Khi FIFA mở rộng quy mô World Cup lên 48 đội, số trận đấu của “ngày hội bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh” cũng tăng lên 104 trận đấu, và lịch thi đấu kéo dài thêm gần 2 tuần so với những kỳ World Cup trước đây.
Lần đầu tiên trong lịch sử, World Cup sẽ xuất hiện “vòng đấu 32 đội”. Các cầu thủ của đội tiến vào chung kết sẽ phải đá tổng cộng 8 trận trong 6 tuần lễ của mùa hè.
Nhiều hơn 1 trận có phải là vấn đề? Câu trả lời là có, và có đến tận 2 vấn đề.
Đầu tiên là số lượng trận đấu bắt đầu chạm ngưỡng “giọt nước tràn ly”. Và thứ 2 là thời gian hồi phục.
Ngày càng nhiều chuyên gia y học thể thao, HLV và cầu thủ cảnh báo rằng bóng đá đỉnh cao đang bước vào cuộc khủng hoảng quá tải nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.
World Cup 2026 không chỉ đến sau một mùa giải dài hơn bình thường, mà còn diễn ra trong bối cảnh lịch thi đấu toàn cầu ngày càng dày đặc.
Champions League đã đổi thể thức với nhiều trận hơn, FIFA mở rộng Club World Cup, UEFA duy trì Nations League, còn các CLB lớn vẫn tiếp tục những tour du đấu hè khổng lồ vì mục đích thương mại.
Sau từng năm, người hâm mộ chợt nhận ra rằng chính họ cũng phải “bội thực” vì những giải đấu ngày một nhiều, hoặc ngày một mở rộng. Và tất nhiên, các ngôi sao ngày càng kiệt sức.
Theo báo cáo Player Workload Monitoring của FIFPRO – nghiệp đoàn cầu thủ thế giới – nhiều cầu thủ đỉnh cao hiện thi đấu hơn 70 trận mỗi mùa và thường xuyên phải đá hai trận mỗi tuần trong thời gian kéo dài. FIFPRO gọi tình trạng này là “unsustainable” – không bền vững đối với sức khỏe con người.
Dữ liệu của FIFPRO cho thấy Luka Modric đã chơi tới 76 trận trong mùa 2024-2025 ở tuổi 40, tính cả CLB lẫn đội tuyển Croatia.
Federico Valverde có thống kê chơi hơn 6.100 phút trong khoảng 72 trận, với tổng quãng đường di chuyển và vận động cường độ cao thuộc nhóm lớn nhất châu Âu.
Trong khi đó, thủ môn Mathew Ryan của tuyển Úc được ghi nhận di chuyển khoảng 169.000km chỉ trong một mùa bóng do nghĩa vụ CLB và đội tuyển quốc gia, tương đương hơn bốn vòng quanh Trái đất.
Những con số ấy phản ánh một thực tế: bóng đá hiện đại không còn khoảng nghỉ.
Theo nghiên cứu của FIFPRO công bố năm 2021, có những cầu thủ phải chơi tới 82% số trận với thời gian nghỉ dưới mức tối thiểu 5 ngày giữa hai trận mà giới khoa học thể thao khuyến nghị.
Một hội đồng gồm 70 chuyên gia y học thể thao trong nghiên cứu Delphi của FIFPRO sau đó thống nhất rằng cầu thủ chuyên nghiệp cần tối thiểu 28 ngày nghỉ hoàn toàn sau mỗi mùa giải để giảm nguy cơ chấn thương và suy kiệt thể chất.
Nhưng thực tế đang diễn ra theo chiều ngược lại.
Mùa hè 2025, FIFA tổ chức Club World Cup phiên bản mở rộng với 32 đội, khiến nhiều ngôi sao gần như không có kỳ nghỉ trước khi bước vào mùa bóng mới. FIFPRO cảnh báo nhóm cầu thủ tham dự giải này là những người có nguy cơ quá tải nghiêm trọng nhất trước World Cup 2026.
