Vụ việc xảy ra vào rạng sáng 24-5 tại tòa nhà cao 9 tầng chưa hoàn thiện ở thành phố Angeles, tỉnh Pampanga, cách thủ đô Manila của Philippines khoảng 80km về phía bắc. Lực lượng chức năng đang tiến hành điều tra nguyên nhân dẫn đến vụ sập nhà.
Tính đến trưa 24-5, lực lượng chức năng đã giải cứu thành công 26 người. Những người được giải cứu đều ở trong tình trạng ổn định và không gặp thương tích nào nguy hiểm đến tính mạng.
“24 người đã được giải cứu thành công khỏi công trình vừa bị sập. Hai người khác cũng được giải cứu từ một khách sạn bị ảnh hưởng bên cạnh”, Văn phòng Chính quyền thành phố Angeles thông báo trong một tuyên bố.
Giới chức thành phố đang lấy thông tin để xác định danh tính những nạn nhân đã được giải cứu.
Một quan chức địa phương nói với Hãng tin AFP rằng các bức tường và giàn giáo của tòa nhà đã bị sụp đổ, khiến nhiều người bị mắc kẹt bên dưới.
“Có những mảng bê tông lớn tại hiện trường và chúng tôi cần thiết bị để nâng chúng lên. Đó là điều đang gây khó khăn cho công tác cứu hộ lúc này”, quan chức này nói thêm.
Lực lượng cứu hỏa đang khẩn trương phối hợp với Văn phòng Quản lý và giảm thiểu rủi ro thành phố Angeles để tiến hành công tác cứu hộ và cứu nạn, dưới sự chỉ đạo của Thị trưởng Carmelo Lanzatin II. Trong khi đó, cảnh sát sẽ chịu trách nhiệm đảm bảo an ninh khu vực.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sharon Simmons, nhân viên hãng DoorDash, ngày 13/4 thực hiện đơn giao hàng đồ ăn nhanh đến cho Tổng thống Donald Trump tại cửa Phòng Bầu dục và được ông chủ Nhà Trắng boa 100 USD.
Tổng thống Trump lý giải ông chọn Simmons giao hàng vì biết chuyện bà tiết kiệm được đáng kể nhờ chính sách không áp thuế với tiền boa, nằm trong Đạo luật To Đẹp (OBBBA) được ông ký thông qua vào tháng 7/2025.
"Tôi nghe nói bà nhận thêm khoảng 11.000 USD, số tiền mà trước đây bà có thể đã không được hưởng do thuế quá cao. Đây là khoản hoàn thuế lớn nhất mà bà từng nhận, đúng không?", ông Trump hỏi.
"Đúng vậy. Vâng, tôi đã tiết kiệm hơn 11.000 USD vì không phải kê khai khoản thu nhập đó. Thực sự rất bất ngờ", bà Simmons trả lời.
Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn với Fox News chiều cùng ngày, bà Simmons lại đưa ra cách diễn giải khác, làm dấy lên nghi vấn về tính chính xác của tuyên bố ban đầu. Bà nói một nửa thu nhập năm 2025 là từ tiền boa, rồi ước tính "tiết kiệm được khoảng 3.000 đến 4.000 USD".
Hãng DoorDash cho biết bà Simmons, đến từ bang Arkansas, đã làm việc cho công ty từ năm 2022 và đã thực hiện hơn 14.000 đơn giao hàng. Nhà Trắng ngày 13/4 cho hay việc cử bà tới Nhà Trắng giao hàng nhằm nêu bật chính sách của Tổng thống Trump, cho thấy lợi ích mà biện pháp mang đến cho những người như Simmons.
Thông cáo báo chí của Nhà Trắng cũng mô tả khác với cách hiểu của ông Trump về khoản tiền 11.000 USD của bà Simmons. Nhà Trắng cho hay đây là số tiền boa mà Simmons đã nhận được trong năm ngoái, và "nhờ chính sách miễn giảm cho gia đình người lao động của Tổng thống Trump, số tiền này không bị đánh thuế".
"Khoản tiền tiết kiệm được rất có ý nghĩa, vì chồng bà đã phải giảm giờ làm việc để điều trị ung thư từ năm 2024", Nhà Trắng cho biết.
Chính sách "không đánh thuế tiền boa" cho phép người lao động đủ điều kiện được khấu trừ tối đa 25.000 USD khỏi thu nhập chịu thuế liên bang. Điều này nghĩa là nó chỉ làm giảm phần bị tính thuế, không phải người nộp thuế được hoàn số tiền này.
Theo Yahoo Finance, mức thu nhập miễn thuế cho cặp vợ chồng khai thuế chung ở Mỹ là 31.500 USD, nghĩa là hộ nào có thu nhập thấp hơn mức này đều không phải đóng thuế thu nhập liên bang.
Simmons nói thu nhập năm ngoái của bà khoảng 22.000 USD, tiền boa chiếm một nửa. Chồng bà đã phải giảm giờ làm để chữa bệnh, tức là vẫn có công việc, nhưng chưa rõ thu nhập của ông.
