Brazil đã chơi 10 trận dưới thời Ancelotti, trong đó có 6 giao hữu và thắng 5 trận. Đối thủ của họ trải dài từ Bolivia, Nhật Bản đến Pháp. Nhưng với Ancelotti, cải thiện lối chơi chỉ là một phần. Điều quan trọng hơn là xây dựng văn hóa trong đội bóng.
“Điều quan trọng nhất là bầu không khí trong đội, trong phòng thay đồ”, Ancelotti chia sẻ trong cuộc phỏng vấn với hãng tin Reuters. “Họ có cùng văn hóa, cùng đức tin. Họ luôn cố gắng nói chuyện với nhau. Khi ở cùng nhau, họ không nhìn điện thoại. Họ chơi bài cùng nhau. Người Brazil thật sự yêu đội tuyển. Khi đội tuyển thi đấu ở Brazil, mọi công việc dừng lại”.
Sau 34 năm huấn luyện, đây là lần đầu Ancelotti làm HLV trưởng một đội tuyển. Kinh nghiệm quốc tế trước đó của ông là trợ lý tuyển Italy dưới thời Arrigo Sacchi. Ngày ấy, đội tuyển áo Thiên thanh vào chung kết World Cup 1994, nơi họ thua Brazil trên chấm luân lưu.
Thật trùng hợp, khi 30 năm sau, Ancelotti trở lại World Cup trên đất Bắc Mỹ, nơi Mỹ từng đăng cai giải đấu năm 1994. Ancelotti gọi Brazil là “đội tuyển giàu lịch sử nhất thế giới”. Ông tin đặc tính di truyền trong các tài năng Brazil, được tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, Ancelotti không để mình bị mê hoặc bởi hoài niệm.
“Mọi người nhớ Romario, Bebeto năm 1994, rồi Ronaldinho, Rivaldo và Ronaldo năm 2002”, Ancelotti nói. “Nhưng tôi không quên Brazil 1994 chơi với bốn hậu vệ chắc chắn và bốn tiền vệ mạnh về phòng ngự. Không có cầu thủ chạy cánh. Năm 2002, ai cũng nhớ về bộ ba tấn công, nhưng tôi cũng không quên lần đầu Brazil chơi với ba trung vệ ở World Cup”.
Theo Ancelotti, chìa khóa thành công là sự kết hợp giữa cách tổ chức phòng ngự và các ngôi sao tấn công tỏa sáng: “Không quốc gia nào có nguồn tài năng như Brazil, nhưng phải thêm tinh thần, thái độ và sự hy sinh. Chỉ tài năng thì không thể vô địch World Cup. Ký ức cuối cùng của tôi về một cầu thủ một mình mang về chức vô địch World Cup cho một đội tuyển là Diego Maradona năm 1986”.
Brazil của Ancelotti hiện sở hữu hàng công nhiều lựa chọn: Raphinha, Vinicius, Matheus Cunha, Joao Pedro, Neymar, Gabriel Martinelli, Endrick, Estevao, Rayan và Igor Thiago. Dù vậy, ông không xem đội mình là hoàn hảo. “Chúng tôi có thể cạnh tranh với mọi đối thủ”, Ancelotti đánh giá. “Pháp, Tây Ban Nha, Argentina, Anh, Đức và Bồ Đào Nha đều rất mạnh. Không có đội nào hoàn hảo. Mỗi đội tuyển đều có vấn đề. Chúng tôi cũng vậy. Đội vô địch không phải đội hoàn hảo, mà là đội mạnh hơn và biết vượt qua sai lầm”.
Ancelotti cho biết ông hiểu rõ sức ép và không né tránh áp lực, khi gia hạn hợp đồng thêm bốn năm với Brazil chỉ một tháng trước World Cup. Ông xem đó là một phần hiển nhiên khi ngồi lên chiếc ghế HLV trưởng: “Brazil không chỉ đến World Cup chơi cho vui. Brazil muốn vô địch. Đó là trách nhiệm của chúng tôi”.