Mbappe là một trong những ví dụ về chuyện “thi đấu liên tục, liên tục, không có khoảng nghỉ”. Vào mùa hè các năm chẵn, anh luôn phải dự World Cup và Euro. Và giờ đây đến năm lẻ, anh đá FIFA Club World Cup với mật độ 4 năm 1 lần.
Từ 2024 – 2030, Mbappe chỉ được nghỉ hè duy nhất 1 lần vào năm 2027. Nếu vẫn còn thi đấu trong năm 2031, tiền đạo người Pháp sẽ được nghỉ mùa hè năm đó – nhưng ai mà biết được liệu FIFA hay UEFA có lại “phát minh” thêm giải đấu nào hay không.
Giáo sư Simon Chadwick, chuyên gia kinh tế thể thao tại Skema Business School, nhận định với Reuters: “Bóng đá hiện đại đang tự tạo ra nghịch lý. Các tổ chức quản lý muốn tối đa hóa doanh thu bằng cách tăng số trận, nhưng chính điều đó lại đe dọa tài sản quý giá nhất của họ: cơ thể cầu thủ”.
Không chỉ số trận tăng, cường độ thi đấu hiện nay cũng khác xa bóng đá cách đây 20 năm. Một phân tích của Financial Times chỉ ra rằng dù tổng số phút thi đấu chưa tăng quá đột biến so với quá khứ, lượng nước rút tốc độ cao, pressing và chuyển trạng thái trong bóng đá hiện đại đã tăng mạnh.
Điều đó khiến cơ thể cầu thủ chịu tải lớn hơn nhiều so với thế hệ trước.
Tờ The Times cho biết số ca chấn thương cơ và gân kheo tại bóng đá châu Âu tăng liên tục trong những năm gần đây. Các chuyên gia y học thể thao đặc biệt lo ngại về xu hướng gia tăng các ca đứt dây chằng chéo trước đầu gối (ACL), loại chấn thương có thể khiến cầu thủ nghỉ thi đấu cả năm.
Bóng đá nữ còn đối mặt nguy cơ nghiêm trọng hơn. Theo nhiều nghiên cứu y học thể thao được The Guardian dẫn lại, cầu thủ nữ có nguy cơ chấn thương ACL cao gấp 2-6 lần nam giới, trong khi lịch thi đấu của bóng đá nữ ngày càng dày đặc sau sự bùng nổ thương mại vài năm gần đây.
Nhiều HLV hàng đầu đã công khai chỉ trích FIFA và UEFA về vấn đề này. Jurgen Klopp từng gọi lịch thi đấu hiện tại là “điên rồ”, còn Pep Guardiola nhiều lần cảnh báo cầu thủ “không phải máy móc”.
HLV Mikel Arteta của Arsenal nói thẳng: “Khối lượng thi đấu là nguyên nhân chính dẫn tới cuộc khủng hoảng chấn thương hiện nay. Chúng ta đang yêu cầu các cầu thủ chơi với cường độ tối đa suốt 11 tháng mỗi năm”.
Ngay cả Harry Kane, đội trưởng tuyển Anh, cũng thừa nhận cầu thủ gần như không có tiếng nói khi FIFA liên tục mở rộng các giải đấu. Anh nói với báo chí Anh rằng các cầu thủ “muốn được lắng nghe nhiều hơn” trước khi bóng đá tiếp tục tăng tải thêm nữa.
Một trong những nỗi lo lớn nhất trước World Cup 2026 là nguy cơ giải đấu sẽ chứng kiến nhiều ngôi sao bước vào giải trong trạng thái kiệt sức hoặc chưa hồi phục hoàn toàn sau chấn thương. Điều này từng xảy ra tại World Cup 2022, khi hàng loạt tên tuổi lớn như Karim Benzema, Sadio Mane hay N’Golo Kante gặp vấn đề thể lực trước giải.
