Khi FIFA mở rộng quy mô World Cup lên 48 đội, số trận đấu của “ngày hội bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh” cũng tăng lên 104 trận đấu, và lịch thi đấu kéo dài thêm gần 2 tuần so với những kỳ World Cup trước đây.
Lần đầu tiên trong lịch sử, World Cup sẽ xuất hiện “vòng đấu 32 đội”. Các cầu thủ của đội tiến vào chung kết sẽ phải đá tổng cộng 8 trận trong 6 tuần lễ của mùa hè.
Nhiều hơn 1 trận có phải là vấn đề? Câu trả lời là có, và có đến tận 2 vấn đề.
Đầu tiên là số lượng trận đấu bắt đầu chạm ngưỡng “giọt nước tràn ly”. Và thứ 2 là thời gian hồi phục.
Ngày càng nhiều chuyên gia y học thể thao, HLV và cầu thủ cảnh báo rằng bóng đá đỉnh cao đang bước vào cuộc khủng hoảng quá tải nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.
World Cup 2026 không chỉ đến sau một mùa giải dài hơn bình thường, mà còn diễn ra trong bối cảnh lịch thi đấu toàn cầu ngày càng dày đặc.
Champions League đã đổi thể thức với nhiều trận hơn, FIFA mở rộng Club World Cup, UEFA duy trì Nations League, còn các CLB lớn vẫn tiếp tục những tour du đấu hè khổng lồ vì mục đích thương mại.
Sau từng năm, người hâm mộ chợt nhận ra rằng chính họ cũng phải “bội thực” vì những giải đấu ngày một nhiều, hoặc ngày một mở rộng. Và tất nhiên, các ngôi sao ngày càng kiệt sức.
Theo báo cáo Player Workload Monitoring của FIFPRO – nghiệp đoàn cầu thủ thế giới – nhiều cầu thủ đỉnh cao hiện thi đấu hơn 70 trận mỗi mùa và thường xuyên phải đá hai trận mỗi tuần trong thời gian kéo dài. FIFPRO gọi tình trạng này là “unsustainable” – không bền vững đối với sức khỏe con người.
Dữ liệu của FIFPRO cho thấy Luka Modric đã chơi tới 76 trận trong mùa 2024-2025 ở tuổi 40, tính cả CLB lẫn đội tuyển Croatia.
Federico Valverde có thống kê chơi hơn 6.100 phút trong khoảng 72 trận, với tổng quãng đường di chuyển và vận động cường độ cao thuộc nhóm lớn nhất châu Âu.
Trong khi đó, thủ môn Mathew Ryan của tuyển Úc được ghi nhận di chuyển khoảng 169.000km chỉ trong một mùa bóng do nghĩa vụ CLB và đội tuyển quốc gia, tương đương hơn bốn vòng quanh Trái đất.
Những con số ấy phản ánh một thực tế: bóng đá hiện đại không còn khoảng nghỉ.
Theo nghiên cứu của FIFPRO công bố năm 2021, có những cầu thủ phải chơi tới 82% số trận với thời gian nghỉ dưới mức tối thiểu 5 ngày giữa hai trận mà giới khoa học thể thao khuyến nghị.
Một hội đồng gồm 70 chuyên gia y học thể thao trong nghiên cứu Delphi của FIFPRO sau đó thống nhất rằng cầu thủ chuyên nghiệp cần tối thiểu 28 ngày nghỉ hoàn toàn sau mỗi mùa giải để giảm nguy cơ chấn thương và suy kiệt thể chất.
Nhưng thực tế đang diễn ra theo chiều ngược lại.
Mùa hè 2025, FIFA tổ chức Club World Cup phiên bản mở rộng với 32 đội, khiến nhiều ngôi sao gần như không có kỳ nghỉ trước khi bước vào mùa bóng mới. FIFPRO cảnh báo nhóm cầu thủ tham dự giải này là những người có nguy cơ quá tải nghiêm trọng nhất trước World Cup 2026.
Mbappe là một trong những ví dụ về chuyện “thi đấu liên tục, liên tục, không có khoảng nghỉ”. Vào mùa hè các năm chẵn, anh luôn phải dự World Cup và Euro. Và giờ đây đến năm lẻ, anh đá FIFA Club World Cup với mật độ 4 năm 1 lần.
