Theo GOAL Thailand, đội tuyển Thái Lan sau khi nhận 2 lời đề nghị thi đấu giao hữu trong FIFA Days tháng 6 đến từ đội tuyển Trung Quốc và Tajikistan, những đội đã có mặt ở vòng chung kết Asian Cup 2027. Mới đây, “Voi chiến” nhận tiếp một lời mời thứ 3 để đấu giao hữu, đó là đội tuyển Kuwait, đội cũng có mặt ở Asian Cup 2027.
“Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT) sẽ phải bận rộn để thu xếp các trận giao hữu quốc tế này, đặc biệt họ sẽ phải làm việc với HLV Anthony Hudson để tính toán về tính phù hợp của lịch thi đấu của đội tuyển Thái Lan.
Không chỉ về các trận giao hữu quốc tế, mà còn là sự chuẩn bị cho AFF Cup (diễn ra ngay sau World Cup 2026 kết thúc, từ ngày 24.7 đến 26.8). Kế đến là giải FIFA ASEAN Cup (diễn ra tháng 9 và 10). Rõ ràng, một lịch trình kín mít đang ở phía trước với đội tuyển Thái Lan”, GOAL Thailand cho biết.
Trong khi đó, đội tuyển Indonesia sau thời gian dài ngừng thi đấu kể từ tháng 10.2025 sau thất bại ở vòng loại thứ tư World Cup 2026 khu vực châu Á, chỉ mới trở lại thi đấu gần đây ở FIFA Days tháng 3 với hai trận giao hữu thuộc giải FIFA Series, gồm thắng đội tuyển Saint Kitts & Nevis với tỷ số 4-0 và thua đội Bulgaria tỷ số 0-1 dưới thời HLV mới John Herdman.
Ngày 9.4, Trưởng Ban điều hành đội tuyển quốc gia (BTN) của Liên đoàn Bóng đá Indonesia (PSSI), ông Sumardji, xác nhận rằng đội tuyển Indonesia cần tiếp tục tổ chức các trận giao hữu quốc tế trong FIFA Days tháng 6 và không thể ngừng lại, vì nằm trong quá trình chuẩn bị cho AFF Cup.
Dự kiến, đội bóng xứ vạn đảo sẽ có 2 trận giao hữu dịp này với các đội tuyển không đủ điều kiện tham dự World Cup 2026. Hiện PSSI đang ráo riết gửi thư mời một số đội tuyển, theo BolaSport.com.
Mặc dù vậy, ông Sumardji không tiết lộ danh tính cụ thể đội tuyển nào, chỉ cho biết đã xác định được 1 đội và đang tìm kiếm đội thứ hai, nhưng không phải các đội đến từ châu Âu, nhiều khả năng chỉ là các đội ở châu Á, BolaSport.com cho biết thêm.
Trong khi đó, có nhiều khả năng đội tuyển Việt Nam sẽ không tổ chức thi đấu giao hữu ở lịch FIFA Days tháng 6. Đội tuyển Việt Nam vừa chia tay trợ lý đắc lực của HLV Kim Sang-sik, ông Lee Jung-soo.
Do đó, có nhiều khả năng HLV Kim Sang-sik sẽ tập trung vào sự ổn định ban huấn luyện của mình trước tiên, cũng như lên kế hoạch cho một đợt tập huấn ở nước ngoài để cải thiện thêm các khả năng thi đấu của đội tuyển Việt Nam.
Đây được xem là một sự tính toán khá phù hợp, vì thời điểm FIFA Days tháng 6 mùa giải đã kết thúc, chỉ có các đội tuyển chuẩn bị dự World Cup 2026 mới tất bật chuẩn bị.
Việc HLV Kim Sang-sik và ban huấn luyện của mình, có lẽ đang tính toán việc tập trung đội tuyển Việt Nam đi tập huấn nước ngoài, kết hợp thi đấu các trận đấu tập, được xem là một sự chuẩn bị phù hợp để hướng đến mục tiêu bảo vệ thành công ngôi vô địch AFF Cup (thi đấu từ tháng 7 đến tháng 8). Sau đó là chinh phục giải FIFA ASEAN Cup lần đầu tiên tổ chức (diễn ra từ tháng 9 và 10).