Tiến sĩ Vincent Gouttebarge, Giám đốc y khoa của FIFPRO, cảnh báo rằng bóng đá đang trở thành “một ngành công nghiệp vượt quá giới hạn sinh học của con người”.
Ông nói: “Không có môn thể thao đồng đội đỉnh cao nào trên thế giới vận hành với lịch thi đấu dày đặc và thiếu bảo vệ sức khỏe vận động viên như bóng đá hiện nay”.
Chuyện "măng mọc nhưng tre chưa già" đang là thực tế dễ thấy ở đội tuyển Việt Nam. Dù có lứa U.23 vô địch Đông Nam Á, SEA Games và đoạt hạng ba châu Á, nhưng HLV Kim Sang-sik không sử dụng bất cứ nhân tố trẻ nào ở 2 trận đấu gần nhất của đội tuyển quốc gia.
HLV Kim Sang-sik có lý do khi vẫn ưu tiên lớp cựu binh. Thế hệ của Hoàng Hên, Xuân Son, Quang Hải, Hoàng Đức, Xuân Mạnh, Tiến Anh, Duy Mạnh... vẫn có thể cáng đáng ở đội tuyển quốc gia thêm tối thiểu 2 đến 3 năm nữa.
Tuy nhiên, cuộc chuyển giao sớm muộn sẽ đến, đặc biệt là trên tuyến tiền đạo vốn dĩ đang mỏng người và cần thêm sức cạnh tranh. Sau khi gạch tên Tiến Linh bởi phong độ yếu kém, ông Kim hiện chỉ còn trong tay Xuân Son (1997), Tuấn Hải (1998), Việt Cường và Gia Hưng (cùng sinh năm 2000).
Cơn khát tiền đạo giỏi đã đeo bám bóng đá Việt Nam suốt nhiều năm. Giai đoạn đỉnh cao cùng đội tuyển Việt Nam (2018-2022), HLV Park Hang-seo từng tuyên bố chỉ có 3 tiền đạo đáp ứng yêu cầu, đó là Công Phượng, Tiến Linh và Đức Chinh.
Lúc này, cả ba không còn sức cạnh tranh ở đội tuyển. Đó là lý do khi cánh cửa nhập tịch ngoại binh mở ra, vị trí đầu tiên mà HLV Kim Sang-sik bổ sung chính là trung phong.
Xuân Son đã tỏa sáng với 7 bàn thắng, mang về chức vô địch AFF Cup 2024 cho đội tuyển Việt Nam. Thế nhưng, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Đội tuyển quốc gia có thể cởi mở với ngoại binh nhập tịch, song cần tự đi trên đôi chân của mình: phát triển lứa nội binh, Việt kiều, với những nhân tố mang dòng máu Việt, để xây dựng tương lai bền vững.
Tương lai ấy nằm ở những chân sút "tài không đợi tuổi" như Đình Bắc, Ngô Đăng Khoa, hay Việt kiều Lee Williams.
Dù vua phá lưới V-League mùa này nhiều khả năng lại thuộc về ngoại binh, nhưng các chân sút trẻ xứng đáng được vinh danh nhờ phong độ quật khởi.
Đình Bắc là lá cờ đầu của thế hệ mới, khi ghi 10 bàn (chỉ trong 7 trận gần nhất) ở V-League để đua sòng phẳng với Hoàng Hên trong danh sách các chân sút nội hay nhất.
Cầu thủ sinh năm 2004 trưởng thành trong hệ thống chiến thuật đề cao triết lý kiểm soát, ban bật và triển khai bóng ở cường độ cao của HLV Alexandre Polking. Chiến lược gia Brazil đã xây dựng môi trường tấn công đậm đặc, giúp những ngôi sao có thừa sức trẻ và khát vọng như "cá gặp nước", phát huy tối đa tiềm năng.
