Tôi 24 tuổi, đang du học và yêu một chàng trai hơn mình một tuổi, người Việt đã định cư ở đây, gia cảnh bình thường. Anh hiền, đẹp trai, tốt bụng nhưng khá lười, học hành chưa tới đâu nên tôi luôn là người thúc giục anh đi học, tìm việc. Bản thân tôi tự lập tài chính, học giỏi, có việc làm thêm thu nhập tốt. Tôi không cần người yêu giàu, chỉ mong anh chăm chỉ, có chí tiến thủ. Nhưng càng yêu, tôi càng thấy mình phải gồng gánh và cảm giác anh “dưới cơ” mình. Tôi đi làm nhiều, anh lại ở nhà chơi rồi thường nhắn nhớ nhung khiến tôi thấy mất tập trung trong công việc. Tôi phân vân có nên chia tay hay tiếp tục chờ anh thêm vài năm nữa để anh thay đổi và trưởng thành hơn?
Tin Gốc: Vnexpress

Hồi còn độc thân, tôi từng được một người theo đuổi suốt gần ba năm. Anh hiền lành, điềm đạm, công việc ổn định, lúc nào cũng kiên nhẫn với tôi. Nhưng khi ấy tôi cho rằng anh quá nhạt, không biết lãng mạn, ngoại hình bình thường, chưa có nhà riêng nên từ chối để đến với người đàn ông khiến mình rung động hơn.
Người tôi chọn nói chuyện rất khéo, lãng mạn, có nhiều tài lẻ, luôn biết làm tôi vui và hứa hẹn đủ điều về tương lai. Hơn nữa, gia đình anh có điều kiện, anh đã có căn hộ chung cư ở thành phố. Tôi tin mình đã gặp đúng người nên quyết định yêu và kết hôn. Chúng tôi cưới nhau được hơn bốn năm, hiện có một bé trai. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng hơn 40 triệu đồng mỗi tháng, nếu biết vun vén, cũng đủ để có cuộc sống ổn định.
Nhưng sau khi cưới, tôi mới nhận ra hôn nhân khác rất xa tình yêu. Mỗi ngày đi làm về, tôi lại tất bật nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp, tắm cho con, cho con ăn rồi ru con ngủ. Chồng ăn xong là cầm điện thoại xem video hoặc chơi game đến khuya. Cuối tuần tôi mong anh phụ tôi dọn dẹp nhà cửa thì anh bảo cả tuần đi làm mệt, muốn được nghỉ ngơi. Dù thu nhập của anh cao hơn tôi, anh rất hiếm khi chủ động đưa tiền sinh hoạt. Mỗi tháng tôi đều phải nhắc, anh mới chuyển vài triệu rồi bảo cứ chi trước, thiếu thì đưa sau. Tiền học của con, tiền điện nước, tiền chợ, tiền bỉm sữa... hầu hết đều do tôi đứng ra lo liệu, nhiều tháng còn phải lấy cả tiền tiết kiệm bù vào.
Gia đình chồng tôi thuộc diện có điều kiện. Bố mẹ chồng có nhà cửa, đất đai, kinh tế dư dả nhưng từ ngày cưới đến giờ chưa bao giờ chủ động hỗ trợ con cháu một khoản nào, dù chỉ là tiền sữa hay món quà nhỏ cho cháu nội. Ngược lại, mỗi khi ông bà có việc, từ giỗ chạp, sửa nhà đến những khoản chi phát sinh, vợ chồng tôi đều phải góp. Có lần mẹ chồng còn bảo vợ chồng tôi biếu thêm tiền để ông bà dưỡng già vì con nhà bà hàng xóm thế này thế kia.
Chồng tôi chưa bao giờ đứng ra bảo vệ hay chia sẻ với vợ. Anh luôn cho rằng bố mẹ nói gì cũng đúng, còn tôi phải biết nhịn. Anh lại khá nóng tính. Mỗi khi tôi góp ý, anh cho rằng tôi hay cằn nhằn, so đo. Có những hôm anh đi liên hoan với bạn bè đến nửa đêm mới về, thậm chí có hôm đi qua đêm, tôi gọi không thèm nghe máy. Tôi ôm con ngủ mà vừa lo cho anh vừa thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Chồng tôi chỉ được cái rất nhiệt tình đưa vợ con đi chơi. Tôi chỉ cần rủ đưa con đi đâu đó chơi là anh đồng ý ngay, dù bận cũng sắp xếp để đi. Ngoài ra, các ngày lễ, ngày kỷ niệm anh vẫn nhớ và tặng quà cho tôi. Đó cũng là điều khiến tôi thấy được an ủi và chưa bị "biến mất" sau cưới.
Vài ngày trước, tôi vô tình thấy trên mạng xã hội người từng theo đuổi mình đăng ảnh cả gia đình đi du lịch. Nhìn nụ cười của vợ chồng anh và hai đứa con, lòng tôi bỗng chùng xuống. Lòng miên man nghĩ về quá khứ, cũng có chút tiếc nuối vì mình đã chọn sai người.
Tôi vẫn muốn giữ gia đình cho con nhưng càng sống càng thấy mệt mỏi và lạc lõng. Không biết tôi còn cố gắng được bao lâu. Có ai có hoàn cảnh tương tự đã cải thiện được chồng không, xin hãy cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 58 tuổi, có vợ và hai con. Con trai tôi bị khuyết tật bẩm sinh, vợ chồng tôi nuôi nấng và chăm sóc cháu vất vả hồi nhỏ, bây giờ cháu rất tự lập trong chuyện nhà cửa. Con gái lớn được nuôi dạy đầy đủ. Chúng tôi cưng con bé từ nhỏ, do anh trai cháu bị như vậy nên vợ chồng càng cháu con gái cẩn thận hơn. Con gái từ nhỏ tính hướng nội, không chơi bời và học hành nghiêm túc. Chúng tôi cũng cố gắng cho cháu học một trường đại học top đầu do cháu có học bổng. Cháu học thành công và tốt nghiệp xuất sắc, vậy mà ra trường 4 năm không kiếm được việc ổn định, lúc làm lúc nghỉ, nhảy hết việc này việc kia, tôi cũng sốt ruột.
Bốn tháng rồi con thất nghiệp. Con mới xin được học bổng 50 % đi Mỹ học thạc sĩ, còn lại cũng gần 1,5 tỷ đồng, vì thế tôi chưa đồng ý cho cháu học. Chuyện của cháu làm vợ chồng tôi rất đau đầu. Nhà tôi có một quán ăn nhỏ, bán hàng túc tắc cũng thoải mái chi tiêu cả gia đình, có điều vợ chồng đang còn khoản nợ 500 triệu đồng. Tôi còn một căn nhà đang để trống do chưa tìm được người thuê ưng ý, giá trị khoảng 4-5 tỷ đồng. Mong mọi người tư vấn cho trường hợp của nhà tôi, có nên bán nhà thời điểm này để cho con đi du học?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh và kết hôn sau một năm tìm hiểu. Anh là người chồng, người cha tốt nhưng không đưa vợ giữ lương, chỉ đưa tiền khi tôi hỏi, vì cho rằng tôi không cẩn thận. Anh cũng khá kỹ tính, hay để ý chuyện nhỏ nhặt.
Ba mẹ tôi rất quý con rể, thường gọi điện hỏi thăm nhưng anh hay né tránh, tỏ ra khó chịu khi ba mẹ xuống thăm. Chỉ cần ông bà làm điều gì không vừa ý, anh lại phàn nàn với tôi. Tôi thật sự buồn và không biết làm sao để dung hòa đôi bên. Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

