Tháng 1/1980, đội bóng chày Los Angeles Dodgers tuyển chọn Lesch với kỳ vọng cây ném bóng thuận tay phải này sẽ một ngày tỏa sáng tại sân Dodger. Nhưng điều đó không bao giờ xảy ra.
Lesch chưa từng vượt qua cấp độ thấp nhất của hệ thống giải hạng dưới. Anh chỉ thi đấu 10 inning, để thủng lưới nhiều hơn số lần loại đối thủ. Chưa đầy 18 tháng sau ngày được tuyển chọn, Lesch bị thanh lý hợp đồng vì chấn thương chóp xoay vai, khép lại giấc mơ Major League trước cả tuổi được phép uống bia hợp pháp tại Mỹ. “Tôi đã tới Disney World sau đó”, Lesch nhớ lại.
Tuy nhiên, chính một điều khoản nhỏ trong hợp đồng với Dodgers đã thay đổi cuộc đời ông. Khi ký hợp đồng, đội bóng không trả mức thưởng lớn nhưng cam kết sẽ chi trả học phí đại học nếu Lesch quay lại trường.
Với Dodgers, đó được xem là khoản đầu tư an toàn. “Họ có lẽ nghĩ rằng nếu không thành công trong bóng chày, tôi sẽ về làm trợ lý huấn luyện ở trường trung học nào đó”, Lesch nói. Nhưng mọi chuyện diễn ra theo hướng hoàn toàn khác.
Một biến cố khác sau đó cũng góp phần khép lại hoàn toàn giấc mơ bóng chày của Lesch là vụ hỏa hoạn tại ngôi nhà gia đình ông. Ngọn lửa đã phá hủy gần như toàn bộ tài sản và kỷ vật thời thơ ấu liên quan đến sự nghiệp thể thao của ông, đồng thời khiến cha mẹ ông bị thương nặng. Trong đống tro tàn, thứ duy nhất còn sót lại từ quãng đời vận động viên của Lesch là chiếc nhẫn vô địch từ mùa giải duy nhất tại các giải hạng dưới – một kỷ vật hiếm hoi đánh dấu chặng đường ngắn ngủi của ông với bóng chày chuyên nghiệp.
Không chỉ trở lại giảng đường, Lesch còn lấy ba bằng đại học và sau đại học, trong đó có bằng thạc sĩ và tiến sĩ tại Đại học Harvard. Ông sau này trở thành một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về Trung Đông, xuất bản 18 cuốn sách cùng hơn 140 công trình nghiên cứu, đồng thời cố vấn cho bốn đời tổng thống Mỹ – từ George W. Bush cho đến Joe Biden – và nhiều nhà ngoại giao Liên Hợp Quốc.
“Nếu không có khoản hỗ trợ đó từ Dodgers, tôi khó có thể theo học Harvard vì học phí quá đắt”, Lesch, nay 65 tuổi, cho biết.
Nhiều người cho rằng quyết định của Dodgers vô tình đã tác động tới lịch sử hiện đại. Những cuộc gặp giữa Lesch với Tổng thống Syria Bashar al-Assad, vai trò trung gian trong các nỗ lực cải thiện quan hệ Mỹ – Syria hay công việc hòa giải xung đột tại Trung Đông đều khó xảy ra nếu Lesch không dính chấn thương vai năm ấy.
“Bóng chày mất đi một cầu thủ, nhưng học thuật có được một học giả lớn”, Robert Freedman, chuyên gia về chính trị Nga và Trung Đông, nhận xét.
Theo Freedman, chính ông là người gợi ý Lesch nghiên cứu về Syria trong một bữa trưa nhiều năm trước. “Tôi nói với cậu ấy rằng đã rất lâu không có học giả Mỹ nào nghiên cứu nghiêm túc về Syria. Điều đó khiến Lesch hứng thú”, ông kể.
Nhà báo Catherine Nixon Cooke, tác giả cuốn sách “Từ Dodgers đến Damascus: Hành trình của David Lesch từ bóng chày đến Trung Đông”, cho rằng cuộc đời Lesch giống như “nhiều con người trong một”. Bà nói: “Bóng chày lấy đi giấc mơ của ông ấy vì chấn thương, nhưng cũng chính bóng chày tạo ra kế hoạch dự phòng”.
