Rạng sáng 20-5 (giờ Việt Nam), Bournemouth xuất sắc cầm hòa Man City với tỉ số 1-1 ở vòng 37 Premier League. Kết quả này giúp “pháo thủ” lên ngôi vô địch bởi với 82 điểm sau 37 vòng đấu, Arsenal có nhiều hơn Man City 4 điểm. Và khoảng cách này là không thể san lấp ở vòng đấu cuối cùng.
Chia sẻ sau trận, HLV Pep Guardiola dành những lời có cánh cho cựu trợ lý của mình – HLV Mikel Arteta.
Vị chiến lược gia người Tây Ban Nha không quên bày tỏ sự tiếc nuối khi Man City đã rất gần với chiến thắng, nhưng cuối cùng lại đánh mất chức vô địch.
“Chúc mừng Mikel, chúc mừng Arsenal, họ đã làm được điều phi thường. Chúng tôi đã rất gần chiến thắng.
Thay mặt Man City, chúng tôi chúc mừng Mikel và toàn thể ban huấn luyện, cầu thủ và người hâm mộ Arsenal với chức vô địch Premier League. Họ xứng đáng với chiến thắng này”, HLV Pep Guardiola cho biết.
Đồng thời, HLV 55 tuổi này từ chối tiết lộ tương lai của mình sau trận hòa trước Bournemouth: “Tôi còn một năm hợp đồng và tôi sẽ nói chuyện với chủ tịch CLB vào cuối mùa giải này. Tôi sẽ không nói về tương lai của mình ở đây. Tôi là người hạnh phúc nhất thế giới khi được dẫn dắt CLB Man City phi thường này”.
Ở chiều ngược lại, HLV Bournemouth – Andoni Iraola bày tỏ sự hài lòng với màn trình diễn của các học trò trước Man City.
“Chúng tôi không thắng trận đấu nhưng điều đó không quan trọng. Tôi rất thích trận đấu này, bởi cách chúng tôi chơi và bản lĩnh mà chúng tôi thể hiện trước Man City”, HLV Iraola chia sẻ.
Mặt khác, Arsenal chính thức đăng quang Premier League sau 22 năm chờ đợi, mang về danh hiệu vô địch Anh thứ 14 trong lịch sử đội bóng. Giờ đây, chức vô địch Premier League không còn là giấc mơ với người hâm mộ “pháo thủ”.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

World Cup luôn là sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới. Trong gần một thế kỷ tồn tại, giải đấu này chứng kiến nhiều tập thể xuất sắc đăng quang. Bên cạnh sức mạnh đội bóng, lịch sử World Cup còn được định hình bởi những cá nhân đặc biệt, tạo ra dấu ấn lớn đến mức chỉ cần nhắc tên họ cùng năm diễn ra giải đấu là người hâm mộ lập tức nhớ đến cả một kỳ World Cup.
1. Diego Maradona (đội tuyển Argentina, 1986)
Nếu phải chọn màn trình diễn cá nhân vĩ đại nhất lịch sử World Cup, nhiều người sẽ gọi tên Diego Maradona tại Mexico 1986.
Argentina xây dựng toàn bộ lối chơi quanh thủ quân số 10 và ông đáp lại bằng phong độ gần như hoàn hảo. Ngay từ trận ra quân thắng Hàn Quốc 3-1, Maradona đã trở thành mục tiêu săn đuổi của mọi đối thủ. Các đội bóng thử đủ phương án, từ kèm người tới phòng ngự khu vực, nhưng không cách nào ngăn được ông.
Điều đặc biệt là đến nay vẫn còn tranh luận đâu mới là trận đấu hay nhất của Maradona tại giải năm đó. Chính "Cậu Bé Vàng" từng cho rằng chiến thắng 1-0 trước Uruguay ở vòng 1/8 mới là màn trình diễn hay nhất, bởi ông không thua bất kỳ pha đối đầu tay đôi nào.
Tuy nhiên, trận tứ kết gặp Anh mới được nhớ đến nhiều nhất. Trong chiến thắng 2-1, Maradona ghi cả hai bàn. Bàn đầu tiên là pha dùng tay đưa bóng vào lưới, tình huống gây tranh cãi nhất lịch sử World Cup. Bàn thứ hai lại được xem là bàn thắng đẹp nhất mọi thời, khi ông đi bóng từ phần sân nhà, vượt qua hàng loạt cầu thủ Anh và cả thủ môn Peter Shilton trước khi ghi bàn.
Dẫu vậy, nhiều chuyên gia cho rằng trận bán kết gặp Bỉ mới thể hiện trọn vẹn đẳng cấp của Maradona. Ông làm chủ hoàn toàn thế trận và ghi hai bàn thắng đẹp bằng những pha xử lý kỹ thuật đặc trưng.
