền được thanh toán, các bài viết tiêu cực trên các hội nhóm do Lâm và Tài quản lý mới được gỡ bỏ.
Công an TP Hải Phòng thông báo những ai là nạn nhân đề nghị đến Phòng Cảnh sát hình sự để trình báo hoặc liên hệ với điều tra viên Hoàng Kim Thái (SĐT: 0904.127.567) để phối hợp giải quyết.
Theo thông tin trên báo Lạng Sơn, ngày 6/4, Tòa án nhân dân tỉnh Lạng Sơn mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án cưỡng đoạt tài sản.
Các bị cáo bị đưa ra xét xử gồm Lê Việt Hùng (39 tuổi, trú tại phường Kỳ Lừa); Nguyễn Anh Vũ (35 tuổi, trú tại phường Đông Kinh, tỉnh Lạng Sơn).
Theo cáo trạng, ngày 6/5/2025, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Lạng Sơn tiếp nhận Nguyễn Anh Vũ đến tự thú về việc Vũ đã có hành vi giúp Lê Việt Hùng nhận tiền do Hùng cưỡng đoạt của người khác rồi chuyển lại cho Hùng.
Cơ quan điều tra đã triển khai ngay các biện pháp điều tra, thu thập tài liệu, chứng cứ. Qua đó xác định năm 2015, thông qua nhóm “nhiếp ảnh Lạng Sơn”, Vũ quen biết với Hùng.
Một số cán bộ thuộc lực lượng cảnh sát giao thông bị Hùng quay video đăng tải lên mạng xã hội hoặc có đơn tố cáo về việc vi phạm quy trình công tác.
Do trước đây Vũ từng công tác trong lực lượng cảnh sát giao thông nên một số CSGT đã nhờ Vũ liên hệ với Hùng để gỡ bài viết, video clip trên mạng xã hội và rút đơn tố cáo. Vũ đã liên lạc để cán bộ CGST gặp Hùng.
Sau khi trao đổi, Hùng đồng ý với điều kiện các cán bộ CSGT phải giúp bị cáo “cúng dường” tại một ngôi chùa ở nước ngoài, nơi Hùng đang tu tập, với mức 20 triệu đồng/ngày.
Hình thức “cúng dường” là tự sang nước ngoài thực hiện và lấy hóa đơn về đưa cho Hùng. Nếu không đi được thì chuyển tiền đến tài khoản ngân hàng của Vũ rồi Vũ sẽ tiếp tục chuyển số tiền nhận được đến tài khoản ngân hàng của Hùng.
Đồng thời Hùng dặn Vũ khi chuyển tiền phải ghi rõ nội dung là “chuyển tiền cúng dường chùa” thì Hùng mới nhận.
Với thủ đoạn trên, từ tháng 1/2025 đến tháng 4/2025, Hùng và Vũ đã 3 lần thực hiện hành vi cưỡng đoạt tài sản của 5 bị hại với tổng số tiền 240 triệu đồng.
Mở rộng điều tra, cơ quan chức năng đã làm rõ, trước đó vào tháng 7/2023, cùng thủ đoạn trên, Hùng còn thực hiện hành vi cưỡng đoạt tài sản của 1 bị hại với số tiền 14,5 triệu đồng. Tổng cộng Hùng đã thực hiện hành vi cưỡng đoạt tài sản của 6 bị hại, với tổng số tiền 254,5 triệu đồng.
Tại phiên tòa, các bị cáo đã khai nhận hành vi phạm tội. Căn cứ hồ sơ vụ án, kết quả xét hỏi, tranh luận, sau khi nghị án, hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Lê Việt Hùng 7 năm 6 tháng tù về tội Cưỡng đoạt tài sản.
Đồng thời, HĐXX buộc Hùng phải trả lại toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt của các bị hại.
Cùng tội danh trên, HĐXX tuyên phạt bị cáo Nguyễn Anh Vũ 3 năm tù cho hưởng án treo, thời gian thử thách là 5 năm.
Những tháng đầu năm 2025, trên mạng xã hội xuất hiện tài khoản TikToker Lê Việt Hùng thường đến trụ sở công an các phường trên địa bàn Hà Nội, các chốt cảnh sát giao thông để quay phim, chụp ảnh, gây cản trở lực lượng công an thi hành công vụ, vi phạm về các địa điểm cấm quay phim, chụp ảnh.
Chiều 7/4/2025, trên tuyến cao tốc Lạng Sơn - Bắc Giang, Lê Việt Hùng bị lực lượng cảnh sát giao thông yêu cầu dừng xe kiểm tra do ô tô không dán tem kiểm định.
Trong đoạn video dài hơn 6 phút do chính Hùng ghi lại và phát tán trên mạng xã hội, người này thể hiện thái độ thiếu hợp tác, có lời lẽ thách thức lực lượng chức năng.
Đại diện Viện kiểm sát khẳng định chủ trương đầu tư xây dựng cơ sở 2 của Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức là đáp ứng nhu cầu khám chữa bệnh, nghiên cứu khoa học và an sinh xã hội.
Tuy nhiên trong quá trình triển khai, hàng loạt sai phạm ở các khâu lựa chọn nhà thầu, tư vấn và chuẩn bị đầu tư đã khiến dự án kéo dài nhiều năm, không thể đưa vào sử dụng đúng tiến độ.
Hậu quả gây ra không chỉ là thất thoát, lãng phí về kinh tế mà còn là thiệt hại xã hội rất lớn khi "bao nhiêu người dân không có cơ hội được khám bệnh, chữa bệnh", nhiều công trình khoa học không thể đưa vào phục vụ thực tiễn. "Có ai thẩm định, đánh giá được hậu quả xã hội này không? Chưa kể từ việc chậm trễ này dẫn đến mất niềm tin của nhân dân đối với ngành y tế nói chung và các dự án công nói riêng".