Cộng đồng golf luôn mong mỏi tên tuổi Tiger Woods chỉ gắn liền với những cú putt thần sầu, kỷ lục vô tiền khoáng hậu hay sự trở lại bền bỉ trên các thảm cỏ xanh. Nhưng suốt 15 năm qua, "hiệu ứng boomerang" luôn đeo bám Woods, khiến anh xuất hiện trên các chuyên mục kiểu "tin tức pháp luật" nhiều hơn những bản tin thể thao thuần túy.
Tuần trước, golfer 50 tuổi người Mỹ lại gây ra một vụ tai nạn giao thông tại đảo Jupiter, Florida, Mỹ. Woods chạy quá tốc độ giới hạn 40 km/h trên con đường hẹp và ngoằn ngoèo của khu dân cư siêu giàu nơi anh sinh sống. Chiếc Land Rover mất lái, va chạm mạnh với một chiếc xe tải đầu kéo trong lúc cố vượt và bị lật về phía ghế lái. Anh thoát ra ngoài qua cửa sổ phụ, và gọi điện thoại chờ cảnh sát đến. Dù kết quả kiểm tra nồng độ cồn là âm tính, cảnh sát nhận định Woods lái xe trong tình trạng "chịu ảnh hưởng của chất kích thích" và có "dấu hiệu suy giảm nhận thức rõ rệt".
Mặt "sáng" – "tối" của Woods
Từ những tín đồ của golf cho đến những người không biết gì về gậy và bóng, sức ảnh hưởng của Woods là rất lớn, không chỉ ở Mỹ mà trên toàn thế giới. Anh là golfer duy nhất có danh tiếng vượt ra ngoài biên giới hạn hẹp của môn thể thao này, người đã cách mạng hóa golf theo cách chưa từng có trong lịch sử thể thao.
Woods đã chinh phục 82 danh hiệu PGA Tour, 15 giải major, giữ vị trí số một thế giới trong 683 tuần – tức là hơn 13 năm, trong đó có 281 tuần liên tiếp từ tháng 6/2005 đến tháng 10/2010.
Là con trai của một người đàn ông da đen và một phụ nữ châu Á, Woods đã phá vỡ những rào cản sắc tộc trong một môn thể thao vốn mang nặng tính bảo thủ của người da trắng. Người ta thậm chí đã đúc kết một từ riêng để nói về anh, là "Cablinasian" – sự kết hợp giữa Caucasian (da trắng), Black (da đen), American Indian (da đỏ) và Asian (châu Á). Có lẽ khát vọng thống trị và trở nên độc nhất của anh bắt nguồn chính từ dòng máu ấy.
Cha của Woods, một cựu đặc nhiệm "Mũ nồi xanh", đã hướng con trai đến với golf khi mới vài tháng tuổi bằng cách đặt cậu lên xe đẩy để quan sát những cú swing. Khi còn nhỏ, Woods không có bạn bè cùng trang lứa vì thường dành thời gian với những người bạn chơi golf và bạn nhậu của cha – tất cả đều là cựu quân nhân.
Từ cha, Woods thừa hưởng một thái độ làm việc cuồng nhiệt đến mức cực đoan. Ở thời đỉnh cao, anh tập luyện 60-80 tiếng mỗi tuần, thường là 10-14 tiếng mỗi ngày và 6 ngày một tuần. Lịch trình khắc nghiệt đó gồm nhiều buổi tập bổ trợ và hàng giờ trên sân tập bắt đầu từ 6h sáng. Và hiện tại, ở tuổi 50, Woods vẫn sở hữu một bờ vai rộng, tấm lưng lực lưỡng và bắp tay cuồn cuộn. Anh luôn ám ảnh với việc giữ gìn vóc dáng, thậm chí từng tập luyện cùng biệt kích Navy Seals.
Tuy nhiên, Woods có một đời sống cá nhân thiếu lành mạnh. Sau lưng anh là một cuộc hôn nhân đổ vỡ với người mẫu Thụy Điển Elin Nordegren - người từng cầm gậy golf đuổi theo Woods ra tận cửa, vì không thể chịu đựng nổi hàng loạt vụ ngoại tình của chồng.