Ancelotti từng sống với áp lực tương tự ở Real Madrid. Theo ông, lý do Real vô địch Champions League đến 6 lần trong 10 năm nằm ở kỳ vọng cực lớn của CLB: “Sau khi vô địch Champions League, các thành viên Real nghĩ ngay đến cách vô địch lần tiếp theo. Kỳ vọng tạo ra sức ép và trách nhiệm, nhưng cũng đem lại động lực và sự tập trung”.
Dù rời xa châu Âu, Ancelotti vẫn theo dõi sát bóng đá cấp CLB. Ông gọi Ngoại hạng Anh là “giải đấu hấp dẫn nhất” nhờ cường độ, chất lượng, bầu không khí và trình độ trọng tài. Ông đánh giá Arsenal là đội bóng thật sự mạnh và xứng đáng vào chung kết Champions League gặp PSG.
Giống Arsenal, Ancelotti tin tình huống cố định sẽ đóng vai trò quan trọng tại World Cup. Ông dẫn chứng dữ liệu 30% số bàn thắng trong quá khứ đến các pha bóng “chết”. Brazil cũng đã tập sút luân lưu từ đợt tập trung tháng 3, đồng thời có chuyên gia tâm lý thể thao trong ban huấn luyện. “Chúng tôi không thể chỉ trông chờ trận đấu sẽ diễn ra đúng như kế hoạch”, Ancelotti nói. “Rất khó tái hiện cảm xúc khi đá phạt đền thật, nhưng cầu thủ phải biết mình cần làm gì”.
Ở tuổi 66, Ancelotti vẫn giữ vẻ điềm đạm quen thuộc. Hơn 30 làm công tác huấn luyện, ông đã thấy đủ mọi thứ trong bóng đá, làm việc với đủ dạng ông chủ quyền lực, từ Silvio Berlusconi tại Milan, Roman Abramovich ở Chelsea, Hoàng gia Qatar tại PSG, cho đến Florentino Perez trong hai nhiệm kỳ ở Real.
Danh sách học trò của Ancelotti cũng đủ xếp thành nhiều đội hình trong mơ: hai Ronaldo, Zlatan Ibrahimovic, Karim Benzema, Didier Drogba, Zinedine Zidane, Kaka, Gareth Bale, Clarence Seedorf… Điều đáng nói là phần lớn họ đều quý mến ông. Khi Ancelotti rời Chelsea, John Terry và Frank Lampard còn dự tiệc chia tay. Kaka từng nói Ancelotti để lại trong trái tim các cầu thủ một cảm giác dễ chịu, gần gũi.
Thành công của Ancelotti vượt khỏi thước đo thông thường. Ông vô địch cả năm giải VĐQG hàng đầu châu Âu, năm lần đăng quang Champions League, nhiều hơn hai danh hiệu so với bất kỳ đồng nghiệp nào. Ông giúp Chelsea lần đầu giành cú đúp quốc nội khi lên ngôi cả Ngoại hạng Anh và FA Cup, đưa PSG đến chức vô địch Pháp đầu tiên sau 19 năm, rồi chấm dứt 12 năm chờ La Decima của Real ngay mùa đầu tại Bernabeu năm 2014. Sau sáu năm xa Real, ông quay về năm 2021 và lại vô địch Champions League, rồi thêm một lần nữa hai mùa kế tiếp.
Ở Brazil, Ancelotti tìm thấy phiên bản đội tuyển của Real: một biểu tượng giàu lịch sử. Brazil vô địch năm trong 12 kỳ World Cup từ 1958 đến 2002. Màu vàng-xanh của họ dễ nhận diện chẳng kém gì màu trắng Real. Davide Ancelotti, con trai và trợ lý của ông, gọi việc dẫn dắt Brazil là “niềm vinh dự lớn khi làm việc cho đất nước coi bóng đá như một tôn giáo”.
Dù vậy, dẫn dắt Brazil vẫn là một lựa chọn mạo hiểm của Ancelotti. Ông là HLV ngoại đầu tiên của đội tuyển này sau hơn 60 năm. Một HLV quen chiến thắng, đến với nền bóng đá đã hơn hai thập kỷ không vô địch World Cup.