Lesch từng có khoảnh khắc đáng nhớ khi mới 19 tuổi tại trại huấn luyện mùa xuân của Dodgers ở Florida. HLV huyền thoại Tommy Lasorda bất ngờ gọi ông từ sân tập của đội trẻ lên ném bóng cho đội một. Đối diện Lesch hôm đó là dàn sao gồm Ron Cey, Bill Russell, Steve Garvey, Davey Lopes và Reggie Smith – những người sau này vô địch World Series.
Quá căng thẳng, cú ném đầu tiên của Lesch bay thẳng về phía đầu Ron Cey, khiến cầu thủ này ngã nhào xuống đất. “Tôi nghĩ mình sẽ bị sa thải ngay trong ngày hôm đó”, Lesch kể. Nhưng ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hoàn thành buổi tập và nhận lời động viên từ cả Lasorda lẫn Garvey.
Nhiều năm sau, Lesch cho biết ký ức ấy giúp ông vững vàng trong những cuộc gặp với nguyên thủ quốc gia hay khi làm việc tại các vùng chiến sự. “Mỗi khi cảm thấy lo lắng, tôi lại nhớ tới lần đó và nghĩ rằng mình từng vượt qua được”, ông nói.
Sau khi bị Dodgers thanh lý hợp đồng, Lesch trở lại Maryland học đại học. Thời điểm đầu thập niên 1980, Trung Đông trở thành tâm điểm địa chính trị toàn cầu, khiến ông đặc biệt quan tâm khu vực này.
Nhờ sự động viên của các giáo sư, Lesch nộp đơn vào nhiều trường danh tiếng như Georgetown, Johns Hopkins và Chicago trước khi chọn Harvard. Sau này, ông phát hiện hồ sơ học thuật của mình không quá nổi bật, nhưng chính quá khứ VĐV đã giúp ông được nhận.
“Thể thao dạy con người khả năng chịu thất bại và đứng dậy”, Lesch cho biết. “Nhiều sinh viên xuất sắc bị sốc khi lần đầu nhận điểm C. VĐV thì nghĩ cách cải thiện bản thân”.
Sự nghiệp học thuật của Lesch sau đó phát triển mạnh. Ông có hơn 30 chuyến tới Syria, tham gia kết nối các cuộc tiếp xúc giữa Tổng thống Syria Hafez al-Assad với Tổng thống Mỹ George H.W. Bush.
Bước ngoặt lớn nhất đến dưới thời Tổng thống George W. Bush, khi Bashar al-Assad tiếp đón Lesch trong hàng loạt cuộc phỏng vấn phục vụ cuốn sách “Con Sư tử mới của Damascus: Bashar al-Assad và Syria hiện đại”.
Theo các cộng sự, điểm mạnh nhất của Lesch là khả năng lắng nghe. “Khi cố hòa giải, ông ấy nói không nhiều nhưng lắng nghe rất kỹ”, Cooke nhận xét.
Cuốn sách của Lesch từng góp phần mở ra hy vọng bình thường hóa quan hệ giữa Syria với phương Tây. Ông đóng vai trò cầu nối không chính thức giữa Damascus và Washington.
Tuy nhiên, cánh cửa ấy nhanh chóng khép lại. Quan hệ gần gũi với Assad khiến Lesch bị nghi ngờ tại Syria, thậm chí hai lần bị đầu độc. Sau đó, ông công khai chỉ trích Assad là “bạo chúa khát máu” vì không thực hiện cải cách như cam kết.
Cuộc nội chiến Syria khiến gần 700.000 người thiệt mạng và hơn 6,7 triệu người phải rời bỏ nhà cửa trước khi gia đình Assad lưu vong sang Nga năm 2024.
Nhìn lại hành trình đời mình, Lesch cho biết ông không còn tiếc nuối sự nghiệp bóng chày dang dở. “Sự nghiệp của tôi diễn ra rất tuyệt”, ông nói. “Thực tế, theo một cách nào đó, tôi mừng vì bóng chày đã không thành công với mình”.