Cùng Nordegren, Woods có hai con. Cậu con trai Charlie đang nối nghiệp cha, và cô con gái Sam vốn yêu thích điền kinh hơn.
Trên cương vị một người cha, Woods không phải nhận những lời chỉ trích. Nhưng phần còn lại thì... khó nói. Danh sách 14 nhân tình từng được liệt kê, từ những tên tuổi lớn cho đến những người thuộc thế giới phù hoa của các hộp đêm và cả ngành phim người lớn, từ những mối quan hệ dài hạn hay chóng vánh. Woods thậm chí đã phải công khai xin lỗi về chứng nghiện tình dục trước mặt mẹ mình, đánh dấu điểm khởi đầu cho hành trình xuống dốc, khi hình ảnh bị rạn nứt vĩnh viễn trong mắt công chúng.
Sau khi tấm ảnh hồ sơ tội phạm của Woods hôm 27/3 được đăng tải, nhiều người có cảm giác "déjà vu" (thứ gì đó quen thuộc lặp lại). Đó là hành vi thiếu ý thức của một người không có trách nhiệm và không nghĩ cho người khác. Đây đã là lần thứ tư một sự cố giao thông làm rúng động câu chuyện đời tư của anh, cứ như thể, sự kết hợp giữa Woods và những chiếc ô tô luôn là một điềm xấu.
Năm 2009, sau khi bị vợ cũ Nordegren phát hiện ngoại tình và đuổi đánh, Woods lái chiếc Cadillac đâm sầm vào trụ nước cứu hỏa gần Orlando, trước khi đâm sầm vào một gốc cây.
Năm 2017, Woods bị phát hiện trong tình trạng mất phương hướng, ngất lịm sau tay lái giữa đêm khi đang di chuyển trên trục đường chính ở Palm Beach Gardens. Chiếc Mercedes của anh lao ra khỏi lòng đường và hư hại nặng nề. Anh bị bắt lần đầu tiên, thoát tội bằng cách thừa nhận lái xe thiếu thận trọng và phải nộp phạt 250 USD.
Video từ camera cảnh sát cho thấy một Woods mắt lờ đờ, quầng thâm sâu hoắm như một "hố cát", gương mặt sưng húp và không thể đi thẳng hàng. Đó cũng là lần đầu anh công khai sự lệ thuộc vào thuốc giảm đau để chống chọi với những cơn đau lưng, đặc biệt là ca mổ thoát vị đĩa đệm năm 2014.
Năm 2021, Woods suýt mất mạng. Chiếc SUV Genesis do anh cầm lái băng qua hai làn đường ngược chiều, lật nhiều vòng lao xuống vực và húc đổ một gốc cây ở ngoại ô Los Angeles khi chạy với tốc độ gấp đôi mức cho phép. Anh được cứu ra từ đống sắt vụn với chân phải nát tươm, khiến các bác sĩ từng nghiêm túc cân nhắc việc cắt bỏ chi này.
Trích xuất từ hộp đen cho thấy không hề có vết phanh và bàn đạp ga bị nhấn tới 99% cho đến giây cuối cùng, loại trừ khả năng anh ngủ quên hay xao nhãng vì điện thoại. Chi tiết ấy ám chỉ rằng đó không hẳn là tai nạn mà là một sự lựa chọn chủ đích, dù không một ai từng đề cập đến từ "tự sát".
Toàn bộ sự nghiệp của Woods là một chuỗi dài các chấn thương và phẫu thuật, chúng thực sự đã quật ngã một gã khổng lồ. Ở tuổi 50, ngay cả việc đi bộ cũng là một thử thách với Woods. Tháng 10/2025, anh đã phải trải qua ca phẫu thuật lưng lần thứ 7, bên cạnh hàng loạt ca mổ đầu gối trước đó. Cách đây một năm, gân Achilles bên phải của anh cũng bị đứt, hệ quả trực tiếp từ vụ tai nạn năm 2021. Cuộc sống của Woods vì thế không thể duy trì bình thường nếu thiếu đi thuốc giảm đau hàng ngày.