Thống kê của Maradona ở Mexico 1986 vẫn gây kinh ngạc. Ông vượt qua 53 đối thủ bằng các pha rê bóng thành công, nhiều hơn người đứng thứ hai tới 37 lần. Ông đồng thời ghi năm bàn và kiến tạo năm bàn khác, thành tích chưa từng được lặp lại ở một kỳ World Cup. Trong trận chung kết gặp Tây Đức, dù bị Lothar Matthaus theo sát, Maradona vẫn kiến tạo cho Jorge Burruchaga ghi bàn quyết định giúp Argentina vô địch.
2. Garrincha (Brazil, 1962)
Brazil từng sở hữu Pele, cầu thủ được nhiều người coi là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Nhưng ở World Cup 1962, người đưa Brazil tới ngôi vô địch lại là Garrincha.
Sinh ra với một chân ngắn hơn chân còn lại khoảng 6 cm, Garrincha có dáng chạy kỳ lạ nhưng lại sở hữu khả năng rê bóng và bứt tốc phi thường. Nếu tại World Cup 1958, ông chủ yếu hoạt động như tiền vệ cánh truyền thống, thì 4 năm sau, Garrincha đã trở thành ngôi sao toàn diện hơn nhiều.
Ông phát triển khả năng sử dụng chân trái, thường xuyên bó vào trung lộ để sút, đồng thời lợi hại trong các tình huống không chiến. Ở tứ kết gặp Anh, Garrincha ghi một bàn bằng đầu và một siêu phẩm sút xa bằng chân phải. Tới bán kết gặp Chile, ông tiếp tục lập cú đúp với một pha đánh đầu và cú sút xa bằng chân trái.
Giải đấu của Garrincha suýt kết thúc trước trận chung kết khi ông nhận thẻ đỏ ở cuối trận bán kết. Tuy nhiên, sau những tranh cãi và tác động từ phía Liên đoàn Bóng đá Brazil, án phạt được hủy bỏ và ông đủ điều kiện thi đấu trận cuối.
Dù không tạo nhiều dấu ấn trong chiến thắng 3-1 trước Tiệp Khắc vì thể trạng thiếu đảm bảo, Garrincha vẫn là linh hồn trong hành trình bảo vệ chức vô địch của Brazil.
3. Lionel Messi (Argentina, 2022)
Sau 4 lần lỡ hẹn, Lionel Messi cuối cùng cũng hoàn thành bộ sưu tập danh hiệu khi cùng Argentina đăng quang tại Qatar 2022.
Hành trình ấy không hề dễ dàng. Argentina khởi đầu bằng thất bại gây sốc 1-2 trước Arab Saudi. Trong tình thế buộc phải thắng Mexico ở lượt trận tiếp theo, Messi đã lên tiếng đúng lúc bằng cú sút xa mở tỷ số, khi đội nhà thắng 2-0.
Từ vòng knock-out, đội trưởng Argentina chơi thứ bóng đá hay nhất của anh. Trước Australia, anh vừa điều tiết thế trận, vừa ghi bàn mở tỷ số. Đến cuộc đối đầu Hà Lan, Messi tạo nên đường kiến tạo đẹp bậc nhất giải cho Nahuel Molina trước khi ghi thêm một bàn từ phạt đền.
Ở bán kết gặp Croatia, anh tiếp tục tỏa sáng với một pha độc diễn, kiến tạo đẳng cấp cho Julian Alvarez sau khi loại bỏ Josko Gvardiol bên cánh phải. Messi cũng ghi thêm một bàn trên chấm phạt đền.
Trận chung kết với Pháp trở thành màn đối đầu kinh điển giữa Messi và Kylian Mbappe. Trong khi Mbappe lập hat-trick, Messi ghi hai bàn, gồm một quả phạt đền và một pha đá bồi trong hiệp phụ. Kết thúc giải đấu, anh có 7 bàn thắng và ba kiến tạo sau 7 trận, trước khi nâng cao Cup vàng mà cả sự nghiệp vẫn chờ đợi.
4. Mario Kempes (Argentina, 1978)
Mario Kempes có mối duyên đặc biệt với World Cup. Ông tịt ngòi ở giải năm 1974 và khởi đầu chậm chạp tại World Cup 1978 trên sân nhà.
Tuy nhiên, khi giải đấu bước vào giai đoạn quyết định, Kempes bùng nổ. Ông ghi cú đúp vào lưới Ba Lan, rồi tiếp tục lập cú đúp trong chiến thắng 6-0 trước Peru. Bàn mở tỷ số trước Peru đặc biệt ấn tượng khi Kempes phối hợp bật tường, vượt qua hậu vệ rồi dứt điểm thành công.
