Khi FIFA mở rộng quy mô World Cup lên 48 đội, số trận đấu của “ngày hội bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh” cũng tăng lên 104 trận đấu, và lịch thi đấu kéo dài thêm gần 2 tuần so với những kỳ World Cup trước đây.
Lần đầu tiên trong lịch sử, World Cup sẽ xuất hiện “vòng đấu 32 đội”. Các cầu thủ của đội tiến vào chung kết sẽ phải đá tổng cộng 8 trận trong 6 tuần lễ của mùa hè.
Nhiều hơn 1 trận có phải là vấn đề? Câu trả lời là có, và có đến tận 2 vấn đề.
Đầu tiên là số lượng trận đấu bắt đầu chạm ngưỡng “giọt nước tràn ly”. Và thứ 2 là thời gian hồi phục.
Ngày càng nhiều chuyên gia y học thể thao, HLV và cầu thủ cảnh báo rằng bóng đá đỉnh cao đang bước vào cuộc khủng hoảng quá tải nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.
World Cup 2026 không chỉ đến sau một mùa giải dài hơn bình thường, mà còn diễn ra trong bối cảnh lịch thi đấu toàn cầu ngày càng dày đặc.
Champions League đã đổi thể thức với nhiều trận hơn, FIFA mở rộng Club World Cup, UEFA duy trì Nations League, còn các CLB lớn vẫn tiếp tục những tour du đấu hè khổng lồ vì mục đích thương mại.
Sau từng năm, người hâm mộ chợt nhận ra rằng chính họ cũng phải “bội thực” vì những giải đấu ngày một nhiều, hoặc ngày một mở rộng. Và tất nhiên, các ngôi sao ngày càng kiệt sức.
Theo báo cáo Player Workload Monitoring của FIFPRO – nghiệp đoàn cầu thủ thế giới – nhiều cầu thủ đỉnh cao hiện thi đấu hơn 70 trận mỗi mùa và thường xuyên phải đá hai trận mỗi tuần trong thời gian kéo dài. FIFPRO gọi tình trạng này là “unsustainable” – không bền vững đối với sức khỏe con người.
Dữ liệu của FIFPRO cho thấy Luka Modric đã chơi tới 76 trận trong mùa 2024-2025 ở tuổi 40, tính cả CLB lẫn đội tuyển Croatia.
Federico Valverde có thống kê chơi hơn 6.100 phút trong khoảng 72 trận, với tổng quãng đường di chuyển và vận động cường độ cao thuộc nhóm lớn nhất châu Âu.
Trong khi đó, thủ môn Mathew Ryan của tuyển Úc được ghi nhận di chuyển khoảng 169.000km chỉ trong một mùa bóng do nghĩa vụ CLB và đội tuyển quốc gia, tương đương hơn bốn vòng quanh Trái đất.
Những con số ấy phản ánh một thực tế: bóng đá hiện đại không còn khoảng nghỉ.
Theo nghiên cứu của FIFPRO công bố năm 2021, có những cầu thủ phải chơi tới 82% số trận với thời gian nghỉ dưới mức tối thiểu 5 ngày giữa hai trận mà giới khoa học thể thao khuyến nghị.
Một hội đồng gồm 70 chuyên gia y học thể thao trong nghiên cứu Delphi của FIFPRO sau đó thống nhất rằng cầu thủ chuyên nghiệp cần tối thiểu 28 ngày nghỉ hoàn toàn sau mỗi mùa giải để giảm nguy cơ chấn thương và suy kiệt thể chất.
Nhưng thực tế đang diễn ra theo chiều ngược lại.
Mùa hè 2025, FIFA tổ chức Club World Cup phiên bản mở rộng với 32 đội, khiến nhiều ngôi sao gần như không có kỳ nghỉ trước khi bước vào mùa bóng mới. FIFPRO cảnh báo nhóm cầu thủ tham dự giải này là những người có nguy cơ quá tải nghiêm trọng nhất trước World Cup 2026.