Sau khi bị loại khỏi danh sách chính thức tại AFF Cup 2024, Đình Bắc sẽ trở lại AFF Cup 2026 với vị thế mới. Anh là vua phá lưới U.23 châu Á 2026, đầu tàu hàng công CLB CAHN với bản lĩnh dạn dày đúc kết sau biến cố, cùng tư duy ngày càng hoàn thiện. Đình Bắc đủ sức cạnh tranh sòng phẳng suất đá chính, không chỉ tại AFF Cup 2026, mà còn là Asian Cup 2027 hay vòng loại World Cup 2030.
Dù chưa định hình lối chơi như CLB CAHN, nhưng CLB Công an TP.HCM lại là vườn ươm của những tài năng trẻ xuất chúng như Ngô Đăng Khoa, Lee Williams.
Đăng Khoa (sinh năm 2006) đã có quốc tịch Việt Nam, sẵn sàng khoác áo U.23 đá ASIAD 20. Nhờ được các HLV Lê Huỳnh Đức và Phùng Thanh Phương trao gửi niềm tin, Đăng Khoa đã hòa nhập rất nhanh với đội bóng mới.
Thể hình khiêm tốn (1,65 m) không phải trở ngại, khi Đăng Khoa nhanh, khỏe và lì đòn, có thể cày ải cường độ cao ở cánh trái. 3 bàn thắng trong mùa đầu chơi cho CLB Công an TP.HCM là khởi đầu hứa hẹn, để tiền đạo Việt kiều Úc viết nên hành trình mới. tại quê hương thứ hai.
Lee Williams (sinh năm 2007) chơi càng ngày càng hay, khi đã ghi 6 bàn trong mùa đầu bước đến V-League. Tiền đạo Việt kiều Anh là mẫu trung phong hiện đại với chiều cao tốt (1,9 m), tì đè và không chiến tốt, xử lý một chạm thông minh.
Pha đánh đầu dội khung gỗ rồi băng vào tự đệm bóng ghi bàn trước Ninh Bình là phiên bản hiệu quả, lì lợm mà một tiền đạo phải có. Hay trước đó, Lee Williams cũng xé lưới Đà Nẵng trên chấm phạt đền. Việc được giao sút phạt đền là sự chứng nhận cho bản lĩnh của cầu thủ mới 19 tuổi.
Lee Williams, Ngô Đăng Khoa, Đình Bắc... còn cả khoảng trời phía trước và sẽ hay hơn, nếu được ra sân thường xuyên và phát triển đúng hướng. Tương lai đội tuyển phải thuộc về người trẻ, với khát khao cống hiến và tư duy cởi mở như vậy.
Bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ bước vào hành trình World Cup 2026 với sự háo hức tột độ sau hơn hai thập niên chờ đợi. Người hâm mộ Thổ Nhĩ Kỳ đang tràn đầy hy vọng thế hệ tài năng mới này có thể tái hiện ký ức huy hoàng - giành huy chương đồng năm 2002. Hy vọng đó hoàn toàn có cơ sở khi đội hình của họ có hàng loạt ngôi sao đang chinh chiến tại các giải VĐQG hàng đầu châu Âu, nổi bật là Arda Guler của Real Madrid (được định giá lên tới 90 triệu euro). Trước khi giải đấu khởi tranh, Thổ Nhĩ Kỳ cùng Mỹ được đánh giá cao nhất bảng D, sẽ cạnh tranh quyết liệt cho vị trí nhất bảng. Thậm chí nếu so sánh về lực lượng, Thổ Nhĩ Kỳ còn nhỉnh hơn cả chủ nhà Mỹ.