Báo cáo độc học năm 2017 tìm thấy 5 loại chất trong cơ thể Woods, đó là Ambien, Vicodin, Dilaudid, Xanax và THC (cần sa). Chúng như một ly "cocktail" gồm thuốc ngủ, thuốc giảm đau và chất gây nghiện. Việc anh từ chối xét nghiệm hôm 27/3 giống như một lời thừa nhận ngầm rằng bản thân vẫn chưa thể lật sang trang mới trong cuộc chiến với những cơn nghiện thuốc giảm đau. Báo Mỹ US Today thì bình luận rằng Woods cần sự giúp đỡ và nên "đi cai nghiện cho đến khi vượt qua được sự phụ thuộc của mình".
Woods đã không thi đấu một giải chính thức nào kể từ British Open 2024, nhưng chỉ vài ngày nữa giải Masters 2026 sẽ khởi tranh ở Georgia, Mỹ. Anh vẫn có tên trong danh sách đăng ký với tư cách là cựu vương từng 5 lần đăng quang (1997, 2001, 2002, 2005 và 2019), dù việc tham dự giờ đây như thể một giấc mộng xa vời, một nỗ lực tuyệt vọng của kẻ không muốn chấp nhận thực tại.
Ngay cả khi không ai tin Woods có thể ra sân tại Augusta, mọi người vẫn chắc chắn anh sẽ hiện diện tại "Bữa tiệc của các nhà vô địch", nơi quy tụ những huyền thoại từng khoác lên mình chiếc Green Jacket.
Hôm 17/3, Woods vẫn còn tái xuất trước công chúng, với vẻ ngoài thư thái và đầy ngẫu hứng tại vòng chung kết TGL – giải golf giả lập trong nhà do ông và Rory McIlroy sáng lập đang rất thành công tại Mỹ. Anh tung ra những cú đánh biểu diễn đầy uy lực mà không hề nhăn nhó vì đau, nhen nhóm hy vọng về việc tham dự giải Major đầu tiên trong năm.
"Cơ thể này không còn hồi phục như thời 24, 25 tuổi nữa", Woods chia sẻ đầy xót xa. "Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không cố gắng. Tôi đã nỗ lực suốt thời gian qua. Những chấn thương nghiêm trọng buộc tôi phải mất nhiều thời gian để vượt qua. Tôi vẫn muốn thi đấu. Tôi yêu giải đấu này và đã gắn bó với nó từ năm 19 tuổi. Dù thế nào tôi cũng sẽ có mặt tại đó".
Nhưng rồi, Woods lại một lần nữa lao khỏi "đường biên" cuộc đời. Cái giá phải trả sẽ đắt hơn nhiều so với chịu "phạt gậy". "Tôi rất tiếc cho cậu ấy. Woods là một người bạn thân thiết, một con người phi thường, một người đàn ông vĩ đại, nhưng đang trải qua giai đoạn khó khăn", Tổng thống Mỹ Donald Trump phản ứng về tai nạn gần nhất của golfer sinh năm 1975. Mối liên hệ giữa họ không chỉ là tình bạn, khi bạn gái hiện tại Vanessa Trump của Woods chính là vợ cũ của con trai cả vị Tổng thống.
Đầu tuần này, sân golf công cộng 9 hố The Loop at the Patch mà Augusta National vừa mua lại và Woods góp công thiết kế, sẽ được khánh thành. Đã có người mơ về việc thấy anh đứng đó, giữa đám đông.
Nhưng bây giờ, Woods sẽ làm gì? Liệu anh có đến dự bữa tiệc đó không? Woods sẽ nói gì với những người đồng đội, với Jack Nicklaus hay Rory McIlroy? Liệu anh có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt họ và đọc thấy những câu hỏi mà có lẽ chính anh cũng chưa có lời giải: Anh thực sự là ai, Woods? Và liệu anh sẽ còn tự hủy hoại chính mình đến mức nào?
Nhiều tài liệu cho thấy Woods đã trở nên điềm đạm và ấm áp hơn trong những năm gần đây khi phải vật lộn với cơ thể đau yếu và cố gắng viết nốt chương cuối cho sự nghiệp thi đấu lẫy lừng. Từ bỏ đỉnh cao là điều khó khăn với bất kỳ VĐV ưu tú nào, chưa nói đến một người có khao khát và danh hiệu đồ sộ như vậy.