Trong trận chung kết gặp Hà Lan, Kempes mở tỷ số bằng pha băng xuống ghi bàn sau đường chuyền dài. Khi tỷ số đang là 1-1 ở hiệp phụ, ông tiếp tục tỏa sáng với pha đi bóng vượt qua hàng thủ đối phương rồi đưa bóng qua vạch vôi, tạo bước ngoặt quyết định giúp Argentina thắng 3-1.
Xét về đẳng cấp toàn diện, Kempes có thể không đạt tầm vóc như Maradona hay Messi. Nhưng tại World Cup 1978, ông là nhân vật trung tâm, gánh vác Argentina trong những trận đấu quan trọng nhất để mang về chức vô địch đầu tiên cho đội tuyển này.
5. Romario (Brazil, 1994)
Brazil vô địch World Cup 1994 bằng lối chơi thực dụng hơn nhiều so với những thế hệ vàng trước đó. Trong sơ đồ 4-4-2 khá chặt chẽ, nhiệm vụ sáng tạo gần như được giao hoàn toàn cho cặp tiền đạo Romario và Bebeto.
Trước giải, Brazil trải qua cú sốc lớn khi huyền thoại đua xe Ayrton Senna qua đời. Romario tuyên bố nếu đưa Brazil tới chức vô địch thế giới thứ tư, ông có thể phần nào lấp đầy khoảng trống mà Senna để lại.
Tiền đạo này đã làm được điều đó. Ông ghi bàn ở cả ba trận vòng bảng, trong đó có pha chích mũi giày tinh tế vào lưới Thụy Điển. Tại vòng loại trực tiếp, Romario tiếp tục lập công trước Hà Lan ở tứ kết và ghi bàn duy nhất giúp Brazil đánh bại Thụy Điển tại bán kết.
Điểm đáng chú ý là cả năm bàn thắng của Romario tại giải đều là những bàn mở tỷ số. Trong một kỳ World Cup có ít bàn thắng và chứng kiến Brazil thi đấu thận trọng, khả năng tạo khác biệt của Romario càng trở nên nổi bật.
Ông không đạt thể trạng tốt nhất ở trận chung kết gặp Italy và không để lại khoảnh khắc quyết định. Tuy nhiên, Brazil vẫn lên ngôi sau loạt luân lưu, còn Romario được xem là nhân tố quan trọng nhất trong hành trình vô địch.
Tin Gốc: Vnexpress

12 năm trước tại Brazil, đội tuyển Mỹ từng thua tiếc nuối trước Bỉ với tỷ số 1-2 ở vòng 16 đội, trong trận đấu mà cựu thủ thành Tim Howard đã lập kỷ lục World Cup với 16 pha cứu thua (đến nay vẫn chưa bị xô đổ). Khi đó, người Mỹ nhập cuộc với tâm thế đội cửa dưới, chơi ngoan cường và thiếu đi những ngôi sao đủ sức xoay chuyển cục diện.
Giờ đây, khi ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh năm 2026 diễn ra trên sân nhà, vị thế của đội bóng xứ cờ hoa đã khác. Lịch sử đối đầu dù nghiêng hẳn về phía Bỉ với 6 chiến thắng trong 7 lần đụng độ trước đây, bao gồm cả trận thua đậm 2-5 trong trận giao hữu hồi tháng 3 năm nay, nhưng niềm tin của người hâm mộ Mỹ dành cho thầy trò HLV Mauricio Pochettino lúc này đang lớn hơn bao giờ hết.
Đội tuyển Mỹ đang trình diễn khá ấn tượng khi đứng đầu bảng D, sau đó đánh bại Bosnia & Herzegovina với tỷ số 2-0 ở vòng 32 đội dù phải chơi thiếu người trong phần lớn thời gian hiệp 2. So với năm 2014, đội bóng xứ cờ hoa lúc này sở hữu lứa cầu thủ tài năng đang khoác áo các CLB ở châu Âu như Christian Pulisic, Weston McKennie, Tyler Adams...
Trong khi đó, đội tuyển Bỉ lại thể hiện một bộ mặt đầy thất vọng trên đất Bắc Mỹ. Đội hình "quỷ đỏ" lúc này vẫn sở hữu những cái tên thuộc thế hệ vàng như Kevin De Bruyne, Romelu Lukaku, thủ môn Thibaut Courtois, nhưng lối chơi của họ lại khá rệu rã và chậm chạp.
Việc chật vật thoát hiểm trước Senegal tại vòng 32 đội trong tình cảnh bị dẫn 0-2 cho đến tận phút 85 và lội ngược dòng nhờ quả phạt đền gây tranh cãi của VAR ở hiệp phụ là dấu hiệu cho thấy Bỉ rất dễ bị tổn thương.