Ancelotti và cộng sự đã đánh giá hơn 70 cầu thủ Brazil trên khắp thế giới, từ giải quốc nội, các giải hàng đầu châu Âu đến Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và Arab Saudi. Khi World Cup đến gần, Ancelotti theo dõi kỹ các trận đấu của nhóm cầu thủ có khả năng lên tuyển để xem phong độ, nhưng đi kèm là cảm giác lo lắng vì nguy cơ chấn thương. “Tôi thật sự lo sợ khi xem các trận đấu”, ông nói.
Brazil đã mất bộ đôi Real là Eder Militao và Rodrygo vì chấn thương dài hạn. Estevao, cầu thủ chạy cánh 19 tuổi của Chelsea, cũng không thể góp mặt sau chấn thương gân kheo nặng.
Tranh luận lớn nhất tại Brazil xoay quanh Neymar. Từ khi đứt dây chằng chéo trước đầu gối trái hồi tháng 10/2023, cầu thủ 34 tuổi luôn vật lộn với phong độ và thể trạng. Nhưng trong tư tưởng của người Brazil, Neymar vẫn là một biểu tượng đặc biệt. “Cậu ấy là một tài năng lớn”, Ancelotti nhận xét. “Điều chúng tôi phải xem ở Neymar không phải là cậu ấy có thể đỡ bóng hay chuyền bóng ra sao, vấn đề chính nằm ở thể trạng của cậu ấy liệu có tốt hơn khi giải đấu diễn ra hay không”. Thực tế, Neymar đã có tên trong danh sách 26 tuyển thủ Brazil dự World Cup 2026, được công bố ngày 18/5.
Sức hút của Ancelotti khá rõ ràng. Ông mang lại trật tự ở những nơi người khác chỉ thấy sự hỗn loạn. Real, đội bóng ông rời cuối mùa trước, đang trải qua mùa giải đầy rối ren và u ám. Ancelotti thừa nhận năm nay không phải mùa giải tốt, nhưng Real vẫn là CLB đầu tiên ông chọn xem trên TV khi có thời gian.
Về tin đồn Jose Mourinho có thể trở lại Bernabeu, Ancelotti nói: “Nếu Mourinho trở lại Real, tôi sẽ rất vui cho ông ấy. Jose là HLV tuyệt vời, như cách ông ấy vẫn luôn làm ở mọi CLB từng dẫn dắt”.
Ancelotti dùng từ “bạn thân” để nói về mối quan hệ với Mourinho.
Theo chiến lược gia 66 tuổi người Italy, khó khăn hiện tại của Real là quá trình thay thế thế hệ cũ. Những năm qua, CLB mất Casemiro, Toni Kroos, Luka Modric, Karim Benzema và Nacho. “Bầu không khí trong đội rất quan trọng, xuất phát từ những cầu thủ có cá tính, nhân cách và khả năng lãnh đạo”, Ancelotti nhận định. “Real cần thời gian để xây dựng lại môi trường ấy. Đây không chỉ là vấn đề chất lượng chuyên môn. Muốn thành công, bạn còn phải tìm được sự cân bằng”.
Khi được hỏi liệu Real có phải nơi các ngôi sao thường phản kháng yêu cầu chiến thuật của HLV và đòi hỏi được chơi tự do hơn, Ancelotti lập tức bác bỏ: “Không. Nói như vậy chẳng khác nào bảo cầu thủ Real muốn làm gì thì làm. Không đúng. Hoàn toàn vớ vẩn”.
Ancelotti lấy dẫn chứng từ bản thân rằng ông luôn có ý tưởng riêng, nhưng cũng muốn cầu thủ trở thành một phần của ý tưởng ấy và cùng phát triển. Với ông, trao đổi và lắng nghe mong muốn cầu thủ không khiến quyền lực của HLV giảm sút. Chẳng hạn việc Andrea Pirlo từng tự đề xuất đá tiền vệ trụ ở Milan, và Ancelotti gật đầu đồng ý. “Tôi không muốn thấy những người lính chỉ biết tuân lệnh trên sân. Tôi muốn những cầu thủ tin và hiểu điều họ phải làm”, Ancelotti nói thêm.