Nếu như trên cương vị một VĐV, Woods đã lái thẳng tới đỉnh Olympus, thì với tư cách một con người, anh dường như đang đạp lút ga trên con đường cao tốc dẫn xuống vực thẳm.
Hoàng Thông tổng hợp
Nguồn: https://vnexpress.net/goc-khuat-cua-tiger-woods-5056553.html

PSG đã giành vé vào chung kết Champions League sau khi hòa chủ nhà Bayern Munich 1-1 ở bán kết lượt về. PSG thắng tổng tỉ số 6-5 sau hai lượt trận (lượt đi PSG thắng 5-4 trên sân nhà).
Sau trận đấu sáng 7-5, mọi tranh cãi đổ dồn vào 2 tình huống để bóng chạm tay của các cầu thủ Nuno Mendes, Joao Neves phía PSG. Hai tình huống này diễn ra vào cuối hiệp 1.
Ở tình huống đầu tiên, Konrad Laimer của Bayern Munich khi nỗ lực đột phá giữa sân đã đẩy bóng chạm tay Mendes.
Trong pha bóng này, Mendes dang rộng tay và ngăn cản tình huống tấn công của đối thủ. Nếu không có cánh tay của Mendes, Laimer hoàn toàn có thể vượt qua và tạo nên một pha tấn công nguy hiểm.
Dễ hiểu vì sao các cầu thủ Bayern Munich lại đòi rút thẻ vàng cho Mendes, nhưng rồi trọng tài chính Joao Pinheiro lại thổi phạt... Laimer. Cần biết Mendes đã dính 1 thẻ vàng trước đó, nếu bị phạt, anh sẽ phải nhận thẻ đỏ.
Chỉ vài phút sau đó, PSG lại thoát một pha phạt đền khi khi Vitinha phá bóng trong vòng cấm địa đội nhà. Neves đứng ngay hướng phá quả bóng của Vitinha và lại để bóng chạm tay.
Dưới áp lực của các cầu thủ Bayern Munich, trọng tài Pinheiro vẫn tiếp tục xua tay, không thổi phạt đền.
Trong 2 tình huống nói trên, trọng tài đều ra quyết định có lợi cho PSG, và thậm chí không tham khảo VAR. PSG nhìn chung thoát 1 thẻ đỏ và 1 phạt đền - theo những gì Bayern Munich đòi hỏi.
Vì sao lại như vậy?
Chỉ vài giờ sau trận đấu, báo AS của Tây Ban Nha đã đăng bài viết giải thích 2 quyết định gây tranh cãi của trọng tài.
Ở tình huống đầu tiên, Laimer bị trọng tài xác định đã để bóng chạm tay khi tranh chấp, trước khi đẩy bóng về Mendes.
Góc máy quay chậm cho thấy trọng tài có lý khi phán xét như vậy, dù tình huống cũng không quá rõ ràng. Quả bóng đã chạm phần bụng của Laimer khi anh đặt tay sát bụng, và việc xác định bóng có chạm tay hay không thực sự không dễ dàng chút nào.
Ở tình huống tiếp theo, AS nhận định: "Trong mọi trường hợp, luật bóng đá hiện hành của IFAB (cơ quan ban hành luật bóng đá) quy định rằng lỗi chạm tay sẽ không bị thổi phạt nếu cầu thủ để bóng chạm vào tay/cánh tay do đồng đội chuyền bóng, trừ trường hợp bóng đi thẳng vào khung thành".
Có thể thấy Vitinha phá bóng hướng lên, không thực sự là một tình huống đe dọa với khung thành của PSG. Vì vậy trọng tài đã có lý khi không thổi phạt đền cho Bayern Munich ở tình huống này.
Ở tình huống thứ 2, mọi chuyện khá rõ ràng vì căn cứ theo luật lệ. Nhưng ở tình huống đầu tiên, CĐV cho rằng trọng tài vẫn nên tham khảo VAR để xác định bóng có thực sự chạm tay Laimer hay chưa.