Thế nhưng thực tế diễn ra ở 2 lượt trận thật phũ phàng. Thổ Nhĩ Kỳ đã rơi xuống vị trí cuối bảng D và chính thức bị loại trước 1 vòng đấu. Tại World Cup 2026 với quy mô mở rộng lên 48 đội, thể thức thi đấu mang lại cơ hội sửa sai rất lớn khi có đến 8 đội hạng ba (trong 12 đội) được đi tiếp. Ấy vậy mà Thổ Nhĩ Kỳ vẫn không thể chạm tay vào tấm vé vớt này. Trận đấu hạ màn bảng D của Thổ Nhĩ Kỳ gặp Mỹ chỉ mang tính chất thủ tục. Thầy trò HLV Vincenzo Montella dù có tạo mưa bàn thắng vào lưới Mỹ thì họ vẫn phải xếp chót bảng, do thành tích đối đầu trực tiếp mới là chỉ số phụ được xét đến trước tiên (Thổ Nhĩ Kỳ thua cả Úc lẫn Paraguay).
Nguyên nhân lớn nhất dẫn đến thảm bại này chính là hàng công của đội tuyển Thổ Nhĩ Kỳ dứt điểm quá kém. Họ áp đặt lối chơi, vượt trội đối phương ở mọi thống kê, ngoại trừ bàn thắng. Trong 2 trận thua trước Úc và Paraguay, các cầu thủ Thổ Nhĩ Kỳ tung ra tổng cộng 62 pha dứt điểm nhưng chỉ có 12 lần đưa bóng đi trúng đích, còn số bàn thắng là con số 0 tròn trĩnh. Ở trận gặp Paraguay, dù được chơi hơn người trong cả hiệp 2, Thổ Nhĩ Kỳ vẫn bất lực trong việc đưa bóng vào lưới đối phương.
Nhờ thất bại của Thổ Nhĩ Kỳ, chủ nhà Mỹ đã sớm giành vé vào vòng knock-out với vị trí nhất bảng D. Ở trận đấu vào rạng sáng 20.6, đội bóng xứ cờ hoa thắng nhẹ nhàng 2-0 trước Úc. Vị trí nhì bảng D sẽ là cuộc cạnh tranh giữa Úc và Paraguay khi hai đội trực tiếp đụng độ nhau ở lượt trận cuối cùng vào ngày 26.6.
Tại bảng C, sau màn trình diễn gây thất vọng ngày ra quân (hòa Ma Rốc 1-1), "ông lớn" Brazil cho thấy sự khởi sắc bằng chiến thắng dễ dàng 3-0 trước Haiti. Điểm nhấn lớn nhất trong trận đấu này thuộc về tiền đạo Matheus Cunha. Chân sút của M.U đã lập cú đúp bàn thắng đẳng cấp. Siêu sao Vinicius Junior cũng lập công, tiếp tục chứng minh anh là điểm tựa lớn nhất trên hàng công của đội bóng xứ sở samba lúc này. Thắng lợi này giúp Brazil tạm thời vươn lên dẫn đầu bảng C (4 điểm, hiệu số +3), đồng thời giúp họ chiếm lợi thế lớn trong cuộc đua giành ngôi đầu.
Ma Rốc đang bám đuổi Brazil gắt gao. Ở lượt trận thứ hai, đội bóng Bắc Phi thắng Scotland 1-0, hiện đứng nhì bảng C với 4 điểm và hiệu số +1. Cục diện bảng C hứa hẹn đầy hấp dẫn ở lượt cuối diễn ra sáng 25.6 khi Brazil chạm trán đối thủ khó chịu Scotland, còn Ma Rốc tràn đầy cơ hội tích lũy hiệu số để vươn lên giành ngôi đầu khi gặp Haiti (đã chính thức bị loại sau 2 trận toàn thua).
Tháng 1/1980, đội bóng chày Los Angeles Dodgers tuyển chọn Lesch với kỳ vọng cây ném bóng thuận tay phải này sẽ một ngày tỏa sáng tại sân Dodger. Nhưng điều đó không bao giờ xảy ra.