McIlroy chưa giải nghệ nhưng không quá khi nói anh làm một trong những VĐV vĩ đại nhất mọi thời của Vương quốc Anh. Ở tuổi 36, một chương mới phi thường lại vừa bắt đầu với McIlroy.
Nghe giống như sự tung hô do McIlroy vừa bảo vệ thành công danh hiệu tại Masters 2026, nhưng vẫn có những điểm khiến siêu sao Bắc Ireland trở nên khác biệt. McIlroy đang ở giữa "giai đoạn hai" của sự nghiệp. Đây là điều không thường xuất hiện, đặc biệt trong golf - môn mà nhiều người gây dựng di sản sau những thắng lợi dồn dập trong một thời gian, hoặc bùng nổ theo từng chu kỳ khoảng hai năm.
"Mỗi golfer hàng đầu dường như đều có một thời kỳ đạt đỉnh cao phong độ dài khoảng hai năm", Padraig Harrington, người giành ba major chỉ trong 13 tháng, giải thích. "Dĩ nhiên luôn có ngoại lệ, nhưng quy luật đó xảy ra với số đông, như Jordan Spieth, Brooks Koepka. Với Rory, cho tới năm 2014, mọi thứ gần như là tất yếu. Khi đang ở thời kỳ đỉnh cao, bạn chỉ nghĩ và lo cho bản thân".
Khán giả bây giờ không biết Spieth từng áp đảo như thế nào trong giai đoạn đỉnh cao của anh. Năm 2015, khi mới 21 tuổi, Spieth mở màn giải Masters bằng vòng đấu 64 gậy. Anh lập kỷ lục điểm sau 36 và 54 hố, rồi vô địch với cách biệt bốn gậy, bỏ lại Justin Rose phía sau. Tạp chí Forbes khi ấy gọi Spieth là golfer đầu tiên kiếm 100 triệu USD. Cũng trong năm đó, anh vô địch US Open, chỉ cách trận play-off ở The Open một gậy, rồi về nhì tại PGA Championship.
Nhưng sau khi giành major thứ ba vào năm 2017, Spieth liên tục bị ám ảnh bởi chấn thương cổ tay, và lưu ký ức đau đớn từ lần để rơi lợi thế 5 gậy ở 9 hố cuối tại Masters 2016. Giờ đây, không nhiều người còn tin anh sẽ chạm tới major thứ tư. Lịch sử cho thấy sự thống trị của một golfer thường bị chặn đứng bởi chấn thương, tâm lý mất tự tin, do thay đổi kỹ thuật, hoặc sự vươn lên của thế hệ kế cận.
Koepka cũng từng giành 4 major trong vòng 23 tháng. Sự ngạo nghễ được anh thể hiện qua lời giải thích lạnh lùng về công thức chinh phục major: bạn chỉ cần đánh bại một nửa số golfer trên sân, nửa còn lại sẽ chơi dưới sức, rồi áp lực sẽ đánh gục thêm vài người nữa. Kết luận của Koepka là thực ra chỉ cần hạ khoảng 20 đối thủ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng kể từ thời kỳ đứng trên đỉnh thế giới đó, Koepka chỉ đoạt thêm một major. Hai năm gần đây, anh chưa từng đến gần đẳng cấp cao nhất mà bản thân từng trình diễn.
Người hiện thống trị làng golf hiện tại là Scottie Scheffler, và anh vẫn đang ở giai đoạn một của sự nghiệp. Bốn major của Scheffler đến trong vòng ba năm. Ai cũng tin anh sẽ còn giành thêm nhiều danh hiệu lớn. Nhưng nếu Scheffler trải qua cơn khô hạn 11 năm như McIlroy từng chịu từ 2014 đến 2025, giai đoạn hai của anh sẽ bắt đầu khi đã 39 tuổi.
Điểm lại những trường hợp trên cho thấy McIlroy là đặc biệt. Và không chỉ trong golf, các VĐV hàng đầu ở những môn khác cũng hiếm khi vô địch nhiều lần theo hai giai đoạn tách biệt.