Nếu Simmons là người duy nhất có thu nhập trong gia đình thì với mức 22.000 USD, gia đình bà không phải đóng thuế thu nhập liên bang. Điều này đồng nghĩa chính sách không đánh thuế tiền boa không có tác động gì tới bà.
Nếu chồng bà kiếm được 20.000 USD, tổng thu nhập của gia đình Simmons là 42.000 USD. Sau khi trừ mức miễn thuế, phần thu nhập chịu thuế là 10.500 USD, số thuế phải nộp là 1.050 USD. Nếu 11.000 USD tiền boa được đưa vào khấu trừ, nhà Simmons không có thu nhập chịu thuế, đồng nghĩa tiết kiệm được 1.050 USD nhờ chính sách của Tổng thống Trump.
Tương tự, với giả định chồng bà kiếm được 60.000 USD, được xem là khá cao với một người đã phải giảm giờ làm để chữa bệnh, khoản tiết kiệm được tối đa của nhà Simmons là khoảng 1.320 USD.
Để có thể tiết kiệm được 3.000-4.000 USD như lời Simmons, thu nhập của chồng bà phải cao hơn nhiều so với những thông tin đã công khai. Không có kịch bản nào phù hợp để họ đạt mức "tiết kiệm 11.000 USD". Ngay cả trường hợp hai vợ chồng được khấu trừ tối đa 25.000 USD, số tiền họ được hưởng lợi cũng chỉ 6.000 USD.
Với các tính toán này, Yahoo Finance cho rằng chính sách của ông Trump có thể vẫn mang lại lợi ích cho gia đình Simmons, nhưng không phải 11.000 USD và cũng chưa chắc là 3.000-4.000 USD, thêm rằng mức giảm thuế trung bình của hơn 3,5 triệu tờ khai đã khấu trừ tiền boa tính đến đầu tháng 3 chỉ khoảng 1.300 USD.
CNBC đầu tháng 4 cho rằng những người lao động có thu nhập thấp có thể không được hưởng lợi từ chính sách khấu trừ, bởi số tiền họ kiếm được chưa vượt qua mức phải nộp thuế.
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Chiến dịch Mỹ - Israel ít gây ảnh hưởng cho chương trình hạt nhân Iran

Các đợt tấn công mới nhất của Mỹ và Israel bắt đầu từ ngày 28.2 tập trung vào những mục tiêu quân sự thông thường. Bên cạnh đó, Israel cũng đã tấn công một số cơ sở hạt nhân quan trọng của Iran.
Tuy nhiên, các đánh giá mới của tình báo Mỹ về chương trình hạt nhân Iran nhìn chung vẫn giữ nguyên vào thời điểm hiện tại, theo Reuters hôm 5.5 dẫn tiết lộ của 3 nguồn thạo tin.
Trong chiến dịch quân sự trước đó do Mỹ và Israel vào hè năm 2025, các nhà phân tích ước tính thời gian Iran cần để chế tạo vũ khí hạt nhân đã bị kéo dài thêm khoảng 1 năm.
Điều này có nghĩa là sau 2 tháng chiến sự, mốc thời gian này hầu như vẫn giữ nguyên, dù một trong những mục tiêu được Tổng thống Mỹ Donald Trump đặt ra khi phát động cuộc xung đột là nhằm ngăn chặn nước Cộng hòa Hồi giáo phát triển bom hạt nhân.
Tính toán mới cho thấy để đạt được mục tiêu làm suy yếu đáng kể chương trình hạt nhân của Tehran, Mỹ và Israel có lẽ cần phải phá hủy hoặc loại bỏ kho dự trữ uranium làm giàu cao (HEU) còn lại của Iran.
Trước khi bị Mỹ - Israel phối hợp tấn công, Iran được cho sở hữu khoảng 440 kg uranium được làm giàu đến 60%. Số vật liệu này có thể được làm giàu tương đối nhanh chóng đến 90%, ngưỡng cần thiết để phát triển uranium ở cấp độ vũ khí.
Ngoài ra, Iran cũng sở hữu khoảng 1 tấn uranium được làm giàu đến 20% và 8.500 kg được làm giàu đến khoảng 3,6% cho mục đích dân sự.
Phần lớn HEU của Iran được cho là đang nằm trong cơ sở ngầm dưới lòng đất ở Isfahan.
Tin Gốc: Thanh Niên

Khi giá năng lượng leo thang kéo dài, hành vi tiêu dùng và sản xuất có thể thay đổi theo dài hạn, làm suy yếu tăng trưởng và định hình lại cấu trúc kinh tế.
Dù thị trường tài chính hiện vẫn giữ được vẻ ổn định tương đối, nhiều dấu hiệu cho thấy áp lực thực sự đang tích tụ và có thể bùng phát trong thời gian tới.
Theo Đài CNN ngày 30-4, khái niệm "hủy diệt nhu cầu" (demand destruction) mô tả tình trạng giá cao và nguồn cung hạn chế khiến người tiêu dùng buộc phải cắt giảm chi tiêu, thậm chí thay đổi thói quen một cách lâu dài.
