Bố chồng tôi mất sớm. Ông bà có một con trai và một con gái. Hồi trẻ mẹ chồng có chơi bời nợ nần hay không thì tôi không rõ, nhưng năm ngoái báo nợ gần 500 triệu đồng, đã cắm sổ lương và vay nặng lãi để chơi. Khi bị phát hiện, mẹ nói là lỡ rồi, sẽ không chơi nữa. Hiện tại mẹ chồng vẫn chơi với đám ăn nhậu kia, cả ngày bà là đi chơi, không làm việc gì kiếm tiền hết, ngồi đợi trúng mánh. Trưa người ta ngủ nghỉ thì bà đi chơi, nói là chỉ ngồi xem chứ không chơi nữa.
Chồng tôi đã trả nợ cho bà gần 300 triệu đồng, mua bảo hiểm nhân thọ thì bà rút từ lúc nào không ai hay. Bà nói rút sớm, không để tiền mất giá. Tôi thấy không còn gì để nói. Bà rất ngang ngược và vô lý khi nói với chồng tôi là không để cho tôi biết chuyện ăn chơi của bà. Khi anh nói vợ con biết rồi, bà lại trách sao lại nói cho tôi biết, rồi bảo tiền chồng tôi trả hộ, không liên quan gì đến tôi, kể cả tiền chồng tôi cũng giữ chứ tôi không giữ.
Khi bà vào ở cùng mấy tháng tại nhà tôi, lúc đó tôi đang mang thai, nghén ngẩm, bà chê tôi khó chịu, khó ăn khó ở. Dường như tôi chỉ là người ngoài trong mắt của bà. Bà chỉ cần chồng tôi nghe lời bà là được. Tôi sắp sinh, bà nói với chồng tôi, bắt tôi phải gọi điện nhờ bà mới vào giúp. Chồng tôi nói chịu khó nhịn bà tí, bà già rồi, tôi không đồng ý. Tôi không tiếc tiền trả nợ, thế nhưng cách cư xử của bà làm cho tôi cảm thấy không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ này nữa. Hiện tại tôi không muốn liên quan bất cứ việc gì phía nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi mới ra trường một năm, muốn phụ giúp mẹ thêm, hơn nữa quen chưa lâu nên tôi muốn tìm hiểu thêm. Tôi bảo anh sang năm cưới. Anh nói cả gia đình đang đợi tin cưới của chúng tôi, giờ xuống nhà tôi đặt vấn đề cho hai đứa chẳng nhẽ chỉ để nghe câu nói chờ thêm thời gian của tôi. Anh bảo nếu tôi có suy nghĩ như vậy thì cả hai dừng lại. Nghe câu nói của anh, tôi thật sự sốc, chẳng lẽ chỉ vì tôi muốn cưới chậm hơn mà anh đối xử với tôi như thế?
Cả một đêm dài tôi thức trắng chỉ để xem lại những tin nhắn trước đây, nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp đã qua. Tôi không thể chối bỏ tình cảm của mình, cũng cố gắng níu kéo nó. Hôm sau tôi nhắn tin với anh, đồng ý cuối năm tổ chức cưới, thế nhưng anh lại thay đổi quyết định, bảo cần thời gian suy nghĩ lại chuyện tình cảm của hai đứa. Tôi đợi tin nhắn của anh trong vô vọng. Không để tình yêu của mình im lặng như vậy, tôi gặp anh, muốn nghe lý do từ anh. Từng lời anh nói đều làm tim tôi đau nhói, anh bảo tôi không còn quan trọng trong cuộc đời của anh. Chẳng lẽ tình cảm tôi dành cho anh như vậy vẫn chưa đủ hay sao, tôi đã làm tất cả để giữ nó. Giờ đây tôi phải làm sao đây?
Tôi được gọi là xinh xắn, con nhà khá giả và công việc ổn định. Anh từng ly hôn, cũng có công việc và cuộc sống ổn định. Chúng tôi quen nhau cách đây 5 năm, đã tính đến chuyện cưới xin nhưng ba mẹ luôn ngăn cản vì quá khứ của anh. Vợ cũ của anh luôn hăm dọa, cho dù anh có yêu ai thì cô ta cũng phá đến cùng. Suốt khoảng thời gian yêu nhau, chúng tôi luôn phải lén lút gặp gỡ khổ sở, vừa sợ gia đình tôi biết, vừa sợ vợ cũ của anh biết sẽ hãm hại tôi. Có thời gian vì quá mệt mỏi với chuyện tình cảm, tôi gần như bị trầm cảm. Tôi cảm nhận được anh yêu mình rất nhiều và tôi cũng thế.
Tuy nhiên tôi luôn day dứt trong lòng, không hiểu vì sao. Nếu là những cô gái khác, chỉ cần được như tôi có lẽ họ đã hài lòng và tận hưởng cuộc sống; còn tôi lúc nào cũng có cảm giác tự ti, nghĩ mình thua kém, chưa làm được gì, vô dụng. Tôi luôn cố gắng kiếm thêm những công việc khác ngoài việc chính để tăng thu nhập, vậy mà lần nào cũng thất bại. Tôi mặc cảm về bản thân. Đôi khi tôi không hiểu tại sao mình lại tệ hại như thế, trong khi trước đây luôn tự tin. Phải chăng tôi đang yêu một người quá tài giỏi? Xung quanh anh luôn là những cô gái xinh đẹp, tài năng nên tôi có suy nghĩ như vậy?