Nếu bóng chưa chạm tay Laimer, Mendes sẽ bị phạt lỗi dùng tay cản bóng, và xứng đáng lãnh thẻ vàng thứ 2.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Brazil đã chơi 10 trận dưới thời Ancelotti, trong đó có 6 giao hữu và thắng 5 trận. Đối thủ của họ trải dài từ Bolivia, Nhật Bản đến Pháp. Nhưng với Ancelotti, cải thiện lối chơi chỉ là một phần. Điều quan trọng hơn là xây dựng văn hóa trong đội bóng.
"Điều quan trọng nhất là bầu không khí trong đội, trong phòng thay đồ", Ancelotti chia sẻ trong cuộc phỏng vấn với hãng tin Reuters. "Họ có cùng văn hóa, cùng đức tin. Họ luôn cố gắng nói chuyện với nhau. Khi ở cùng nhau, họ không nhìn điện thoại. Họ chơi bài cùng nhau. Người Brazil thật sự yêu đội tuyển. Khi đội tuyển thi đấu ở Brazil, mọi công việc dừng lại".
Sau 34 năm huấn luyện, đây là lần đầu Ancelotti làm HLV trưởng một đội tuyển. Kinh nghiệm quốc tế trước đó của ông là trợ lý tuyển Italy dưới thời Arrigo Sacchi. Ngày ấy, đội tuyển áo Thiên thanh vào chung kết World Cup 1994, nơi họ thua Brazil trên chấm luân lưu.
Thật trùng hợp, khi 30 năm sau, Ancelotti trở lại World Cup trên đất Bắc Mỹ, nơi Mỹ từng đăng cai giải đấu năm 1994. Ancelotti gọi Brazil là "đội tuyển giàu lịch sử nhất thế giới". Ông tin đặc tính di truyền trong các tài năng Brazil, được tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tuy nhiên, Ancelotti không để mình bị mê hoặc bởi hoài niệm.
"Mọi người nhớ Romario, Bebeto năm 1994, rồi Ronaldinho, Rivaldo và Ronaldo năm 2002", Ancelotti nói. "Nhưng tôi không quên Brazil 1994 chơi với bốn hậu vệ chắc chắn và bốn tiền vệ mạnh về phòng ngự. Không có cầu thủ chạy cánh. Năm 2002, ai cũng nhớ về bộ ba tấn công, nhưng tôi cũng không quên lần đầu Brazil chơi với ba trung vệ ở World Cup".
Theo Ancelotti, chìa khóa thành công là sự kết hợp giữa cách tổ chức phòng ngự và các ngôi sao tấn công tỏa sáng: "Không quốc gia nào có nguồn tài năng như Brazil, nhưng phải thêm tinh thần, thái độ và sự hy sinh. Chỉ tài năng thì không thể vô địch World Cup. Ký ức cuối cùng của tôi về một cầu thủ một mình mang về chức vô địch World Cup cho một đội tuyển là Diego Maradona năm 1986".
Brazil của Ancelotti hiện sở hữu hàng công nhiều lựa chọn: Raphinha, Vinicius, Matheus Cunha, Joao Pedro, Neymar, Gabriel Martinelli, Endrick, Estevao, Rayan và Igor Thiago. Dù vậy, ông không xem đội mình là hoàn hảo. "Chúng tôi có thể cạnh tranh với mọi đối thủ", Ancelotti đánh giá. "Pháp, Tây Ban Nha, Argentina, Anh, Đức và Bồ Đào Nha đều rất mạnh. Không có đội nào hoàn hảo. Mỗi đội tuyển đều có vấn đề. Chúng tôi cũng vậy. Đội vô địch không phải đội hoàn hảo, mà là đội mạnh hơn và biết vượt qua sai lầm".
Ancelotti cho biết ông hiểu rõ sức ép và không né tránh áp lực, khi gia hạn hợp đồng thêm bốn năm với Brazil chỉ một tháng trước World Cup. Ông xem đó là một phần hiển nhiên khi ngồi lên chiếc ghế HLV trưởng: "Brazil không chỉ đến World Cup chơi cho vui. Brazil muốn vô địch. Đó là trách nhiệm của chúng tôi".