Hai trường phái bóng đá tương phản sẽ được trình diễn tại sân MetLife khi những “ông lớn” đụng độ nhau tại chung kết World Cup 2026. Tây Ban Nha đang thể hiện tính tổ chức cao, thường xuyên tạo ra thế trận áp đảo trên chặng đường vào chung kết. Ngược lại, Argentina phải cậy nhờ vào thủ lĩnh Lionel Messi cùng tinh thần chiến đấu máu lửa đặc trưng của bóng đá kiểu Nam Mỹ để vượt qua một hành trình đầy trắc trở.
Đối với Tây Ban Nha, đây mới là lần thứ hai họ góp mặt trong một trận chung kết World Cup, lần đầu tiên là vào năm 2010 (giành chức vô địch). Thầy trò HLV Luis de la Fuente được đánh giá có thừa kinh nghiệm chinh chiến ở các trận cầu áp lực cao sau khi lên ngôi vô địch EURO 2024. Trong khi đó, Argentina sở hữu một đội hình vô cùng bản lĩnh với phần lớn là các hảo thủ từng vô địch năm 2022, và đang hướng tới mục tiêu trở thành đội tuyển đầu tiên kể từ sau Brazil năm 1962 bảo vệ thành công chức vô địch.
Tây Ban Nha chính là đội bóng chơi hay nhất giải đấu từ đầu mùa. Argentina có lẽ đã dùng hết mọi "đặc quyền may mắn" để tiến vào trận đấu cuối cùng. Messi cùng đồng đội phải cần đến hiệp phụ để khuất phục Cabo Verde và Thụy Sĩ, sau đó chật vật ngược dòng ngoạn mục vượt qua Ai Cập và Anh. Tuy nhiên, việc đối đầu với Tây Ban Nha lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. La Roja là một cỗ máy vận hành cực kỳ trơn tru với chuỗi phong độ đáng kinh ngạc. Chiến thắng 2-0 ở trận bán kết trước Pháp góp phần củng cố vị thế của đội bóng xứ sở bò tót.
Tây Ban Nha cũng có ngòi nổ tấn công để định đoạt trận đấu, Lamine Yamal rất có thể sẽ tiếp quản “ngọn đuốc” từ tay Messi. Tuy nhiên, bệ phóng cho thành công của La Roja chính là hệ thống phòng ngự chặt chẽ, với nền tảng là lối chơi ưu tiên kiểm soát bóng. Argentina chắc chắn sẽ chơi đầy máu lửa, và Tây Ban Nha sẽ cần phải vượt qua sự hỗn loạn đó - điều mà họ cực kỳ xuất sắc dưới sự dẫn dắt của HLV De la Fuente.
- Chuỗi trận bất bại đáng nể của Tây Ban Nha: La Roja bước vào trận chung kết với sự tự tin cao độ sau chuỗi 37 trận bất bại tính trong 90 phút thi đấu chính thức trên mọi đấu trường. Trong giai đoạn đó, Bồ Đào Nha là đội duy nhất được ăn mừng, sau khi giành chiến thắng ở loạt sút luân lưu tại chung kết UEFA Nations League 2024-2025.
- Mối lo ngại ở hàng thủ Argentina: La Albiceleste giữ sạch lưới liên tiếp trong 2 trận đầu vòng bảng, nhưng lại để thủng lưới ở tất cả các trận đấu sau đó. Hàng phòng ngự chệch choạc đã nhận 7 bàn thua sau 5 trận, trong khi Tây Ban Nha mới để thủng lưới vỏn vẹn 1 lần trong suốt cả giải đấu.
- Lịch sử đối đầu: Những cuộc chạm trán giữa hai nền bóng đá lớn này luôn diễn ra vô cùng cân tài cân sức qua các năm. Trong 14 lần gặp nhau, mỗi đội có được 6 chiến thắng. Tây Ban Nha là đội thắng trong lần đối đầu gần nhất với tỷ số hủy diệt 6-1 ở trận giao hữu năm 2018.