Tuổi tác thường sớm đuổi kịp các ngôi sao điền kinh. Ở giải đua xe Công thức 1, 7 năm là khoảng cách dài nhất giữa hai chức vô địch, của huyền thoại Niki Lauda. Tất nhiên vẫn có những ngoại lệ theo kiểu vụt sáng lần cuối, như George Foreman - người mất 20 năm giữa hai lần vô địch quyền Anh hạng nặng thế giới. Muhammad Ali là phép so sánh sát hơn, khi trở lại sau thời gian bị cấm thi đấu vì phản đối cuộc chiến tại Việt Nam. Ali lúc ấy đã định hình lại môn quyền Anh. Nhưng quãng gián đoạn ấy cũng chỉ dài ba năm.
McIlroy phải chịu đựng ánh mắt hoài nghi lâu hơn. Suốt nhiều năm, McIlroy phải sống cùng luận điệu rằng anh "yếu tâm lý", vô địch major cực khó. Đó cũng là lý do Jack Nicklaus ngoài 18 danh hiệu còn có tới 19 lần về nhì ở bốn sự kiện danh giá nhất. Trong golf, một lợi thế lớn có thể tan biến rất nhanh, và đó là thứ bào mòn tâm trí hơn bất cứ điều gì.
"Trong các môn thể thao lớn, tôi nghĩ golf là môn khó nhất về mặt tinh thần", McIlroy nói sau khi vô địch Masters năm thứ hai liên tiếp. "Rất khó để giữ cùng một trạng thái tâm lý ổn định suốt 4 ngày liên tiếp. Năm ngoái, đầu óc tôi cứ nghĩ về hai việc là vô địch Masters và hoàn tất Grand Slam, khiến mọi thứ trở nên khó khăn và rối rắm hơn. Năm nay, tôi nhận ra đơn giản là vô địch Masters vốn đã rất khó rồi".
Với một số người, việc đối mặt với thất vọng là quá sức. Spieth là một ví dụ. Những cú đánh xuống nước ở hố 12 tại Augusta National năm 2016 vẫn là ký ức ác mộng hằn sâu vào nội tâm Spieth. Hay như Tony Jacklin chưa bao giờ thực sự vượt qua cú sốc ở The Open 1972, khi Lee Trevino chip-in ở hố 71 tại Muirfield.
"Tôi không bao giờ còn là ứng viên thực sự ở các giải major nữa. Thất bại đó ảnh hưởng rất lớn tới tôi, làm tôi tổn thương", Jacklin nói. Trước đó, ông từng vô địch Mỹ Mở rộng, và cũng mới 28 tuổi. Jacklin thích McIlroy, nhất là cách Rory vẫn xuất sắc kể cả khi không vô địch major.
"Bobby Jones giải nghệ sau khi hoàn tất Grand Slam", Jacklin nói thêm. "Byron Nelson thắng 11 giải liên tiếp rồi tuyên bố dừng thi đấu vì đã có đủ tiền mua một trang trại. Đó không phải lý do thật sự. Vấn đề là kỳ vọng và khát khao".
McIlroy trải qua những mùa rất hay và cũng có những năm đáng quên, song chưa bao giờ kể từ lúc lên chuyên nghiệp, anh khép lại mùa giải mà không ít nhất một lần vào top 8 ở major. Tất nhiên, đó chỉ là thống kê khô khan. Sự vĩ đại của McIlroy vượt xa những con số ấy, không chỉ bởi anh đã đoạt 6 major, mà còn vì cách anh làm điều đó.
Hiện mới có 6 golfer hoàn tất Grand Slam sự nghiệp. McIlroy sẽ không chạm tới số major của Jack Nicklaus (18) hay Tiger Woods (15), nhưng anh có thể vượt cả hai tượng đài về mức độ thành công trong giai đoạn hai của sự nghiệp.