Mbappe là một trong những ví dụ về chuyện “thi đấu liên tục, liên tục, không có khoảng nghỉ”. Vào mùa hè các năm chẵn, anh luôn phải dự World Cup và Euro. Và giờ đây đến năm lẻ, anh đá FIFA Club World Cup với mật độ 4 năm 1 lần.
Từ 2024 – 2030, Mbappe chỉ được nghỉ hè duy nhất 1 lần vào năm 2027. Nếu vẫn còn thi đấu trong năm 2031, tiền đạo người Pháp sẽ được nghỉ mùa hè năm đó – nhưng ai mà biết được liệu FIFA hay UEFA có lại “phát minh” thêm giải đấu nào hay không.
Giáo sư Simon Chadwick, chuyên gia kinh tế thể thao tại Skema Business School, nhận định với Reuters: “Bóng đá hiện đại đang tự tạo ra nghịch lý. Các tổ chức quản lý muốn tối đa hóa doanh thu bằng cách tăng số trận, nhưng chính điều đó lại đe dọa tài sản quý giá nhất của họ: cơ thể cầu thủ”.
Không chỉ số trận tăng, cường độ thi đấu hiện nay cũng khác xa bóng đá cách đây 20 năm. Một phân tích của Financial Times chỉ ra rằng dù tổng số phút thi đấu chưa tăng quá đột biến so với quá khứ, lượng nước rút tốc độ cao, pressing và chuyển trạng thái trong bóng đá hiện đại đã tăng mạnh.
Điều đó khiến cơ thể cầu thủ chịu tải lớn hơn nhiều so với thế hệ trước.
Tờ The Times cho biết số ca chấn thương cơ và gân kheo tại bóng đá châu Âu tăng liên tục trong những năm gần đây. Các chuyên gia y học thể thao đặc biệt lo ngại về xu hướng gia tăng các ca đứt dây chằng chéo trước đầu gối (ACL), loại chấn thương có thể khiến cầu thủ nghỉ thi đấu cả năm.
Bóng đá nữ còn đối mặt nguy cơ nghiêm trọng hơn. Theo nhiều nghiên cứu y học thể thao được The Guardian dẫn lại, cầu thủ nữ có nguy cơ chấn thương ACL cao gấp 2-6 lần nam giới, trong khi lịch thi đấu của bóng đá nữ ngày càng dày đặc sau sự bùng nổ thương mại vài năm gần đây.
Nhiều HLV hàng đầu đã công khai chỉ trích FIFA và UEFA về vấn đề này. Jurgen Klopp từng gọi lịch thi đấu hiện tại là “điên rồ”, còn Pep Guardiola nhiều lần cảnh báo cầu thủ “không phải máy móc”.
HLV Mikel Arteta của Arsenal nói thẳng: “Khối lượng thi đấu là nguyên nhân chính dẫn tới cuộc khủng hoảng chấn thương hiện nay. Chúng ta đang yêu cầu các cầu thủ chơi với cường độ tối đa suốt 11 tháng mỗi năm”.
Ngay cả Harry Kane, đội trưởng tuyển Anh, cũng thừa nhận cầu thủ gần như không có tiếng nói khi FIFA liên tục mở rộng các giải đấu. Anh nói với báo chí Anh rằng các cầu thủ “muốn được lắng nghe nhiều hơn” trước khi bóng đá tiếp tục tăng tải thêm nữa.
Một trong những nỗi lo lớn nhất trước World Cup 2026 là nguy cơ giải đấu sẽ chứng kiến nhiều ngôi sao bước vào giải trong trạng thái kiệt sức hoặc chưa hồi phục hoàn toàn sau chấn thương. Điều này từng xảy ra tại World Cup 2022, khi hàng loạt tên tuổi lớn như Karim Benzema, Sadio Mane hay N’Golo Kante gặp vấn đề thể lực trước giải.
Tiến sĩ Vincent Gouttebarge, Giám đốc y khoa của FIFPRO, cảnh báo rằng bóng đá đang trở thành “một ngành công nghiệp vượt quá giới hạn sinh học của con người”.
Ông nói: “Không có môn thể thao đồng đội đỉnh cao nào trên thế giới vận hành với lịch thi đấu dày đặc và thiếu bảo vệ sức khỏe vận động viên như bóng đá hiện nay”.