Lesch chưa từng vượt qua cấp độ thấp nhất của hệ thống giải hạng dưới. Anh chỉ thi đấu 10 inning, để thủng lưới nhiều hơn số lần loại đối thủ. Chưa đầy 18 tháng sau ngày được tuyển chọn, Lesch bị thanh lý hợp đồng vì chấn thương chóp xoay vai, khép lại giấc mơ Major League trước cả tuổi được phép uống bia hợp pháp tại Mỹ. "Tôi đã tới Disney World sau đó", Lesch nhớ lại.
Tuy nhiên, chính một điều khoản nhỏ trong hợp đồng với Dodgers đã thay đổi cuộc đời ông. Khi ký hợp đồng, đội bóng không trả mức thưởng lớn nhưng cam kết sẽ chi trả học phí đại học nếu Lesch quay lại trường.
Với Dodgers, đó được xem là khoản đầu tư an toàn. "Họ có lẽ nghĩ rằng nếu không thành công trong bóng chày, tôi sẽ về làm trợ lý huấn luyện ở trường trung học nào đó", Lesch nói. Nhưng mọi chuyện diễn ra theo hướng hoàn toàn khác.
Một biến cố khác sau đó cũng góp phần khép lại hoàn toàn giấc mơ bóng chày của Lesch là vụ hỏa hoạn tại ngôi nhà gia đình ông. Ngọn lửa đã phá hủy gần như toàn bộ tài sản và kỷ vật thời thơ ấu liên quan đến sự nghiệp thể thao của ông, đồng thời khiến cha mẹ ông bị thương nặng. Trong đống tro tàn, thứ duy nhất còn sót lại từ quãng đời vận động viên của Lesch là chiếc nhẫn vô địch từ mùa giải duy nhất tại các giải hạng dưới - một kỷ vật hiếm hoi đánh dấu chặng đường ngắn ngủi của ông với bóng chày chuyên nghiệp.
Không chỉ trở lại giảng đường, Lesch còn lấy ba bằng đại học và sau đại học, trong đó có bằng thạc sĩ và tiến sĩ tại Đại học Harvard. Ông sau này trở thành một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về Trung Đông, xuất bản 18 cuốn sách cùng hơn 140 công trình nghiên cứu, đồng thời cố vấn cho bốn đời tổng thống Mỹ - từ George W. Bush cho đến Joe Biden - và nhiều nhà ngoại giao Liên Hợp Quốc.
"Nếu không có khoản hỗ trợ đó từ Dodgers, tôi khó có thể theo học Harvard vì học phí quá đắt", Lesch, nay 65 tuổi, cho biết.
Nhiều người cho rằng quyết định của Dodgers vô tình đã tác động tới lịch sử hiện đại. Những cuộc gặp giữa Lesch với Tổng thống Syria Bashar al-Assad, vai trò trung gian trong các nỗ lực cải thiện quan hệ Mỹ - Syria hay công việc hòa giải xung đột tại Trung Đông đều khó xảy ra nếu Lesch không dính chấn thương vai năm ấy.
"Bóng chày mất đi một cầu thủ, nhưng học thuật có được một học giả lớn", Robert Freedman, chuyên gia về chính trị Nga và Trung Đông, nhận xét.
Theo Freedman, chính ông là người gợi ý Lesch nghiên cứu về Syria trong một bữa trưa nhiều năm trước. "Tôi nói với cậu ấy rằng đã rất lâu không có học giả Mỹ nào nghiên cứu nghiêm túc về Syria. Điều đó khiến Lesch hứng thú", ông kể.
Nhà báo Catherine Nixon Cooke, tác giả cuốn sách "Từ Dodgers đến Damascus: Hành trình của David Lesch từ bóng chày đến Trung Đông", cho rằng cuộc đời Lesch giống như "nhiều con người trong một". Bà nói: "Bóng chày lấy đi giấc mơ của ông ấy vì chấn thương, nhưng cũng chính bóng chày tạo ra kế hoạch dự phòng".