Thất thoát 800 tỉ: "Xác định thiệt hại bằng nhiều biện pháp"
Luật sư và bà Nguyễn Thị Kim Tiến băn khoăn về cách tính khoản tiền thất thoát lãng phí liên quan dự án hai bệnh viện.
Theo đại diện Viện kiểm sát, cáo trạng xác định vụ án gây thất thoát hơn 70 tỉ đồng cùng nhiều khoản lãng phí, tổng cộng hơn 800 tỉ đồng. Thông tư 11 không phải căn cứ duy nhất để xác định hậu quả vụ án như một số luật sư tranh luận tại tòa.
Kiểm sát viên cho rằng Bộ luật Hình sự đã quy định rõ hậu quả của nhóm tội danh này gồm "thất thoát" và "lãng phí", nên các cơ quan tiến hành tố tụng có trách nhiệm áp dụng nhiều biện pháp để xác định thiệt hại.
"Việc xác định hậu quả thất thoát và lãng phí trong vụ án này được thực hiện trên cơ sở ý kiến chuyên môn của các cơ quan tài chính, đầu tư, quản lý dự án, Bộ Xây dựng, Bộ Tài chính... chứ không phải suy diễn", đại diện Viện kiểm sát nói.
Về khoản thất thoát hơn 70 tỉ đồng, kiểm sát viên cho rằng Chính phủ và Bộ Y tế không cấm lựa chọn tư vấn nước ngoài. Tuy nhiên, Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm đã tổ chức lựa chọn tư vấn sai quy định pháp luật tại thời điểm đó, kéo theo hàng loạt sai phạm tiếp theo.
Theo lập luận của Viện kiểm sát, chính những sai phạm trong quá trình ký kết hợp đồng khiến dự án không thể thanh toán theo quy định, dẫn đến đình trệ, không giải ngân được.
Đáng chú ý, phần đối đáp của đại diện công tố tập trung khá nhiều vào cách tính "lãng phí".
Kiểm sát viên cho biết cơ quan điều tra cùng các cơ quan chuyên môn đã tính toán khoản lãng phí "từng ngày một", theo mức lãi suất thấp nhất nhằm đảm bảo có lợi cho các bị cáo.
"Từng ngày phát sinh bao nhiêu tiền đều được tính cụ thể", đại diện Viện kiểm sát nói và dẫn lại khoản tiền từ Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) được điều chuyển phục vụ dự án. Số tiền này lẽ ra vẫn sinh lợi nếu tiếp tục gửi ngân hàng. Nhưng do chủ trương đầu tư bệnh viện, SCIC phải chuyển tiền vào tài khoản kho bạc để phục vụ dự án.
"Nếu các bị cáo làm đúng thì đồng tiền ấy hoạt động hiệu quả. Nhưng cuối cùng không làm đúng, dự án đình trệ, Nhà nước mất đi khoản sinh lời đáng lẽ có được. Đó là lãng phí", kiểm sát viên nhấn mạnh.
Đại diện công tố cũng bác bỏ quan điểm cho rằng khoản tiền này "không ai bỏ túi" nên không thể xem là thiệt hại.
"Tiền nhà nước không phải tiền từ trên trời rơi xuống muốn làm gì thì làm. Người ta đang gửi ngân hàng, vì mục tiêu chung mới chuyển tiền về thực hiện dự án. Nhưng các bị cáo làm sai quy định, không tạo ra sản phẩm, thì đó là gây lãng phí cho Nhà nước", kiểm sát viên nói.
Với khoản vốn đầu tư hơn 5.000 tỉ đồng cho hai dự án bệnh viện, Viện kiểm sát cho rằng nếu dự án hoàn thành và đưa vào hoạt động đúng tiến độ từ giai đoạn 2017 - 2019, nhiều người dân có thể đã được tiếp cận dịch vụ y tế, cấp cứu, điều trị kịp thời.
"Có bao nhiêu người có thể được cứu sống nếu bệnh viện hoạt động đúng thời điểm? Tiền thuế, mồ hôi công sức của nhân dân đã bị lãng phí", kiểm sát viên nhấn mạnh.
Trước quan điểm của một số luật sư cho rằng quy định pháp luật chưa rõ ràng về xác định lãng phí, đại diện công tố khẳng định phương pháp áp dụng theo Thông tư 11 là cách tính thống nhất trên phạm vi cả nước, không phải cách hiểu riêng trong vụ án này.
Ở phần đối đáp tiếp theo, kiểm sát viên phản bác đề nghị của luật sư bào chữa cho bị cáo Nguyễn Chiến Thắng (cựu giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm) liên quan hành vi nhận hối lộ.
Theo luật sư, bị cáo Thắng không vụ lợi cá nhân mà nhận tiền nhằm "đối nội", phục vụ lợi ích tập thể của ban.
Đại diện Viện kiểm sát cho rằng tài liệu điều tra thể hiện rõ động cơ cá nhân của bị cáo.
"Trong số tiền nhận từ các nhà thầu, có 45 tỉ đồng bị cáo dùng để đưa cho người khác nhằm chạy cho chính mình khỏi bị xử lý. Đó là lợi ích cá nhân chứ không phải tập thể", kiểm sát viên nói.
Theo đại diện cơ quan công tố, nếu thực sự vì mục đích chung thì bị cáo đã giao tiền cho đơn vị quản lý công khai, thay vì sử dụng theo cách cá nhân.
"Tiền đút túi mình, rồi thỉnh thoảng chi cho mỗi người vài đồng mà nói là vì tập thể thì không đúng bản chất", kiểm sát viên phân tích và giữ nguyên quan điểm truy tố bị cáo về tội nhận hối lộ.