Từ 2024 – 2030, Mbappe chỉ được nghỉ hè duy nhất 1 lần vào năm 2027. Nếu vẫn còn thi đấu trong năm 2031, tiền đạo người Pháp sẽ được nghỉ mùa hè năm đó – nhưng ai mà biết được liệu FIFA hay UEFA có lại “phát minh” thêm giải đấu nào hay không.
Giáo sư Simon Chadwick, chuyên gia kinh tế thể thao tại Skema Business School, nhận định với Reuters: “Bóng đá hiện đại đang tự tạo ra nghịch lý. Các tổ chức quản lý muốn tối đa hóa doanh thu bằng cách tăng số trận, nhưng chính điều đó lại đe dọa tài sản quý giá nhất của họ: cơ thể cầu thủ”.
Không chỉ số trận tăng, cường độ thi đấu hiện nay cũng khác xa bóng đá cách đây 20 năm. Một phân tích của Financial Times chỉ ra rằng dù tổng số phút thi đấu chưa tăng quá đột biến so với quá khứ, lượng nước rút tốc độ cao, pressing và chuyển trạng thái trong bóng đá hiện đại đã tăng mạnh.
Điều đó khiến cơ thể cầu thủ chịu tải lớn hơn nhiều so với thế hệ trước.
Tờ The Times cho biết số ca chấn thương cơ và gân kheo tại bóng đá châu Âu tăng liên tục trong những năm gần đây. Các chuyên gia y học thể thao đặc biệt lo ngại về xu hướng gia tăng các ca đứt dây chằng chéo trước đầu gối (ACL), loại chấn thương có thể khiến cầu thủ nghỉ thi đấu cả năm.
Bóng đá nữ còn đối mặt nguy cơ nghiêm trọng hơn. Theo nhiều nghiên cứu y học thể thao được The Guardian dẫn lại, cầu thủ nữ có nguy cơ chấn thương ACL cao gấp 2-6 lần nam giới, trong khi lịch thi đấu của bóng đá nữ ngày càng dày đặc sau sự bùng nổ thương mại vài năm gần đây.
Nhiều HLV hàng đầu đã công khai chỉ trích FIFA và UEFA về vấn đề này. Jurgen Klopp từng gọi lịch thi đấu hiện tại là “điên rồ”, còn Pep Guardiola nhiều lần cảnh báo cầu thủ “không phải máy móc”.
HLV Mikel Arteta của Arsenal nói thẳng: “Khối lượng thi đấu là nguyên nhân chính dẫn tới cuộc khủng hoảng chấn thương hiện nay. Chúng ta đang yêu cầu các cầu thủ chơi với cường độ tối đa suốt 11 tháng mỗi năm”.
Ngay cả Harry Kane, đội trưởng tuyển Anh, cũng thừa nhận cầu thủ gần như không có tiếng nói khi FIFA liên tục mở rộng các giải đấu. Anh nói với báo chí Anh rằng các cầu thủ “muốn được lắng nghe nhiều hơn” trước khi bóng đá tiếp tục tăng tải thêm nữa.
Một trong những nỗi lo lớn nhất trước World Cup 2026 là nguy cơ giải đấu sẽ chứng kiến nhiều ngôi sao bước vào giải trong trạng thái kiệt sức hoặc chưa hồi phục hoàn toàn sau chấn thương. Điều này từng xảy ra tại World Cup 2022, khi hàng loạt tên tuổi lớn như Karim Benzema, Sadio Mane hay N’Golo Kante gặp vấn đề thể lực trước giải.
Tiến sĩ Vincent Gouttebarge, Giám đốc y khoa của FIFPRO, cảnh báo rằng bóng đá đang trở thành “một ngành công nghiệp vượt quá giới hạn sinh học của con người”.
Ông nói: “Không có môn thể thao đồng đội đỉnh cao nào trên thế giới vận hành với lịch thi đấu dày đặc và thiếu bảo vệ sức khỏe vận động viên như bóng đá hiện nay”.