Argentina chưa bao giờ biết đầu hàng, và kỷ lục ghi bàn đáng kinh ngạc của nhà đương kim vô địch thế giới đã chứng minh điều đó. Tuy nhiên, đoàn quân của HLV Scaloni vẫn chưa phải đối đầu với đội bóng nào có tính kỷ luật trong phòng ngự, sự gắn kết và nhạy bén về mặt chiến thuật như Tây Ban Nha của HLV De la Fuente.
Chỉ cần Tây Ban Nha không đi vào vết xe đổ chiến thuật của HLV Tuchel (đội tuyển Anh), họ có thể khai thác những lỗ hổng đã được bộc lộ rõ ở hàng thủ của Argentina để mang cúp vàng World Cup trở lại châu Âu và khiến Messi phải rơi nước mắt.
Các CĐV Tây Ban Nha từng phải lo sốt vó khi Yamal vắng mặt trong một buổi tập gần đây trước trận chung kết. Tuy nhiên, HLV De la Fuente đã xác nhận rằng ngôi sao tuổi teen này sẽ có “thể trạng hoàn hảo nhất”. La Roja nhiều khả năng sẽ giữ nguyên đội hình xuất phát so với trận bán kết gặp Pháp.
Phía bên kia, lựa chọn nhân sự của HLV Lionel Scaloni lại kém phần chắc chắn hơn. Phần lớn cầu thủ trong bộ khung đã đánh bại đội tuyển Anh có thể sẽ tiếp tục đá chính khi Argentina chạm trán Tây Ban Nha.
- Tây Ban Nha (4-2-3-1): Simon; Porro, Cubarsi, Laporte, Cucurella; Rodri, Ruiz; Yamal, Olmo, Baena; Oyarzabal.
- Argentina (4-4-2): E. Martinez; Molina, Romero, Li. Martinez, Tagliafico; De Paul, Paredes, Fernandez, Mac Allister; Messi, Alvarez.
Đội trưởng tuyển Argentina bước vào World Cup 2026 với dấu hỏi rất lớn về yếu tố thể trạng. Thật vậy, Messi đã 39 tuổi, vừa hồi phục tình trạng quá tải gân khoeo trái và phải tham dự kỳ World Cup dài nhất, nhiều trận nhất trong lịch sử.
Và những gì người hâm mộ được chứng kiến một tháng qua là một cuộc chiến chống lại mọi định kiến về thể trạng của cầu thủ. Hết trận này qua trận khác, làng bóng đá phải ngỡ ngàng khi Messi chơi bền bỉ đến phút 90, thậm chí là phút 120 của trận đấu.
Messi đã chơi 6 trận tại World Cup 2026. Ở trận gặp Jordan, Messi vào sân từ phút 60, tức chỉ chơi 30 phút cuối trận. Nhưng anh lại đá trọn vẹn 2 trận đấu Argentina phải trải qua hiệp phụ, tức bù thêm 60 phút.
Như vậy Messi đã đá gần như tron vẹn 6 trận đấu ở giải - với 530 phút thi đấu gói gọn trong vỏn vẹn 24 ngày. Tức cứ trung bình 4 ngày Messi lại đá 1 trận, mỗi trận góp gần 2 pha lập công (bàn thắng/kiến tạo).
Sự bền bỉ đáng ngạc nhiên của Messi trở thành chủ đề thú vị với giới khoa học thể thao. Trước giải, Inter Miami từng xác nhận Messi bị quá tải gân khoeo trái do mỏi cơ, khiến nguy cơ suy giảm khả năng tăng tốc và tái phát chấn thương càng đáng lưu ý.
Nhưng ngày qua ngày, các đối thủ "chờ mỏi mắt" vẫn chưa thấy Messi chấn thương, thậm chí là suy giảm thể lực. Câu trả lời hợp lý đầu tiên cho sự bền bỉ này là điều mà làng bóng đá thường hay trêu chọc đội trưởng tuyển Argentina: đi bộ.