Trang News1 tỏ ra tiếc nuối khi U.17 Hàn Quốc chỉ cán đích ở vị trí nhì bảng dù từng thắng đậm U.17 Việt Nam 4-1 ở lượt trận thứ hai. Tờ báo này viết: “U.17 Hàn Quốc kết thúc vòng bảng với 1 chiến thắng và 2 trận hòa, xếp sau U.17 Việt Nam (6 điểm) và sẽ gặp đương kim vô địch U.17 Uzbekistan ở tứ kết. Trận hòa U.17 Yemen là màn trình diễn kém hiệu quả của hàng công, khi đội bóng kiểm soát bóng vượt trội nhưng liên tục bỏ lỡ cơ hội”.
Theo News1, U.17 Hàn Quốc “áp đảo Yemen ngay từ đầu”, nhưng các chân sút như An Ju-wan hay Jeong Ha-won đều thiếu chính xác trong những tình huống quyết định. Đáng chú ý, cú sút của An Ju-wan còn tìm đến cột dọc trong hiệp 1. Sang hiệp 2, dù HLV Kim Hyun-jun liên tục điều chỉnh nhân sự, U.17 Hàn Quốc vẫn bế tắc và chấp nhận kết quả hòa 0-0 đầy thất vọng.
Trong khi đó, Star News dùng những từ ngữ nặng nề hơn khi gọi đây là “trận hòa cực tệ của U.17 Hàn Quốc”. Tờ báo nhấn mạnh: “Yemen chỉ đứng hạng 149 trên bảng xếp hạng FIFA cấp đội tuyển quốc gia và đội tuyển trẻ của họ cũng không được đánh giá quá cao. Dù vậy, U.17 Hàn Quốc không thể tạo ra khác biệt dù được đánh giá vượt trội hơn nhiều”.
Star News chỉ ra việc U.17 Hàn Quốc suýt phải trả giá đắt vì màn trình diễn bạc nhược này. “Nếu thua U.17 Yemen thay vì trận hòa đáng xấu hổ, U.17 Hàn Quốc hoàn toàn có thể bị loại ngay từ vòng bảng. Rất may, chúng ta đã không phải nhận bàn thua nào và việc lọt vào tứ kết vẫn giúp U.17 Hàn Quốc giành vé dự U.17 World Cup 2026 tại Qatar”.
Nhiều tờ báo Hàn Quốc cũng nhấn mạnh hậu quả lớn nhất của trận hòa U.17 Yemen là việc đội bóng trẻ nước này mất ngôi đầu bảng vào tay U.17 Việt Nam. Với vị trí nhì bảng C, U.17 Hàn Quốc phải chạm trán U.17 Uzbekistan - đội toàn thắng ở bảng D và đang được xem là ứng viên vô địch hàng đầu.
MT Sports đánh giá đây là thử thách cực lớn với thầy trò HLV Kim Hyun-jun. Tờ báo này nhắc lại việc U.17 Uzbekistan đã thắng Ấn Độ 3-0 và hạ U.17 Úc 2-0 ở vòng bảng. Đội bóng Trung Á còn là đương kim vô địch giải đấu, sở hữu lối chơi giàu thể lực và tổ chức rất chặt chẽ.
Seoul Economic Daily cũng cho rằng việc đứng nhì bảng khiến hành trình của U.17 Hàn Quốc trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Nếu vượt qua Uzbekistan, họ nhiều khả năng còn phải đối đầu U.17 Nhật Bản ở bán kết. Trong khi đó, U.17 Việt Nam ở nhánh còn lại sẽ gặp Úc tại tứ kết.
Seoul Economic Daily nhận xét: "Chỉ vài ngày trước, U.17 Hàn Quốc còn nhận nhiều lời khen sau khi ngược dòng, đánh bại U.17 Việt Nam 4-1. Tuy nhiên, chỉ sau trận hòa U.17 Yemen, thái độ của dư luận Hàn Quốc đã đảo chiều nhanh chóng. Đội bóng trẻ Hàn Quốc đang thiếu sự ổn định, đặc biệt ở khả năng dứt điểm và xử lý trong những trận đấu then chốt".