Bài toán đối với HLV Mauricio Pochettino ở trận này là tổn thất nhân sự trên hàng công. Tiền đạo chủ lực Folarin Balogun đang có phong độ cao, đã bỏ túi 3 bàn, sẽ phải ngồi ngoài do nhận thẻ đỏ trực tiếp ở vòng trước.
Để khỏa lấp khoảng trống này, ông Pochettino nhiều khả năng sẽ sử dụng sơ đồ 3-5-2 linh hoạt, đẩy niềm hy vọng số một Christian Pulisic lên đá cao nhất bên cạnh tiền đạo trẻ Ricardo Pepi nhằm tối ưu hóa các pha phối hợp ở rìa vòng cấm. Sơ đồ chiến thuật này đồng thời phục vụ mục tiêu kiềm tỏa những ngòi nổ nguy hiểm ở hành lang cánh của đội tuyển Bỉ, đặc biệt là Jeremy Doku. Với tốc độ xé gió và khả năng đi bóng đột biến dọc biên, ngôi sao của Manchester City là nhân tố có thể tạo ra sự khác biệt trong trận đấu.
Tóm lại, điểm mạnh của Mỹ nằm ở nền tảng thể lực dồi dào, tính tổ chức chặt chẽ và khát khao thể hiện. Tuy nhiên, hạn chế của đội bóng xứ cờ hoa là thiếu một trung phong đích thực khi Balogun vắng mặt. Trong khi đó, Bỉ là tập thể già rơ và giàu kinh nghiệm. Song, hàng phòng ngự thiếu nhanh nhẹn trong tay HLV Rudi Garcia là "tử huyệt" dễ bị khai thác.
Để hiện thực hóa giấc mơ vào tứ kết World Cup lần đầu tiên sau 24 năm chờ đợi, người Mỹ còn có điểm tựa sân nhà khi thi đấu trên thảm cỏ Lumen Field tại TP.Seattle. Sân đấu này được mệnh danh là "thánh địa" ồn ào nhất của thể thao toàn cầu, với thiết kế mái vòm đặc thù giúp giữ lại và khuếch đại âm thanh. Nơi đây từng lập kỷ lục Guinness thế giới về tiếng ồn tại trận đấu thuộc giải bóng bầu dục NFL. Sức ép nghẹt thở từ "cầu thủ thứ 12" hứa hẹn tạo nên bầu không khí bùng nổ để tiếp thêm sức mạnh cho các cầu thủ Mỹ, đồng thời gây áp lực lớn lên đội khách.
Tin Gốc: Thanh Niên

Công ty VPF thông báo Đoàn Văn Hậu và Bùi Hoàng Việt Anh không được thi đấu ở vòng 19 LPBank V-League 2025 - 2026 do nhận đủ thẻ phạt (3 thẻ vàng).
2 hậu vệ này đã tích lũy đủ 3 thẻ vàng ở trận Công An Hà Nội gặp PVF-CAND vòng 18, nên sẽ nghỉ trận kế tiếp ở vòng 19.
Ở vòng tới, Công An Hà Nội gặp Công An TP.HCM trên sân khách. Trận derby lực lượng ngành công an hứa hẹn căng thẳng, khi Công An Hà Nội cần chiến thắng để duy trì ngôi đầu bảng, còn Công An TP.HCM cũng đang quyết tâm chen chân vào nhóm đầu.
Văn Hậu, Việt Anh đều đang là trụ cột hàng thủ CLB Công An Hà Nội, nên thiếu vắng 2 cầu thủ này là tổn thất lớn và đặt ra bài toán khó về nhân sự cho HLV trưởng Alexandre Polking. Nhóm trung vệ dự bị đội bóng ngành công an chỉ còn Adou Minh và Hugo Gomes.
Những vòng gần đây, Văn Hậu, Việt Anh cùng Đình Trọng tạo nên bộ ba trung vệ thép, Hugo và Adou bị đẩy lên ghế dự bị. Văn Hậu đa năng, có thời điểm được chuyển ra cánh đá hậu vệ trái.
Cũng liên quan đến án treo giò, CLB Công An TP.HCM không có sự phục vụ của 2 cầu thủ quan trọng là Võ Hữu Việt Hoàng và Lê Quang Hùng với lý do tương tự.
CLB Thanh Hóa vắng 3 cầu thủ, gồm Đoàn Ngọc Hà, Damoth Thongkhamsavath và đội trưởng Doãn Ngọc Tân.
Tổng số cầu thủ bị treo giò ở vòng 19 lên tới 15 cầu thủ.
Trong nhóm HLV, ông Velizar Popov của Thể Công - Viettel bị kỷ luật, đình chỉ làm nhiệm vụ 4 trận liên tiếp.
Trận đấu giữa CLB Công An TP.HCM và Công An Hà Nội diễn ra ngày 19-4 trên sân Thống Nhất.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