Theo Opta, chỉ có vỏn vẹn 2 trường hợp có cầu thủ đi bộ nhiều hơn 5km trong 1 trận đấu. Thứ nhất, đó là Messi ở trận gặp Cape Verde - đi bộ 5,2km. Thứ hai, là Messi trận gặp Thụy Sĩ - đi bộ 5,3km.
Dữ liệu vận động cho thấy Messi đang sử dụng năng lượng theo một cách hiệu quả rất riêng biệt. Theo số liệu FIFA được báo AS tổng hợp sau 5 lần ra sân đầu tiên ở World Cup 2026, Messi di chuyển 35,87km, trung bình 6,88km mỗi trận.
Trong đó, bình quân 4,41km được thực hiện ở tốc độ "đi bộ". Messi chỉ có khoảng 23 pha chạy nhanh mỗi trận và tổng quãng đường đạt tốc độ cao mới là 631m. Riêng trận gặp Ai Cập, anh di chuyển 8,28km; trước Áo là 7,9km.
Hai trận đầu vòng bảng cho thấy khoảng 62% quãng đường của Messi nằm trong vùng vận tốc 0-7km/h, được FIFA xếp là hoạt động cường độ thấp.
Cách vận động này phù hợp với phân tích thể chất mà Trung tâm huấn luyện FIFA từng thực hiện ở World Cup 2022.
Theo đó, số lần Messi chạy ở vận tốc trung bình (15-20km/h) và cường độ cao (trên 20km/h) đều thấp hơn mức trung bình của tiền đạo.
Ngược lại, hoạt động dưới 7km/h cao hơn rõ rệt. FIFA kết luận Messi rất chọn lọc thời điểm tăng tốc để duy trì độ sắc bén về kỹ thuật và chiến thuật; khoảng 70% các pha chạy trung bình hoặc cường độ cao của anh được thực hiện khi đang có bóng.
Chuyên gia Lorenzo Calonge của El Pais phân tích trong bóng đá, tăng tốc, phanh gấp và đổi hướng tạo lượng tải cơ học lớn hơn chạy đều.
Khi giảm tốc, cơ phải co lệch tâm, tức vừa tạo lực vừa bị kéo dài. Hoạt động này dễ gây tổn thương vi thể, đau cơ và mệt mỏi thần kinh - cơ.
Bỏ qua một lần pressing vì vậy không chỉ giúp Messi bớt chạy vài chục mét, mà còn tránh cả chuỗi tăng tốc, hãm người, xoay hướng và tranh chấp.
Trong lúc đi bộ, Messi không hoàn toàn nghỉ. Anh quan sát vị trí hậu vệ, tìm khoảng trống giữa các tuyến và chờ cấu trúc phòng ngự thay đổi.
Argentina cũng tổ chức đội hình để bảo vệ nguồn năng lượng ấy. Rodrigo De Paul, Enzo Fernandez, Alexis Mac Allister và tiền đạo đá cạnh Messi đảm nhận phần lớn nhiệm vụ pressing, thu hồi bóng và chạy xuyên tuyến.
Đó là lý do vì sao mỗi lần trả lời phỏng vấn, Messi đều nói lời cảm ơn sự hy sinh của các đồng đội. Không phải Messi quá khiêm tốn hay "thảo mai", anh chỉ đang nói sự thật.
Về khoa học phục hồi, quản lý gân khoeo đặc biệt quan trọng. Một nghiên cứu năm 2024 cho thấy 72 giờ có thể chưa đủ để sức mạnh, các yếu tố liên quan đến nước rút và cấu trúc sợi cơ gân khoeo trở lại bình thường sau một trận bóng đá.
Vì vậy, giữa các trận, Messi cần được giảm khối lượng tập, duy trì vận động nhẹ và chỉ tiếp xúc có kiểm soát với các bài tăng tốc.
Dinh dưỡng cũng không thể thiếu, dù không có nguồn chính thức công bố thực đơn của Messi tại World Cup này.
Từ năm 2015, chuyên gia Giuliano Poser cho biết Messi đã giảm thực phẩm chế biến và thay bằng ngũ cốc, rau, cá và dầu ô liu. Đây chỉ là nền tảng ăn uống được công bố trong quá khứ, không phải thực đơn cụ thể năm 2026.