Dù bị chỉ trích, U.17 Hàn Quốc vẫn nối dài thành tích đáng nể khi lần thứ 4 liên tiếp giành vé dự U.17 World Cup, bắt đầu từ giải đấu năm 2019 tại Brazil. Theo truyền thông Hàn Quốc, nhiệm vụ của thầy trò HLV Kim Hyun-jun lúc này là phải nhanh chóng cải thiện phong độ, hướng đến việc chấm dứt cơn khát danh hiệu vô địch U.17 châu Á kéo dài từ năm 2002.
Phải chăng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc? Không hẳn, vì ở đó còn những vị mặn chát của cú đá penalty không thành công, của những phút giây dường như Messi bất lực trước gánh nặng tuổi tác và sự kỷ luật của hàng thủ đối phương.
Chúng ta đã được chứng kiến một Messi rất khác trong 78 phút đầu của trận đấu. Một Messi thiếu sinh khí với những bước chạy mỏi mệt, một tiền vệ trung tâm đứng chờ bóng ở giữa sân và cuối cùng để đối thủ vượt lên trên cắt bóng. Một tiền đạo không theo kịp những đường chuyền khai thác khoảng trống của các đồng đội. Một chân sút nỗ lực giành bóng ở giữa sân, bật tường với đồng đội để tiếp cận vòng cấm đối phương nhưng rồi ở góc đá sở trường lại đưa trái bóng lên thẳng khán đài.
Đặc biệt là hình ảnh Messi khá hồi hộp khi đứng trước quả 11 m ở phút 18. Cú đá vừa nhẹ, vừa hiền lại vừa dễ bắt bài của M10 không thắng được thủ thành Shobeir. Khuôn mặt thất thần, ánh mắt ngước lên bầu trời như đang mong mỏi điều kỳ diệu. Khoảnh khắc đó, trái tim những người yêu Messi bỗng như lỡ mất vài nhịp. Và những ám ảnh về thực trạng của Messi tuổi 39 lại tràn về. Sự liên tưởng đến thất bại của Ronaldo, Modric, Neymar của những ngày trước. Sự lo sợ về một thất bại khủng khiếp lại hiện hữu khi Ziko nâng tỷ số lên 2-0 và Argentina vẫn hoàn toàn bế tắc.
Ai Cập không chỉ là phòng thủ chặt chẽ, phong tỏa mọi khoảng trống liên quan đến Messi mà còn trình diễn một thứ bóng đá phòng ngự phản công vô cùng đẹp mắt và hiệu quả. Họ đã có một trận đấu để đời với sự tập trung và lăn xả trong từng tình huống phòng ngự. Những bước chạy thần tốc và nhịp phản công hoàn hảo với kỹ thuật cá nhân điêu luyện của Hassan, khả năng cầm nhịp và giữ bóng siêu việt của Salah, tốc độ và khát khao ghi bàn đến tột cùng của Ziko. Tất cả đã đẩy Argentina đứng trước bờ vực của sự thảm bại.
Nhưng ở thời khắc ngặt nghèo đó, Messi đã không bỏ cuộc. Tư duy chơi bóng thông minh và kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao nhiều năm giúp M10 tự tìm giải pháp cho riêng mình. Sau phần lớn thời gian hoạt động không hiệu quả ở trung lộ, Messi bắt đầu dạt sang cánh phải. Những sự điều chỉnh của HLV Scaloni đã bắt đầu phát huy tác dụng. Việc đẩy nhanh tốc độ và sức ép tấn công khiến hàng phòng ngự Ai Cập bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn. Trung vệ như Romero cũng được khuyến khích dâng cao để phục vụ những tình huống không chiến. Và từ một pha dàn xếp như thế ở phút 79, khoảng trống đã được tạo ra cho Messi ở biên phải. Bóng trong chân, mặt ngẩng cao quan sát và đội trưởng Argentina đã tìm thấy khoảng trống cho Romero. Không mất nhiều thời gian, M10 đã treo trái bóng đến vị trí của đồng đội chính xác đến từng centimet để trung vệ Tottenham thoải mái đánh đầu cận thành ghi bàn.