Lesch từng có khoảnh khắc đáng nhớ khi mới 19 tuổi tại trại huấn luyện mùa xuân của Dodgers ở Florida. HLV huyền thoại Tommy Lasorda bất ngờ gọi ông từ sân tập của đội trẻ lên ném bóng cho đội một. Đối diện Lesch hôm đó là dàn sao gồm Ron Cey, Bill Russell, Steve Garvey, Davey Lopes và Reggie Smith - những người sau này vô địch World Series.
Quá căng thẳng, cú ném đầu tiên của Lesch bay thẳng về phía đầu Ron Cey, khiến cầu thủ này ngã nhào xuống đất. "Tôi nghĩ mình sẽ bị sa thải ngay trong ngày hôm đó", Lesch kể. Nhưng ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hoàn thành buổi tập và nhận lời động viên từ cả Lasorda lẫn Garvey.
Nhiều năm sau, Lesch cho biết ký ức ấy giúp ông vững vàng trong những cuộc gặp với nguyên thủ quốc gia hay khi làm việc tại các vùng chiến sự. "Mỗi khi cảm thấy lo lắng, tôi lại nhớ tới lần đó và nghĩ rằng mình từng vượt qua được", ông nói.
Sau khi bị Dodgers thanh lý hợp đồng, Lesch trở lại Maryland học đại học. Thời điểm đầu thập niên 1980, Trung Đông trở thành tâm điểm địa chính trị toàn cầu, khiến ông đặc biệt quan tâm khu vực này.
Nhờ sự động viên của các giáo sư, Lesch nộp đơn vào nhiều trường danh tiếng như Georgetown, Johns Hopkins và Chicago trước khi chọn Harvard. Sau này, ông phát hiện hồ sơ học thuật của mình không quá nổi bật, nhưng chính quá khứ VĐV đã giúp ông được nhận.
"Thể thao dạy con người khả năng chịu thất bại và đứng dậy", Lesch cho biết. "Nhiều sinh viên xuất sắc bị sốc khi lần đầu nhận điểm C. VĐV thì nghĩ cách cải thiện bản thân".
Sự nghiệp học thuật của Lesch sau đó phát triển mạnh. Ông có hơn 30 chuyến tới Syria, tham gia kết nối các cuộc tiếp xúc giữa Tổng thống Syria Hafez al-Assad với Tổng thống Mỹ George H.W. Bush.
Bước ngoặt lớn nhất đến dưới thời Tổng thống George W. Bush, khi Bashar al-Assad tiếp đón Lesch trong hàng loạt cuộc phỏng vấn phục vụ cuốn sách "Con Sư tử mới của Damascus: Bashar al-Assad và Syria hiện đại".
Theo các cộng sự, điểm mạnh nhất của Lesch là khả năng lắng nghe. "Khi cố hòa giải, ông ấy nói không nhiều nhưng lắng nghe rất kỹ", Cooke nhận xét.
Cuốn sách của Lesch từng góp phần mở ra hy vọng bình thường hóa quan hệ giữa Syria với phương Tây. Ông đóng vai trò cầu nối không chính thức giữa Damascus và Washington.
Tuy nhiên, cánh cửa ấy nhanh chóng khép lại. Quan hệ gần gũi với Assad khiến Lesch bị nghi ngờ tại Syria, thậm chí hai lần bị đầu độc. Sau đó, ông công khai chỉ trích Assad là "bạo chúa khát máu" vì không thực hiện cải cách như cam kết.
Cuộc nội chiến Syria khiến gần 700.000 người thiệt mạng và hơn 6,7 triệu người phải rời bỏ nhà cửa trước khi gia đình Assad lưu vong sang Nga năm 2024.
Nhìn lại hành trình đời mình, Lesch cho biết ông không còn tiếc nuối sự nghiệp bóng chày dang dở. "Sự nghiệp của tôi diễn ra rất tuyệt", ông nói. "Thực tế, theo một cách nào đó, tôi mừng vì bóng chày đã không thành công với mình".