Gabriel được xem là "tội đồ" của Arsenal, khi anh sút hỏng quả phạt đền cuối cùng dẫn đến thất bại 3-4 của đội nhà trước PSG ở loạt sút luân lưu 11m. Sau trận đấu này, Gabriel đã nhận rất nhiều lời chỉ trích từ cư dân mạng và các chuyên gia.
Huyền thoại Arsenal Thierry Henry hiện làm bình luận viên cho đài truyền hình CBS Sports của Mỹ cũng cảm thấy khó hiểu khi Gabriel được chọn đá quả phạt đền quyết định. Ông nói: "Tôi luôn nói rằng khi bạn bước lên thực hiện quả phạt đền, tôi sẽ luôn dành sự tôn trọng cho bạn.
Nhưng tôi không biết tại sao cậu ấy (Gabriel) lại bước lên, tôi không biết làm thế nào mà cậu ấy lại được chọn làm người thứ năm, nhưng cậu ấy đã bước lên thực hiện. Cậu ấy chơi cả mùa giải và tối nay thật xuất sắc. Nhưng cậu ấy đã sút hỏng. Cậu ấy không thể trốn tránh trách nhiệm này".
Không chỉ Thierry Henry, mà nhiều người khác cũng khó hiểu. Bởi trước đó Gabriel không có nhiều kinh nghiệm đá phạt đền. Ngoài ra những quả đá phạt đền đầu tiên hoặc cuối cùng trong loạt sút 11m thường được xem là quan trọng nhất, cần phải giao cho những "chuyên gia" thật thụ.
Trước sự phản ứng của mọi người, HLV Mikel Arteta tiết lộ rằng chính Gabriel đã yêu cầu được giao trọng trách đá quả cuối cùng. Ông Arteta nói: "Thông thường những người thực hiện phạt đền sẽ là Bukayo Saka, Martin Odegaard và Kai Havertz.
Nhưng chúng tôi biết nếu trận đấu kéo dài đến hiệp phụ và loạt sút luân lưu, những cầu thủ khác sẽ phải bước lên. Và Gabriel đã yêu cầu được đá quả thứ năm".
Cuộc đua trụ hạng ở Premier League mùa giải năm nay hấp dẫn đến những phút cuối cùng, với tâm điểm là màn chạy đua giữa Tottenham và West Ham.
Trước thềm vòng đấu thứ 38, Tottenham là đội nắm lợi thế với 38 điểm, xếp hạng thứ 17, nhiều hơn West Ham 2 điểm đồng thời hơn xa về hiệu số bàn thắng bại.
Điều này đồng nghĩa Tottenham chỉ cần 1 điểm trước Everton là chắc chắn trụ hạng. West Ham chỉ có thể trụ hạng nếu thắng Leeds còn Tottenham thua Everton.
Kết quả, West Ham đã hoàn thành nhiệm vụ cần thiết của mình - thắng Leeds 3-0, nhưng lại không nhận được "món quà" nào từ Everton.
Với mục tiêu là một trận hòa, Tottenham không vội vã chơi tấn công trước Everton. Họ tập trung phòng ngự chặt chẽ trước đối thủ đã cạn động cơ thi đấu. Trận đấu vì vậy trôi qua và không có nhiều tình huống đáng xem.
Đến phút 43, Palhinha ghi bàn bằng cú đánh đầu cận thành, mở tỉ số cho Tottenham.
Có bàn thắng, Tottenham ở tư thế hoàn toàn vững vàng. Họ bước vào hiệp 2 với lối đá chậm rãi và đã thành công bảo toàn tỉ số.
Chung cuộc Tottenham thắng Everton 1-0, biến mọi nỗ lực của West Ham thành vô nghĩa.
Như vậy, West Ham đã trở thành đội thứ 3 rớt hạng ở mùa giải năm nay, sau Wolverhampton và Burnley.
Lần gần nhất "búa tạ" chơi ở giải hạng Nhất là vào mùa giải 2011-2012. Họ đã lên hạng ngay mùa giải sau đó.
Còn với Tottenham, họ đã "sống sót" thần kỳ trong một mùa giải thảm họa. Từng có thời điểm Tottenham rơi xuống nhóm rớt hạng ở mùa giải năm nay, nhưng rồi đã vượt lên nhờ cú sảy chân ở những vòng cuối của West Ham.