Những nhân tố mới như Martinez, Montiel, Gonzalez cũng đã lần lượt được tung vào sân để gia tăng áp lực tấn công. Và sau những nỗ lực liên tục tạt bóng từ cánh phải của Messi, hàng phòng ngự của Ai Cập đã rối loạn. Đích thân nhạc trưởng của Argentina sau những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình đã có được cơ hội thuận lợi cân bằng tỷ số 2-2 từ cú đá nửa nẩy quyết đoán; để rồi phần còn lại là lịch sử.
Một lần nữa Messi trở thành người hùng dân tộc, một lần nữa anh kéo Argentina trở lại từ ngưỡng cửa địa ngục. Tài năng, phẩm chất, tinh thần, bản lĩnh, ý chí chiến đấu của M10 đã được thể hiện đúng thời điểm mà người Argentina cần anh nhất. Nhưng trong suốt hành trình kỳ diệu đó, chỉ có Messi mới hiểu anh đã phải trải qua những gì, đã khó khăn, đã bất lực ra sao; đã cảm nhận gánh nặng tuổi tác và sự thất bại gần đến nhường nào? Và có lẽ anh cũng đã nghĩ đến thân phận của người gánh lỗi nếu Argentina không thể đi tiếp.
Có lẽ vì thế chúng ta mới được nhìn thấy được nhiều nước mắt của Messi đến như vậy. Nước mắt của sự lo lắng, sợ hãi, của sự tự trách bản thân mình. Và cuối cùng có lẽ mới là những giọt nước mắt hạnh phúc khi vượt qua mọi khó khăn trở ngại để chiến thắng. Có lẽ những giọt nước mắt của Messi cũng mang lại cho chúng ta quá nhiều những bài học hữu ích: về giới hạn của con người, về những sai sót nào đó trong cuộc sống, về nghị lực vượt qua nghịch cảnh. Chỉ có cách đối đầu với tất cả những điều đó và vượt qua thì chúng ta mới có thể có được những giọt nước mắt hạnh phúc trọn vẹn.
Đội tuyển Việt Nam đã vô địch AFF Cup 2024 nhờ phong độ chói sáng của chân sút Nguyễn Xuân Son (7 bàn sau 5 trận), trên nền tảng lối chơi trực diện, tốc độ mà HLV Kim Sang-sik xây dựng cách đây 2 năm.
Không chỉ "mát tay" khi biến tập thể rệu rã dưới thời người tiền nhiệm Philippe Troussier thành cỗ máy chiến thắng tại AFF Cup, ông Kim còn để lại dấu ấn riêng biệt với những phát hiện mới mẻ.
Đó là thủ môn Nguyễn Đình Triệu, người đã đi từ chỗ vô danh để bước lên sân khấu lớn, trở thành thủ môn xuất sắc nhất AFF Cup 2024. Tiền vệ Doãn Ngọc Tân lần đầu lên tuyển, để rồi chơi ấn tượng ở tuyến giữa nhờ nguồn năng lượng dồi dào, bền bỉ cùng lối đá máu lửa.
Tài năng trẻ Bùi Vĩ Hào cũng bứt lên dưới thời HLV Kim Sang-sik, được giao vai trò đeo bám, pressing trên tuyến đầu để ngăn ý đồ triển khai của đối thủ từ trong "trứng nước". Nguyễn Hai Long từng lên tuyển trước đây, nhưng phải đến khi ông Kim trao gửi niềm tin, tiền vệ sinh năm 2000 mới rực sáng với 2 bàn thắng, trong đó có pha lập công ấn định chiến thắng 3-2 trước Thái Lan ở chung kết lượt về. Châu Ngọc Quang, viên ngọc đến từ HAGL, cũng là làn gió mới mẻ trên hàng tiền vệ với khả năng cầm bóng, rê dắt, xâm nhập và di chuyển xông xáo.