Tôi sợ cảm giác bị so sánh, đặc biệt là gia đình anh có thể sẽ so sánh tôi với cô vợ trước. Nghe nói cô ấy rất giỏi kiếm tiền và lương vài ngàn đô mỗi tháng. Còn tôi, một tháng lương gần chục triệu đồng, nếu không mua sắm cho bản thân và phụ mẹ nuôi các em, mình tôi tiêu cũng dư. Tôi luôn muốn mình hoàn hảo trong mắt anh nên chăm chút bản thân và cuộc sống một cách chỉn chu nhất. Trước đây khi chưa đi làm, mỗi lần tôi muốn mua một món gì hay cần tiền đều phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều trước khi gửi tin nhắn cho anh. Mỗi lần như vậy tôi thấy mình tệ hại vô cùng, có lẽ anh không nghĩ gì nhưng tôi hay suy diễn và cảm thấy anh coi thường mình. Sau mỗi lần như thế, tôi stress kinh khủng.
Mọi người vẫn nói xinh đẹp, giỏi giang lại khéo léo như tôi thì nhiều người theo, sao lại phải đắn đo về những chuyện như thế. Các cô khác còn đòi mua nhà, mua xe, như tôi đòi hỏi có gì ghê gớm. Tôi không sống được như thế, chỉ yêu mình anh, chẳng đòi hỏi gì, biết sau này khi công việc tốt hơn anh sẽ lo cho tôi chẳng thiếu gì. Khi nhận được nhiều lời khuyên của mọi người cũng là lúc chúng tôi yêu nhau tròn 5 năm, đủ lâu để hai người có thể xài chung tiền.
Gần đây, mỗi tháng tôi đều nhận từ anh hơn chục triệu đồng để lo cuộc sống, phụ mẹ. Thực lòng tôi chẳng muốn nhưng lương không cao, nhiều khoản chi, không thể đủ. Tôi không thể thoát khỏi cảm giác mặc cảm, thấy trong mắt anh mình chẳng làm được gì, chỉ như gánh nặng. Tôi thực sự muốn làm thêm một cái gì đó cho cuộc sống của mình, không muốn bị nói là đẹp vô nghĩa, trong khi cảm nhận được mình dư khả năng để phát triển bản thân. Như người khác có người yêu giúp đỡ, chia sẻ là điều hạnh phúc, còn với tôi là áp lực. Tôi mệt mỏi và muốn bước ra khỏi cảm giác này. Mong được các bạn chia sẻ.
Đọc bài "Chồng giận vì tôi lén gửi tiền cho bố mẹ đẻ suốt mấy năm nay", tôi lại nghĩ tới chuyện của mình. Cách đây gần 30 năm, tôi cũng như tác giả bài trên. Tôi là con gái lớn trong gia đình có bốn chị em, dưới tôi có ba em trai. Vì cũng luôn nghĩ bố mẹ khó khăn nên suốt những năm tháng làm công nhân từ năm 20 tuổi, có đồng nào là tôi gửi về cho bố mẹ, chẳng giữ lại cho mình cái gì.
29 tuổi tôi đi lấy chồng. Cả khi lấy chồng rồi, tôi vẫn dấm dúi giấu chồng gửi tiền cho bố mẹ. Khi chồng biết chuyện, anh rất tức giận. Anh nói: "Em thương bố mẹ em, em cũng phải thương anh và các con chứ, tiền nợ làm nhà vẫn chưa trả hết. Anh ngày ngày lai lưng ra kiếm tiền lo cho cái gia đình nhỏ này. Còn em thì đi lo cho nhà ngoại. Bố mẹ anh vì biết chúng ta vẫn còn nợ nên ông bà không hề nhận tiền khi chúng ta cho. Còn bố mẹ em không hề nghĩ gì cho chúng ta".
Khi đó tôi nghĩ chồng thật ích kỷ. Bố mẹ anh có của ăn của để, còn bố mẹ tôi nghèo. Nhưng tôi đã hoàn toàn sai. Bố mẹ tôi nghèo là do mẹ suốt ngày nhồi nhét vào đầu tôi nào là nợ người kia vài chục triệu, nợ người này vài trăm triệu và kêu tôi giúp đỡ. Mãi sau này tôi mới biết, các em tôi lấy vợ làm nhà đều được bố mẹ cho đất, cho tiền. Các em trai đều được học hết đại học, tốt nghiệp đi làm, có lương nhưng không phải đưa tiền cho cha mẹ, họ để riêng cho bản thân để lo cho vợ con sau này, mẹ bảo thế.
Chỉ có tôi ngu dại 20 năm trời đưa tiền cho bố mẹ. Sau cùng chia đất cũng chia hết cho các em. Vì tôi là gái đi lấy chồng, là người ngoài. Lúc bố mẹ lấy tiền của tôi thì tôi là con gái lớn phải thương các em, còn lúc chia tài sản, tôi là người ngoài. Bài học đắt giá hãy tự thương bản thân và con mình trước mà tôi nhận được là chính từ cha mẹ mình. Không phải cha mẹ nào cũng yêu con. Không phải đứa con nào cũng được cha mẹ yêu thương".