Ancelotti từng sống với áp lực tương tự ở Real Madrid. Theo ông, lý do Real vô địch Champions League đến 6 lần trong 10 năm nằm ở kỳ vọng cực lớn của CLB: "Sau khi vô địch Champions League, các thành viên Real nghĩ ngay đến cách vô địch lần tiếp theo. Kỳ vọng tạo ra sức ép và trách nhiệm, nhưng cũng đem lại động lực và sự tập trung".
Dù rời xa châu Âu, Ancelotti vẫn theo dõi sát bóng đá cấp CLB. Ông gọi Ngoại hạng Anh là "giải đấu hấp dẫn nhất" nhờ cường độ, chất lượng, bầu không khí và trình độ trọng tài. Ông đánh giá Arsenal là đội bóng thật sự mạnh và xứng đáng vào chung kết Champions League gặp PSG.
Giống Arsenal, Ancelotti tin tình huống cố định sẽ đóng vai trò quan trọng tại World Cup. Ông dẫn chứng dữ liệu 30% số bàn thắng trong quá khứ đến các pha bóng "chết". Brazil cũng đã tập sút luân lưu từ đợt tập trung tháng 3, đồng thời có chuyên gia tâm lý thể thao trong ban huấn luyện. "Chúng tôi không thể chỉ trông chờ trận đấu sẽ diễn ra đúng như kế hoạch", Ancelotti nói. "Rất khó tái hiện cảm xúc khi đá phạt đền thật, nhưng cầu thủ phải biết mình cần làm gì".
Ở tuổi 66, Ancelotti vẫn giữ vẻ điềm đạm quen thuộc. Hơn 30 làm công tác huấn luyện, ông đã thấy đủ mọi thứ trong bóng đá, làm việc với đủ dạng ông chủ quyền lực, từ Silvio Berlusconi tại Milan, Roman Abramovich ở Chelsea, Hoàng gia Qatar tại PSG, cho đến Florentino Perez trong hai nhiệm kỳ ở Real.
Danh sách học trò của Ancelotti cũng đủ xếp thành nhiều đội hình trong mơ: hai Ronaldo, Zlatan Ibrahimovic, Karim Benzema, Didier Drogba, Zinedine Zidane, Kaka, Gareth Bale, Clarence Seedorf... Điều đáng nói là phần lớn họ đều quý mến ông. Khi Ancelotti rời Chelsea, John Terry và Frank Lampard còn dự tiệc chia tay. Kaka từng nói Ancelotti để lại trong trái tim các cầu thủ một cảm giác dễ chịu, gần gũi.
Thành công của Ancelotti vượt khỏi thước đo thông thường. Ông vô địch cả năm giải VĐQG hàng đầu châu Âu, năm lần đăng quang Champions League, nhiều hơn hai danh hiệu so với bất kỳ đồng nghiệp nào. Ông giúp Chelsea lần đầu giành cú đúp quốc nội khi lên ngôi cả Ngoại hạng Anh và FA Cup, đưa PSG đến chức vô địch Pháp đầu tiên sau 19 năm, rồi chấm dứt 12 năm chờ La Decima của Real ngay mùa đầu tại Bernabeu năm 2014. Sau sáu năm xa Real, ông quay về năm 2021 và lại vô địch Champions League, rồi thêm một lần nữa hai mùa kế tiếp.
Ở Brazil, Ancelotti tìm thấy phiên bản đội tuyển của Real: một biểu tượng giàu lịch sử. Brazil vô địch năm trong 12 kỳ World Cup từ 1958 đến 2002. Màu vàng-xanh của họ dễ nhận diện chẳng kém gì màu trắng Real. Davide Ancelotti, con trai và trợ lý của ông, gọi việc dẫn dắt Brazil là "niềm vinh dự lớn khi làm việc cho đất nước coi bóng đá như một tôn giáo".
Dù vậy, dẫn dắt Brazil vẫn là một lựa chọn mạo hiểm của Ancelotti. Ông là HLV ngoại đầu tiên của đội tuyển này sau hơn 60 năm. Một HLV quen chiến thắng, đến với nền bóng đá đã hơn hai thập kỷ không vô địch World Cup.