Sau 2 năm, đội tuyển Việt Nam trở lại AFF Cup 2026 với vị thế đương kim vô địch. So với giải trước, học trò của ông Kim nhuần nhuyễn, bản lĩnh. Tuy nhiên, cũng giống AFF Cup 2024, đội tuyển Việt Nam vẫn cần gương mặt mới để làm dày đội hình, tăng sức cạnh tranh và gây bất ngờ cho đối thủ.
Khao khát làm mới đội tuyển Việt Nam được ông Kim truyền tải qua từng đợt tập trung, với những nhân tố "lạ".
Tiền vệ Võ Hoàng Minh Khoa từng có vé lên tuyển đầu năm 2025, khi đội khởi đầu vòng loại Asian Cup 2027. Cũng bước lên từ V-League, còn có tiền đạo Phạm Gia Hưng của Ninh Bình, người đã khoác áo tuyển 3 đợt tập trung gần nhất, cùng chân sút Nguyễn Trần Việt Cường của Becamex TP.HCM, nhân tố lần đầu khoác áo tuyển ở đợt tập trung tháng 3.
Phạm Lý Đức, Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Phi Hoàng, Trần Trung Kiên, Nguyễn Nhật Minh là những nhân tố được ông Kim chọn lọc từ U.23 Việt Nam lên đội tuyển quốc gia tại vòng loại Asian Cup 2027.
Nhìn chung, việc huấn luyện U.23 Việt Nam giúp ông Kim đánh giá tiềm năng lớp kế cận nhằm trao cơ hội. Nhưng V-League mới là sân chơi thực chiến để đánh giá đẳng cấp cầu thủ. Những "cơn gió lạ" của đội cách đây 2 năm như Ngọc Tân, Ngọc Quang, Hai Long đều được chọn lọc từ những trận V-League mà ông Kim trực tiếp đến sân quan sát và thẩm định.
Sự mới mẻ của đội tuyển Việt Nam ở AFF Cup 2026 sẽ đến từ hàng công, với nguồn tài nguyên dồi dào mà ông Kim đang có. Bên cạnh ngoại binh nhập tịch Đỗ Hoàng Hên vốn dĩ đã chứng tỏ đẳng cấp suốt 5 năm đá V-League, ông Kim đang có hai ngọc quý chưa khai thác hết tiềm năng. Đó là Việt Cường và Đình Bắc.
Việt Cường là tài năng bị "lãng quên" ở nhiều cấp độ đội tuyển suốt nhiều năm. Chân sút sinh năm 2000 có chiều cao tốt (1,8 m) tầm hoạt động rộng, chịu khó tranh chấp, di chuyển và chạy chỗ hút người tốt.
6 bàn sau 17 trận ở V-League mùa này không chỉ là thành tích tốt nhất sự nghiệp của Việt Cường, mà còn cho thấy nỗ lực bước ra ánh sáng của tiền đạo đang nỗ lực thế vai đàn anh Nguyễn Tiến Linh. Pha solo qua hơn nửa chiều dài sân để ghi bàn vào lưới Hà Nội là dấu hiệu của một chân sút đã sẵn sàng làm nên chuyện nếu được tin tưởng.
Đình Bắc cũng bùng nổ với 8 bàn trong 5 trận gần nhất, khiến quãng thời gian "tịt ngòi" nửa đầu mùa giải trở thành dĩ vãng. Vượt qua áp lực kỳ vọng từ giải U.23 châu Á, Đình Bắc thực sự trưởng thành dưới bàn tay dìu dắt của người thầy nghiêm khắc, tận tâm Alexandre Polking. Chân sút sinh năm 2004 hưởng lợi từ hệ thống CLB Công an Hà Nội vốn dĩ đã nhuần nhuyễn, nhưng không thể phủ nhận, Đình Bắc đủ toàn năng để trở thành mũi tấn công đáng gờm. Anh có tốc độ, kỹ thuật, khả năng tì đè cùng nhãn quan sắc bén được mài sắc từng ngày.
Đình Bắc từng không được trọng dụng ở đội tuyển Việt Nam. Nhưng, thời thế đã khác. AFF Cup 2026 là sân khấu đủ lớn để Đình Bắc bước lên và trở thành trụ cột.