Chức vô địch Masters 2019 của Woods là ngoại lệ sau quãng 11 năm không vô địch major. Nicklaus ổn định rất lâu, đến mức vô địch Masters cách đây 40 năm, khi ông 46 tuổi. Nếu thắng thêm một major nữa, McIlroy sẽ bắt kịp Gene Sarazen, một thành viên khác trong nhóm 6 người hoàn tất Grand Slam. Gary Player có 9 major, nhưng chưa bao giờ tạo được sức hút toàn cầu như McIlroy.
Làng golf có lẽ đều đồng thuận McIlroy là golfer châu Âu vĩ đại nhất mọi thời. Nick Faldo sở hữu 6 major, Seve Ballesteros có 5 , nhưng cả hai đều không chinh phục quá hai trong số bốn major của golf. Giống Ballesteros, McIlroy cũng đã trở thành biểu tượng của Ryder Cup, với vai trò và tầm ảnh hưởng của một thủ lĩnh đích thực ở tuyển châu Âu.
Năm ngoái, McIlroy là tâm điểm khi phải hứng chịu sự khiêu khích từ đám đông Bethpage Black. Golfer 36 tuổi chẳng ngán, khi đối đầu trực diện. Và khác Ballesteros, McIlroy chưa từng bị gạt khỏi đội tuyển châu Âu vì xung đột ngoài chuyên môn.
Dĩ nhiên không phải ai cũng thích McIlroy. Những người phản đối vẫn nhớ chuyện anh "quay xe" quan điểm về LIV Golf, về dòng tiền từ Arab Saudi đang đổ vào golf. Nhưng chính điều đó cũng cho thấy sự thẳng thắn và sâu sắc của McIlroy. Ngày nay rất khó tìm ra một nhân vật thể thao nào cùng đẳng cấp mà chẳng ngại nói ra suy nghĩ thật như Rory.
Việc so sánh giữa các môn thể thao vốn khập khiễng và gây tranh cãi, vậy nên McIlroy đứng ở đâu trong ngôi đền huyền thoại không phải điều quan trọng nhất. Anh là nhân vật độc nhất, một cuốn sách mở vẫn đang viết thêm chương mới, vẫn tìm ra cách chiến thắng mới.
Đã 12 năm kể từ lần đầu leo lên số một thế giới, McIlroy vẫn vẹn nguyên khao khát. Khi khép lại sự nghiệp, anh sẽ kết thúc với bao nhiêu major? Trong ngày cưới năm 2017, sau vài ly rượu, McIlroy từng nói rằng con số 9 luôn ở trong đầu.
Trận hòa 1-1 trên sân Vitality trở thành dấu chấm hết cho hy vọng bảo vệ ngai vàng của Man City. Đội bóng của HLV Pep Guardiola bước vào trận với áp lực buộc phải thắng để tiếp tục bám đuổi Arsenal, nhưng chính họ lại tự “bắn vào chân” bằng màn trình diễn thiếu sắc bén và đầy bế tắc.
Ngay từ đầu trận, Man City chủ động dâng cao đội hình, tấn công. Jeremy Doku liên tục khuấy đảo hàng thủ Bournemouth bằng tốc độ và kỹ thuật, còn Erling Haaland cũng có cơ hội mở tỷ số nhưng không thể thắng được sự lăn xả của hàng phòng ngự đội chủ nhà. Đáng tiếc, dù cầm bóng gần 60% nhưng nửa xanh thành Manchester không thể tận dụng được cơ hội để mở tỷ số.
Giữa lúc đang bế tắc, Man City bất ngờ phải nhận bàn thua từ Bournemouth. Phút 39, hậu vệ trái Adrien Truffert thực hiện đường căng ngang thuận lợi để tài năng trẻ Eli Junior Kroupi xoay người dứt điểm hiểm hóc, đánh bại thủ môn Gianluigi Donnarumma.
Bàn thua khiến Pep Guardiola chết lặng bên ngoài đường biên. Trong khi đó, tại London, hàng nghìn CĐV Arsenal tập trung tại các quán rượu quanh sân Emirates đồng loạt vỡ òa. Họ hiểu rằng chức vô địch đang ở rất gần.