Ancelotti và cộng sự đã đánh giá hơn 70 cầu thủ Brazil trên khắp thế giới, từ giải quốc nội, các giải hàng đầu châu Âu đến Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và Arab Saudi. Khi World Cup đến gần, Ancelotti theo dõi kỹ các trận đấu của nhóm cầu thủ có khả năng lên tuyển để xem phong độ, nhưng đi kèm là cảm giác lo lắng vì nguy cơ chấn thương. "Tôi thật sự lo sợ khi xem các trận đấu", ông nói.
Brazil đã mất bộ đôi Real là Eder Militao và Rodrygo vì chấn thương dài hạn. Estevao, cầu thủ chạy cánh 19 tuổi của Chelsea, cũng không thể góp mặt sau chấn thương gân kheo nặng.
Tranh luận lớn nhất tại Brazil xoay quanh Neymar. Từ khi đứt dây chằng chéo trước đầu gối trái hồi tháng 10/2023, cầu thủ 34 tuổi luôn vật lộn với phong độ và thể trạng. Nhưng trong tư tưởng của người Brazil, Neymar vẫn là một biểu tượng đặc biệt. "Cậu ấy là một tài năng lớn", Ancelotti nhận xét. "Điều chúng tôi phải xem ở Neymar không phải là cậu ấy có thể đỡ bóng hay chuyền bóng ra sao, vấn đề chính nằm ở thể trạng của cậu ấy liệu có tốt hơn khi giải đấu diễn ra hay không". Thực tế, Neymar đã có tên trong danh sách 26 tuyển thủ Brazil dự World Cup 2026, được công bố ngày 18/5.
Sức hút của Ancelotti khá rõ ràng. Ông mang lại trật tự ở những nơi người khác chỉ thấy sự hỗn loạn. Real, đội bóng ông rời cuối mùa trước, đang trải qua mùa giải đầy rối ren và u ám. Ancelotti thừa nhận năm nay không phải mùa giải tốt, nhưng Real vẫn là CLB đầu tiên ông chọn xem trên TV khi có thời gian.
Về tin đồn Jose Mourinho có thể trở lại Bernabeu, Ancelotti nói: "Nếu Mourinho trở lại Real, tôi sẽ rất vui cho ông ấy. Jose là HLV tuyệt vời, như cách ông ấy vẫn luôn làm ở mọi CLB từng dẫn dắt".
Ancelotti dùng từ "bạn thân" để nói về mối quan hệ với Mourinho.
Theo chiến lược gia 66 tuổi người Italy, khó khăn hiện tại của Real là quá trình thay thế thế hệ cũ. Những năm qua, CLB mất Casemiro, Toni Kroos, Luka Modric, Karim Benzema và Nacho. "Bầu không khí trong đội rất quan trọng, xuất phát từ những cầu thủ có cá tính, nhân cách và khả năng lãnh đạo", Ancelotti nhận định. "Real cần thời gian để xây dựng lại môi trường ấy. Đây không chỉ là vấn đề chất lượng chuyên môn. Muốn thành công, bạn còn phải tìm được sự cân bằng".
Khi được hỏi liệu Real có phải nơi các ngôi sao thường phản kháng yêu cầu chiến thuật của HLV và đòi hỏi được chơi tự do hơn, Ancelotti lập tức bác bỏ: "Không. Nói như vậy chẳng khác nào bảo cầu thủ Real muốn làm gì thì làm. Không đúng. Hoàn toàn vớ vẩn".
Ancelotti lấy dẫn chứng từ bản thân rằng ông luôn có ý tưởng riêng, nhưng cũng muốn cầu thủ trở thành một phần của ý tưởng ấy và cùng phát triển. Với ông, trao đổi và lắng nghe mong muốn cầu thủ không khiến quyền lực của HLV giảm sút. Chẳng hạn việc Andrea Pirlo từng tự đề xuất đá tiền vệ trụ ở Milan, và Ancelotti gật đầu đồng ý. "Tôi không muốn thấy những người lính chỉ biết tuân lệnh trên sân. Tôi muốn những cầu thủ tin và hiểu điều họ phải làm", Ancelotti nói thêm.
Tin Gốc: Vnexpress