Vào đầu tháng này, Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) đã cảnh báo "sau cú sốc nguồn cung dầu nghiêm trọng, hiện tượng hủy diệt nhu cầu sẽ lan rộng khi tình trạng khan hiếm và giá cao kéo dài".
Tại Mỹ, hiện tượng này bắt đầu xuất hiện rõ nét khi giá xăng tăng nhanh, bào mòn thu nhập và làm suy giảm niềm tin tiêu dùng. Lạm phát tăng trong khi tiền lương không thay đổi khiến tâm lý người dân trở nên thận trọng hơn.
Theo các chuyên gia kinh tế, sự thay đổi trong lĩnh vực năng lượng có thể tác động lan tỏa đến mọi lĩnh vực.
Khi chi phí nhiên liệu tăng, người dân có xu hướng giảm các khoản chi không thiết yếu như ăn uống bên ngoài, du lịch hay mua sắm lớn. Điều này lập tức tác động ngược trở lại doanh nghiệp: doanh thu giảm trong khi chi phí vận hành, đặc biệt là vận chuyển, lại tăng lên.
Chuỗi phản ứng này thường diễn ra theo một logic khá rõ ràng. Ban đầu là cú sốc giá dầu, sau đó là sự suy giảm niềm tin, rồi đến việc trì hoãn các khoản chi lớn như mua xe hay mua nhà. Khi nhu cầu suy yếu, doanh nghiệp buộc phải cắt giảm đầu tư và tuyển dụng, thậm chí sa thải lao động để duy trì lợi nhuận.
Nếu tình trạng này kéo dài, ngân hàng trung ương có thể phải tăng lãi suất nhằm kiểm soát lạm phát, qua đó càng làm chậm đà tăng trưởng.
Quan trọng hơn, nếu giá cả hàng hóa cứ liên tục ở mức cao, những thay đổi mang tính "tạm thời" có thể trở thành lâu dài.
Người tiêu dùng chuyển sang xe tiết kiệm nhiên liệu hoặc xe điện, hạn chế di chuyển, làm việc từ xa nhiều hơn. Doanh nghiệp đẩy mạnh tự động hóa để giảm chi phí lao động. Những điều chỉnh này một khi đã hình thành sẽ rất khó để đảo ngược lại như trước.
Với nhóm thu nhập thấp, tác động còn nghiêm trọng hơn: họ buộc phải cắt giảm cả các nhu cầu thiết yếu, từ chăm sóc y tế đến tiết kiệm dài hạn. Các chuyên gia cảnh báo rằng phần "hủy diệt nhu cầu" ở nhóm này có thể mang tính vĩnh viễn, kéo theo sự suy giảm lâu dài về mức sống.
Trái ngược những tác động đang lan rộng trong đời sống, thị trường năng lượng và tài chính toàn cầu vẫn tỏ ra tương đối bình tĩnh.
Giá dầu Brent hiện quanh mức 120 USD/thùng - cao nhưng chưa đạt mức cực đoan 150 hay 200 USD như nhiều dự báo trước đó. Tăng trưởng kinh tế toàn cầu chỉ bị điều chỉnh nhẹ, trong khi thị trường chứng khoán vẫn ở mức cao.
Tuy nhiên, theo phân tích của tờ Economist, sự "bình tĩnh" này có thể che giấu những rủi ro lớn hơn. Việc eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển gần 1/5 dầu toàn cầu - gần như tê liệt trong hai tháng đã loại bỏ hơn 10% nguồn cung khỏi thị trường. Đây là mức thiếu hụt rất lớn, vượt xa các cú sốc trước đây.
Hiện tại, thị trường vẫn được "chống đỡ" nhờ ba yếu tố chính: lượng dầu dự trữ được giải phóng, nguồn cung tích trữ sẵn trên biển và sự sụt giảm nhu cầu do giá thành cao. Tuy nhiên, cả ba yếu tố này đều không bền vững.
Kho dự trữ chiến lược đang dần cạn, lượng dầu tồn kho thương mại bị rút xuống nhanh chóng, trong khi khả năng tăng sản lượng bổ sung rất hạn chế do yếu tố kỹ thuật và địa chính trị.
Trong khi đó, dấu hiệu thiếu hụt đã bắt đầu xuất hiện ở nhiều khu vực. Giá dầu diesel và nhiên liệu hàng không tăng mạnh, gây áp lực lên vận tải và chuỗi cung ứng, buộc một số nước phải áp dụng biện pháp khẩn cấp như: hạn chế tiêu thụ, giảm giờ làm việc, hoặc kiểm soát phân phối nhiên liệu.
Ngay cả khi xung đột kết thúc và eo biển Hormuz được mở lại, thị trường dầu cũng không thể phục hồi ngay lập tức. Quá trình khôi phục vận chuyển, sản xuất và phân phối có thể mất nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Và trong thời gian đó, giá cao và nguồn cung hạn chế sẽ tiếp tục gây áp lực lên nền kinh tế toàn cầu.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