Sang hiệp hai, Man City dồn toàn lực tấn công nhưng vấp phải hàng phòng ngự kiên cường của Bournemouth cùng phong độ xuất sắc của thủ môn Dorde Petrovic. Đội chủ nhà thậm chí còn tạo ra nhiều pha phản công nguy hiểm khiến hàng thủ Man City chao đảo. Mãi đến phút 90+4, Erling Haaland mới ghi bàn, giúp Man City có trận hòa 1-1.
Kết quả 1-1 khiến Man City chỉ có 78 điểm sau 37 trận, bị Arsenal bỏ xa 4 điểm khi mùa giải chỉ còn đúng một vòng đấu. Điều đó đồng nghĩa với việc “Pháo thủ” chính thức đăng quang Ngoại hạng Anh 2025 - 2026 mà không cần chờ đến vòng cuối.
Đây là chức vô địch nước Anh thứ 14 trong lịch sử Arsenal. Lần gần nhất đội bóng thành London vô địch giải đấu đã cách đây 22 năm, khi HLV huyền thoại Arsene Wenger vẫn còn dẫn dắt.
Đáng chú ý, truyền thông Anh đánh giá, danh hiệu lần này mang dấu ấn đậm nét của HLV Arteta. Kể từ khi tiếp quản đội bóng vào cuối năm 2019 thay HLV Unai Emery, chiến lược gia người Tây Ban Nha từng bước biến Arsenal thành ứng viên vô địch thực thụ. Sau 3 mùa liên tiếp về nhì đầy tiếc nuối, “Pháo thủ” cuối cùng cũng vượt qua ám ảnh để chạm tới vinh quang.
Không chỉ vô địch Ngoại hạng Anh, Arsenal còn đứng trước cơ hội hoàn tất mùa giải lịch sử khi chuẩn bị bước vào chung kết Champions League gặp PSG ngày 30.5. Nếu đăng quang châu Âu, HLV Arteta sẽ tái hiện kỳ tích “cú đúp” mà chính người thầy Guardiola từng làm được với Man City năm 2023.
Ở chiều ngược lại, Bournemouth cũng viết nên câu chuyện cổ tích của riêng mình. Chuỗi 17 trận bất bại giúp đội bóng của HLV Andoni Iraola hiện có 56 điểm, xếp thứ 6 và ngày càng gần với chiếc vé dự cúp châu Âu.
Theo bảng xếp hạng đơn nam ATP công bố ngày 15/6, 6 vị trí dẫn đầu không có sự thay đổi nào, khi các tay vợt hàng đầu thế giới không tham gia các giải đấu tuần qua.
Sự thay đổi đến ở top 8, tay vợt Daniil Medvedev đã tích lũy thêm 50 điểm để đạt tổng điểm 3.810, tăng một bậc và chiếm lấy vị trí số 7 thế giới.
Bước tiến của tay vợt Nga đã đẩy huyền thoại 39 tuổi Novak Djokovic xuống vị trí thứ 8 (3.760 điểm) do ngôi sao người Serbia không tham gia thi đấu tích lũy điểm số tuần qua.
Ở nhóm đầu, Sinner tiếp tục thể hiện sự thống trị tuyệt đối với 15.500 điểm, bỏ xa Carlos Alcaraz (9.960 điểm). Alexander Zverev dù bị trừ 115 điểm vẫn giữ vị trí thứ ba. Felix Auger-Aliassime (4.390 điểm), Ben Shelton (4.070 điểm) và Alex De Minaur (4.060 điểm) đang bám đuổi quyết liệt ở các vị trí tiếp theo.
Trong tuần này, giải đấu ATP 500 Halle Open 2026 đang diễn ra tại Đức. Alexander Zverev sẽ chạm trán với Kopriva ở vòng 2 vào ngày 16/6 và đây là cơ hội để ngôi sao người Đức tích lũy điểm số trước thềm Wimbledon 2026 khởi tranh ngày 29/6.
Những đối thủ tiềm năng cạnh tranh chức vô địch với Zverev gồm Felix Auger Aliassime, Flavio Cobolli, Daniil Medvedev và Andrey Rublev.