Argentina còn chọn một trung tâm huấn luyện tại Kansas City có phòng tập lớn, hồ thủy trị liệu, buồng mô phỏng độ cao và đội ngũ đầu bếp riêng. Những điều kiện này không tạo ra sức bền tức thời nhưng giúp cá nhân hóa việc ăn uống, tập luyện và phục hồi giữa các trận.
Và sau cùng là sự thoải mái tinh thần, với những bữa tiệc thịt nướng asado và những đồng đội thân thiết. Một "ông già" 39 tuổi cứ thế thoải mái phát tiết mọi tinh hoa trong kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp.
Theo Reuters, cơ quan điều tra Đức đã tiến hành khám xét trên phạm vi toàn quốc vào ngày 1.7, trong đó có cả DFB Campus, đại bản doanh của Liên đoàn Bóng đá Đức. Cuộc điều tra xoay quanh nghi vấn vi phạm liên quan đến việc phân phối vé và các gói tiếp khách tại EURO 2024, giải đấu được tổ chức ở 10 thành phố của Đức cách đây hai năm.
Các công tố viên đang xem xét vai trò của một công dân Đức và một công dân Pháp, cùng một số cá nhân khác. Truyền thông Đức cho biết vụ việc liên quan đến hàng nghìn vé xem EURO 2024 cùng các quyền lợi về khách sạn, đi lại được cho là đã được phân bổ cho những khách mời "ưu tiên" không đúng quy định.
Một trong những nghi vấn được nhắc đến là trường hợp một cựu nhân viên chính quyền thành phố Gelsenkirchen, một trong những địa điểm tổ chức EURO 2024, bị cho là đã hưởng lợi khoảng 2.400 euro dưới hình thức vé xem bóng đá, chi phí lưu trú và đi lại.
Bộ trưởng Nội vụ bang North Rhine-Westphalia, ông Herbert Reul, tuyên bố: "Một tấm vé bóng đá không phải là một phần của tiền lương. Bất kỳ ai trong khu vực công nhận lợi ích không phù hợp đều sẽ bị điều tra".
Ngay sau khi thông tin được công bố, DFB đã phát đi thông báo khẳng định cuộc điều tra không nhắm vào tổ chức này cũng như bất kỳ nhân viên hay quan chức nào của liên đoàn. Theo DFB, họ chỉ tham gia vụ việc với tư cách nhân chứng và đang hợp tác đầy đủ với cơ quan chức năng.
Dù vậy, thời điểm xảy ra vụ việc khiến áp lực dành cho bóng đá Đức càng lớn hơn. Chỉ vài ngày trước, tuyển Đức gây thất vọng khi để thua Paraguay trên chấm luân lưu ở vòng 32 đội World Cup 2026, đánh dấu thêm một giải đấu lớn không đạt kỳ vọng.
Chủ tịch DFB Bernd Neuendorf mới đây cũng thừa nhận bóng đá Đức không thể "tiếp tục như bình thường" sau thất bại ở World Cup và sẽ tiến hành đánh giá toàn diện về hệ thống bóng đá nước này.
Ở thời điểm hiện tại, cuộc điều tra liên quan đến EURO 2024 vẫn đang được tiến hành. Chưa có kết luận chính thức nào được đưa ra. Tuy nhiên, việc trụ sở DFB bị khám xét ngay giữa lúc đội tuyển quốc gia vừa trải qua một kỳ World Cup thất vọng chắc chắn khiến cuộc khủng hoảng niềm tin với bóng đá Đức thêm phần sâu sắc.
Thực tế, đây không phải lần đầu DFB vướng vào các cuộc điều tra gây tranh cãi. Năm 2025, liên đoàn này từng bị tòa án Đức phạt hơn 100.000 euro liên quan đến một khoản thanh toán gây tranh cãi trong hồ sơ World Cup 2006. Vụ việc đã kéo dài nhiều năm và ảnh hưởng đáng kể đến hình ảnh của bóng đá Đức.