Trận chung kết châu Âu đầu tiên của Gabriel Magalhaes đã kết thúc một cách nghiệt ngã. Cú sút luân lưu vọt xà ở lượt thứ năm của anh khiến "Pháo thủ" nhận thất bại 3-4, lỡ cơ hội lần đầu vô địch Champions League.
Đối với một cầu thủ có vai trò vô cùng lớn của Arsenal mùa này, đây không phải là thứ mà Gabriel hình dung trước trận chung kết Champions League đầu tiên của CLB kể từ năm 2006. Đây thậm chí là quả 11m đầu tiên anh thực hiện cho Arsenal. Sau trận, HLV Mikel Arteta tiết lộ hậu vệ người Brazil đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho khoảnh khắc lần này. Ông nói: "Cậu ấy muốn thực hiện cú sút đó. Thông thường những người sút 11m sẽ là Bukayo Saka, Martin Odegaard và Kai Havertz. Nhưng chúng tôi biết nếu trận đấu bước vào hiệp phụ và loạt sút luân lưu, những cầu thủ khác sẽ phải bước lên".
Trên kênh BBC, cựu hậu vệ Arsenal Matt Upson gọi đây là "một trong những khoảnh khắc kiểu John Terry", gợi nhớ đến trận chung kết Champions League năm 2008. Khi đó, đội trưởng Chelsea có cơ hội định đoạt chức vô địch trên chấm luân lưu, nhưng lại trượt chân và sút bóng trúng cột dọc, để rồi Man Utd lên ngôi vô địch.
Gabriel và các đồng đội đã khởi đầu buổi tối đầy rực rỡ ở Budapest. Khi Havertz sút tung nóc lưới thủ môn Matvey Safonov ngay phút thứ 6, các CĐV của họ như đang sống trong mơ. Những gì trải qua mùa này cho thấy, một khi đã dẫn trước, Arsenal hiếm khi thất bại. Và thực tế, dù cầm bóng áp đảo, PSG không thể tạo ra nhiều cơ hội rõ rệt. Bộ ba tấn công lừng danh gồm Khvicha Kvaratskhelia, Ousmane Dembele và Desire Doue hầu như mờ nhạt trước hàng thủ luôn kiểm soát tốt tình hình của Arsenal.
Trung tâm của hàng thủ đó chính là Gabriel. Hậu vệ người Brazil có số lần phá bóng nhiều hơn bất kỳ cầu thủ nào khác trên sân (13 lần). Nhưng sau khi Dembele gỡ hòa từ chấm phạt đền ở phút 65, trận đấu bị ném vào tình thế không đội nào được phép thua. Hai đầu cầu môn hiếm khi bị đe dọa, và trận đấu cứ thế trôi qua 90 phút chính thức, 30 phút hiệp phụ rồi đến loạt luân lưu.
PSG đã có lợi thế khi Eberechi Eze sút bóng ra ngoài sau một pha lấy đà ngắt nhịp, nhưng thủ thành David Raya sửa sai cho đồng đội bằng cách cản phá cú sút của Nuno Mendes. Tuy nhiên, đã không có cơ hội sửa sai nào cho Gabriel khi anh sút bóng vọt xà, thẳng vào nhóm CĐV PSG đang cuồng nhiệt ăn mừng ở phía sau cầu môn. Pha bóng đó cũng sút bay cơ hội hoàn tất cú đúp danh hiệu của Arsenal - điều mà kể từ năm 1992 đến nay mới chỉ có Man Utd (1999 và 2008) cùng Man City (2023) làm được.
"Bỏ lỡ một quả 11m trong trận chung kết Champions League rõ ràng không phải là điều dễ chịu," tiền vệ Declan Rice chia sẻ trên kênh TNT Sports. "Nhưng, chúng tôi yêu thương và luôn sát cánh cùng họ. Điều đó vẫn xảy ra trong bóng đá. Họ sẽ không phải là những cầu thủ cuối cùng đá hỏng 11m trong các trận chung kết. Ai cũng từng đá hỏng 11m, và nếu không có hai người họ ở mùa giải này, chúng tôi chắc chắn đã không thể vô địch Ngoại hạng Anh. Về Gabriel, tôi đã không còn từ ngữ nào để ca ngợi anh ấy cả về khía cạnh con người lẫn cầu thủ. Eze cũng đã ghi một số bàn thắng cực kỳ quan trọng cho chúng tôi mùa này. Chuyện đã rồi. Bóng đá là vậy và nó thật nghiệt ngã. Chúng tôi sẽ nhìn vào những điểm tích cực để tiếp tục tiến lên".
Hình ảnh Gabriel gạt đi những giọt nước mắt khi các cầu thủ PSG ăn mừng cùng chiếc cúp vô địch sẽ là một khoảnh khắc in sâu trong tâm trí các CĐV Arsenal. Trung vệ người Brazil, một trong những bản hợp đồng đầu tiên của HLV Arteta sau khi tiếp quản CLB vào tháng 12/2019, chính là động lực thúc đẩy sự trỗi dậy của đội bóng để trở lại đỉnh cao bóng đá Anh và lên ngôi vô địch Ngoại hạng Anh mùa này. Anh đã đá chính 48 trong số 63 trận của Arsenal trên mọi đấu trường, đóng góp 9 bàn và kiến tạo - nhiều hơn cả Martin Odegaard lẫn Gabriel Jesus. Trong khi người hâm mộ đối thủ có thể xoáy sâu vào cú sút hỏng ăn của Gabriel tại Budapest, CĐV Arsenal sẽ luôn nhớ về vô số lần anh tỏa sáng để cứu rỗi đội nhà, như cả bàn thắng quyết định đầy kịch tính ở phút 96 trước Newcastle vào tháng 9/2025.
"Tôi vừa nghe Rice chia sẻ về việc cậu ấy không còn từ ngữ nào để mô tả Gabriel vì tầm quan trọng và sự xuất sắc của cậu ấy cho Arsenal suốt cả mùa giải, cũng như trong vài năm qua", cựu hậu vệ Man City Nedum Onuoha phát biểu trên BBC Sport. "Vì vậy, việc Gabriel chính là người đá hỏng quả luân lưu khiến họ mất chức vô địch Champions League thật sự là một điều đau lòng. Nhưng tôi nghĩ mọi người sẽ cùng sát cánh bên Gabriel vì Arsenal sẽ không thể vô địch Ngoại hạng Anh nếu thiếu cậu ấy. Gabriel hoàn toàn xứng đáng góp mặt trong cuộc đua giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc năm của PFA. Áp lực luôn hiện hữu trong một loạt sút luân lưu. Bạn có thể tập luyện sút phạt 11m trên sân tập, nhưng trong một trận chung kết Champions League, bạn không bao giờ có thể thực sự chuẩn bị tâm lý cho khoảnh khắc đó. Thật không may, cậu ấy đã phải trải qua điều mà mọi cầu thủ đều khiếp sợ - đá hỏng quả phạt đền định đoạt một trận chung kết".
Cựu hậu vệ tuyển Anh Upson nói thêm: "Đó là một trong những khoảnh khắc sẽ còn được nhắc lại trong nhiều năm, một đòn giáng nghiệt ngã dành cho cầu thủ vốn là chỗ dựa vững chắc như một tòa tháp của Arsenal. Gabriel đã cống hiến tất cả cho đội bóng. Cậu ấy đã thể hiện tinh thần và lòng dũng cảm để bước lên nhận trách nhiệm, đó là tất cả những gì bạn có thể đòi hỏi ở bất kỳ cầu thủ nào. Điều này cực kỳ cay đắng đối với Gabriel, nhưng cậu ấy cho tôi cảm giác của một người sẽ sớm gượng dậy và dùng nó làm động lực. Trước mắt cậu ấy vẫn còn một mùa hè bận rộn và quan trọng cùng đội tuyển Brazil."
Tối 30/5, Gabriel có thể là gương mặt đại diện cho nỗi đau của Arsenal. Nhưng điều đó không thể phủ nhận một thực tế rằng anh cũng chính là một trong những lý do lớn nhất giúp họ góp mặt ở trận đấu cuối cùng mùa này.